Xu Hướng 2/2023 # Truyện: Vụ Bí Ẩn Con Chó Tàng Hình # Top 11 View | Dhrhm.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Truyện: Vụ Bí Ẩn Con Chó Tàng Hình # Top 11 View

Bạn đang xem bài viết Truyện: Vụ Bí Ẩn Con Chó Tàng Hình được cập nhật mới nhất trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Đã gần tám giờ lúc Ba Thám Tử Trẻ bước xuống xe buýt Wilshire và đi đến Paseo Place. Cha xứ nhà thờ St. Jude, đang đứng trước nhà, lục lạo trong túi áo khi ba thám tử bước đến. Ông vui vẻ gật đầu chào và chúc một buổi sáng tốt lành.

Hannibal, Bon và Peter không gặp bà Bortz khó chịu khi bước vào tòa nhà ông Prentice ở, nhưng ba bạn không thấy ông ở nhà.

“Ba bạn trẻ của tôi”, giấy nhắn viết, “tôi ở số 329 Lucan Court. Nhà ngay phía sau lưng tòa nhà này. Băng qua lối đi, vòng ra cửa trước. Tôi sẽ chờ các cậu.”

– Là căn nhà bị trộm vào – Hannibal nói.

Ba Thám Tử Trẻ nhìn xuống ban- công và thấy bà Bortz đã ra khỏi nhà. Bà mặc áo đầm, mái tóc đỏ hung rối bù.

– Ông Prentice không có ở nhà à? – Bà hỏi.

– Dường như không – Hannibal nói.

– Không hiểu ông ta có thể đi đâu vào giờ này nhỉ? – Bà nói.

Ba thám tử không trả lời bà. Ba bạn đi xuống cầu thang, băng qua sân, ra ngoài bằng lối sau tòa nhà – một lối nhỏ đi ngang qua chỗ giặt ủi, nhà kho và có vài bậc thềm dẫn lên lối đi. Ba thám tử nhìn thấy thùng rác, nhà xe và lưng các tòa nhà của đường bên kia.

Đúng như Fenton Prentice đã nói, số 329 Lucan Court nằm ngay phía sau lưng căn hộ của ông. Đó là một dinh thự vuông vức, một tầng. Khi Peter bấm chuông, thì người ra mở cửa là Charles Niedland, người đàn ông tóc bạc đứng nói chuyện với Fenton Prentice tối hôm qua. Trông ông có vẻ nhớn nhác.

– Mời vào.

Ông bước lui, mở rộng cánh cửa.

Ba Thám Tử Trẻ bước vào một nơi nửa nhà nửa căn hộ đơn. Cửa sổ mái được khoét ngay giữa trần phòng khách. Phòng không có thảm và rất ít đồ gỗ. Có nhiều bàn vẽ và một giá vẽ. Hình chụp và phác hoạ được ghim khắp nơi trên tường, sách được xếp thành chồng khắp mọi nơi. Có cả một máy truyền hình nhỏ, một dàn âm thanh stereo tinh vi và một bộ đĩa đồ sộ.

Fenton Prentice ngồi trên giường, hai tay ôm cằm. Trông ông mệt mỗi nhưng bình tĩnh.

– Chào các cậu – ông nói – Có thể các cậu sẽ muốn giải thêm một vụ bí ẩn nữa. Hoá ra, chính tôi là người bị mất trộm tối hôm qua.

– Kìa, anh Fenton – Charles Niedland nói – tôi tin chắc chỉ là một vụ trộm ngẫu nhiên thôi. Cảnh sát đã làm cho tên trộm hoảng sợ trước khi hắn kịp lấy thêm gì khác ngoài con chó Carpates.

Charles Niedland quay sang ba thám tử.

– Anh Fenton có nói tôi rằng các cậu có tài điều tra. Tôi nghĩ trong trường hợp này không có gì bất bình thường để điều tra. Tên trộm vào bằng cửa sổ nhà bếp. Hắn dùng dao cắt kiếng đục một lỗ, với tới mở cái chốt ra. Rất bình thường.

– Nhưng hắn chỉ lấy mỗi con chó Carpates – Prentice nhấn mạnh.

– Cảnh sát không cho rằng như vậy là bất bình thường – Charles Niedland nói – Cảnh sát nói máy truyền hình không đáng một xu, màn hình chỉ có chín inch. Còn dàn stereo thì mang số bảo hiểm xã hội của em trai tôi ở dưới đế dĩa và trên hai cái loa. Sẽ rất khó bán lại. Ngoài ra ở đây không còn gì đáng giá nữa. Em trai tôi sống rất giản dị.

– Một nghệ nhân vĩ đại – ông Prentice nói – Cậu ấy sống vì nghệ thuật.

– Con chó Carpates là gì ạ? – Peter hỏi.

Charles Niedland mỉm cười.

Hannibal gật đầu ra vẻ hiểu biết.

– Vùng ấy còn được biết với tên Transylvania. Quỷ hút máu Dracula được cho là sống tại vùng đó.

– Đúng – Charles Niedland nói – nhưng con chó ma quỷ không phải là quỷ hút máu, mà cũng không phải ma sói. Dân làng tin rằng con chó là hồn ma của một ông quý tộc – một người say mê săn bắn và đã nuôi một đàn chó săn hung dữ. Nghe nói đàn chó có lai sói.Ôông quý tộc muốn đàn chó phải thật nhạy bén khi săn, nên ông để chúng ốm đói. Theo truyền thuyết cũ, vào một đêm có một con chó xổng chuồng đã cắn chết một đứa bé.

– Ghê quá! – Bob thốt lên.

– Đúng. Một tấn bi kịch, nếu thật có chuyện ấy xảy ra. Cha của đứa bé yêu cầu phải giết hết đàn chó. Ông quý tộc không chịu, và người ta kể rằng ông ấy đã quăng vài đồng tiền cho người dân làng này để đền bu cho đứa trẻ đã chết. Dĩ nhiên là người cha giận điên lên, và trong cơn tức, người này đã lượm một cục đá, ném mạnh vào ông quý tộc. Cục đá làm ông này chết, nhưng không chết ngay. Trước khi chết, nhà quý tộc xấu xa đã nguyền rủa cả làng và tất cả những ai sống trong làng. Ông ấy nguyện sẽ trở về làm ma ám nơi đó.

– Cháu đoán ông ấy biến thành một con chó? – Peter nói.

– Một con chó đàn khổng lồ – Charles Niedland nói – một con chó săn ốm đói, có thể có lai sói. Toàn bộ đàn chó săn của ông quý tộc bị hủy diệt, nhưng vào những đêm tối tăm, một sinh thể hốc hác trơ xương sườn chạy lang thang ngoài đường, kêu rên la hét. Dân chúng khiếp sợ. Có vài người để thức ăn ở ngoài cho con thú, nhưng nó không chịu ăn. Nếu con chó ma quỷ từng là ông quý tộc, thì lời nguyền rủa đã thành sự thật. Ông ấy đã quay về ám ngôi làng. Tuy nhiên, có một sự công bằng kinh tởm trong chuyện này, bởi vì ông ấy luôn ốm đói, y như đàn chó của ông từng bị ốm đói. Đến một lúc nào đó, dân làng không chịu nổi bỏ đi chỗ khác ở. Nếu con chó vẫn còn lang thang chỗ đó thì nó làm ma ám một nơi hoang tàn bỏ hoang.

– Em trai của bác vẽ tranh con chó à? – Hannibal hỏi.

– Em trai tôi không phải hoạ sĩ – Charles Niedland giải thích – Cậu ấy là một nhà điêu khắc nhưng cậu ấy có phác họa khi nghiên cứu thiết kế. Cậu ấy làm việc với thủy tinh và pha lê – đôi khi pha lê kết hợp với kim loại.

– Con chó Carpates là tác phẩm tuyệt đẹp – Fenton Prentice nói – Edward Niedland thực hiện tuyệt tác ấy đặc biệt cho tôi. Hoàn thành cách đây một tháng nhưng chưa giao. Edward Niedland có cuộc triển lãm về những tác phẩm mới nhất của mình tại Hành lang Maller, và cậu ấy muốn đưa vào đó con chó Carpates. Dĩ nhiên là tôi vui lòng để cậu ấy trưng bày. Vậy mà bây giờ mất hết rồi!

– Vậy là một bức tượng chó bằng thủy tinh – Bob khẳng định.

– Pha lê – ông Prentice chỉnh – pha lê và vàng.

– Pha lê là một loại thủy tinh – Charles Niedland nói rõ – nhưng một loại rất đặc biệt. Làm bằng thứ silic hảo hạng nhất, với hàm lượng oxyt chì rất cao, do đó nặng hơn và sáng hơn thủy tinh bình thường nhiều. Em trai tôi làm việc với thủy tinh – và pha lê – nóng đến nỗi gần như là chất lỏng. Cậu ấy tạo hình bằng công cụ, rồi nung nóng trở lại khi đã nguội, rồi tạo hình thêm nữa, nung nóng, tạo hình, cứ như thế cho đến khi có được hình thù như ý. Rồi cậu ấy sẽ hoàn chỉnh, chà và mài bằng axit. Khi xong rồi, con chó Carpates là một bức điêu khắc tuyệt vời. Mắt con chó được viền vàng, và có bọt vàng sùi ra ở mép. Trong truyền thuyết, người ta nói mắt con chó sáng chói lên.

– Có thể bác sẽ lấy lại được – Bob hy vọng nói – Một vật như thế sẽ rất khó bán.

– Sẽ bán được cho ai không có lương tâm và hiểu biết về công trình của Edward Niedland – Fenton Prentice nói – Cậu ấy còn trẻ quá… rất tài. Có người sẽ vui vẻ giao du với bọn trộm cướp để sỡ hữu được một tác phẩm của cậu ấy.

Hannibal nhìn khắp căn nhà giản dị.

– Chú ấy làm việc ở đây à? – Thám tử trưởng hỏi – Chú ấy phải cần một cái lò để làm việc với thủy tinh nóng chảy chứ?

– Em trai tôi có xưởng ở khu đông Los Angeles – Charles Niedland nói – Cậu ấy làm việc ở tại đó.

– Ở đây không có bức điêu khắc nào khác à? – Hannibal hỏi – Em của bác không giữ cái nào cho chính mình sao? Hay còn để ở xưởng?

– Edward có một bộ sưu tập nhỏ, tác phẩm của chính mình và của các nghệ nhân khác, giữ tại nhà ở đây. Tôi cho dọn mọi thứ đến một nơi an toàn hơn khi cậu ấy mất. Hoàn toàn do tình cờ mà con chó Carpates có ở đây khi tên trộm đột nhập vào.

Fenton Prentice thở dài.

– Triển lãm ở hành lang nghệ thuật của em tôi kết thúc cách đây vài ngày. Cậu ấy cũng đã mượn vài món của những chủ nhân khác, và tôi đã mang trả lại. Cuối giờ chiều hôm qua, tôi ghé qua đây, định giao con chó Carpates cho anh Fenton và soạn vài quyển sách của em tôi. Tôi đến đúng lúc anh Fenton đang chờ các cậu – anh ấy đã nói với tôi trước về các cậu trong ngày, khi tôi gọi để sắp xếp hẹn. Nên tôi để con chó Carpates lại, đi ra ngoài ăn một tí. Khi trở về, tôi nhìn qua cửa sổ thấy có kẻ lạ đang ở trong nhà. Tôi gọi cảnh sát ngay bằng điện thoại của hàng xóm.

– Anh Charles à, anh thật là bất cẩn – ông Prentice nói giọng hơi cay đắng.

– Kìa anh Fenton ơi, đừng cãi nhau nữa chứ – Charles Niedland trả lời – cứ cho là xui xẻo.

– Có ai biết rằng con chó sẽ được giao hôm qua không? – Hannibal hỏi.

Cả hai người đàn ông lắc đầu.

– Con chó Carpates có được bảo hiểm không? – Bob hỏi.

– Có, nhưng ích lợi gì khi nó không còn nữa? – Prentice đáp – Cũng… cũng y như bị mất bức Mona Lisa vậy! Người ta không thể nào được đền bù một vật như thế.

– Chắc là cảnh sát đã tìm thử dấu vân tay và các thứ khác? – Hannibal nói.

– Cảnh sát ở đây đến nửa đêm rắc bột dấu vân tay khắp mọi nơi – Charles Niedland trả lời – Dường như không tìm thấy gì cụ thể cả. Hiện cảnh sát đang kiểm tra hồ sơ về các tội phạm đã biết xem có tên nào chuyên trộm đồ mỹ nghệ hay không.

– Chắc chắn cảnh sát sẽ rà rất kỹ – Hannibal nói – cháu không nghĩ tụi cháu có thể làm gì hơn.

Ông Prentice gật đầu, chào Charles Niedland, rồi dẫn ba thám tử trở về lối đi sau nhà, vào sân tòa nhà ông ở. Bà Bortz có mặt ở đó, đang lặt lá khô trên cây. Ông Prentice làm như không thấy bà và đi lên lầu, cùng ba thám tử theo sau.

Khi đã vào căn hộ ông Prentice, Hannibal lấy hũ thuốc bôi ra và trình bày kế hoạch.

– Ngăn kéo bàn viết của bác có tay cầm bằng sứ – thám tử trưởng nói với ông Prentice – rất thích hợp cho mục đích này. Hoá chất này phản ứng với kim loại và có thể làm hỏng đồng hoặc thau nhưng không phương hại gì men sứ. Ta sẽ bôi tay cầm với thuốc này, rồi đi ra khỏi nhà. Nếu có ai đến trong khi bác đi vắng và mở tủ kéo, bàn viết thì kẻ đó sẽ bị dính những vết đen trên tay.

– Kẻ đột nhập có vẻ có khả năng đi lại cho dù có tôi hay không có tôi – Prentice nói – Ngoài ra, dường như nó còn không biết đến tường và cửa. Thì tại sao nó sẽ bận tâm đến ngăn kéo?

– Bác Prentice ơi, ít nhất ta cũng có thể thử xem sao – Hannibal nói – Bác nói tụi cháu rằng có lần bác về nhà và phát hiện ngăn kéo bác bị lục soát.

– Được rồi – Prentice nói – tôi muốn thử bất cứ thứ gì. Ta hãy bôi thuốc trên các ngăn kéo rồi ra ngoài kiếm gì ăn.

– Tuyệt quá! – Peter reo lên – Cháu đang đói bụng gần chết!

Hannibal bôi thứ thuốc thần tiên của mình lên các tay cầm bàn viết của ông Prentice. Sau đó Hannibal, Bob và Peter ra ngoài cùng ông Prentice, bước từ từ xuống cầu thang, nói chuyện lớn tiếng về địa điểm sẽ ăn. Sân vắng vẻ nhưng ngoài cổng mọi người gặp bà Bortz và chàng thanh niên gầy tên Sonny Elmquist. Cả hai đang nhìn về hướng nhà thờ.

Có một chiếc xe cứu thương đang đậu ngay cổng nhà thờ.

– Có chuyện gì xảy ra vậy? – Peter hỏi.

– Người bảo vệ nhà thờ – Elmquist nói – Anh ta bị thương! Cha xứ mới tìm thấy anh ta trên đài đồng ca!

Vụ Bí Ẩn: Con Chó Tàng Hình Chương 4: Con Chó Ma Quỷ,

Đã gần tám giờ lúc Ba Thám Tử Trẻ bước xuống xe buýt Wilshire và đi đến Paseo Place. Cha xứ nhà thờ St. Jude, đang đứng trước nhà, lục lạo trong túi áo khi ba thám tử bước đến. Ông vui vẻ gật đầu chào và chúc một buổi sáng tốt lành.

Hannibal, Bon và Peter không gặp bà Bortz khó chịu khi bước vào tòa nhà ông Prentice ở, nhưng ba bạn không thấy ông ở nhà.

“Ba bạn trẻ của tôi”, giấy nhắn viết, “tôi ở số 329 Lucan Court. Nhà ngay phía sau lưng tòa nhà này. Băng qua lối đi, vòng ra cửa trước. Tôi sẽ chờ các cậu.”

– Là căn nhà bị trộm vào – Hannibal nói.

Ba Thám Tử Trẻ nhìn xuống ban- công và thấy bà Bortz đã ra khỏi nhà. Bà mặc áo đầm, mái tóc đỏ hung rối bù.

– Ông Prentice không có ở nhà à? – Bà hỏi.

– Dường như không – Hannibal nói.

– Không hiểu ông ta có thể đi đâu vào giờ này nhỉ? – Bà nói.

Ba thám tử không trả lời bà. Ba bạn đi xuống cầu thang, băng qua sân, ra ngoài bằng lối sau tòa nhà – một lối nhỏ đi ngang qua chỗ giặt ủi, nhà kho và có vài bậc thềm dẫn lên lối đi. Ba thám tử nhìn thấy thùng rác, nhà xe và lưng các tòa nhà của đường bên kia.

Đúng như Fenton Prentice đã nói, số 329 Lucan Court nằm ngay phía sau lưng căn hộ của ông. Đó là một dinh thự vuông vức, một tầng. Khi Peter bấm chuông, thì người ra mở cửa là Charles Niedland, người đàn ông tóc bạc đứng nói chuyện với Fenton Prentice tối hôm qua. Trông ông có vẻ nhớn nhác.

– Mời vào.

Ông bước lui, mở rộng cánh cửa.

Ba Thám Tử Trẻ bước vào một nơi nửa nhà nửa căn hộ đơn. Cửa sổ mái được khoét ngay giữa trần phòng khách. Phòng không có thảm và rất ít đồ gỗ. Có nhiều bàn vẽ và một giá vẽ. Hình chụp và phác hoạ được ghim khắp nơi trên tường, sách được xếp thành chồng khắp mọi nơi. Có cả một máy truyền hình nhỏ, một dàn âm thanh stereo tinh vi và một bộ đĩa đồ sộ.

Fenton Prentice ngồi trên giường, hai tay ôm cằm. Trông ông mệt mỗi nhưng bình tĩnh.

– Chào các cậu – ông nói – Có thể các cậu sẽ muốn giải thêm một vụ bí ẩn nữa. Hoá ra, chính tôi là người bị mất trộm tối hôm qua.

– Kìa, anh Fenton – Charles Niedland nói – tôi tin chắc chỉ là một vụ trộm ngẫu nhiên thôi. Cảnh sát đã làm cho tên trộm hoảng sợ trước khi hắn kịp lấy thêm gì khác ngoài con chó Carpates.

Charles Niedland quay sang ba thám tử.

– Anh Fenton có nói tôi rằng các cậu có tài điều tra. Tôi nghĩ trong trường hợp này không có gì bất bình thường để điều tra. Tên trộm vào bằng cửa sổ nhà bếp. Hắn dùng dao cắt kiếng đục một lỗ, với tới mở cái chốt ra. Rất bình thường.

– Nhưng hắn chỉ lấy mỗi con chó Carpates – Prentice nhấn mạnh.

– Cảnh sát không cho rằng như vậy là bất bình thường – Charles Niedland nói – Cảnh sát nói máy truyền hình không đáng một xu, màn hình chỉ có chín inch. Còn dàn stereo thì mang số bảo hiểm xã hội của em trai tôi ở dưới đế dĩa và trên hai cái loa. Sẽ rất khó bán lại. Ngoài ra ở đây không còn gì đáng giá nữa. Em trai tôi sống rất giản dị.

– Một nghệ nhân vĩ đại – ông Prentice nói – Cậu ấy sống vì nghệ thuật.

– Con chó Carpates là gì ạ? – Peter hỏi.

Charles Niedland mỉm cười.

Hannibal gật đầu ra vẻ hiểu biết.

– Vùng ấy còn được biết với tên Transylvania. Quỷ hút máu Dracula được cho là sống tại vùng đó.

– Đúng – Charles Niedland nói – nhưng con chó ma quỷ không phải là quỷ hút máu, mà cũng không phải ma sói. Dân làng tin rằng con chó là hồn ma của một ông quý tộc – một người say mê săn bắn và đã nuôi một đàn chó săn hung dữ. Nghe nói đàn chó có lai sói.Ôông quý tộc muốn đàn chó phải thật nhạy bén khi săn, nên ông để chúng ốm đói. Theo truyền thuyết cũ, vào một đêm có một con chó xổng chuồng đã cắn chết một đứa bé.

– Ghê quá! – Bob thốt lên.

– Đúng. Một tấn bi kịch, nếu thật có chuyện ấy xảy ra. Cha của đứa bé yêu cầu phải giết hết đàn chó. Ông quý tộc không chịu, và người ta kể rằng ông ấy đã quăng vài đồng tiền cho người dân làng này để đền bu cho đứa trẻ đã chết. Dĩ nhiên là người cha giận điên lên, và trong cơn tức, người này đã lượm một cục đá, ném mạnh vào ông quý tộc. Cục đá làm ông này chết, nhưng không chết ngay. Trước khi chết, nhà quý tộc xấu xa đã nguyền rủa cả làng và tất cả những ai sống trong làng. Ông ấy nguyện sẽ trở về làm ma ám nơi đó.

– Cháu đoán ông ấy biến thành một con chó? – Peter nói.

– Một con chó đàn khổng lồ – Charles Niedland nói – một con chó săn ốm đói, có thể có lai sói. Toàn bộ đàn chó săn của ông quý tộc bị hủy diệt, nhưng vào những đêm tối tăm, một sinh thể hốc hác trơ xương sườn chạy lang thang ngoài đường, kêu rên la hét. Dân chúng khiếp sợ. Có vài người để thức ăn ở ngoài cho con thú, nhưng nó không chịu ăn. Nếu con chó ma quỷ từng là ông quý tộc, thì lời nguyền rủa đã thành sự thật. Ông ấy đã quay về ám ngôi làng. Tuy nhiên, có một sự công bằng kinh tởm trong chuyện này, bởi vì ông ấy luôn ốm đói, y như đàn chó của ông từng bị ốm đói. Đến một lúc nào đó, dân làng không chịu nổi bỏ đi chỗ khác ở. Nếu con chó vẫn còn lang thang chỗ đó thì nó làm ma ám một nơi hoang tàn bỏ hoang.

– Em trai của bác vẽ tranh con chó à? – Hannibal hỏi.

– Em trai tôi không phải hoạ sĩ – Charles Niedland giải thích – Cậu ấy là một nhà điêu khắc nhưng cậu ấy có phác họa khi nghiên cứu thiết kế. Cậu ấy làm việc với thủy tinh và pha lê – đôi khi pha lê kết hợp với kim loại.

– Con chó Carpates là tác phẩm tuyệt đẹp – Fenton Prentice nói – Edward Niedland thực hiện tuyệt tác ấy đặc biệt cho tôi. Hoàn thành cách đây một tháng nhưng chưa giao. Edward Niedland có cuộc triển lãm về những tác phẩm mới nhất của mình tại Hành lang Maller, và cậu ấy muốn đưa vào đó con chó Carpates. Dĩ nhiên là tôi vui lòng để cậu ấy trưng bày. Vậy mà bây giờ mất hết rồi!

– Vậy là một bức tượng chó bằng thủy tinh – Bob khẳng định.

– Pha lê – ông Prentice chỉnh – pha lê và vàng.

– Pha lê là một loại thủy tinh – Charles Niedland nói rõ – nhưng một loại rất đặc biệt. Làm bằng thứ silic hảo hạng nhất, với hàm lượng oxyt chì rất cao, do đó nặng hơn và sáng hơn thủy tinh bình thường nhiều. Em trai tôi làm việc với thủy tinh – và pha lê – nóng đến nỗi gần như là chất lỏng. Cậu ấy tạo hình bằng công cụ, rồi nung nóng trở lại khi đã nguội, rồi tạo hình thêm nữa, nung nóng, tạo hình, cứ như thế cho đến khi có được hình thù như ý. Rồi cậu ấy sẽ hoàn chỉnh, chà và mài bằng axit. Khi xong rồi, con chó Carpates là một bức điêu khắc tuyệt vời. Mắt con chó được viền vàng, và có bọt vàng sùi ra ở mép. Trong truyền thuyết, người ta nói mắt con chó sáng chói lên.

– Có thể bác sẽ lấy lại được – Bob hy vọng nói – Một vật như thế sẽ rất khó bán.

– Sẽ bán được cho ai không có lương tâm và hiểu biết về công trình của Edward Niedland – Fenton Prentice nói – Cậu ấy còn trẻ quá… rất tài. Có người sẽ vui vẻ giao du với bọn trộm cướp để sỡ hữu được một tác phẩm của cậu ấy.

Hannibal nhìn khắp căn nhà giản dị.

– Chú ấy làm việc ở đây à? – Thám tử trưởng hỏi – Chú ấy phải cần một cái lò để làm việc với thủy tinh nóng chảy chứ?

– Em trai tôi có xưởng ở khu đông Los Angeles – Charles Niedland nói – Cậu ấy làm việc ở tại đó.

– Ở đây không có bức điêu khắc nào khác à? – Hannibal hỏi – Em của bác không giữ cái nào cho chính mình sao? Hay còn để ở xưởng?

– Edward có một bộ sưu tập nhỏ, tác phẩm của chính mình và của các nghệ nhân khác, giữ tại nhà ở đây. Tôi cho dọn mọi thứ đến một nơi an toàn hơn khi cậu ấy mất. Hoàn toàn do tình cờ mà con chó Carpates có ở đây khi tên trộm đột nhập vào.

Fenton Prentice thở dài.

– Triển lãm ở hành lang nghệ thuật của em tôi kết thúc cách đây vài ngày. Cậu ấy cũng đã mượn vài món của những chủ nhân khác, và tôi đã mang trả lại. Cuối giờ chiều hôm qua, tôi ghé qua đây, định giao con chó Carpates cho anh Fenton và soạn vài quyển sách của em tôi. Tôi đến đúng lúc anh Fenton đang chờ các cậu – anh ấy đã nói với tôi trước về các cậu trong ngày, khi tôi gọi để sắp xếp hẹn. Nên tôi để con chó Carpates lại, đi ra ngoài ăn một tí. Khi trở về, tôi nhìn qua cửa sổ thấy có kẻ lạ đang ở trong nhà. Tôi gọi cảnh sát ngay bằng điện thoại của hàng xóm.

– Anh Charles à, anh thật là bất cẩn – ông Prentice nói giọng hơi cay đắng.

– Kìa anh Fenton ơi, đừng cãi nhau nữa chứ – Charles Niedland trả lời – cứ cho là xui xẻo.

– Có ai biết rằng con chó sẽ được giao hôm qua không? – Hannibal hỏi.

Cả hai người đàn ông lắc đầu.

– Con chó Carpates có được bảo hiểm không? – Bob hỏi.

– Có, nhưng ích lợi gì khi nó không còn nữa? – Prentice đáp – Cũng… cũng y như bị mất bức Mona Lisa vậy! Người ta không thể nào được đền bù một vật như thế.

– Chắc là cảnh sát đã tìm thử dấu vân tay và các thứ khác? – Hannibal nói.

– Cảnh sát ở đây đến nửa đêm rắc bột dấu vân tay khắp mọi nơi – Charles Niedland trả lời – Dường như không tìm thấy gì cụ thể cả. Hiện cảnh sát đang kiểm tra hồ sơ về các tội phạm đã biết xem có tên nào chuyên trộm đồ mỹ nghệ hay không.

– Chắc chắn cảnh sát sẽ rà rất kỹ – Hannibal nói – cháu không nghĩ tụi cháu có thể làm gì hơn.

Ông Prentice gật đầu, chào Charles Niedland, rồi dẫn ba thám tử trở về lối đi sau nhà, vào sân tòa nhà ông ở. Bà Bortz có mặt ở đó, đang lặt lá khô trên cây. Ông Prentice làm như không thấy bà và đi lên lầu, cùng ba thám tử theo sau.

Khi đã vào căn hộ ông Prentice, Hannibal lấy hũ thuốc bôi ra và trình bày kế hoạch.

– Ngăn kéo bàn viết của bác có tay cầm bằng sứ – thám tử trưởng nói với ông Prentice – rất thích hợp cho mục đích này. Hoá chất này phản ứng với kim loại và có thể làm hỏng đồng hoặc thau nhưng không phương hại gì men sứ. Ta sẽ bôi tay cầm với thuốc này, rồi đi ra khỏi nhà. Nếu có ai đến trong khi bác đi vắng và mở tủ kéo, bàn viết thì kẻ đó sẽ bị dính những vết đen trên tay.

– Kẻ đột nhập có vẻ có khả năng đi lại cho dù có tôi hay không có tôi – Prentice nói – Ngoài ra, dường như nó còn không biết đến tường và cửa. Thì tại sao nó sẽ bận tâm đến ngăn kéo?

– Bác Prentice ơi, ít nhất ta cũng có thể thử xem sao – Hannibal nói – Bác nói tụi cháu rằng có lần bác về nhà và phát hiện ngăn kéo bác bị lục soát.

– Được rồi – Prentice nói – tôi muốn thử bất cứ thứ gì. Ta hãy bôi thuốc trên các ngăn kéo rồi ra ngoài kiếm gì ăn.

– Tuyệt quá! – Peter reo lên – Cháu đang đói bụng gần chết!

Hannibal bôi thứ thuốc thần tiên của mình lên các tay cầm bàn viết của ông Prentice. Sau đó Hannibal, Bob và Peter ra ngoài cùng ông Prentice, bước từ từ xuống cầu thang, nói chuyện lớn tiếng về địa điểm sẽ ăn. Sân vắng vẻ nhưng ngoài cổng mọi người gặp bà Bortz và chàng thanh niên gầy tên Sonny Elmquist. Cả hai đang nhìn về hướng nhà thờ.

Có một chiếc xe cứu thương đang đậu ngay cổng nhà thờ.

– Có chuyện gì xảy ra vậy? – Peter hỏi.

– Người bảo vệ nhà thờ – Elmquist nói – Anh ta bị thương! Cha xứ mới tìm thấy anh ta trên đài đồng ca!

Bí Ẩn Giấc Mơ Thấy Chó Cắn Và Con Số Phát Tài?

Nằm mơ thấy chó cắn là một giấc chiêm bao rất phong phú với nhiều hình ảnh về hành động chó cắn xuất hiện trong mơ? Vậy bạn có thắc mắc nằm mơ thấy bị chó cắn là điềm gì hay không? Và mơ thấy chó cắn đánh con gì giúp dân chơi lô đề phát tài? Chỉ có cách xem bài viết này có thông tin chuẩn xác nhất.

Nằm mơ thấy chó cắn có ý nghĩa gì?

Nằm mơ thấy chó cắn là loài vật rất trung thành, chó nhà thường xuyên quấn quýt bên chủ nhân, và có tính tự khá cao thế nên nếu bị tác động tự nhiên loài vật này sẽ chống trả. Thế nên những giấc mơ thấy bị chó cắn cũng thường xuyên xuất hiện.

Nằm mơ thấy chó cắn tay: là điềm báo phản ánh bạn không có tình tự tuyết, bạn luôn do dự trong cuộc sống nên hay bỏ lỡ những cơ hội vàng. Những may mắn cứ tuột khỏi tầm tay bạn.

Nằm mơ thấy chó đuổi cắn: là bạn đang chịu áp lực từ cuộc sống hiện tại rất nhiều, bạn không đủ tự tin để giải quyết vấn đề, nên mãi chạy trốn không có điểm dừng điều này làm bạn mệt mỏi vô cùng.

Nằm mơ thấy chó cắn chân: là điềm gì cụ thể là nằm mơ thấy chó cắn chân có nghĩa dấu hiệu công việc của bạn trong tương lai có thể bị bế tắc, trì hoãn mà không có lối giải quyết.

Giấc mơ thấy chó cắn người khác: là điềm báo cho những lỗi lầm đã bị che giấu của bạn đang bị ai đó phát hiện và phanh phui. Tốt nhất, bạn nên thành thật thừa nhận hơn là chối cãi vì bạn sẽ mất đi niềm tin của những người xung quanh mà thôi.

Nằm mơ thấy chó cắn rắn: thể hiện một sự cạnh tranh gay gắt trong cuộc sống hiện tại của bạn. Cuộc cạnh tranh này có thể lên đỉnh điểm cao nhất.

Nằm mơ thấy chó cắn đánh con gì?

Ngủ mơ thấy bị chó cắn đánh: 59 – 95. Nằm mơ thấy chó cắn chảy máu đánh: 89 – 98. Nằm mơ thấy chó cắn mình với hình ảnh chó đuổi cắn đánh: 38 – 58 . Nằm mơ thấy người khác bị chó cắn đánh: 38 – 96 Nằm mơ thấy bị chó cắn vào chân đánh: 29 – 58 Nằm mơ thấy chó cắn chân chảy máu đánh: 98 – 58. Nằm mơ thấy bị chó cắn vào tay đánh: 89 – 96 Nằm ngủ mơ thấy chó cắn người lạ đánh: 54 – 71. Nằm mơ thấy chó đen cắn đánh: 94 – 68 Nằm mơ thấy chó cắn rắn đánh: 29 – 58. Nằm mơ thấy chó cắn nhau đánh: 48 -42 Nằm mơ thấy chó dại cắn đánh : 31 – 92. Nằm mơ thấy 2 con chó đuổi cắn đánh: 23 – 92. Nằm mơ thấy mình bị chó đánh: 38 -93 Nằm mơ thấy chó rượt cắn đánh: 17 – 19.

(Nhacaijbo.com)

Truyện: Bí Thư Trùng Sinh

Lúc này tên trạm trưởng mập ở bên cạnh đã phát hiện ra vấn đề, vẻ mặt trở nên âm tình bất định, hắn nghĩ đến tình huống mình kéo tay bí thư để nói lời nịnh hót về chủ tịch, thầm cảm thấy có chút khốn khổ.

Tên mập cảm thấy hôm nay mình mới ra khỏi cửa đã gặp bất lợi, nhưng khá tốt, tên bí thư kia chỉ là một con rối, cũng không phải mình chẳng còn dư âm quay đầu.

Tên mập nghĩ đến đây thì tranh thủ tiến lên dùng giọng hối lỗi nói:

– Ôi, thì ra là bí thư Vương, anh xem ánh mắt của tôi kìa. Thời gian gần đây tôi đang rất bận, nhiều việc cần xử lý, thế cho nênn gặp mặt cũng không nhận ra bí thư. Bí thư Vương, anh cứ bề bộn, tôi xin lỗi không thể tiếp.

Tên mập lên tiếng xong cũng không chờ Vương Tử Quân trả lời, hắn nhanh chóng bỏ đi.

Vương Tử Quân nhìn tên mập còn chạy nhanh hơn thỏ mà thầm ý thức được một vấn đề, trong mắt lóe lên hàn quang.

Cô gái giáo viên áo xanh cũng không quá mức quan tâm đến thân phận của Vương Tử Quân, nàng thấy vị trạm trưởng đã đi thì nhanh chóng thúc giục viên bác sĩ Tiểu Phó:

– Này, anh nhanh chân lên, học sinh của tôi vẫn đang chờ giãi phẩu.

Đối với đa số đàn ông thì đối mặt với những câu nói dịu dàng nhờ vã của phụ nữ đẹp, phản ứng đầu tiên sẽ là không đành lòng từ chối. Bác sĩ Tiểu Phó này tuy đã kết hôn nhưng đối mặt với phụ nữ đẹp cũng rất vui vẻ tiến lên làm hộ hoa sứ giả, vì vậy mà lúc này hắn cũng không khỏi tỏ ra có chút thương tiếc.

Nhưng Tiểu Phó nghĩ đến ánh mắt đầy ý nghĩa của vị trạm trưởng trước khi bước đi, đồng thời năm nay hắn còn phải thi công chức, thế nên gương mặt tỏ ra khó xử, hắn đau khổ nói:

– Không phải tôi không đi, mà quyền hạn của tôi không đủ, tiền viện phí các người còn chưa đóng…

– Không phải vừa rồi trạm trưởng đã nói trước tiên cứ giải phẫu rồi thu tiền sau sao?

Cô giáo kia cũng không nhìn ra vấn đề bên trong, lúc mở miệng thì vẻ mặt chợt biến đổi, nhanh chóng đỏ bừng.

– Trạm trưởng nói như vậy, nhưng trước khi giải phẫu còn cần trạm trưởng Cao ký tên, nếu không thì nhà thuốc cũng không xuất thuốc, không thể tiến hành giải phẫu.

Tiểu Phó lúc đầu còn có hơi khó khăn, nhưng những lời sau đó lại có vẻ rất lưu loát.

Cô giáo áo xanh tức giận đến mức gương mặt đỏ bừng, bộ ngực cao ngất cũng vì kích động mà phập phồng lên xuống, rung động dữ dội, trên gương mặt bùng lên một tầng băng lạnh, sau đó dùng giọng không chút khách khí nói:

– Trong mắt đám bác sĩ các anh còn gì quan trọng hơn sống chết của một con người chứ? Có làm giải phẩu hay không thì nhìn vào tiền viện phí đã đóng đủ chưa mà không xem xét tình huống của bệnh nhân sao? Trị bệnh cứu người là thiên chức của bác sĩ, tôi hỏi các anh có còn nhân tính nữa không?

Cô gái lên tiếng trách móc làm cho viên bác sĩ Tiểu Phó kia nghẹn họng không biết nói gì hơn, hắn chỉ có thể giải thích:

– Không phải tôi không muốn hỗ trợ, nhưng không có chữ ký của lãnh đạo thì tôi cũng không làm gì được.

Một tiếng rên ri từ trong phòng bệnh vang ra, vẻ mặt cô gái áo xanh càng thêm khó coi, trong mắt là cái nhìn oán hận, quẫn bách, còn có chút bất đắc dĩ. Sau đó nàng ném ánh mắt yêu cầu giúp đỡ lên người Vương Tử Quân.

Người kia hình như rất quen thuộc trạm trưởng trạm y tế, đồng thời còn có xe hơi, biết đâu van xin hắn sẽ có tác dụng.

Cô gái kia mang theo chút hy vọng cuối cùng để chạy đến trước mặt Vương Tử Quân, nàng chụp lấy tay hắn rồi dùng giọng cầu khẩn nói:

– Anh hảo tâm, anh cũng đã thấy tình huống của Tiểu Linh, van xin anh cứu đứa bé kia, bây giờ nếu không giải phẩu thì đứa bé nó…Nó mới mười hai tuổi, cuộc đời còn dài…

Bàn tay không xương của cô gái mềm như ngọc, nó giống như một đóa sen tinh khiết giữa mùa hè, khoảnh khắc khi giữ lấy tay của Vương Tử Quân, hắn nhìn vào ánh mắt dịu dàng thanh tịnh của nàng, gương mặt trang nhã của nàng hình như có chút đau thương, thế là trái tim có hơi gia tốc.

Một mùi hương nhàn nhạt bùng lên, dù biết hành động của mình có chút lỗ mãng nhưng Vương Tử Quân vẫn không kìm lòng được hít vào một hơi, sau đó mới nhanh chóng tỉnh táo.

Đã bao nhiêu năm qua Vương Tử Quân chưa biết động lòng là gì, nhưng lúc này cảm giác tuổi trẻ xúc động đã quay trở lại.

Tên mập kia mượn cớ bỏ đi ro ràng đã ra hiệu cho tên bác sĩ Tiểu Phó kia, Vương Tử Quân biết rõ tên trạm trưởng không coi mình ra gì, nếu không cũng sẽ chẳng bỏ đi và phát sinh tình huống này.

Nếu như mình mở miệng ép tên Tiểu Phó này cứu người, đối phương sẽ tiếp tục đổ sự việc lên đầu trạm trưởng, chính mình nếu đi tìm tên trạm trưởng sẽ khó thể gặp mặt, như vậy thì cô gái đang giải phẫu sẽ phát sinh nguy hiểm.

Một tên trạm trưởng trạm y tế xã nho nhỏ mà dám chơi trò này với mình, nếu không nhìn rõ vấn đề này thì cũng không cần tiếp tục ở lại xã Tây Hà Tử. Vương Tử Quân đưa mắt nhìn cô gái áo xanh, sau đó đưa tay vào trong túi quần lấy bóp.

May mà Vương Tử Quân cũng coi như không thiếu tiền, hắn đưa tay vào lấy ra một xấp tiền, đếm qua cũng hơn hai trăm. Hắn thấy số tiền này có lẽ không đủ, thế cho nên nhìn về phía Tôn Ngân Thương và Đỗ Hiểu Mạn nói:

– Anh Tôn, Tiểu Đỗ, hai người có mang theo tiền không? Nếu có thì cho tôi mượn, sau này sẽ trả lại.

Sau khi tên trạm trưởng mập rời khỏi chỗ này thì Tôn Ngân Thương vẫn luôn quan sát vẻ mặt của Vương Tử Quân, khi thấy đối phương đứng đó không nóng vội, không mắng chửi chó má, giống như không có gì xảy ra thì loáng thoáng ý thức được sự việc thật sự không quá tốt.

Vương Tử Quân kia rõ ràng không dùng quyền lực trong tay để ép buộc bác sĩ ở trạm y tế ra tay giải phẩu, lại xoay người mượn tiền của mình và Đỗ Hiểu Mạn, Tôn Ngân Thương thầm sinh ra một dự cảm: Tên mập kia chỉ sợ sẽ gặp phiền toái.

Chó sủa không cắn người, chó cắn người sẽ không sủa, vị bí thư không nóng không lạnh này làm cho Tôn Ngân Thương sinh ra cảm giác như vậy, đừng thấy đối phương điềm tĩnh như không mà xem thường, người ta căn bản không thèm nhìn bóng lưng tên mập trạm trưởng bỏ đi, nhưng chỉ cần vung tay một cái cũng đủ cho tên mập kia khốn khổ.

Tôn Ngân Thương thầm cảm thấy mình sống bốn mươi năm uổng phí, gần đây cảm thấy ánh mắt của mình là không sai, sao lại nhìn lầm bị bí thư này? Xem ra xã Tây Hà Tử này không biết sẽ do ai định đoạt, sau này mình nên nhìn kỹ rồi hẵng nói.

Khi Tôn Ngân Thương đang trầm tư suy nghĩ thì Đỗ Hiểu Mạn đã lấy tiền của mình đưa cho Vương Tử Quân, Tôn Ngân Thương chợt thấy Vương Tử Quân nhìn về phía mình, thế nên hắn nhanh chóng cho ra lựa chọn thức thời nhất, hắn vỗ vào túi áo cười hì hì nói:

– Bí thư Vương vay tiền tôi cũng coi như trùng hợp, giống như có chuẩn bị sẵn vậy, hôm nay tôi đến đây kiểm tra đã đặc biệt mang theo chút tiền.

Tôn Ngân Thương vừa nói vừa lấy tiền trực tiếp đặt vào trong tay Vương Tử Quân.

Vương Tử Quân lặng lẽ đếm tiền của Tôn Ngân Thương, sau đó hắn cười nói”

– Anh Tôn, chúng ta còn nhiều thời gian, tiền nợ anh tôi sẽ không quên.

Vương Tử Quân nói lời nhẹ nhàng nhưng rơi vào trong tai Tôn Ngân Thương và Đỗ Hiểu Mạn lại giống như bí thư cho ra một lời hứa hẹn vậy.

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện: Vụ Bí Ẩn Con Chó Tàng Hình trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!