Xu Hướng 2/2024 # Truyện Chữ Tôi Đã Trả Giá Vì Cái Nhà Này Quá Nhiều Rồi Full Tác Giả Thiên Phong Nhất Hạc # Top 6 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Truyện Chữ Tôi Đã Trả Giá Vì Cái Nhà Này Quá Nhiều Rồi Full Tác Giả Thiên Phong Nhất Hạc được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Thông tin truyện Tôi Đã Trả Giá Vì Cái Nhà Này Quá Nhiều Rồi

Edit: Sư TửThể loại: Nguyên sang, mỹ thực, hiện đại, chủ thụ, ngọt sủng, 1×1, HE.

Văn án

Được kế thừa một căn nhà, Tô Tinh Thần còn chưa kịp vui mừng lại cảm giác có gì đó không đúng.

Sau một hồi nghiên cứu, thì ra bên trong là một không gian trùng lặp.

Nghĩa là Tô Tinh Thần có thể thấy được một không gian khác và những người khác thông qua không gian trùng lặp này

Người “ở chung” cùng cậu là một tinh anh trẻ tuổi anh tuấn đang phải xây dựng sự nghiệp cho riêng mình.

Sếp lớn này rất đáng thương, mỗi ngày đều ăn không ngon ngủ không yên, buổi tối còn gặp phải ác mộng.

Tô Tinh Thần xem như là “ở chung” với người ta, nhân tiện giúp đối phương quét tước nhà cửa và nấu cơm cho hắn ăn.

Tỷ như bữa sáng sẽ có xôi nấu sò điệp khô cùng thịt gà, chia cho đối phương một phần, bữa trưa ăn cà rốt hầm bò cùng nộm dưa chuột thái sợi, chia cho đối phương một phần, buổi tối ăn mướp đắng xào trứng… ừm, không thích ăn mướp đắng, thôi thì làm mộc nhĩ xào thịt!

Một tháng sau, Tô Tinh Thần vui mừng phát hiện tổng tài đã bị mình nuôi béo!

Nhưng mà, Tô Tinh Thần vốn tưởng rằng hai bên sẽ bình an vô sự mà làm bạn với nhau, kết quả không cẩn thận lại trở thành bạch nguyệt quang(1) trong mắt đối phương.

#Help me QAQ Bị người anh em thuộc top lắm tiền thổ lộ phải làm sao đây, cần trả lời gấp#

Lầu một: Người anh em mau tỉnh lại!

Lầu hai: Người anh em mau tỉnh lại!

Lầu ba: Người anh em mau tỉnh lại!!! Đủ gạch xây nhà rồi!

[Văn hư cấu kỳ ảo, chỉ là ảo tưởng của tác giả, nếu có gì giống với truyện xảy ra thì chỉ là trùng hợp.]

Cô độc thông minh khéo léo ôn nhu thụ x đẹp trai lắm tiền ngoài lạnh trong nóng cuồng làm việc công.

Truyện này còn có tên là #Chàng Tấm nhà phú hào, #Mỗi ngày đều vì tổng tài rầu thúi ruột, #Các người không hiểu áp lực việc sống tạm nuôi gia đình.

Từ khóa: Tô Tinh Thần, Du Phong Hành.

Chú thích: (1) Bạch nguyệt quang (白月光): ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình.

Truyện Chữ Thiên Tài Cuồng Phi

Thông tin truyện Thiên Tài Cuồng Phi – Phế Vật Tam Tiểu Thư

Lạc Vân hi, Long đình Đại lục tiếng tăm lừng lẫy phế vật Tam Tiểu Thư, từ nhỏ cùng Lương gia bảo Lương thiếu gia đính có cô dâu nhỏ, không biết, mười hai năm sau, Lương gia sinh hối ý, một cuộc sóng gió từ đó nhấc lên.

Nàng, vốn là thế giới đứng đầu đặc công, lòng dạ độc ác, am hiểu ngụy trang, danh hiệu”Xà mỹ nữ” , bởi vì lần thứ nhất đuổi giết ngộ nhập xa lạ đất nước, trở thành Lạc gia Tam Tiểu Thư.

Phụ thân không đau, đại nương không thương, đích tỷ khi dễ, vị hôn phu khiêu khích, nàng lạnh lùng cười một tiếng, cũng phóng ngựa đến đây đi, lão nương theo cùng!

Ba năm ẩn nhẫn, mười năm ngụy trang, một buổi sáng Trùng sinh, điên đảo thiên hạ! Hô mưa gọi gió, chỉ lộc vi mã, càng đấu người ngã ngựa đổ kêu rên một mảnh, chuyện này. . . . . . Quả nhiên là phế vật kia? ? ?

***

Lạc Vân hi: ta tin phụng một câu như vậy lời lẽ chí lý, Ninh dạy ta cha người trong thiên hạ, không Ngao Thiên người làm phụ ta. Nhưng ta tuyệt không nhỏ mọn, ngươi không phải chọc ta, ta không động ngươi.

Đây là một Phong Hoa Tuyệt Đại, mưu trí Vô Song, cuồng mà không dã, co được dãn được nữ chủ;

Đây là một quần hùng tất biết, âm mưu thay nhau nổi lên thế giới;

Đây là một đoạn tuyên cổ truyền lưu câu chuyện tình yêu.

***

Một tên con trai ( mặt tràn đầy tha thiết ): Vân Hi, chúng ta từ nhỏ đã định ra hôn ước, phần ân tình này, là người khác cũng không sánh bằng đâu.

Lạc Vân hi ( khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo ): chúng ta là từng có hôn ước, nhưng chưa bao giờ tình!

Một tên con trai ( mặt dày mày dạn ): Tiểu Vân Vân, ngươi liền theo gia đi!

Lạc Vân hi ( khóe miệng khẽ nhếch cười ): cút sang một bên.

Một tên con trai ( mặt xanh mét ): Lạc Vân hi, ngươi chờ xem, ngươi sớm muộn không bay ra khỏi Bổn vương Ngũ Chỉ sơn!

Lạc Vân hi ( mặt mày lạnh nhạt ): bọn chúng ta .

Một tên con trai ( xem kỹ hồi lâu ): Hi Nhi, cái người này trong trả như nào đây nhỏ như vậy?

Lạc Vân hi ( khóe miệng kéo nhẹ ): . . . . . . . Im lặng trung.

Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi!

Tôi nhớ cô rồi, về nhà đi! – 2337 Lượt Xem

nào tập thì lấy ra dùng. Bây giờ thì hết rồi.

Hắn lập tức đứng lên, đánh nhẹ lên đầu nó, nhưng cũng đủ để làm tóc nó thành bộ headphone để trong túi quần. Nó nhăn lên:

– Sao anh làm thế?

Hắn chống nạnh kiểu bà tám, còn gân cổ lên nói:

– Cô có biết là tôi đã…Mà thôi.

Hắn nói nửa chừng nhưng rồi im bặt, đi ra khỏi phòng ăn một cách tức giận. Nó nhìn theo hắn ra ngoài, nó biết là hắn đã sợ hãi khi thấy nó cầm cây súng giả. Nó nhớ lại bộ mặt lúc nãy của hắn, thật là buồn cười quá mà. Hắn ta sợ ra mặt luôn. Nhưng rồi khi nhìn đống đồ ăn trên bàn, nó cũng thèm chảy dãi.

Hắn quăng ngay cái áo khoác lên giường, chống nạnh tức giận:

– Hazzzzz. Cái con ranh đó.

Rồi hắn nhìn qua Lucky, con chó đang nhìn hắn chằm chằm, hắn tức điên thêm:

– Nhìn cái gì, tại cô chủ của mày đó.

Con chó liếm mép rồi đi ra ngoài, hắn ngồi phịch xuống giường nệm. Đang tức lộn ruột, hắn nghe thấy tiếng thét:

– Lucky, mày làm gì vậy?

Hắn chạy ra xem thì thấy Lucky đang ngậm chiếc khăn trải bàn, còn chén dĩa thì nằm lăn lết trên sàn, lại còn đồ ăn dây cả xuống sàn nhà. Hắn nhìn Lucky, hắn thấy thật biết ơn chú chó này… Nó đã giúp hắn trả thù, biết ngay trước gì nó cũng ở nhà dọn đống đồ. Hắn lấy cớ:

– Cái con Lucky này, mày hư quá, ta sẽ phạt mày.

Rồi hắn quay sang nó, nói một cách rất chi là thân thiện:

– Cô dọn đi, tôi sẽ lo chuyện phạt Lucky.

Nó nhăn mặt gật đầu, nó biết hắn sẽ mạnh tay với Lucky vì từ khi Lucky về đây, hắn dường như chưa lần nào thân với Lucky lần nào cả.

Nên cũng nhỏ nhẹ nói:

– Phạt nhẹ thôi nha, lucky không biết gì đâu.

– Tôi biết mà.

Hắn nói rồi bắt Lucky ra khỏi bếp, hắn đi về phía phòng, đóng cửa lại và chắc rằng nó sẽ không nghe thấy những gì hắn sắp nói. Hắn chạy đến chỗ Lucky và ôm lấy con chó:

– Tao yêu mày quá. Hehehe. Thôi, tao dẫn này đi ăn xúc xích.

Lucky nghe đến từ xúc xích thì ngoe ngẩy đuôi và rống lên ư ử, làm nó ở nhà bếp, cứ tưởng là Lucky chắc chết với hắn rồi.

CHAP 29

Hắn Thay bộ đồng phục, mặc một chiếc áo khoác và không quên chiếc Headphone quan trọng mà nó “trả nợ” hắn. Hắn lấy dây dắt chó móc vào vòng cổ của Lucky rồi dẫn ra ngoài, nó thấy thế thì ngạc nhiên:

– Anh dẫn nó đi đâu đó?

– Đi chơi, chẳng lẽ phạt rồi để thế, phải xoa dịu chứ, để nó ghét tôi cả đời à?

– Cũng đúng, mà này, nhớ mua xúc xích cho nó nha.

– Biết rồi, biết rồi. – Hắn vừa đi tới cửa vừa nói.

Nó ở nhà dọn đống đồ thì Dara gọi cho nó:

– Bồ, đi chơi đi, bữa nay mình rảnh nà.

– Nhưng mình có chút chuyện ở nhà rồi, chút nữa được không?

– mình qua đón – Dara vừa nói vừa cười rồi cúp máy.

Nó định nói sao Dara biết nhà nó ở đâu, nhưng chắc không sao đâu Dara là thiên tài tìm đường mà.

Công viên

Hắn ưỡn người thở thoải mái, lâu lắm rồi hắn không ra ngoài chơi ban đêm thế này. Rồi hắn ngồi ngang tầm với Lucky:

– Bây giờ tao với mày đi ăn xúc xích. Xong rồi thì xí xóa nha, không ai nợ nữa. Ok?

Lucky dường như hiểu ý hắn, nên con chó sủa lên một tiếng, hắn xoa đầu nó cười:

– Tao sẽ coi như đó là lời đồng ý. Đi thôi.

Rồi hắn dẫn Lucky đi thẳng đến một cửa hàng trước mặt.

Ở nhà, nó đang lau lại cái sàn nhà thì có tiếng cửa, chạy ra mở cửa thì nó thấy Dara. Cô bạn nở nụ cười thật tươi và vẫy tay chào nó. Nó cũng ngạc nhiên không kém. Nó mời Dara vào nhà thì cô bạn hỏi ngay:

– Chồng đâu rồi?

– Sao lại là chồng? Có ai đâu. – nó vừa đóng cửa vừa nói.

– Thằng này này.

Dara vừa nói vừa chỉ tay lên bức ảnh hắn chụp chung với GD. Nó ngạc nhiên:

– Sao cậu biết hay vậy?

– Mình… – Nó ấp úng.

– Nhưng đừng lo, mình không nói cho ai đâu. Là bạn thân, mình không chơi bẩn thế đâu. Nhưng với một điều kiện.

Đấy, biết ngay mà, con nhỏ này, cái gì cũng phải là điều kiện. Nó nhăn mặt rồi nói:

– Sao, điều kiện gì?

– Tối nay cậu phải đi chơi với tớ. – Dara vỗ tay nói vui vẻ.

Nó thở phào nhẹ nhõm, may mà Dara không bắt nó đi Bar. Nhưng sao nó lại nghĩ đến Bar nhỉ. Hừm…

– Ok – Nó chán nản nhận lời.

Công Viên

Hắn cầm ba bốn xâu xúc xích, nhưng đó là của Lucky, còn của hắn chỉ là một lon nước ngọt. Hắn nhìn Lucky đang ăn một xâu ở dưới, thấy cũng ngon, hắn đưa một xâu lên, bỏ vào miệng cắn mỗi một miếng mà Lucky đã sủa ầm lên, hắn vừa nhai vừa nhếch môi lên nói:

– Haizzz, cho tao một cái thôi, mày còn chừng này nữa là gì. Đúng ý như cô chủ mày luôn.

Nhưng Lucky vẫn cứ sủa là nhiều người qua đường phải quay mặt nhìn, hắn nhăn lên, đúng là hết nói nổi cái con chó này mà:

– Được rồi, tao sẽ đền cái mới cho mày. Đúng thật là.

Lucky nghe tới đây mới im lặng ăn tiếp.

Đến lúc về, như đã hứa, hắn lại ghé quán lúc nãy mua xúc xích, nhưng khi đưa cho Lucky thì con chó bỗng quay mặt đi và lại chạy về phía công viên. Hắn đến tức điên lên thôi, đã được voi còn đòi tiên. Nhưng rồi hắn cũng chạy theo Lucky.

Con chó bỗng dừng ở gốc của một cái cây to, mắt mãi mình về phía trước, hắn đến sau, nhưng cũng đứng lại nơi Lucky đứng, mắt cũng thẫn thờ nhìn cái cảnh tượng trước mắt

Bà La Sát và anh chàng tên Lâm kia đang đứng đó, bà chị còn dựa lên vai của anh ta, hai người nói gì đó rồi cười tươi. Anh ta còn âu yếm vén tóc cho chị ta. Điều này không bình thường chút nào, chẳng lẽ họ là một cặp? Thế nếu nó thích anh ta thì không phải nó là người thừa sao? Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu hắn.

Lucky ngẩn lên nhìn hắn, rồi quay đầu đi. Hắn cũng lủi thủi đi theo sau, còn cây xúc xích thì Lucky cũng không thèm ăn, nên hắn giải quyết luôn rồi. (hehe)

Về đến nhà, hắn tìm nó nhưng không thấy đâu, tại hắn không biết nó đã đi chung với cô bạn chí cốt của mình rồi. Nên hắn đành ngồi xuống sofa, còn Lucky thì nằm ở dưới chân, hắn đưa tay vuốt đầu nó rồi nói:

– Chuyện lúc nãy, chỉ mày với tao biết thôi nha. Có gì để tao hỏi con nhóc đó.

Lucky chỉ rên nhỏ đáp lại hắn, mắt thì trông vẻ buồn và nhìn chằm chằm vào cửa nhưng đợi ai đó trở về.

CHAP 30

Cuối cùng thì nó cũng vác mặt về nhà, vừa mở cửa thì đã thấy hắn với Lucky ở ghế sofa, nó vừa cởi giày vừa nói:

– Chưa ngủ à? Mà tôi có cái này cho anh nè.

Nó đi tới chỗ hắn, đặt lên bàn một chiếc túi giấy. Nó vui vẻ lấy ra một chiếc mũ da màu đen và đội laaen đầu hắn. Hắn lại lấy xuống, nó tỏ ra xị mặt nhưng cũng lại lấy đ

Đọc Truyện Cười Tôi Đã Ăn Thịt Chó

– Thưa cha! Con là kẻ có tội, xin cha ban phép lành cho con!

– À, là con đấy sao? Dạo này ngoan nhỉ, cả tuần rồi chưa thấy con đến xưng tội! Thế hôm nay con đã gây ra tội lỗi gì? Lại hiếp dâm hả?

– Dạ không, con vừa ăn thịt chó ạ!

– Ôi trời ơi! Sao con dám? Dư luận đang rất phản đối việc này đấy! Chó là bạn của con người mà, sao con lại ăn thịt bạn mình? Ôi chúa ơi!

– Thưa cha, con không phải là bạn của chó, ngược lại, con với chó là kẻ thù!

– Cụ thể thế nào, con nói ta nghe xem!

– Dạ! Lần ấy, con đang tè, không hiểu con chó nhà con nó nhìn nhầm thành con chuột hay là cái cái xúc xích mà nó từ đâu lao tới ngoạm cái “phập” một phát! Sau phát ấy, vợ con nằng nặc đòi đưa đơn ly dị, rồi đòi ngủ riêng. Con khổ lắm cha ạ! Rồi mới hôm qua nữa, con định tổ chức cho vợ một buổi tối thật lãng mạn để hàn gắn lại tình cảm vợ chồng. Con đã đốt 69 ngọn nến lung linh, rải hoa hồng khắp từ phòng khách vào đến tận giường ngủ. Ấy vậy mà cái con chó đó, hình như nó vừa đi ăn cứt bên nhà hàng xóm về thì phải, nó chạy xồng xộc vào nhà, qua phòng khách, chui vào phòng ngủ, nó rải cứt khắp từ phòng khách lên giường ngủ luôn!

– Nhưng dù sao thì xã hội vẫn coi nó là bạn của con người, và con không nên đi ngược lại với quan niệm của xã hội!

– Không biết chó nhà người khác thế nào, chứ chó nhà con toàn ăn cứt cha ạ! Nó ăn cứt, còn con thì ăn cơm, sao lại bắt con làm bạn của nó? Con nuôi nó không phải để làm bạn mà chỉ để cho nó coi nhà, giống như nuôi gà để đẻ trứng, nuôi mèo bắt chuột, nuôi trâu đi cày thôi. Vậy tại sao con không thể ăn thịt nó giống như ăn thịt gà, thịt trâu, thịt mèo ạ? Ai yêu chó, coi chó như bạn thì có thể không ăn, tùy họ, nhưng tại sao lại lên án người khác? Con ăn thịt chó cũng giống họ ăn thịt lợn, nếu bây giờ con đến gặp họ và bảo rằng con nhiệt liệt phản đối việc họ ăn thịt lợn vì con coi lợn như là bạn của con, vậy họ có nghe theo không?

– Ờ, thì quan niệm của xã hội là thế, và con không nên đi ngược lại với quan niệm của xã hội.

– Dạ vâng, vì thế nên con mới thấy mình có tội, và đến đây xưng tội với cha. Không biết có phải vì cái cảm giác tội lỗi hay không mà con ăn thịt chó lại không thấy ngon, vẫn còn thừa hơn một nửa nồi rựa mận ở nhà cha ạ!

– Nói cho cha biết quy trình gây tội của con nào!

– Dạ! Sau khi thui vàng, con chặt thành từng miếng nhỏ, bỏ vào nồi ướp với riềng, sả, mẻ, mì chính, ớt, nước mắm, xóc đều cho mùi dậy lên thơm phức, rồi đổ thêm bia vào hấp cùng, xong múc ra ăn nóng cùng với lá mơ, chuối xanh, khế và rau húng ạ!

– Ờ! Con chờ cha tí!

– Cha đi đâu vậy ạ?

– Ta vào toa-lét lấy cuộn giấy ăn lau mồm đã!

– Dạ vâng!

– Xong rồi! Mà con vừa nói rằng vì cảm giác tội lỗi nên con ăn không ngon sao?

– Dạ vâng!

– Ta nghĩ đó không phải là lý do đâu! Con ăn không ngon là bởi con quên không ướp với mắm tôm con ạ! “Thịt chó mà thiếu mắm tôm, như ăn kẹo lạc lúc mồm bị đau”, nó nhạt nhẽo và giảm cái sự ngon đi nhiều lắm! Hơn nữa, cách hấp rựa mận cũng không hề đơn giản. Nếu con hấp kỹ quá, thịt sẽ nát và bã, nếu hấp mà chưa chín, thịt sẽ tanh và dai. Con phải căn thời gian, lúc nào thấy lớp bọt màu nâu nhạt sùi lên, bao quanh và nổ tanh tách bên mép nồi, ấy là khi nên tắt bếp.

– Dạ, con cảm ơn cha, con nhớ rồi ạ! Nhưng bây giờ con phải làm sao với cái nồi rựa mận ở nhà hả cha? Ăn tiếp thì sợ áy náy, sợ cảm giác tội lỗi, sợ mọi người lên án, nhưng đổ đi thì phí của giời lắm!

Làm “Trò Cười Cho Thiên Hạ” Rồi Mất Mạng Vì… Thuốc Lào

Không chỉ các cụ già, những người nông dân tay nâng, tay châm lửa miệng rít xòng xọc, thuốc lào hiện còn là một “thú” được cho là thể hiện cá tính, phong cách “chơi trội” của những người trẻ và tai nạn đến từ thuốc lào do đó không dễ mà lường trước.

Thú vui miễn phí…

Với ưu thế giá rẻ, thuốc lào và điếu cày vốn là vật bất ly thân của những lão nông nghiện thuốc lâu năm. Nhưng giờ đây, khắp các khu phố, ngõ hẻm Hà Nội, chiếc điếu cày đã có “vị trí” tại các quán nước giải khát ven đường.

Chỉ vài nghìn đồng một gói thuốc cộng thêm chiếc điếu có giá cũng khá mềm (20 – 50 nghìn đồng/chiếc), nếu không gặp sự cố thì chiếc điếu cày có thể dùng cả năm, đôi khi là vài năm. Chính vì lợi thế đó, thuốc lào cũng là một sản phẩm được nhiều nam sinh viên lựa chọn để… tiết kiệm.

Một nhóm học sinh tụ tập hút thuốc lào gây phản cảm trong cộng đồng mạng.

Không khó bắt gặp cảnh một vài cậu học sinh trên mình còn khoác chiếc áo đồng phục đang quây quần bên chiếc điếu cày, châm lửa rít những hơi dài, không kém những bậc “thầy” hút thuốc lào lâu năm.

Cạnh trường TPHT Lê Quý Đôn (Đống Đa, Hà Nội), giờ tan học, hàng chục học sinh chạy đến quán nước tụ tập cùng cầm chiếc điếu lên thể hiện… trình độ, hết điếu này đến điếu khác, chiếc điếu được truyền từ tay người nọ đến mồm người kia như một trò chơi vui nhộn.

Thuốc lào rẻ nên hầu hết các quán nước ven đường cho khách hút thuốc lào miễn phí. Nhưng cũng nhờ chính sự miễn phí đó mà thu hút những khách hàng nghiện thuốc lào đến ngày một đông.

Chị Dung, một chủ quán nước nhỏ trước Đại học Xây dựng cho biết: “Không có thuốc lá, thuốc lào thì được mấy người uống nước em. Cũng chẳng tốn bao nhiêu, mua một cân hơn trăm nghìn nhưng mà dùng được cả mấy tháng. Khách vào quán chủ yếu hút thuốc người ta mới vào thôi!. Mấy đứa sinh viên nó vào hút thuốc lào thì nó cũng phải gọi cốc nước chứ chả ai vào hút thuốc không rồi đi”.

Trái đắng “giá cao”

Trào lưu hút thuốc lào ngày càng nở rộ trong giới trẻ xuất phát từ những lý do, mục đích tưởng chừng như đùa: rẻ, phê hơn, mốt, không độc hại… Nhưng cũng từ đó mà có thêm bao cảnh dở khóc dở cười thậm chí dẫn đến tang thương, điều mà chẳng ai ngờ tới thuốc lào có thể gây ra được.

Trong thời gian qua, hàng loạt các clip về hiện tượng phê thuốc lào của sinh niên, học sinh tràn ngập mạng xã hội, gây sự phản cảm cho cộng đồng mạng cũng như một dự báo mới về một hiện tượng tiêu cực của giới trẻ. Chỉ cần gõ từ khoá “phê thuốc lào”, Google sẽ cho 950.000 kết quả từ những clip phê thuốc lào cho đến những… ca dao, tục ngữ những bản nhạc DJ về thuốc lào.

Để tiết kiệm, để được “phê” mà không cần dùng các thuốc kích thích trái phép, nhiều bạn trẻ đã xem thuốc lào như một “món ăn” hằng ngày, cũng từ đó mà có những chuyện cười ra nước mắt.

Thuốc lào có gốc là Nicotiana rustica thuộc chi thuốc lá, có hàm lượng micotin rất cao, nó còn được gọi là “tương tư thảo” (tức cỏ nhớ thương). Người hút thuốc lào sẽ tiêu thụ một lượng khói rất lớn vào phổi đồng nghĩa với lượng nicotin được đưa vào máu gây kích thích thần kinh, tạo nên cảm giác say, chóng mặt, đôi khi buồn nôn.

Màn say thuốc lào… khó đỡ.

Người say thuốc lào thường không làm chủ được bản thân, say thuốc nằm vạ vật, làm trò cười cho thiên hạ. Clip về một nhóm học sinh đang còn đeo khăn quàng đỏ tụ tập hút thuốc lào say ngã lăn quay, sùi bọt mép đăng tải trên mạng xã hội ngày 1/4 mới đây đã gây nên sự phản cảm, phẫn nộ trước hành động đua đòi.

Chẳng những là tiếng cười mà còn là nỗi đau khi cũng vì thuốc lào mà Bùi Văn Vinh (SN 1992, quê ở Đồng Phú – Đông Hưng – Thái Bình), là sinh viên năm cuối trường cao đẳng Hàng Hải – Hải Phòng đã đánh mất tương lai tươi sáng và để lại một vết thương cho gia đình, bạn bè.

Vì trót nghiện thuốc lào nhưng giấu gia đình, để tiện bề giải toả cơn nghiện và không bị phát hiện, nên Vinh giấu ống điếu trên gác 2 của căn phòng, lúc thèm thuốc lào leo lên đó rít. Nhưng đâu ngờ vì say thuốc nên ngã từ tầng 2 xuống dưới mặt đất, được bạn bè đưa đi cấp cứu nhưng vì chấn thương sọ não quá nặng, không thể cứu chữa.

Văn Hùng

Nhà Văn Kim Lân: Dị Ứng Với Cái Giả, Cái Nhạt

Được biết ông được nhà văn Nguyên Hồng đưa đi hoạt động văn hóa cứu quốc trước 1945, quê ông ở Phù Lưu, Tân Hồng (Bắc Ninh) trù phú có đủ ngành nghề, buôn bán, không chỉ thuần nông và có chế độ khuyến học đặc biệt nên trí thức ở đây thành đạt khá nhiều. Ông có em ruột là bà Uyên phụ trách thư viện, nơi chúng tôi thường ra đọc sách báo. Cảm giác gặp nhà văn Kim Lân thấy ông nói chậm rãi, thấu nghĩa thấu tình. Có lần ban trù bị thành lập Hội Văn nghệ Hà Bắc tổ chức cuộc gặp mặt thân mật với các nhà văn quê Kinh Bắc sống và công tác tại Hà Nội, tôi được đề nghị đọc bài thơ “Về Hải Phòng nhớ nhà văn Nguyên Hồng” viết khi một lần về chơi nhà anh bạn ở thành phố Cảng. Sau cuộc tiếp xúc, ông chủ động bắt tay tôi thật chặt và nói: Bài thơ này Kim làm sống lại cái thần của nhà văn. Tính Nguyên Hồng là vậy quyết liệt và có thái độ lắm: Đã ghét ghét cay đắng-đã yêu yêu hết lòng- trái tim ông run rẩy-nước mắt ông lưng tròng. Khi đọc tác phẩm của nhà văn Kim Lân ngẫm lại tôi thấy ông cũng có phẩm chất như Nguyên Hồng, nghĩa là ông rất dị ứng với cái nhạt cái giả trong văn chương. Ông viết ít đi có lẽ do ông nhận thức rất sâu sắc về nghiệp văn đầy rủi ro và bất trắc. Cái tài đến với nhà văn rất tự nhiên, mất đi cũng rất tự nhiên.

2. Cũng do sự viết ít đi ấy của nhà văn Kim Lân mà dư luận trong báo giới, văn giới tốn không ít giấy mực luận đàm về việc này. Có người bảo bút lực ông đã cạn, có người nói ông né tránh thực tại, có người bảo nhà văn Kim Lân cái gì cũng biết nhưng ông không viết để giữ gìn nhân cách cho mình!? Âu đó cũng là việc thiên hạ cứ luận bàn, mà ai cấm được họ nhưng bàn về một tài năng như nhà văn Kim Lân thì cũng là một sự lạ. Cũng sau một buổi hội thảo về văn xuôi do hội văn nghệ Hà Bắc tổ chức trước đây, tôi có đưa nhận định này ra để hỏi nhà văn. Cũng là để giải đáp thắc mắc không những của nhiều người mà cũng là của riêng tôi. Nhà văn Kim Lân cười mủm mỉm, nét vui ánh lên sau cặp kính lão: Tôi vẫn viết đấy chứ. Chỉ có điều không công bố trên báo chí thôi. Sáng tác thì có ít đi nhưng mình vẫn viết hồi ký “Những đêm mất ngủ”. Cứ nhớ đến đâu, viết đến đó để ghi lại cái thời mình sống. Theo mình chắc cũng có ích đấy. Và tôi cứ đợi hoài đợi mãi không thấy nhà văn Kim Lân công bố hồi ký này kể cả khi đưa in tuyển tập của ông!?

3. Vốn quê vùng Kinh Bắc văn hiến, nhà văn Kim Lân là người rất mê quan họ. Không hiểu chất quan họ đã “ngấm” vào ông tự khi nào mà bất cứ canh hát quan họ nào mà ông được mời hoặc chủ động đề xuất ông đều rất sốt sắng. Hội Nhà văn Việt Nam có cuộc hội thảo hoặc các nhà văn nước ngoài đến thăm muốn thưởng thức sinh hoạt văn hóa quan họ nhờ đến ông thì ông sẵn lòng “phone” cho Đoàn quan họ Bắc Ninh ra Hà Nội phục vụ ngay không một chút nề hà. Nhà văn Kim Lân thuộc khá nhiều các làn điệu quan họ, tôi đã được nghe ông hát cùng một “liền chị”. Giọng ông khàn đục nhưng ấm áp như vọng về từ một thưở nào đó xa xăm:

“Nay nhớ thương tôi phải đi tìm Mai người nhớ người lại sang chơi”

(Buôn bấc buôn dầu)

4. Ông có thể giải thích cho các bạn bè văn nghệ xa gần khi có dịp tiếp xúc với những lề lối quan họ, cách ăn mặc, ứng xử giao tiếp của người quan họ cặn kẽ tỉ mỉ như một người sành quan họ. Có lúc nhân cuộc vui, ông còn nói với tôi: “Kim có thơ viết về ông Nguyên Hồng rồi nhưng phải có thơ viết về quan họ nữa đấy. Đất quê mình sản sinh ra loại hình dân ca quan họ “độc nhất vô nhị” này, dây vào cũng thỏa một đời”. Có dịp nào sang Bắc Ninh chơi, nhà văn Kim Lân cũng đến thăm vợ chồng Khánh Hạ-một “liền chị” ông nhận làm con nuôi. Và tất nhiên không thể thiếu một canh hát quan họ với lối hát giao duyên cất lên hồn vía của dân ca đồng bằng Bắc bộ.

5. Khi chuyển về Hà Nội, thỉnh thoảng tôi có đến thăm nhà văn Kim Lân ở ngõ Hạ Hồi. Nhà ông nép vào một ngõ nhỏ trong cái “bành trướng” của nhà cao ốc xô bồ và nhộn nhạo. Khuôn viên ông ở dù chật mấy cũng đủ bồn hoa, chậu cảnh, bể cá làm sáng lên cái ánh nắng yếu ớt cuối ngày. Chậm rãi sau một hơi thuốc lào thật đã, ông kể tôi nghe những ngày ở ấp Sậu (Bắc Giang) với các nhà văn tài danh một thưở: Ngô Tất Tố, Nguyên Hồng, Nguyễn Đình Thi, Anh Thơ với biết bao ân nghĩa. Ông bảo những năm tháng ấy thấm vào trang viết như có thần nhập, không phải muốn mà có được đâu. Nhà văn Kim Lân tâm sự: Bạn bè khuất núi cả, nghĩ cũng buồn. Mà không khí chung quanh cứ ào ào thế, nó không hợp với tạng của mình. Thích nghĩ ngợi, ngại nơi ồn ã. Cũng là bệnh già đấy thôi. Đỗ Chu thỉnh thoảng có qua lại chỗ mình, hai ông con ngồi đàm đạo sự đời lẽ đời, chán thì đi dạo phố, ngồi quán nhìn thiên hạ đổ ra đường cho vui.

6. Bây giờ ông đã thanh thản về nơi vĩnh hằng. Không hiểu nhà văn Kim Lân đã thanh thản chưa khi nợ trần gian đối với người cầm bút cũng khó nguôi ngoai lắm. Tôi lại nhớ đến khuôn mặt nửa mờ nửa tỏ trong chiều muộn của ông. Không hiểu những nhân vật ông Cản Ngũ, Nhược Nhự… mà ông dựng lên đã từng thấm đẫm tính cách người xứ Bắc in dấu trong lòng bao thế hệ bạn đọc có phần nào an ủi ông trong nghiệp văn của mình. Riêng tôi nghiệm rằng trong đời nhà văn Kim Lân cũng từng đã có lúc tận hưởng cái giờ phút yên bình nhất khi hóa thân vào nhân vật do mình tạo ra: “Từ phút ấy, ông mới thấy mình thật sống, mình thật là mình, yên ổn thoải mái. Một nỗi vui phấn chấn tràn vào đầy ngập trong người. Cứ thế ông đứng lặng trong bóng chiều, chìm đắm trong những tiếng xao động từ mặt đất bay lên quấn quít, bao quanh lấy ông, tận hưởng cái giờ phút yên bình nhất của một ngày gác máy bay căng thẳng trên ngọn núi Côi Kê này” (Bố con ông gác máy bay trên núi Côi Kê).

Nguyễn Thanh Kim

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Chữ Tôi Đã Trả Giá Vì Cái Nhà Này Quá Nhiều Rồi Full Tác Giả Thiên Phong Nhất Hạc trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!