Tả Về Con Chó Nhà Em Nuôi

Đề bài: Tả về con chó nhà em

Con chó Mic nhà em nuôi đã được hai năm nay rồi. Nó là một con chó đẹp và rất thông minh mà em từng thấy.

Con chó nhà em đến giờ nặng khoảng hơn mười cân. Thân hình nó dài như cái phích nước. Nó thuộc giống chó cái nên từ ngày nuôi nó, nó đã sinh được một lứa rồi. Bộ lông nó màu vàng đậm rất đẹp. Bộ lông nó dày và mượt mà như nhung nhưng cứ hay bị rụng ra sân nhà. Trông nó phổng phao lắm, nó đẹp và khỏe khoắn vô cùng. Cái đuôi dài lúc nào cũng ngoe nguẩy khắp mọi hướng. Khi đùa giỡn với người nhà, cái đuôi ấy lại cong tít lên, còn khi gặp người lạ thì cái đuôi ấy lại cụp xuống, lông cổ nó lại xù ra trông nó cũng đáng sợ không kém. Bốn chân nó có móng vuốt dày và cứng, bên dưới là nệm thịt màu xám êm ái nên khi nó đi nhẹ nhàng lắm lại chẳng gây ra tiếng động nào. Cái đầu nó to và cái mõm dài màu đen cứ sủa gâu gâu. Cái mũi khụt khịt ướt át và bộ ria mép có những cái lông dài mọc xung. Đặc biệt nó có một hàm răng chắc chắn và sáng bóng. Hàm răng ấy có thể ăn bất cứ những loại xương tưởng chừng như cứng nhất. Hai cái tai bé như hai cái lá nhãn vểnh lên rồi cụp xuống thật buồn cười. Đôi mắt đen, ngây ngô như không có tội tình gì vậy. Nhìn nó lúc ăn cơm mới thấy đã mắt. Nó ăn ngon lành, liếm láp sạch sẽ không còn một hạt. Nó dễ nuôi lắm, khi thì em cho nó ăn cơm cá, khi thì chỉ cho nó ăn cơm canh vậy mà nó cũng ăn hết nên cả nhà em ai cũng thương yêu nó. Khi ăn xong bụng nó phình to rồi nằm ệch ra góc bếp ngủ. Buổi tối nó lại thức cả đêm để trông nhà và canh cho mọi người trong gia đình em có một giấc ngủ trọn vẹn.

Từ khi nuôi con chó này, gia đình em thấy vui vẻ hẳn lên. Tuy nó là một con vật nhưng nó lại hiểu cảm xúc của con người và rất trung thành với gia đình em nên em yêu thương nó vô cùng.

Một trong những con vật trung thành nhất với con người đó chính là con chó. Nhà em cũng nuôi một con chó rất đáng yêu, em quen gọi nó là chú chó Lu.

Chú chó Lu nhà em năm nay tròn hai tuổi. Ngày mới mua nó về nó bé tí ti nên em hay cưng nựng nó lắm. Giờ lớn rồi nó không còn đáng yêu như ngày bé nhưng nó lại trưởng thành và lớn hơn rất nhiều. Nó hiện giờ nặng mười cân và đã trở thành một “chàng trai” thực thụ. Nhìn nó oai vệ và đẹp lắm. Với một bộ lông đen bóng như nhung và dày mượt càng làm tôn thêm cái vẻ đẹp oai phong của nó. Bốn chân nó to và những bước đi rất chắc chắn. Cái móng vuốt dài cứ loẹt quẹt khắp sân nhà. Chiếc nệm thịt giúp nó di chuyển nhẹ nhàng hơn trong đêm tối. Cái đầu to và cái mõm dài lâu lâu cứ thè cái lưỡi hồng ra khi trời nóng bức. Đôi tai dựng ngược, bên trong tai có những cái lông màu trắng giống như bộ ria mép của nó. Hàm răng nó có cái dài cái ngắn và nhọn hoắt. Hàm răng giúp nó ăn những thức ăn cứng hay dùng để ngoạm lấy con mồi. Mắt nó tròn như hai hạt nhãn vậy mà cứ long lanh như đang mong muốn một điều gì đó. Hàng ngày em đều tắm cho nó. Nó là một con chó rất giỏi, nó có thể bơi quanh ao nhà em một hai vòng. Nó ở sạch và cũng thích bơi lắm. Còn khi ăn, nó cũng ăn rất giỏi, cho ăn bao nhiêu là ăn hết bấy nhiêu nên nó chóng lớn lắm. Nó thích ăn xương, nó có thể nằm gặm cái xương thì sáng đến tối mà không biết chán. Ban ngày nó chỉ nằm dài trước sân mắt lim dim ngủ như không biết gì. Ban đêm nó lại thức để canh giữ nhà cho gia đình em. Nếu có người lạ là nó lại sủa lên gâu gâu báo hiệu cho mọi người trong nhà biết có người lạ đến. Lâu lâu nó lại khoe thành tích bắt được một vài con chuột nhắt trong bếp. Nó thật đáng yêu phải không nào.

Em sẽ chăm sóc cho con chó nhà em cẩn thận để nó không bao giờ bị ốm. Em yêu thương nó như yêu thương chính bản thân mình.

Vũ Thị Sinh

Cảm Nghĩ Về Con Vật Nuôi

Cảm nghĩ về con vật nuôi – Con chó

Chắc chẳng còn ai xa lạ với hình ảnh một chú chó trung thành, ngoan ngoãn và thông minh bởi chó là giống vật nuôi phổ biến không chỉ ở Việt Nam mà còn cả thế giới. Riêng tôi, chó không chỉ đơn thuần là giống vật nuôi mà còn là người bạn thân thiết cùng tôi trải qua những ngày tháng đầy kỉ niệm của tuổi thơ.

Quê tôi, vùng nước mặn, đất phèn nên chẳng bao giờ người ta thấy một con chó kiểng chihuahua, phóc…Giống chó người dân quê tôi thường nuôi là chó ta hay còn gọi là chó cỏ. Nó không xinh đẹp, sang trọng nhưng chó kiểng được nuôi ở thành phố nhưng lại hết mực trung thành, khỏe mạnh và rất dễ nuôi. Chú chó tôi dành tình cảm đặc biệt là một chú chó màu trắng với bộ lông khá dài và mềm. Chú ấy đến với tôi như một cơ duyên có lẽ thế mà tôi nhớ mãi sau bao nhiêu năm tháng. Năm ấy tôi còn rất nhỏ hay chơi trò trốn tìm ở bờ sông. Có lần tôi nghe thấy tiếng kêu ăng ẳng khe khẽ từ dưới sông, tôi thấy một con chó ốm yếu, mình ướt sũng đang run rẩy, sợ sệt. Tôi lén mẹ đem vào nhà và chăm sóc nó, cho nó ăn. Thấy con chó tội nghiệp mẹ tôi để tôi nuôi nó và cũng thương yêu nó như chị em chúng tôi thương. Cha tôi đặt tên cho nó là Quýt vì cha bảo nó giống một chú chó trước đây của nhà tôi.

Hãy nhìn thân hình vừa vặn khỏe khoắn của các chú sẽ hiểu được mỗi ngày các chú không hề lười biếng. Bốn chân cứng cáp bất chấp mọi con đường khó khăn, dù là đá sỏi hay đất bùn, những chú chó thương yêu của chúng tôi vẫn hăng hái theo chủ rong ruổi khắp mọi nẻo đường. Tôi thích sờ vào bộ lông của chú. Bộ lông cứng như bàn chải không được cắt tỉa như các cô chó cảnh mà vẫn gọn gàng, sạch sẽ. Bao nhiêu sự linh hoạt, thông minh thể hiện vào đôi mắt đen huyền nhanh nhẹn. Đôi mắt bỗng chốc trong xanh như ngọc bích trong những đêm tối giúp chúng trở thành thợ săn tài tình. Ai bảo loài chó không hiểu và không thể biểu hiện cảm xúc của mình. Chú chó của tôi biết vui, biết buồn theo chủ và vui buồn cả những nỗi niềm riêng của nó. Cái đuôi cong cong phe phẩy như chiếc quạt là chú đang vui, cái đuôi cụp lại với dáng bộ thui thủi ấy là chú đang mang tâm sự.

Ôi những ngày tháng tuổi thơ! Có niềm vui nào bằng cùng chú chó thân cận rong ruổi trên cánh đồng bắt chuột hay những trận cười giòn tan mỗi khi chú làm nũng không dám bơi qua sông. Gia đình tôi không xem chú kẻ đầy tớ mà xem chú như một thành viên, có khi chú còn được đãi ngộ hơn cả chị em tôi. Cha thích dẫn chú đi qua hàng xóm trò chuyện. Mẹ lại muốn chú đi thăm vườn, thăm ruộng cùng. Còn con bé em tôi mỗi lần đi đâu một mình là phải dẫn cho bằng được Quýt đi vì nó sợ ma. Thế đấy, chúng tôi sống vui vẻ bên nhau, chú biết tình yêu thương của gia đình tôi dành cho nên rất khôn lanh, ngoan ngoãn. Tôi nhớ làm sao cái dáng vẻ tự hào của chú khi bắt được chuột và canh trộm giỏi. Tôi thương làm sao cái dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn của chú mỗi lúc bên chủ mình.

Truyện: Hắc Hóa Xin Cẩn Thận

Cửa kính truyền đến tiếng bánh răng ma xát, Lý Tiểu Ngư nâng mắt lên, một con gấu trúc lông xù xù đi vào, chỉ cao tầm một mét ba, thân thể cứng đờ đi tới trước mặt cô, một cái khay từ trong bụng xuất hiện, bên trên là một bát cháo còn nóng.

Lý Tiểu Ngư: “……”

Cô đang nằm mơ đúng không, nhất định là như vậy.

Cô nhắm mắt lại, sau đó mở ra, vẫn nhìn thấy con gấu trúc này, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô.

Gấu trúc hơi hơi hé miệng, âm thanh máy móc xuất hiện: “Uống cháo.”

Lý Tiểu Ngư vừa nghe, dựng lông nhảy ra xa, chỉ vào con gấu trúc không thể tưởng tượng được kia nói: “Mi, mi có thể nói??”

Gấu trúc nghiêng nghiêng đầu, xứng với một gương mặt dễ thương, “Em là số 986,chủ nhân, uống cháo.”

“Số 986?” Nghe thấy con số này Lý Tiểu Ngư hơi lặng người, suy nghĩ bay về mười năm trước.

Đây là trùng hợp sao? Người kia cũng tên là số 986, chẳng lẽ người kia cũng ở đây sao?

Gấu trúc bước đến trước mặt cô, bưng cháo, “Chủ nhân, uống cháo.”

Lý Tiểu Ngư do dự một lúc, mới nâng bàn tay run rẩy cầm lấy bát cháo kia, lùi về phía sau vài bước, nói với gấu trúc: “Đây là đâu?”

Gấu trúc nhìn chằm chằm bát cháo, lặp lại: “Chủ nhân, uống cháo.”

Lý Tiểu Ngư chậm chạp không uống, nơi này xa lạ như vậy, gấu trúc đều xuất hiện, cũng không biết bát cháo này có cái gì, vẫn nên cảnh giác thì hơn.

“Đây là đâu? Mi không nói, ta sẽ không uống.”

Gấu trúc rũ đầu, thân thể bụ bẫm hơi đong đưa, “Số 986 không có mệnh lệnh này, không thể nói cho chủ nhân.”

Lý Tiểu Ngư thất vọng thở dài, nhìn chằm chằm bát cháo nuốt nuốt nước bọt, muốn hại cô cũng sẽ không chờ đến bây giờ, uống một ngụm hẳn là không sao, trong đây hình như bỏ thêm đường, mùi ngọt ngọt.

Lý Tiểu Ngư uống xong bát cháo kia suýt chút nữa nói thêm một bát, gấu trúc dường như biết suy nghĩ của cô, lại lấy ra một bát từ trong bụng.

Ăn gần ba bát Lý Tiểu Ngư mới dừng lại, xoa xoa bụng, nói với gấu trúc: “Cảm ơn mi.”

Gương mặt gấu trúc đột nhiên đỏ ửng thẹn thùng cúi đầu: “Không cần cảm ơn, chủ nhân.”

Lý Tiểu Ngư: “……”

Có chút đáng yêu.

Ánh mắt Lý Tiểu Ngư lại chuyển qua cửa kính, đứng lên đi qua, hỏi gấu trúc: “Ta có thể đi ra ngoài không?”

Gấu trúc lắc đầu: “Chủ nhân lớn không cho chủ nhân đi ra căn phòng này.”

Lý Tiểu Ngư: “Chủ nhân lớn? Là ai?”

Đôi mắt đen của gấu trúc đột nhiên lấp lánh: “Chủ nhân lớn giỏi nhất, là người sáng tạo số 986, là người giỏi nhất trên thế giới này.”

“Hắn là ai?” Lý Tiểu Ngư nhíu mày hỏi.

Chủ nhân lớn này chắc là người nhốt mình ở đây, là ai được chứ? Mấy năm nay cô không có thù oán với ai, không đắc tội người nào, vì sao muốn nhốt cô lại.

Biểu tình trên mặt gấu trúc bỗng nhiên biến mất, khôi phục bộ dáng của người máy, tích một tiếng nói: “Chủ nhân, chủ nhân lớn tới, số 986 đi trước.” Nói xong, gấu trúc xuyên qua cửa kính đi ra ngoài.

Lý Tiểu Ngư trừng mắt nhìn cảnh tượng không khoa học này, nhấc chân cũng muốn đi xuyên qua, lại đâm vào cửa kính, cái trán cũng đỏ lên.

Mà lúc này, một bóng dáng thon dài xuất hiện, bước chân trầm ổn, từng bước một giống như đang đi vào trong lòng cô, không khỏi ngừng thở, khẩn trương nhìn bóng dáng kia từng bước tới gần.

Thân tặng @lamlangnhi

Đề Văn 7: Cảm Nghĩ Về Con Vật Nuôi

Đề văn 7: Cảm nghĩ về con vật nuôi – chó cỏ Bài làm:

Chắc chẳng còn ai xa lạ với hình ảnh một chú chó trung thành, ngoan ngoãn và thông minh bởi chó là giống vật nuôi phổ biến không chỉ ở Việt Nam mà còn cả thế giới. Riêng tôi, chó không chỉ đơn thuần là giống vật nuôi mà còn là người bạn thân thiết cùng tôi trải qua những ngày tháng đầy kỉ niệm của tuổi thơ.

Quê tôi, vùng nước mặn, đất phèn nên chẳng bao giờ người ta thấy một con chó kiểng chihuahua, phóc…Giống chó người dân quê tôi thường nuôi là chó ta hay còn gọi là chó cỏ. Nó không xinh đẹp, sang trọng nhưng chó kiểng được nuôi ở thành phố nhưng lại hết mực trung thành, khỏe mạnh và rất dễ nuôi. Chú chó tôi dành tình cảm đặc biệt là một chú chó màu trắng với bộ lông khá dài và mềm. Chú ấy đến với tôi như một cơ duyên có lẽ thế mà tôi nhớ mãi sau bao nhiêu năm tháng. Năm ấy tôi còn rất nhỏ hay chơi trò trốn tìm ở bờ sông. Có lần tôi nghe thấy tiếng kêu ăng ẳng khe khẽ từ dưới sông, tôi thấy một con chó ốm yếu, mình ướt sũng đang run rẩy, sợ sệt. Tôi lén mẹ đem vào nhà và chăm sóc nó, cho nó ăn. Thấy con chó tội nghiệp mẹ tôi để tôi nuôi nó và cũng thương yêu nó như chị em chúng tôi thương. Cha tôi đặt tên cho nó là Quýt vì cha bảo nó giống một chú chó trước đây của nhà tôi.

Hãy nhìn thân hình vừa vặn khỏe khoắn của các chú sẽ hiểu được mỗi ngày các chú không hề lười biếng. Bốn chân cứng cáp bất chấp mọi con đường khó khăn, dù là đá sỏi hay đất bùn, những chú chó thương yêu của chúng tôi vẫn hăng hái theo chủ rong ruổi khắp mọi nẻo đường. Tôi thích sờ vào bộ lông của chú. Bộ lông cứng như bàn chải không được cắt tỉa như các cô chó cảnh mà vẫn gọn gàng, sạch sẽ. Bao nhiêu sự linh hoạt, thông minh thể hiện vào đôi mắt đen huyền nhanh nhẹn. Đôi mắt bỗng chốc trong xanh như ngọc bích trong những đêm tối giúp chúng trở thành thợ săn tài tình. Ai bảo loài chó không hiểu và không thể biểu hiện cảm xúc của mình. Chú chó của tôi biết vui, biết buồn theo chủ và vui buồn cả những nỗi niềm riêng của nó. Cái đuôi cong cong phe phẩy như chiếc quạt là chú đang vui, cái đuôi cụp lại với dáng bộ thui thủi ấy là chú đang mang tâm sự.

Ôi những ngày tháng tuổi thơ! Có niềm vui nào bằng cùng chú chó thân cận rong ruổi trên cánh đồng bắt chuột hay những trận cười giòn tan mỗi khi chú làm nũng không dám bơi qua sông. Gia đình tôi không xem chú kẻ đầy tớ mà xem chú như một thành viên, có khi chú còn được đãi ngộ hơn cả chị em tôi. Cha thích dẫn chú đi qua hàng xóm trò chuyện. Mẹ lại muốn chú đi thăm vườn, thăm ruộng cùng. Còn con bé em tôi mỗi lần đi đâu một mình là phải dẫn cho bằng được Quýt đi vì nó sợ ma. Thế đấy, chúng tôi sống vui vẻ bên nhau, chú biết tình yêu thương của gia đình tôi dành cho nên rất khôn lanh, ngoan ngoãn. Tôi nhớ làm sao cái dáng vẻ tự hào của chú khi bắt được chuột và canh trộm giỏi. Tôi thương làm sao cái dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn của chú mỗi lúc bên chủ mình.

Theo chúng tôi

Triển Khai Tiêm Vắc Xin Phòng Bệnh Dại Cho Đàn Chó Mèo Nuôi

17:13 25/02/2024 Để chủ động phòng chống bệnh dại cho động vật, ngăn chặn bệnh dại từ động vật lây lan sang người, Sở NN&PTNT vừa ra thông báo triển khai kế hoạch tiêm vắc xin phòng bệnh dại cho đàn chó, mèo nuôi trên địa bàn thành phố năm 2024.

Chiến dịch tiêm vắc xin phòng bệnh dại cho đàn chó, mèo nuôi đợt chính bắt đầu từ ngày 1-3 đến 30-5

Theo đó, thời gian triển khai chiến dịch tiêm phòng đợt chính bắt đầu từ ngày 1-3 đến 30-5; hàng tháng đơn vị chức năng sẽ tiến hành tiêm phòng bổ sung cho đàn chó, mèo mới phát sinh, chưa được tiêm phòng trong đợt tiêm chính hoặc chó, mèo đã hết thời gian của miễn dịch bảo hộ.

Giá dịch vụ tiêm phòng bệnh dại là 22.000 đồng/lần/con, áp dụng tại các điểm tiêm tập trung, quy định cho tất cả các huyện/quận trên địa bàn thành phố.

UBND các huyện, quận chỉ đạo UBND xã, phường, thị trấn củng cố, tăng cường hoạt động của Ban Chỉ đạo phòng chống dịch động vật, chỉ đạo triển khai tiêm vắc xin phòng bệnh dại cho đàn chó, mèo nuôi trên địa bàn quản lý, có sự tham gia của Thú y, Y tế, Công an.

Tuyên truyền, phổ biến sâu rộng trên các phương tiện đại chúng về tác hại của bệnh dại do chó, mèo mắc bệnh cắn gây ra; đồng thời chỉ đạo tiêm phòng bắt buộc vắc xin phòng bệnh dại nhằm khống chế, ngăn chặn dịch, góp phần hạn chế thấp nhất số người tử vong do chó, mèo mắc dại cắn.

Tổ chức điều tra, thống kê đàn chó, mèo nuôi đến từng hộ dân, lập danh sách số lượng, xây dựng kế hoạch, đăng ký số lượng vắc xin tiêm phòng với Chi cục Chăn nuôi & Thú y; đôn đốc nhân dân đưa chó, mèo đến điểm tiêm phòng, tổ chức kiểm tra, xử lý chó không tiêm phòng theo quy định…

Chi cục Chăn nuôi & Thú y thành phố chịu trách nhiệm cung ứng, bảo quản, cấp phát vắc xin, giấy chứng nhận tiêm phòng; tổ chức thanh, kiểm tra, chỉ đạo mạng lưới thú y cơ sở thực hiện đảm bảo đúng tiến độ đề ra…

Các chủ vật nuôi phải đăng ký việc nuôi chó, mèo với UBND cấp xã tại các đô thị, nơi đông dân cư; xích, nhốt, giữ chó trong khuôn viên gia đình.

Nuôi chó tập trung phải đảm bảo điều kiện vệ sinh thú y, không gây ồn ào, ảnh hưởng xấu tới những người xung quanh.

Khi đưa chó ra nơi công cộng phải đảm bảo an toàn cho người xung quanh bằng cách đeo rọ mõm cho chó hoặc xích, giữ chó, có người dắt; chấp hành tiêm vắc xin phòng bệnh dại cho đàn chó, mèo nuôi theo quy định.

Thường xuyên theo dõi, nếu phát hiện chó, mèo có biểu hiện bất thường phải báo ngay cho chính quyền, cơ quan thú y; không ăn thịt chó, mèo mắc bệnh, ốm, chết bệnh…

Lưu giữ giấy chứng nhận tiêm vắc xin phòng bệnh dại, xuất trình khi có yêu cầu của chính quyền địa phương, cơ quan chuyên môn…

KC

tin bài cùng chuyên mục: