Cách Ăn Thịt Ếch Sao Cho An Toàn

(SKDS) – Thịt ếch ăn ngon và bổ dưỡng, nhất là phần đùi, tuy nhiên cần biết cách ăn sao cho vừa ngon và bảo đảm an toàn sức khỏe vì trong đùi ếch có rất nhiều ấu trùng sán.

Theo Đông y, ếch còn có tên gọi là điền kê (gà đồng), thanh kê, vị ngọt, tính lạnh, vào kinh tỳ, vị, bàng quang, không độc. Nó có công dụng bổ tỳ vị, trị lao, nhiệt, hư phiền, trẻ em lở ngứa, trị phù thũng…

Trong dân gian, ếch thường được dùng làm thuốc trong các trường hợp: Trẻ em bị cam tích, bụng ỏng, đít beo, những trẻ bị còi xương, suy dinh dưỡng; Trẻ em về mùa hè hay bị rôm sảy, mụn nhọt, ngứa lở, quấy khóc, ngủ không yên; Phụ nữ sau sinh bị phù, sức khỏe kém, da mặt vàng sạm; Bệnh nhân lao phổi lâu ngày, các bệnh viêm loét miệng và họng do nhiệt, bệnh ngoài da viêm tấy, sưng đau.

… Nhưng có thể nguy hại cho sức khỏe

Theo các tài liệu nghiên cứu, do ếch sống ở ngoài đồng ruộng nên tỷ lệ ếch nhái có ấu trùng sán ở Việt Nam cao đến 75%. Ấu trùng màu trắng, lẫn màu thịt nên khó phát hiện. Nếu ăn không đảm bảo vệ sinh ấu trùng sau khi vào ruột người, chúng nhanh chóng di chuyển đến các bộ phận khu trú thành những nang bệnh nguy hiểm.

Trong thịt ếch còn có ấu trùng giun đầu gai, sau khi vào dạ dày, ấu trùng này sẽ chui qua vách dạ dày và di chuyển khắp cơ thể, chui vào mắt, gan, phổi, ổ bụng… Nếu vào mắt sẽ gây sưng, xuất huyết trong mắt, mù mắt. Nếu chui vào gan, phổi, chúng sẽ gây đau ở vùng gan, viêm phổi, tràn dịch màng phổi, đau bụng, viêm tụy cấp…

Thịt ếch vẫn là món ăn ngon và nhiều dưỡng chất, do đó cũng không nên loại bỏ hẳn nó ra khỏi thực đơn của gia đình. Điều quan trọng là biết cách ăn sao cho an toàn. Khi ăn cần làm sạch ruột, tách những đường gân chỉ trên đùi ếch (chúng là những mạch máu hay gân cơ của ếch, tuy nhiên lại dễ nhầm lẫn với ấu trùng sán) và nấu chín kỹ để hạn chế giun sán.

Bác sĩ Đào Thủy

CÔNG THỨC MÓN ĂN LIÊN QUAN

Vì Sao Không Ăn Thịt Chó

Từ khoảng 18.000 năm trước Công nguyên (TCN), con người đã thuần hóa loài chó, một thời gian dài trước loài lợn (13.000 năm TCN) hay bò (10.000 năm TCN). Nếu tổ tiên loài người quyết định rằng chó sinh ra là để ăn thịt như heo, bò, gà… thì có lẽ con cháu đã không cãi nhau ỏm tỏi như bây giờ.

Có một tập sách cổ ghi các món ăn xưa của người Việt ghi chép những món ăn cách đây hơn 250 năm (vào thời nhà Lê) cùng với cách làm. Cuốn sách ấy mang tên “Thực vật tất khảo tường kí lục”, nghĩa là “Tập ghi rõ ràng những phép phải khảo khi làm các món ăn”. Nội dung sách cổ này không hề đề cập gì đến món thịt chó.

Trước những năm 1930, Hà Nội cũng chỉ có chừng vài ba quán thịt chó trong khi cả miền Nam rất ít ai ăn thịt chó.

Thứ nhất, giá dinh dưỡng của thịt chó không hơn nhiều so với các loại khác nhưng nguy cơ bệnh tật thì hơn gấp nhiều lần. Trong thịt chó có chứa sán dãi và ấu trùng sán dãi chó (Toxocara canis) có thể gây mù mắt, chứng điên loạn hoặc suy yếu các bộ phận nơi sán trú ngụ khác như gan, lách, phổ.

Ngoài ra, những con chó chưa được tiêm phòng còn có thể chứa virus bệnh dại, dù theo lý thuyết virus có thể bị tiêu diệt khi nấu chín nhưng nó hoàn toàn có thể lây nhiễm qua nước dãi, dao, thớt hay lây nhiễm chéo khi bị ruồi bâu từ thịt chó sang các vật dụng khác mà thực khách không hề hay biết.

Thậm chí, chó đã được tiêm phòng vaccine thì chính vaccine ấy cũng là một mối nguy hại khủng khiếp nếu ăn phải, đủ sức làm suy yếu và tê liệt thần kinh trung ương của con người theo thời gian. Đó là chưa kể hàm lượng chất kịch độc từ thuốc của cẩu tặc dùng để bả chó.

Thứ hai, hàng chục ngàn năm lịch sử đã cho con người thấy rằng ít có loài nào vừa thông minh lại nhanh nhẹn và có ích như loài chó. Chúng vừa tình cảm và rất trung thành. Hiếm khi nào chúng ta thấy một con gà chạy ra tận cửa đón mình đi làm về suốt nhiều năm. Hay thấy một con bò vẫy đuôi mừng khi lâu ngày mới gặp lại. Loài chó thì khác, cho dù ta có lỡ tay đánh nó hay mắng nó vài lời. Chỉ cần chúng ta gọi chúng sẵn sàng chạy lại vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Không tự dưng mà ông bà lại có câu “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Có người cho rằng, chó chỉ trung thành và bảo vệ chủ của nó và sẵn sàng cắn những người khác thì đây là điều hiển nhiên. Nếu ai nó cũng nghe lời thì chó đã không được gọi là trung thành rồi.

Còn chuyện chó có cắn người không hay có đi bậy ra ngoài đường hay không phụ thuộc phần lớn vào người nuôi. Cũng giống như việc con cái có nghe lời hay không, có giữ vệ sinh sạch sẽ hay không, ra ngoài đường có đánh bạn hay không,… là phụ thuộc vào sự giáo dục của cha mẹ.

Thứ ba, phần lớn nguồn thịt chó ở Việt Nam không phải từ nuôi mà có. Khi bạn đang nhồm nhoàm nhai một miếng thịt chó ở một quán cầy tơ thì rất có thể cùng lúc đó có một gia định đang hoảng loạn vì mất đi chú chó thân yêu như thành viên trong gia đình mình. Khi mà trang trại thịt chó ở Việt Nam là một ý tưởng xa vời thì phần lớn lượng thịt chó đến từ ăn trộm mà ra. Vì vậy không sai khi nói rằng, ở Việt Nam khi bạn ăn một miếng thịt chó đồng nghĩa với việc bạn tiếp tay cho nạn cẩu tặc.

Thứ tư, chúng ta đã xa lắm rồi cái thời loài người còn ăn lông ở lỗ. Loài người đang tiến tới những giá trị nhân văn hơn. Không ăn thịt chó, có cả trăm loại thịt và thủy hải sản khác ngon hơn, tốt hơn và an toàn hơn.

Ở Trung Quốc hàng năm đều diễn ra cả những lễ hội giết chó lên tới cả chục ngàn con và đều vấp phải sự phản đối dữ dội của các nhà bảo vệ động vật. Hàn Quốc, một đất nước cũng nổi tiếng không kém với thói quen ăn thịt chó, cũng đang có những thay đổi đáng kể mặt nhận thức.

Năm 2024, Hàn Quốc chỉ còn một nửa số cửa hàng thịt chó so với trước kia. Gần 60% người trẻ cho biết chưa từng ăn thịt chó và coi chó mèo là bạn chứ không phải thức ăn. Đài Loan vào năm 2024 cũng đã ban hành lệnh cấm mua bán ăn thịt chó mèo. Người vi phạm có thể bị phạt từ 37.000 USD đến 65.000 USD.

Con người là loài đứng đầu chuỗi thức ăn, theo như cách nói của một số người thì hoàn toàn có quyền sinh sát những sinh vật thấp hơn. Nhưng hãy nhớ rằng, kẻ mạnh là kẻ nâng đỡ kẻ khác trên đôi vai của mình chứ không phải đi ức hiếp tàn sát vô tội vạ.

Còn chuyện đòi hỏi công bằng tuyệt đối cho tất cả các loài vật, hay lý lẽ đã ăn thịt heo thịt bò thì không có quyền lên án những người ăn thịt chó. Xin thưa rằng, trên đời này không hề tồn tại thứ gọi là công bằng tuyệt đối. Nếu có thì đã không có thứ gọi là phân biệt chủng tộc hay hố sâu giàu nghèo.

Mỗi loài vật sinh ra đều có một mục đích. Dù tự nhiên đã là như vậy hay là do xã hội loài người tự ý phân định thì lịch sử đã là như thế và hàng trăm hàng triệu năm nay đã là như thế. Người ta ăn heo bò gà để sinh tồn và ăn thịt chó chỉ để làm thỏa mãn khoái cảm ăn uống của mình, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Thịt chó chưa bao giờ là một món ăn trên mâm cơm hàng ngày của chúng ta. Chó từ hàng chục ngàn năm trước vốn đã không phải là thức ăn của con người thì không có cớ gì bây giờ mọi chuyện lại khác đi.

Vì Sao Không Nên Ăn Thịt Chó

VIẾT TIẾP CHUYỆN VÌ SAO KHÔNG NÊN ĂN THỊT CHÓ. Tôi đã kể lại câu chuyện “Vì sao không nên ăn thịt chó” trên chúng tôi được hàng vạn người đọc và tranh cãi khá quyết liệt. Chuyện này hoàn toàn có thật. Nói về chuyện ăn thịt chó bản thân tôi cũng có ăn và ăn rất nhiệt tình. Tất nhiên ngày đó tôi chẳng tin gì vào chuyện âm dương, tâm linh, phật pháp. Đến một ngày tự nhiên tôi không thích ăn thì tôi không ăn nữa vậy thôi. Các bạn rủ tôi vẫn đi nhưng thường tôi ăn gà hoặc cá còn mặc kệ các bạn đả kích, chế diễu… Một ngày kia người ta gọi là “căn quả” đã đến tôi được gặp một số việc cõi bên kia. Tại sao ? như thế giới bên ấy muốn chứng minh cho tôi những việc mà tôi không tin, nghi ngờ và đôi khi cả nhạo báng là có thật. Sau câu chuyên trên gần ba năm sau tôi gặp một câu chuyện thế này. Tôi gặp một con chó nó nói xin tôi cầu nguyện cho nó sớm được siêu thoát sớm được quay trở lại làm kiếp người.( Ngày ấy tôi chưa biết cách tụng kinh, cầu khấn và làm các đàn lễ như bây giờ). Tôi hỏi: – Chó ơi ! mày làm sao thành người được. Phải lên đến kiếp khỉ, tinh tinh, rồi mới đến kiếp người được, theo thuyết tiến hóa mà. Chó:- Không tôi là người, linh hồn của tôi đã nhập vào con chó. Nhưng chưa sống hết kiếp chó tôi đã bị giết rồi. Hỏi: Là người làm sao lại nhập vào chó được ? Đến một thằng nổi tiếng hay tưởng tượng như tao cũng không thể tin được. Chó: – Bằng chứng đầu tiên là tôi được nói chuyện với ông đây. Tôi là kẻ chết đường chết chợ, không người thân hương khói thờ phụng, lúc chết lại chẳng có gì trong bụng vì đã đói cả tuần rồi. Linh hồn tôi cứ lang thang vật vờ đây đó, cái đói cái cô đơn cứ hành hạ giầy vò tôi đến khốn khổ từng phút từng giây. Hỏi: chẳng lẽ thế giới bên ấy chỉ có mình mày là linh hồn, họ đi đâu cả rồi. Chó: – Khốn nỗi, khi sống tôi là kẻ chẳng ra gì, nên khi chết có ai gần tôi đâu. Các linh hồn khác đều xa lánh tôi. Có chăng chỉ là một lũ quỷ đói khát, bất hạnh vật vờ như tôi mà thôi. Mỗi khi có chút gì có thể ăn được là cả lũ lại sâu xé lẫn nhau dành cướp cho bằng được, mà chủ yếu là đồ cúng đám ma ngoài bãi tha ma mà thôi. Thi thoảng có nhà cúng vong ngoài cửa nhà, được một mâm con con mà có đến hàng vạn vong đói khát sâu xé lẫn nhau. Hơn nữa đâu có phải lúc nào cũng biết ai cúng mà đến tranh cướp. Hỏi: – Nhà chùa, nhà đền thường rất hay cúng lễ sao không vào đấy kiếm ăn. Chó: – Lúc sống tôi có bao giờ vào đền vào chùa cúng lễ gì đâu. Ngoài ra người lúc sống có công đức cúng giường, đóng góp xây dựng thì khi chết mới có thể vào đó xin ăn được. Hoặc có thầy cao giầy công đức xin cho vào may ra thần linh cai quản nơi đó mới chấp thuận. Mà ông biết đấy nhiều có lúc tôi đi theo một đám vong nhà nào đấy đang thuê thầy cúng lễ xin cho vong được vào chùa nghe kinh giảng pháp, hưởng lộc dơi lộc vãi mà thấy đến thầy cũng còn bị các ngài đuổi ra. Mười thầy thì có đến chín thầy rưỡi lừa lọc dối trá cả gia chủ lẫn thần linh, phật, thánh. Hỏi: – Sao không tìm thầy tốt mà theo để thầy lễ xin cho. Chó: Ông ơi thầy tốt lúc nào cũng có cả vạn vong đi theo dễ gì mà chen vào được. Con chưa đến gần chúng đã đánh cho tơi tả. Có người con thấy theo hết thầy này đến thầy khác mà mấy trăm năm vẫn chưa vào chùa vào đền, vẫn chưa siêu thoát được. Hỏi: Chuyện lằng nhằng quá. Hãy vào đề cụ thể đi. Vì sao mày lại vào kiếp chó, mà vào để làm gì, để bây giờ muốn ra không được lại phải nhờ đến ta. Mà ta hỏi có nhiều vong người nhập vào kiếp chó như mày không ? Chó: Thưa ông nhiều vô khối, có cả những vong trước là thầy mo, thầy cúng và không thiếu vong đã từng là sư tăng, sư ny nữa kia. Nhiều vong đói khát, khổ sở không người thờ cúng, không nơi nương tựa, bị tất cả xa lánh đã lang thang vất vưởng ở cõi này cả trăm năm, không còn hy vọng thành người cũng mơ ước được nhập vào làm chó như con. Câu chuyện tiếp theo. Hỏi: Mày láo thật đấy, đã gọi là thầy, là tăng, là ny họ là người hiểu biết rất nhiều làm sao mà thành ma đói được. Chó: – Ông ơi ! Con ở bên này đã mấy trăm năm rồi, nhìn thấy rõ bên đấy nên biết hết cả nhiều chuyện. Các thầy phần đông là dọa đệ tử chuyện nọ chuyện kia rồi bày đặt cúng lễ hết đàn nọ, đàn kia, mua sắm đồ lễ, vàng mã hết một đồng rồi khai là 3 đồng. Khi lễ không được thì lại đổ cho tín chủ không thành tâm, đồ lễ ít quá, phải đi đền này, phủ nọ, chùa kia mới được. Nhiều tăng, ny tiếng là ở trong chùa nhưng cũng chẳng tín phật, ăn mặn, sát sinh, thậm chí không thiếu thầy còn vụng trộm ăn thịt chó như ngoài đời. Chuyện bớt tiền cúng giường xây chùa của phật tử mua xắm nhà cửa, phân phát cho cha, mẹ, anh, em không hiếm. Chính vì các thầy biết sai mà vẫn làm nên tội nặng gấp mấy người thường. Tất nhiên cũng có một số đệ tử được việc nên người âm của họ bên này đi theo trả ơn. Nhưng cũng chỉ được một thời gian vì họ cũng được sang kiếp khác hay được vào đền vào chùa nương tựa rồi. Hỏi: – Mày là người vì sao mày ăn bẩn thế, mày không thấy ghê tởm à ? Chó: – Lúc trước con được gặp một lũ người đã từng làm kiếp chó và đã bị giết thịt làm bạn. Chúng khuyên con: Đã làm kiếp chó mà không biết dọn tất cả những cái dơ bẩn do con người thải ra thì ai nuôi chúng con làm gì. Chúng khuyên con phải luyện tập, phải luôn quán tưởng đấy là những thức ăn ngon nhất thì không còn cảm giác nữa. Nhưng cái chính là nhiều năm, nhiều trăm năm bị cái đói luôn hành hạ ám ảnh nên lũ chó chúng con ăn tất cả những thứ gì có thể ăn được vì biết đâu chiều nay, ngày mai, tuần sau, tháng sau năm sau lại chẳng có gì để ăn. Mục đích của con nhập vào chó để được ăn mà lại. Hỏi: Sao không chọn làm chó nhà giầu có được ăn ngon được tắm rửa hàng ngày. Đã làm chó rồi mà không biết đường chọn. Chó: Ông ơi ! có ai được quyền chọn cuộc đời cho mình đâu. Có đến 80 – 90% là chó quê, còn lại là chó thành phố, mà trong lũ chó thành phố cũng chỉ được 20% là nhà tử tế. Sự khác nhau giữa chó quê và chó thành phố là chó quê thì mau bị làm thịt nhưng sống khá tự do. Chó thành phố thì thường được nuôi lâu, ăn ngon nhưng không được tự do lại rất hay bị đánh đập hành hạ không thương tiếc. Do không gian chật hẹp người thành phố hay cáu bẳn họ thường chút giận lên thân mình chúng con, đá văng vào tường đập cho cháy máu mồm máu mũi là chuyện thường. Chó thành phố chỉ số rất ít là được chăm sóc chiều chuộng nhưng số đó hiếm lắm ông ạ. Nó buồn giầu kể tiếp: Khi con đã quyết định, thôi thì tạm làm kiếp chó một thời gian để được ăn, được có cảm giác được sống. Con đi tìm và chọn cho mình mình một con chó đang mang thai sắp đến ngày sinh nở. Khi con chó con vừa chui ra khỏi bụng mẹ là con nhập vào ngay. Bà mẹ chó này sinh ra 5 đứa con, một con bị đập chết ngay sau vài ngày vì vú mẹ chỉ đủ nuôi 4 con. Còn lại bốn đứa, sau 2 tháng là chúng con đứa thì bị cho đi, đứa thì bị bán. Quả thực có trời mà biết sinh cùng ngày cùng tháng, cùng năm thậm chí cùng giờ nữa, nhưng đứa nào sung sướng vào nhà phố đứa nào vào nhà quê hay vào nhà phố khốn nạn thì con chịu, vì chẳng bao giờ gặp lại. Lần đầu tiên sau nhiều năm con được rúc vào cái bụng ấm áp được mút bầu sữa bùi bùi, ngọt ngọt con tưởng như không bao giờ có thể hạnh phúc hơn thế nữa. Hỏi: – Nói vậy là mày vẫn luyến tiếc kiếp làm chó ? Chó: – Không !

Fanpage: Vi Diệu Nam dược – Bác Hùng Y

Bài viết sưu tầm tại Fanpage: Vi Diệu Nam dược – Bác Hùng Y

Vì Sao Không Nên Ăn Thịt Chó?

Trong hành trình tri ân từ Hà Nội vào Huế, chúng tôi đi viếng các nghĩa trang liệt sĩ và rất may mắn chúng tôi được vào chùa Cam Lộ và gặp Trưởng ban trị sự GHPGVN tỉnh Quảng Trị – Hòa thượng Thích Thiện Tấn.

Nhiều người nói ông là một hòa thượng rất uyên thâm, những câu chuyện phức tạp, khó hiểu nhất đều được ông lý giải thật đơn giản và dễ hiểu.

Hòa thượng hỏi tôi có sức khỏe không, tôi khẳng định “có” vì tôi vẫn còn trẻ và cũng to cao. Hòa thượng bảo tôi bê một chậu cây cảnh vào và nhấc lên đặt xuống vài ba lần, tôi làm ngay và thấy nó cũng nhẹ thôi. Nếu hòa thượng muốn thử sức tôi thì phải lấy cái chậu cảnh gấp 2 -3 lần thế này mới thể hiện hết sức mạnh của tôi.

Rồi hòa thượng nói tôi chắp tay lại nguyện ước được khỏe mạnh, hạnh phúc, được gặp những điều may mắn và nhất là mẹ tôi có sức khỏe sống cùng tôi đến trăm tuổi, sau đó hòa thượng trì chú vào chậu cây và bảo tôi nhấc lên.nguoiphattu.com

Thật kì lạ cái chậu tôi vừa nhấc lên đặt xuống nhẹ như không, bây giờ trở nên nặng trĩu, tôi phải cố gắng lắm lắm mới nhấc lên nổi. Lúc này tôi cảm thấy đã khâm phục thật sự, nhưng hòa thượng lại tỏ vẻ không hài lòng, bảo tôi làm đi làm lại vài ba lần. Tôi vẫn có thể nhấc lên được dù rất nặng.

Rồi hòa thượng chợt hỏi tôi “có phải con thỉnh thoảng vẫn ăn thịt chó phải không?”Tôi ngần ngại một lúc rồi trả lời “có ạ”. Hòa thượng lặng im một lúc rồi ngài nói rất ân cần: “đối với người theo đạo Phật thì không bao giờ nên ăn thịt chó, vì chó là bạn thân thiết nhất của con người, canh giữ nhà cửa, vui cùng với chủ, buồn cùng với chủ, là nhân vật đầu tiên mừng rỡ đón ở cửa khi chủ về đến nhà, nhưng tất cả những điều đấy chỉ là lý do nhỏ thôi.”

Rồi hòa thượng nói tiếp “khi con người ốm đau bệnh tật ho lao, khạc đờm, nôn mửa, đại tiện vì những căn bệnh như kiết lỵ, trúng độc, nhiễm khuẩn, chó đều dọn sạch, những thứ đấy đi đâu? Vào bụng nó hóa thành xương thịt nó máu huyết nó, còn con người lại thích thú khi được ăn thịt chó, mong muốn ăn thịt chó uống tiết canh. Con hãy suy nghĩ kĩ về điều này, có nên ăn thịt chó nữa hay không ?”nguoiphattu.com

Sau vài phút suy ngẫm tôi cảm thấy rùng mình, lạnh sống lưng và không phải một mình tôi, cả đoàn ai cũng nói muốn nôn ói.Tôi hứa với hòa thượng “Con sẽ không bao giờ động đến thịt chó nữa”.

Tôi hiểu rằng điều này là tốt cho tôi chứ không phải tốt cho hòa thượng. Lúc này hòa thượng mới nói: “Con hãy ngửa mặt lên trời và thề nguyện với trời đất không bao giờ ăn thịt chó nữa”.

Khi tôi làm xong hòa thượng nói: “Bây giờ ông chú nguyện mà con vẫn nhấc nổi chậu cây này lên thì chứng tỏ phúc con còn mỏng, đức con còn yếu”.

Đây là chậu cây mà tôi thấy nặng trĩu sau khi thầy trì chú

Tất nhiên tôi nghĩ, phúc đức của tôi nó nằm ở đâu đó chứ không nằm ở chậu cây, nhưng lần này thì hòa thượng có vẻ rất mãn nguyện vì sau khi ông trì chú tôi gắng hết sức đỏ mặt tía tai cũng không thể nhấc nổi cái chậu ấy lên.nguoiphattu.com

Thì ra hòa thượng cân phúc đức bằng việc lấy hết phúc đức của tôi đặt vào chậu cây này, không biết nghĩ gì, nhưng tôi và mọi người hoàn toàn tâm phục khẩu phục ngài. Chỉ sau mấy lời chú của thầy và một lời thệ nguyện của tôi từ bỏ thịt chó mà chậu cây như nặng hàng trăm cân.

Vì Sao Không Nên Ăn Thịt Chó, Mèo?

Thực chất, vấn đề này không hề mới bởi việc cấm buôn bán và ăn thịt chó đã từng được người Pháp áp dụng ở Hà Nội những năm cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Theo lệnh cấm này, tất cả những ai ăn, bán thịt chó nếu bắt được sẽ bị xử nghiêm theo luật. “C ũng thời gian đó, người Pháp còn xây hẳn một nghĩa trang để chôn những con chó chết ở Hà Nội. Nghĩa trang đó nằm ở khu vực bến Phà Đen – Cảng Hà Nội bây giờ “, ông Nguyễn Ngọc Tiến – nhà nghiên cứu Hà Nội chia sẻ. (1)

Ngày còn nhỏ, tôi có đến nhà một người họ hàng để ăn cỗ. Vừa bước chân vào cửa, tôi đã nghe thấy tiếng chó sủa ầm ĩ. Đập vào mắt tôi là hình ảnh con chó đang nằm quằn quại đau đớn vì bị 3,4 người đàn ông cao to kẹp cổ. Đó là con chó tôi vẫn thường hay chơi và vuốt ve mỗi khi đến đây mà? Nó đã từng là một con chó có đôi mắt rất đẹp, tinh khôn; sao bây giờ trong đôi mắt nó chỉ thấy nỗi sợ hãi, hoảng loạn thôi vậy? Nó vừa sủa vừa mở to mắt dáo dác nhìn xung quanh như tìm kiếm sự cứu giúp trong vô vọng. Bắt gặp ánh mắt của tôi, nó khựng lại vài giây. Nước mắt tôi trào ra, chỉ kịp thốt lên: “Đừng mà…”. “Bụp” – một đòn giáng mạnh xuống đầu nó. Nó chết rồi.

Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa bao giờ ăn một miếng thịt chó, dù có bị ép đi chăng nữa. Nhiều người còn kích bác không ăn là không biết thưởng thức “tinh hoa ẩm thực” của người Việt. Tôi không quan tâm tới những lời nói đó bởi mỗi khi nhìn vào miếng thịt chó tôi chỉ thấy lòng xót xa, chứ không thấy nó có gì ngon hay hấp dẫn cả.

Nếu nghĩ sâu hơn một chút, tưởng tượng ra cảnh con chó đã ăn những gì trước khi bị giết thì có lẽ những ai nghiện món ăn giàu đạm này cũng chẳng thấy ngon miệng được nữa. Khác với gà, lợn, trâu, bò vốn được nuôi ăn bằng cám, cỏ, rau thì chó thường đi nhặt nhạnh những thứ người ta bỏ thừa trên đất. Nhiều khi nó còn liếm láp bãi nôn rồi nếm một chút chất thải của con người hay của chính nó. Hầu hết chó được làm thịt đều là chó hoang bị bắt trộm hay nuôi nhốt bất hợp pháp nên chắc chắn chẳng ai biết được nó đã ăn và uống những thứ dơ bẩn gì rồi.

Chó ăn chất bẩn do con người nhổ, thải ra rồi chúng ta lại ăn thịt chó. Thế chẳng phải là vòng luẩn quẩn khi con người lại ăn chính thứ mình thải ra hay sao? Thật sự khó hiểu khi người ta vẫn ăn nó một cách ngon lành. Phải chăng là do nó đã được tẩm ướp, bày biện đẹp mắt nên nhiều người mới thấy nghiện món này đến vậy. Chứ nếu thật sự dành ra vài phút nghĩ lại quy trình để có miếng dồi chó, xiên chả chó, bát rượu mận mỡ màng trên bàn nhậu kia thì nhiều người sẽ thấy rùng mình.

Đối với người theo đạo Phật thì không bao giờ nên ăn thịt chó. Vì chó là người bạn thân thiết của con người, sống nặng ân tình, là con vật có tính linh cao. Không phải tự nhiên có câu: ” Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo“. Nếu đã từng nuôi chó, chúng ta sẽ cảm nhận được chúng trung thành và dành tình yêu cho chủ sâu sắc đến nhường nào. Chúng vui chung niềm vui của chủ, buồn với nỗi buồn của chủ, dù có bị đánh đập bạc đãi, chúng vẫn luôn cam chịu, không đem lòng oán thù. Sự trung thành và tình cảm sâu sắc đó, con người không phải ai cũng có.

Trong văn hóa phương Đông và Việt Nam, chó được coi là con vật trung thành với chủ, thậm chí ở một số đền miếu người ta còn thờ chó đá để giữ cửa. Ở phương Tây, chó được coi là người bạn thân cận, khi chết người ta thường đem chôn trong sân vườn, đối xử như người thân. Do đó, khi thấy người dân chúng ta ăn thịt chó hầu hết họ đều thấy rất phản cảm.

Mới đây, vào ngày 12/9/2024, Hạ viện Mỹ đã thông qua một dự luật lưỡng đảng do hai hạ nghị sĩ Vern Buchanan và Alcee Hastings đề xuất nhằm cấm việc giết mổ chó, mèo để tiêu thụ ở Mỹ. Theo dự luật, việc giết mổ, vận chuyển, sở hữu, mua bán hoặc quyên góp chó và mèo cũng như các bộ phận của chúng vì mục đích làm thực phẩm cho con người là bất hợp pháp. Những người vi phạm sẽ bị phạt tối đa 5000 USD. (3)

” Chó và mèo mang lại tình yêu, tình bạn cho hàng triệu người. Chúng không nên bị giết mổ và bán như một loại thực phẩm “, hạ nghị sĩ Buchanan chia sẻ.

Hạ viện cũng đã thông qua một nghị quyết không bắt buộc kêu gọi các nước khác chấm dứt việc buôn bán thịt chó và mèo. Một số quốc gia được đề cập là Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines, Indonesia, Campuchia, Lào và Ấn Độ.

” Dự luật này phản ánh những giá trị của chúng ta và đem lại vị thế lớn hơn trong việc thúc giục tất cả quốc gia khác chấm dứt hành động khủng khiếp này một lần và mãi mãi “, hạ nghị sĩ Đảng Dân chủ Hastings phát biểu.

PGS.TS Bùi Vũ Huy – Giảng viên khoa Truyền nhiễm (Đại học Y Hà Nội) trả lời báo chí: Những người có thói quen ăn tiết canh chó, thịt chưa nấu chín kĩ, vệ sinh dao thớt giết thịt chó không sạch sẽ và còn dính dãi của chó mang bệnh, hoàn toàn có thể mắc bệnh dại. Bên cạnh đó, người ăn thịt chó cũng có nguy cơ bị lây nhiễm các loại vi khuẩn đường tiêu hóa, nguy hiểm hơn là nhiễm liên cầu lợn gây viêm màng não hay ăn thịt chó trúng bả sẽ dẫn tới rối loạn đông máu, xơ gan, suy thận… (4)

Dù vậy, tôi vẫn tin rằng trong vài năm tới mọi người sẽ từ bỏ thói quen ăn thịt chó, mèo. Bởi hiện nay chỉ còn tồn đọng một bộ phận nhỏ người dân thích món ăn này. Người trẻ hầu như không ai thích ăn món “cầy hương” hay “tiểu hổ” nữa vì cho rằng nó mất vệ sinh và quan trọng là vì tình yêu thương động vật. Với những bạn đang nuôi chó, mèo cần chú ý tiêm phòng đều đặn, đeo rọ mõm cho chúng trước khi dắt ra đường và hướng dẫn đi vệ sinh đúng nơi quy định. Hình ảnh đất nước Việt Nam sẽ ngày càng đẹp hơn trong mắt mỗi người dân và bạn bè quốc tế nếu chúng ta tự nâng cao ý thức của bản thân mình.

Làng Nhật Tân vốn nổi tiếng với món thịt chó năm nào nay đã hoang tàn, vắng vẻ, không còn tấp nập người ra kẻ vào như xưa nữa. Qua đây cũng thấy được quy luật đào thải của xã hội. Thứ gì không hợp lòng người, không giúp đất nước phát triển thì qua thời gian sẽ suy tàn và biến mất. Mong sao trong tương lai sẽ không còn những tấm biển bày bán thịt chó công khai hay tin tức về những vụ cẩu tặc làm phiền lòng dư luận thêm nữa.

Ngạn ngữ Pháp có câu: ” Hãy nói cho tôi biết bạn ăn gì, tôi sẽ trả lời bạn là ai” hay ” Bạn là là những gì bạn ăn ” (You are what you eat). Do đó, trước khi ăn, hãy tự đặt cho mình hai câu hỏi: Thực phẩm này từ đâu tới? Và ăn rồi ta sẽ làm gì? Việc trăn trở với hai câu hỏi này sẽ giúp chúng ta thận trọng hơn trong việc lựa chọn thực phẩm, biết cách ăn uống khoa học để không bị bệnh tật.

Thống kê của UBND Hà Nội cho biết: Hiện nay trên địa bàn Hà Nội có khoảng 493.000 con chó, mèo. Có trên 1000 điểm kinh doanh chó, mèo thương phẩm, giết mổ chó mèo. 15 cơ sở kinh doanh chó, mèo cảnh. Từ đầu năm đến nay đã có 3 trường hợp tử vong vì bệnh dại tại các huyện Phúc Thọ, Phú Xuyên và Sóc Sơn; 2 mẫu bệnh phẩm có kết quả dương tính với bệnh dại tại quận Hoàng Mai và Bắc Từ Liêm.

Theo số liệu được Liên minh bảo vệ chó châu Á (ACPA) công bố vào năm 2024: Người Việt Nam ăn thịt chó nhiều thứ 2 trên thế giới, trung bình mỗi năm có khoảng 5 triệu con chó bị tiêu thụ. (5)

Tâm Thuần