Văn Tả Chó Shiba / 2023 / Top 20 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Dhrhm.edu.vn

Những Bài Văn Miêu Tả Hài Hước / 2023

Đề: Tả con chó. Chi Oa Oa là con chó mà em nuôi, người nó như quả bí, đầu nó như quả bóng gôn, mắt nó như hai hòn bi ve. Mỗi lần em đi học về là nó lại nhảy tót lên người em. Em rất hạnh phúc vì có chú chó, em sẽ yêu quý chú chó suốt đời. Em chúc chú chó mau khỏi bệnh ghẻ.Đề: Tả cô giáo. Cô giáo em có làn da trắng mịn như da em bé. Cổ của cô dài 3 mét giống như con gà nhà em. Trán cô có nhiều nếp nhăn bởi vì cô thức khuya để soạn giáo án cho chúng em học. Đôi bàn tay sần sùi nhưng hơi lòng thòng vì cô viết bảng nhiều quá. Cô thường nói với chúng em là: “tụi em là lũ ngu lâu dốt bền khó đào tạo”. Em rất yêu cô giáo em.

Đề: Tả ngôi nhà. Ngôi nhà của em có hai cây chuối lúc nào cũng lù lù như hai gã trộm râu xồm.Đề: Tả mẹ em. Chân mẹ em như hai cái cột đình, lúc nào mẹ đi đều nghe tiếng: “Thình, thình, thình” thấy mà ghê.Đề: Tả bà nội. Bà nội em rất già, mỗi khi bà cười thì cả một vùng trở nên u ám.

Đề: Tả chú hàng xóm. Ở gần nhà em có một chú hàng xóm. Chú hơn tuổi bố em. Sáng nào chú cũng cởi trần mặc quần đùi ngồi trên sân thượng bắn thuốc lào. Cứ nghe tiếng chú bắn thuốc lào là em dậy để đi học, vì thế em không bao giờ đi học muộn.

Đề: Tả giờ sinh hoạt cuối tuần. “Tùng! Tùng! Tùng” ba tiếng trống vừa vang lên báo hiệu vào tiết bốn. Chúng em chạy sầm sập như có con ma lùa thẳng vào lớp, ai nấy đều thở hổn hển và nhìn cô như sắp có chuyện gì xảy ra.

Đề: Tả gia đình em. Gia đình em có bốn người, bố em, mẹ em, em và một con chó. Ngày nào bố em cũng đóng gạch. Sáng đóng gạch, chiều đóng gạch, tối lại đóng gạch. Em yêu bố em.

Đề: Tả mẹ của em. Mẹ em có hàm răng trắng như ngà voi, lúc nào cũng nhe ra cười với mọi người.

Đề: Tả bố em. Bố em năm nay 40 tuổi, da bố em mầu cà phê sữa, tóc của bố thì dựng ngược lên như bàn chải đánh giầy. Bố em có hàm răng rất trắng nhưng nó chìa ra ngoài, hàng xóm nhà em cứ bảo bố em là anh Linh vẩu.

Đề: Tả cánh đồng lúa. Quê em có một cánh đồng lúa rất đẹp. Hàng ngày em vẫn thường nhổ lúa chơi bán đồ hàng nhưng toàn bị các bác nông dân mắng. Em không hiểu vì sao các bác làm như vậy.

Đề: Tả con lợn. Con lợn nhà em rất đẹp, bốn cái chân của nó như bốn cái chân tủ ly nhà em.

Đề: Miêu tả hình ảnh mặt trời quê hương. Ông mặt trời đỏ rực như con đom đóm đực.

Đề: Tả về mẹ. Mẹ em có gương mặt dài như trái đu đủ, mắt bồ câu con bay con đậu, sóng mũi mẹ gập ghềnh như sóng biển. Mỗi khi mẹ cười ai cũng phải ngước nhìn…

Đề: Tả người bạn thân. Em có người bạn rất thân tên là Châu. Năm nay Châu lên 10 tuổi, học cùng lớp, ở cạnh nhà em. Châu thân hình cân đối, tóc húi gọn, đầu ngẩng cao như con gà chọi sắp vào trận đấu. Mắt trâu đen láy, mồm rộng, da trắng. Châu lầm lì ít nói, nhưng đã nói thì nói bằng được. Châu đi dép cao su đen đã mòn một nửa.

Đề: Tả ông ngoại. Ông ngoại em năm nay đã 70 tuổi. Ông có dáng người thấp, gầy. Răng của ông thì toàn răng giả.

Đề: Tả con gà. Nhà em có 1 con chó. Đầu nó to như quả bóng tennis. Thân nó dài bằng 1/3 cái bàn học của em.

Đề: Tả cây bút chì. Mẹ mới mua cho em một cái bút chì. Nó còn thơm mùi gỗ và nước sơn. Dù nó đã ngắn tí nhưng em vẫn rất yêu nó.

Đề: Tả cây chuối. Cách đây hơn một nghìn năm, ông nội em có trồng một cây chuối. Thân cây rất to như cây na, lá to như lá bàng. Em rất yêu cây chuối này.

Đề: Tả bà em. Bà em rất chăm trồng cây. Trong vườn bà có trồng quả khoai lang.

Đề: Tả cây cổ thụ. Làng em có một cây tên là cây cổ thụ rất to. Thân cây mập mạp, xù xì, lá xanh biếc, trên cành có những cọng dây rối mù lúc nào cũng xõa rũ rượi xuống đất. Chiều nào chúng em cũng ra gốc cây tỉa cành, bắt sâu, tưới cây cho cây được xanh tốt.

Đề: Tả vật nuôi trong nhà. Nhà em có nuôi cá vàng, đã chết một số con, giờ còn bốn con. Cá vàng nhà em thường xuyên bị bỏ đói vì mọi người trong nhà quá bận rộn: bà nấu cơm, mẹ giặt quần áo, bố tưới cây, em em thì chơi còn em thì học bài. Em ngầm nghĩ cá vàng nhà em hay chết là vì thường xuyên bị bỏ đói.

Đề: Tả hoa hồng. Ngày tết mẹ em cắm một lọ hoa hồng rất đẹp. Buổi sáng hoa hồng nở tỏa ra một hương thơm nồng nặc.

Đề: Tả Hồ Gươm. Nước Hồ Gươm xanh như nước rau muống luộc.

Đề: Tả cây mít. Nhà em có một cây mít ở đằng sau nhà, thân cây to ơi là to, lá của nó to bằng cái tai con lợn.

Đề: Tả con gà nhà em. Nhà em có một con gà, hai mắt nó tròn như hai nắp chai. Mào nó đỏ như màu đỏ. Mỗi buổi sáng nó thường hay gáy Ò… Ó ó ó… O… Ò ò ò ò… đánh thức em nhưng nhà em cứ đóng kín cửa cho nên không nghe được tiếng gà kêu, vì thế em luôn đi học trễ.

Đề: Tả mẹ em. Chân mẹ em dài như hai quả mướp. Dáng mẹ đi yểu điệu như người say rượu. Mỗi lần mẹ em vo gạo nhịp nhàng như chú công nhân làm đường.

Đề: Tả bác nông dân. Trên đường em đi học, em thấy bác nông dân vác trâu ra đồng cày ruộng.

Đề: Tả cây mít. Nhà em có một cây mít. Mẹ em bảo nó do cụ của cụ em trồng. Cây cao 20 cm, cành lá xum xuê rậm rạp như lông chân bố em.

Đề: Tả mẹ em. Mẹ em có khuôn mặt hình vuông mà bao anh sinh viên hằng mơ ước .

Đề: Tả cây bàng. Sân trường em có rất nhiều cây bàng. Sáng em đu, chiều em đu, tối em đu.

Đề: Tả bà nội. Bà nội em năm nay đã già lắm rồi. Da của bà nhăn nheo, khi bà cười thì bà có rất nhiều lúm đồng tiền. Răng bà trắng, vàng hoặc đen. Em rất yêu quý bà em.

Đề: Tả không khí tết trong gia đình. Mỗi độ xuân về, nhà em đón Tết rất yên bình. Bữa ăn đầu năm, ông em không nói gì, ba em không nói chi, tụi em cũng không nói gì. Nói chung, mọi người chỉ lo cắm cúi ăn túi bụi, tiền lì xì không nhận được của ai cả.

Đề: Tả con gà nhà em. Nhà em có một con gà, nó to bằng cái cặp sách của em. Mỗi lần em mở cặp sách là em cứ nghĩ tới con gà của mình đang vỗ cánh.

Đề: Tả cảnh vùng biển quê em. Biển quê em rất đẹp, đẹp nhất khi ông mặt trời đi ngủ, em rất thích đi ngắm biển nhưng không thích tắm biển vì biển quá bẩn.

Đề: Kể lại một giấc mơ đẹp của em. Đêm hôm qua em nằm ngủ mơ thấy nhà em có một ngôi nhà ba tầng. Em rất thích chạy lên chạy xuống trên cầu thang. Một lần do không cẩn thận em bị rơi từ trên tầng hai xuống và em bị khâu ba mũi.

Đề: Tả cô bán hàng. Gần nhà em có cô bàn hàng tạp hóa, cô cao mét mốt, cô đi đôi giầy mét hai, mắt cô giống mắt bồ câu. Hai má cô lúc nào cũng đỏ như hai quả cà chua chín.

Đề: Tả con mèo. Nhà em không nuôi mèo nhưng em thấy mẹ em bảo bố em có một con mèo nhí, nếu mẹ bắt được con mèo nhí đó thì mẹ sẽ cắt cụt đuôi.

Đề: Tả con lợn. Nhà em có nuôi một chú lợn đầu bằng cái siêu, mình bằng cái xô, đầu gắn liền với mình.

Đề: Tả pháo hoa ngày Tết. Tối 30 Tết, bố em đưa em đi xem pháo hoa. Những chùm pháo hoa lung linh tuyệt đẹp như mưa thiên thạch.

Đề: Tả ông em. Ông em có mái tóc trắng như phân cò.

Đề: Tả con gà. Con gà nhà em chân to bằng song cửa sổ. Mỗi sáng dậy nó gáy te te làm cả làng thức giấc. Có đứa ghen ăn tức ở đã ăn trộm gà làm cả làng em nháo nhào đi tìm, vì không có nó không có ai đánh thức. Em rất buồn.

Đề: Tả cô giáo. Cô giáo em rất đẹp, hai bàn chân cô như hai viên gạch phồng, cô đi đôi tông lì, mỗi khi cười cô thò ra hai hàm răng trắng phớ.

Đề: Tả ông em. Em rất thương ông của em, vì mỗi khi em buồn là ông thường rủ em chơi siêu nhân cùng ông.

Đề: Tả mùa hè. Mùa hè đến, mọi thứ đều nóng lên, người em suốt ngày ra mồ hôi, nhất là lúc em đá bóng với các bạn. Mùa hè đến, trong sân trường em rất nhiều tiếng ve, tiếng kêu của hàng trăm ngàn con ve mà không tài nào xác định nổi là ve đang ở đâu.

Đề: Tả công việc của bác nông dân. Ngày nào bác nông dân cũng xịt thuốc diệt chim sẻ và thuốc xịt châu chấu cho cây lúa cao 2 mét.

Đề: Tả bạn thân. Ngồi cạnh em là Khoa và Liên. Liên nói chuyện đều đều từ khi vào lớp đến lúc ra về làm em rất buồn ngủ. Còn Khoa thỉnh thoảng lại rống một tiếng giúp em giật mình tỉnh táo. Khoa và Liên là bạn thân của em, nhờ hai bạn mà em học tập rất tiến bộ.

Đề: Tả buổi đi chơi. Hôm trước em được đi chơi với anh trai em. Anh bảo em đi lấy hộ anh cái mũ nhưng mà em không nghe. Anh bảo: “Chú mày đừng có thái độ lồi lõm với anh”.

Đề: Tả về người mà em yêu quý. Mẹ em rất quý bác hàng xóm, sáng nào hai người cũng ngồi buôn dưa. Bác hàng xóm rất tốt bụng thường mở tủ lạnh nhà em gọt hoa quả và mời em ăn. Em rất quý bác ý.

Đề: Tả trái sầu riêng. Hôm nay đi chợ về mẹ có mua cho em một trái sầu riêng. Trái sầu riêng có lớp vỏ xanh rì, bóng lưỡng. Trông nó tròn trịa trơn tru rất đáng yêu.

Đề: Miêu tả giờ ra chơi của lớp em. Một hồi trống báo hiệu giờ ra chơi, cả lớp em ùa ra như tổ kiến lửa bị em xịt nước.

Đề: Tả con lợn. Nhà em có nuôi một con lợn con. Mình nó to như cái cánh cửa, tai như cái cánh quạt điện. Em rất yêu quý con lợn nhà em. Rồi một hôm mấy bác hàng giáp đến, con lợn không còn nữa, nó đi để lại cho em một đĩa lòng.

Đề: Tả cảnh chợ. Một lần em cùng mẹ đi chợ. Chợ vui lắm nhiều khi lại rì rào tiếng mấy cô bán hàng cãi nhau không biết lí do gì. Ngày nào cũng vậy. Em rất thích đi chợ.

Đề: Tả cây bàng. Cây bàng trường em rất to, nhất là bộ rễ, trồi lên cả mặt đất, nổi cả lên những cục u vĩ đại như của người bị ung thư.

Đề: Tả ông em. Ông em năm nay đã ngoài 90, tóc ông em mọc lún phún như lông chim.

Đề: Tả em bé. Em bé của em trông rất đáng yêu. Khi cười trông rất giống ông cụ. Người ta cười hở mười cái răng, em cười hở mười hàm lợi.

Đề: Tả bạn thân của em. Em năm nay đã lên lớp 8 rồi, em có nhiều người bạn thân nhưng em thân nhất là bạn Hoa. Bạn có nước da ngăm đen nhìn lâu mới thấy đẹp, bờ môi như 2 quả chuối hột và mông bạn to bằng cái vành nón.

Đề: Tả đêm giao thừa. Tết năm nào cũng vậy, cứ đêm 30 Tết cả nhà em quây quần bên nồi bánh chưng, vừa uống nước chè vừa ngắm trăng.

Đề: Tả cảnh hồ Gươm. Chủ nhật trước, em đạp xe đi một vòng quanh Hà Nội. Giữa Hà Nội có hồ Gươm. Trong đền có con rùa to bằng cái vành xe đạp.

Đề: Tả con lợn. Con lợn nhà em lông trắng như tuyết, đầu nó bằng quả dưa hấu, thân nó to bằng cái xoong mười bốn và chân nó dài như cái điếu cầy.

Đề: Tả con gà trống. Nhà em có nuôi một con gà trống trông rất hùng dũng. Đầu nó tròn như trái ổi, cái mỏ nhọn như ngòi bút mực và cái mào đỏ nhấp nhô như sóng biển. Em rất yêu quý chú gà trống vì hàng ngày nó đẻ trứng cho ba mẹ và em ăn để tăng cường sức khoẻ.

Đề: Tả Thánh Gióng đánh giặc. Khi đánh giặc xong, Thánh Gióng khoác ba lô bay lên trời.

Đề: Tả ông ngoại. Ông em già lắm. Nước da ông đồi mồi. Và đặc biệt ông em có một rừng lông chân.

Đề: Tả con vật nuôi trong nhà. Nhà em có một con chó mới đẻ, nó ngoan lắm, mỗi bữa ăn hết một nồi cháo to như cái nồi cơm. Mỗi lần em đi học về nó lại sà xuống lòng em như là mẹ của nó vậy.

Đề: Tả đồ vật trong nhà. Bố em có một chiếc xe máy, mỗi khi bố đi nó kêu như tàu lửa.

Đề: Tả con lợn. Nhà em có nuôi một con lợn. Mỗi khi mẹ em cho nó ăn nó lấy mũi hẩy hẩy đổ hết cám, điên tiết mẹ em lấy roi quật thẳng vào mũi nó.

Đề: Tả thầy giáo. Trường em có thầy giáo tên Minh dạy toán. Ai ở trường cũng rất yêu quí thầy và gọi thầy là Minh “cute” bởi thầy rất đẹp trai và có nụ cười rất duyên.

Đề: Kể về thành viên trong gia đình. Nhà em có nuôi một ông nội, sáng nào ông cũng ra sân ngáp ba ngáp.

Đề: Tả vườn nhà em. Vườn nhà em rộng thênh thang nhưng bố mẹ em không chịu làm. Trong vườn có một cây mít nhưng năm nay mít không ra quả mít mà lại ra quả gấc.

Đề: Tả cái cặp của em. Đầu năm học, mẹ em mua cho em một cái cặp rất đẹp. Cái cặp màu nâu, được làm bằng da bò nên khi mở cặp ra, em ngửi thấy mùi bò trong cặp rất ngon.

Đề: Tả con vẹt. Con vẹt có cái mỏ khoằm khoằm như yên xe đạp Trung Quốc.

Đề: Tả cảnh Hồ Gươm. Tháp Rùa trông như cái nhà hoang, cầu Thê Húc uốn cong trông như con tôm luộc.

Đề: Tả bà em. Bà em năm nay đã ngoài 70, khuôn mặt bà hình trái xoan, đôi mắt tròn đen ẩn dưới đôi lông mày lá liễu, mũi dọc dừa, da nhăn nheo chỗ lồi chỗ lõm.

Đề: Tả cây trong vườn. Bà em mới trồng cây su su. Nó vươn dài hơn 1 mét, quả to bằng cái chén uống nước.

Đề: Tả cái cặp. Mẹ mua cho em 1 cái cặp, nó dài 1 mét, ngang 1 mét, nó giúp em che mưa che nắng mỗi ngày em đến trường.

Đề: Tả cô giáo. Cô chủ nhiệm lớp em tên Mai, cô cao 2m05, nặng 56kg, thân hình thanh mảnh, nhất là hàm răng của cô, chúng đều tăm tắp như bờ rào ngoài của nhà em.

Đề: Tả ông nội. Nhà em có một ông nội, năm nay đã gần 80. Nước da của ông không còn mịn màng như hồi 20 mà sần sùi ngăm nâu như da con cóc.

Đề: Tả cây phượng. Thân cây phượng trường em to bằng cái bô.

Đề: Tả Thánh Gióng Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy chưa đủ, hai ông bà lão hoảng hốt nhờ hàng xóm góp gạo nuôi Thánh Gióng. Hình tượng sâu nặng của Thánh Gióng có lòng yêu nước và thương dân trong sức mạnh dân tộc không màng danh lợi.

Đề : Em hãy tả mẹ em. Mẹ em chân tay mốc meo vì làm ruộng. Mẹ rất thương các con. Mỗi khi đi làm đồng về mẹ đứng giữa sân gọi to: “Chúng mày đâu”, mấy chị em vội chạy ra. Mẹ vén áo, rũ cạp quần những con cua đã vặt càng, những con ốc rơi ra lộp bộp. Chúng em vội vàng nhặt chạy vào bếp nướng lên thơm lừng.

Đề: Tả bà em. Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.

Đề: Tả vật nuôi nhà em. Nhà em có nuôi một con chó. Nó đen như cục than. Bụng nó bự như cục thịt heo bán ở ngoài chợ. Mắt nó như hai viên hột xoàn. Bốn chân nó như cái cột đình.

Đề: Tả một chuyến về quê ngoại. Hè vừa rồi em được ba mẹ cho về nhà ngoại chơi. Nhà ngoại cách nhà em hai căn.

Đề: Kể về một người mà em yêu quý. Nhà em có một người tên là ông nội. Ông em nay đã ngoài 70 xuân nhưng da dẻ nhăn nheo hết rồi. Mắt ông to tròn và lấp lánh như hai hòn bi ve. Miệng ông cười thật tươi và khi cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp.

Đề: Tả cây cổ thụ. Gần cổng trường em có một cây cổ thụ. Cây cao to, cành lá xum xuê, thân cây sù sì. Hàng ngày, tổ em thường ra bắt sâu nhổ cỏ, tưới cho cây thêm xanh tốt.

Đề: Tả cây chuối. Lá cây chuối xanh màu lá chuối, búp cây chuối xanh màu nõn chuối, còn thân cây chuối to bằng bắp đùi bố em.

Đề: Tả em bé. Em bé nhà em mới 6 tháng tuổi, bé rất dễ thương và ngoan ngoãn. Mỗi khi mẹ cho bé ăn mẹ lại làm đủ trò. Ban đầu mẹ gọi anh Mèo ơi, rồi mẹ gọi anh Loa ơi, mẹ gọi anh Lịch ơi mà em vẫn quấy khóc. Thế là mẹ vừa cho bé ăn mẹ vừa nhảy múa tung tăng như con điên trên giường

Đề: Tả một người em yêu quý nhất. Bố em là người em yêu quý nhất. Bố em phải làm việc rất vất vả. Mỗi tháng bố em phải nộp cho mẹ em một triệu đồng tiền lương để mẹ em nấu cơm cho mà ăn.

Đề: Tả công việc buổi sáng. Sáng nào em cũng dậy sớm rửa mặt, đầu tiên em múc một gáo nước lạnh lẽo lên, sau đó em cầm khăn mặt ngoáy mũi, rồi em ngoáy tai.

Đề: Tả cô giáo. Cô giáo em có hàm răng chìa ra như cái mái hiên.

Đề: Tả con lợn. Nhà em có nuôi một chú lợn. Thân chú to như người mẹ em, cái đuôi thì dài như cái thước kẻ.

Tổng Hợp Những Bài Văn Tả Chó Hay Nhất / 2023

Bài văn tả con chó số 1

Biết em rất yêu quý chó nên kỳ nghỉ hè vừa rồi về chơi với bà ngoại, bà cho em một con chó rất dễ thương, lúc đó chú chó mới được 3 tháng tuổi, em nhìn chú chó là đã thích ngay rồi, em xin bà và khi về bế chú chó theo, em đặt tên cho chú là Misa.

Misa lớn rất là nhanh. Lúc bà cho, nó chỉ to bằng bắp chân của em bây giờ chú không những lớn nhanh mà còn rất khỏe khoắn. Chú có một thân hình đẹp cân đối, bộ lông của chú mượt và mịn như nhung. Hai cái lỗ tai của Misa nhọn, luôn vểnh lên nhìn rất đáng yêu như để nghe ngóng mọi động tĩnh xung quanh mình. Misa rất thông minh và ngoan ngoãn. Chiếc mũi của chú ướt ướt luôn hếch lên để đánh hơi lạ.

Chú sẽ luôn luôn đứng phắt dậy khi khi nghe có tiếng động hoặc ngửi thấy mùi lạ nào đó. Nếu là người lạ, chú ta liền tỏ ra hung dữ nhe nanh, gầm gừ như muốn nói: “Hãy ra khỏi đây nhanh nào!” nhưng ngược lại đối với thành viên trong gia đình em khi đi đâu về chỉ cần đến đầu ngõ thôi, chú đã biết và luôn luôn chạy ngay ra cổng đón, chú còn chạy quanh người đuôi thì ngoáy tít lên vì vui sướng, những lúc đó thật là vui.

Bài văn tả con chó số 2

Chó là một loài động vật rất có ích, vì vậy hầu hết các gia đình đều nuôi chó. Nhà thì nuôi một con, nhà thì nuôi vài con thậm chí nhiều hơn và nhà em cũng vậy. Em rất yêu quý chú chó nhà em.

Cách đây một thời gian, mẹ em đi chợ và mua về một con chó. Hôm mua về mẹ bảo, phải chăm sóc cẩn thận vì chẳng mấy chốc mà lại có một đàn chó con. Nghe mẹ nói vậy em rất háo hức. Em rất yêu quý động vật, vì vậy em đặt tên cho nó là Đốm. Sở dĩ tên của nó như vậy vì nó có ba màu lông xen kẽ nhau trên cơ thể. Đầu màu đen, thân cũng màu đen nhưng lại được xen kẽ bởi những đốm trắng.

Nó được ba tháng tuổi và cũng khá là mập. Hai mắt đen, long lanh như hai hòn bi ve, chiếc mũi cũng màu đen và rất thính, bên cạnh là những chiếc râu ngắn. Hàm răng có những chiếc nhọn hoắt, thêm một thời gian ngắn nữa thì hàm răng đó có thể khiến những ai bị nó cắn chảy máu, thậm chí những vết cắn sâu có thể rất nguy hiểm. Hai tai rất ngắn, cụp xuống mặt.

Thân hình mập mạp với bộ lông mặc dù không được óng mượt nhưng em vẫn rất thích vuốt ve bộ lông ấy. Chiếc đuôi ngắn ngủi, màu đen có những sợi lông trắng ở phần cuối. Mẹ em thường trêu: “đốm đầu thì nuôi, đốm đuôi thì thịt”, những lúc ấy em lại xị mặt ra và kêu mẹ không được thịt nó. Bốn chân chú có màu trắng, đầu mỗi ngón chân là những móng vuốt sắc.

Đặc biệt cũng giống như loài mèo, dưới mỗi ngón chân có một lớp đệm dày, chính những lớp đệm ấy giúp nó đi lại nhẹ nhàng. Chó là loài động vật ăn tạp, vì vậy nuôi nó rất dễ, bên cạnh đó mẹ em cũng mua thuốc về tiêm để phòng các loại bệnh. Mỗi khi em đi học về nó lại chạy ra tận cổng đón, ngoe nguẩy cái đuôi, chạy vòng quanh và quấn lấy chân em như thể đòi vuốt ve.

Mặc dù đi học về rất mệt nhưng em vẫn chơi với nó. Có nhiều trò rất hay, em cầm hai chân trước và để nó đi bằng hai chân sau, bẻ ngược hai cái tai của nó lên, vì tai nó mềm nên không bị đau, lấy tay cù vào bụng nó, những lúc như vậy nó nằm ngửa ra bốn chân chổng lên trời trông rất hay. Mỗi bữa cơm em đều giành với mẹ việc cho nó ăn, đêm đến nó nằm co tròn ở một góc nhà và ngủ ngon lành.

Nó rất thông minh, biết phân biệt người nhà với người lạ, khi có người lạ vào, nó sủa ầm ĩ cho đến khi bố mẹ em quát mới thôi. Em rất yêu quý con chó nhà em, gia đình em sẽ chăm sóc nó thật cẩn thận để nó mau lớn và cho gia đình em một đàn chó con như lời mẹ nói.

Bài văn tả con chó số 3

Từ khi còn bé, em đã rất yêu thích các loài động vật, đặc biệt là những loài động vật nuôi ở trong nhà. Chính vì biết em thích nuôi nên hè năm ngoái, khi về quê thăm ông bà ngoại, ông bà đã tặng cho em một chú chó con rất đáng yêu. Em đã đặt tên cho nó là Đốm.

Em vẫn còn nhớ lần đầu nhìn thấy Đốm, nó nhìn em bằng ánh mắt sợ hãi và phòng bị, như thể em sẽ là người xấu bắt nó đi vậy. Những ngày ở dưới quê, ngày nào em cũng tìm Đốm chơi cùng, dần dà nó đã bắt đầu quen thân với em hơn. Đốm thân với em lắm, thân đến mức ngoại trừ em ra, ai nó cũng không chịu theo, ngay cả bà ngoại – người hay chăm sóc cho nó nhất nó cũng không chịu lại gần. Em xuống bếp, chú cũng xuống bếp, em lên phòng, chú cũng lên phòng.

Em rất thích được bế Đốm lên, ngắm đôi mắt to tròn của chú. Đôi mắt ấy dường như biết nói vậy. Em vẫn nhớ khi Đốm lẽo đẽo đi theo em, em đã bế nó lên, nhìn vào đôi mắt của Đốm và cảm giác như nó đang muốn nói điều gì đó vậy. Khi ấy, em đã cười thật tươi và nói với Đốm rằng: “Nhóc muốn gì thế? À, muốn làm quen với chị hả?” Khi đó, Đốm như hiểu lời em nói là kêu lên liên tục như đồng ý vậy, cái đuôi nhỏ vẫy qua vẫy lại có vẻ vui lắm.

Em liền tiếp tục cứ thế mà trò chuyện với chú. Khi ấy, em mới nhận ra là Đốm khá đặc biệt. Nó sở hữu một bộ lông màu đen, bên trên có những đốm trắng nhỏ xinh xinh, nên em đã đặt tên cho nó là Đốm. Bộ lông mềm mượt, sờ rất thích tay.Cái đầu nhỏ, trông giống như một cái yên xe đạp vậy. Hai tai lúc nào cũng dựng đứng như đang nghe ngóng điều gì đó. Bộ ria mép vểnh lên trông giống như của một chú hổ con, càng tăng thêm nét đáng yêu cho Đốm.

Cái mũi thì thật kì lạ, lúc nào cũng ướt như người bị cảm cúm. Thời gian thoáng cái trôi qua, thế mà mùa hè cũng đã kết thúc, em cùng bố mẹ mang theo Đốm trở lại thành phố. Lúc này, Đốm đã lớn hơn được một xíu rồi. Ngồi trên xe, nó cứ tò mò dùng hai chân trước bám lên ô cửa kính, ngạc nhiên nhìn cảnh vật hai bên đường lướt qua nhanh vun vút, thi thoảng lại sủa một tiếng gâu gâu.

Khi về đến nhà em, chỉ trong một ngày mà Đốm đã quen được cách sắp xếp đồ đạc trong nhà mà thỏa thích đùa nghịch. Vậy mà thấm thoát đã hơn một năm trôi qua, Đốm đã lớn hơn nhiều rồi. Nó đã có thể trông nhà cho gia đình em. Không chỉ vậy, thi thoảng Đốm còn có thể bắt chuột nữa đấy! Những lúc em đi học về, chỉ mới thoạt nhìn thấy em ở đầu ngõ là nó đã vui mừng chạy nhanh đến chỗ em, nhảy chồm hai chân trước lên bắt tay em, tỏ vẻ thân mật mừng em về.

Khi màn đêm buông xuống, trong khi cả gia đình em đang đánh một giấc ngon lành sau một ngày làm việc mệt nhọc thì Đốm vẫn thức, nằm yên trong căn nhà gỗ nhỏ bố em làm riêng cho nó, canh giấc ngủ cho cả nhà. Khi có khách lạ, Đốm nhe hai hàm răng thật dữ tợn, sủa “gâu, gâu” làm cho ông khách nào cũng phải sợ. Thế mà bố em chỉ vừa mới gọi một tiếng là đã im bặt ngay.

Thường ngày, khi Đốm ăn cơm thì khỏi phải chê! Nó ăn ngoan lắm, cũng chẳng gây ra tiếng động bao giờ. Lần nào ăn xong, Đốm cũng liếm lại bát cơm một lần nữa để kiểm tra chắc chắn rằng là nó không bỏ sót hạt cơm nào. Em quý chú chó dễ thương của em lắm! Những lúc rảnh rỗi, em thường cùng nó chơi đùa, chơi chán rồi, em lại đưa Đốm đi tắm rửa sạch sẽ. Em sẽ chăm sóc cho Đốm cẩn thận để nó nhanh lớn và ở cùng với gia đình em thật lâu.

Bài văn tả con chó số 4

Gia đình tôi có hai chị em, từ nhỏ tôi và chị đã rất yêu thích động vật. Đối với tôi, chúng mang lại niềm vui rất lớn và đặc biệt nhất chính là chú chó Lily.

Chú chó tôi được chị tặng khi chị đi xa nhà. Kể từ đó đến bây giờ, Lily đã ở cạnh tôi 3 năm rồi. Ngày ấy, chị tôi đi học xa nhà, không còn thường xuyên chơi với tôi nữa nên chị đã tặng Lily cho tôi một chú chó lông xoăn đáng yêu. Lily hồi trước nhỏ lắm, chỉ nằm vừa hai lòng bàn tay của tôi. Đặc biệt, chú màu nâu sẫm và trên mình lún phún bộ lông xoăn tít rất xinh xắn. Trước biết chị đi, tôi buồn lắm nhưng kể từ khi có Lily, nỗi buồn và nhớ chị tôi đã vơi đi phần nào bởi tôi đã có một món quà kỉ niệm tuyệt vời.

Nay Lily đã hơn 3 tuổi, chú lớn hơn trước rất nhiều, không còn yếu ớt và non nớt như xưa. Trước chú cố trèo lên bệ cửa rồi lại ngã nhào xuống bãi cỏ thì giờ đây, bốn chân Lily đã thoăn thoắt nhảy lên cái bệ cửa quen thuộc để chào đón tôi về nhà. Lily có thân hình khá mũm mĩm, càng lớn, bộ lông của chú càng xoăn và mọc dày hơn. Tai chú gần đầu, dài và được bao phủ bởi lớp lông lượn sóng. Hai chân trước và sau nhìn khá cân đối với cơ thể của chú.

Bàn chân hình oval khá nhỏ cũng được phủ một lớp lông nâu trên các ngón chân cong cong. Trông chú như một cục bông màu nâu vậy. Tuy chú nhiều lông nhưng đặc biệt chú không bị rụng lông lung tung ra sàn nhà như những chú chó khác nên chú rất sạch sẽ. Cả nhà tôi yêu chú lắm, mỗi lần chú chạy loanh quanh thì hai cái tai lắc lắc, cái đầu nghiêng nghiêng thích thú chọc cả gia đình cười khoái chí.

Lily là một chú chó rất thông minh và tinh nghịch. Một lần tôi cùng Lily chạy bộ trong công viên vào buổi sáng sớm, chú chạy nhảy khắp nơi, dẫm dẫm lên những bệ đá quanh hồ nước đang gợn từng con sóng nhỏ lăn tăn. Bỗng chợt chú ngã nhào xuống hồ nước, tôi vội vã chạy đến, lo lắng không thôi vì Lily chỉ là chú chó cảnh bình thường và từ trước tới nay không xuống nước. Tôi hoảng hốt nhờ một bác câu cá gần đó giúp đỡ nhưng thật ngạc nhiên, Lily bơi rất cừ, chú như một ” vận động viên bơi” nhỏ bé đang đạp đạp hai chân trước rẽ nước bơi về phía tôi.

Người chú ướt nhẹp, những sợi lông bị nước làm cho ẹp xuống làm lộ ra thân hình nhỏ của chú. Tôi ngẩn người mãi không tin được vì sao Lily lại bơi giỏi đến vậy thì bác ngồi câu cá bên bờ có nói rằng Lily nhà tôi là giống chó poodle và rất giỏi bơi lội, tổ tiên của chú là loài chó săn vịt ở Đức và rất nổi tiếng với biệt tài săn chim nước. Tôi vui mừng lắm, ôm Lily chạy về nhà để tránh chú bị cảm và khoe với mẹ về thành tích của chú ngày hôm nay. Quả thật là một chú chó cừ khôi.

Đối với tôi, Lily là một chú chó rất thân thiện, hiền hòa và thông minh nhất. Chú có thể chơi với tất cả trẻ em xung quanh nhà tôi một cách vui vẻ chứ không dữ dằn như con chó nhà hàng xóm. Chú chạy nhảy nô đùa với những quả bóng màu sắc trong sân vườn nhà tôi vào mỗi sáng chủ nhật đẹp trời. Chú có thể giúp tôi chuyển những vật nhỏ cho ba mẹ. Mỗi lần làm được điều tôi yêu cầu, chú vui thích quẫy cái đuôi dài nhỏ nhắn như muốn tôi khen chú.

Ngày ngày, Lily rất thích nằm dài sưởi ấm bên bệ cửa quen thuộc của chú. Những tia nắng thu nhàn nhạt nhảy nhót trên bộ lông nâu lượn sóng càng khiến bộ lông của chú mượt mà và nâu bóng chắc khỏe. Gia đình tôi yêu chú lắm, trên tường phòng khách luôn có những bức ảnh Lily trong từng khoảnh khắc. Từ khi chú bé xíu đến khi chú lớn như bây giờ vậy.

Tôi yêu Lily, chú đã trở thành người bạn thân thiết, cùng tôi trải qua bao ngày tháng thật đẹp. Mong rằng chú luôn bên tôi , dẫu ngày mai tôi trưởng thành, trong tôi luôn có dáng hình của người bạn đặc biệt này.

Bài văn tả con chó số 5

Là loài vật rất trung thành, không chỉ rất ngoan ngoãn, dễ thương mà nó còn rất chăm chỉ trông nom nhà cửa, đó là con chó. Nhà em có nuôi rất nhiều loài vật như: gà, mèo, trâu, vịt… nhưng loài vật mà em yêu thích nhất vẫn là chú chó.

Chú chó nhà em là một chú chó, nó tên là KiKi. Ki Ki được bố em mang về nuôi từ khi nó còn nhỏ xíu. Lúc bấy giờ nó rất nhút nhát, cứ hễ nhìn thấy người là lại chạy vào trong gầm sập để trốn. Bây giờ KiKi đã trở thành một chú chó trưởng thành, không còn nhút nhát như ngày mới về nữa. Nó luôn chạy theo em và mừng rỡ, quẫy đuôi khi bố mẹ và anh trai em đi làm, đi học về.

KiKi là giống chó cỏ nên dù đã trưởng thành nhưng cũng nhỏ hơn rất nhiều so với những chú chó nhà hàng xóm khác. Dù nhỏ hơn nhưng KiKi lại rất thông minh, ngoan ngoãn nên trong nhà em ai cũng đều rất yêu quý nó. KiKi của em có một bộ lông màu xám đen dài và rất mượt mà. Mỗi khi vuốt ve bộ lông của nó em đều thấy rất thích thú vì nó mượt và êm như bông vậy. Đôi mắt của KiKi tròn xoe mà đen như hai hạt nhãn. Đôi mắt nó lúc nào cũng long lanh như có nước, đặc biệt là khi em cho KiKi ăn hoặc em dẫn theo KiKi ra ngoài nhà văn hóa chơi.

Đôi chân của KiKi rất ngắn nhưng nó lại có thể chạy rất nhanh. Khi nó chạy ra đón mẹ em mỗi khi mẹ đi chợ về hay khi chạy đuổi những con mèo hàng xóm khi chúng ăn vụng thức ăn thì đôi chân ngắn ấy trở nên nhanh thoăn thoắt. KiKi của em không chỉ dễ thương mà còn rất thông minh và ngoan ngoãn. Khi không có người ở nhà thì KiKi lúc nào cũng ngoan ngoãn nằm ở mái hiên trông nhà, do đó nhà em không bao giờ có trộm hay bị mất đồ gì cả.

Mỗi khi có người về là KiKi lại chạy ra quấn quýt lấy chân, dùng chiếc đầu nhỏ dụi dụi vào chân rất đáng yêu. Khi em đi học về, dù chưa đến cổng mà chỉ nghe thấy tiếng thôi thì KiKi cũng đã chạy ra để đón. Những lúc ấy em cảm thấy rất vui. Không chỉ mừng rỡ khi chủ về nhà mà mỗi khi em hay bố mẹ đi làm thì KiKi cũng chạy ra tận cổng để tiễn, đến khi không nhìn thấy bóng nữa thì KiKi mới chịu vào hiên nằm.

Em rất yêu quý KiKi, với em nó không chỉ là một loài vật nuôi để trông nhà mà nó còn là một người bạn trung thành, dễ thương và cũng rất thông minh, ngoan ngoãn nữa.

Viết Bài Văn Ngắn Tả Con Chó Nhà Em / 2023

Viết bài văn ngắn tả con chó nhà em

Trong gia đình em, bố và em rất yêu thích động vật. Đặc biệt là bố em, bố rất thích chăm sóc và nuôi những con vật nhỏ xinh. Em còn nhớ, cách đây 2 năm, sau chuyến đi công tác dài ngày, bố em đã mang về một chú chó con màu đen tuyền còn bé rất đẹp. Từ ngày ấy, chú chó trở thành người bạn thân thiết với gia đình em đến tận bây giờ.

Ngày hôm ấy, em vẫn còn nhớ em là người xung phong đòi đặt tên cho nó. Bất kỳ cái tên nào của bố hay mẹ đều bị em gạt đi và đòi đặt bằng cái tên của mình nghĩ. Bố mẹ em khi ấy cũng chỉ cười rồi đồng ý. Từ đó, chú chó nhỏ có tên là Cún – một cái tên vô cùng dễ thương.

Cún khoác lên mình một bộ lông màu đen tuyền, óng mượt và rất dày. Em rất thích xoa đầu và vuốt ve bộ lông mềm mượt ấy mỗi khi chơi đùa cùng Cún. Mỗi lần đến mùa rụng lông, ba mẹ em đều dành thời gian để cùng nhau tắm cho nó. Bố em nói làm vậy không chỉ là làm sạch bộ lông mà còn tránh để bị đám rận làm tổ trên người nó nữa. Mỗi lần tắm, Cún đều rất ngoan ngoãn hưởng thụ chứ chẳng hề bỏ chạy như con chó hàng xóm đâu.

Cún nhà em có một đôi mắt sáng có hai cái đốm trắng xinh xinh ở bên trên. Bà nội em mỗi lần lên chơi, nhìn thấy nó lại khen là Cún có mắt khôn, giữ nhà được. Mỗi lần như vậy, Cún lại nhảy lên rồi chạy vài vòng quanh sân như đang bày tỏ niềm vui vì được khen của mình vậy. Đúng như lời bà nói, Cún trông nhà giỏi lắm. Chỉ cần thấy người lạ tới gần cổng là nó kêu lên liên tục. Nhưng nếu là khách của bố hay mẹ thì lại ngoan ngoãn nằm im trong căn nhà nhỏ của mình.

Không chỉ vậy, Cún chạy nhanh và khỏe lắm. Đôi chân trông ngắn thế mà nhanh lắm. Mới về vài ngày thôi mà nó đã sớm quen thân với mấy con chó hàng xóm. Mỗi lần cuộc thi chạy của chúng diễn ra, Cún đều là người chạy nhanh nhất, bỏ xa những con chó còn lại.

Mỗi lần em đi học về, đứng từ xa đã thấy Cún đứng chờ ở ngoài cồng rồi. Chỉ cần nghe thấy tiếng em gọi thôi là ngay lập tức nó vẫy đuôi mừng rối rít rồi. Cún rất thích được em vuốt ve và nựng má. Mỗi lần như vậy, nó lại lim dim mắt nằm ngoan ngoãn, cái đuôi vểnh lên vẫy rối rít.

Mỗi lần đến giờ ăn cơm, mẹ chỉ cần gọi tên là nó ngoe nguẩy cái đuôi, chạy thật nhanh đến bên bát cơm mẹ mang đến như kiểu ai đó sẽ giành mất khẩu phần của nó vậy. Nó ăn rất ngoan, rất khéo không để rơi bất cứ một hạt cơm nào ra ngoài đất. Vì thế mà mẹ rất thích cho nó ăn bởi không cần phải quét dọn cơm thừa.

Em rất yêu quý Cún. Nhờ có Cún mà nhà em luôn an tâm không lo bị trộm cắp. Em mỗi ngày sẽ chăm sóc nó cẩn thận để nó khỏe mạnh và chóng lớn.

Từ khi còn bé, em đã rất yêu thích các loài động vật, đặc biệt là những loài động vật nuôi ở trong nhà. Chính vì biết em thích nuôi nên hè năm ngoái, khi về quê thăm ông bà ngoại, ông bà đã tặng cho em một chú chó con rất đáng yêu. Em đã đặt tên cho nó là Đốm.

Em vẫn còn nhớ lần đầu nhìn thấy Đốm, nó nhìn em bằng ánh mắt sợ hãi và phòng bị, như thể em sẽ là người xấu bắt nó đi vậy. Những ngày ở dưới quê, ngày nào em cũng tìm Đốm chơi cùng, dần dà nó đã bắt đầu quen thân với em hơn. Đốm thân với em lắm, thân đến mức ngoại trừ em ra, ai nó cũng không chịu theo, ngay cả bà ngoại – người hay chăm sóc cho nó nhất nó cũng không chịu lại gần. Em xuống bếp, chú cũng xuống bếp, em lên phòng, chú cũng lên phòng.

Em rất thích được bế Đốm lên, ngắm đôi mắt to tròn của chú. Đôi mắt ấy dường như biết nói vậy. Em vẫn nhớ khi Đốm lẽo đẽo đi theo em, em đã bế nó lên, nhìn vào đôi mắt của Đốm và cảm giác như nó đang muốn nói điều gì đó vậy. Khi ấy, em đã cười thật tươi và nói với Đốm rằng: “Nhóc muốn gì thế? À, muốn làm quen với chị hả?” Khi đó, Đốm như hiểu lời em nói là kêu lên liên tục như đồng ý vậy, cái đuôi nhỏ vẫy qua vẫy lại có vẻ vui lắm. Em liền tiếp tục cứ thế mà trò chuyện với chú. Khi ấy, em mới nhận ra là Đốm khá đặc biệt. Nó sở hữu một bộ lông màu đen, bên trên có những đốm trắng nhỏ xinh xinh, nên em đã đặt tên cho nó là Đốm. Bộ lông mềm mượt, sờ rất thích tay.

Cái đầu nhỏ, trông giống như một cái yên xe đạp vậy. Hai tai lúc nào cũng dong dỏng dựng đứng như đang nghe ngóng điều gì đó. Bộ ria mép vểnh lên trông giống như của một chú hổ con, càng tăng thêm nét đáng yêu cho Đốm. Cái mũi thì thật kì lạ, lúc nào cũng ướt như người bị cảm cúm.

Thời gian thoáng cái trôi qua, thế mà mùa hè cũng đã kết thúc, em cùng bố mẹ mang theo Đốm trở lại thành phố. Lúc này, Đốm đã lớn hơn được một xíu rồi. Ngồi trên xe, nó cứ tò mò dùng hai chân trước bám lên ô cửa kính, ngạc nhiên nhìn cảnh vật hai bên đường lướt qua nhanh vun vút, thi thoảng lại sủa một tiếng gâu gâu.

Khi về đến nhà em, chỉ trong một ngày mà Đốm đã quen được cách sắp xếp đồ đạc trong nhà mà thỏa thích đùa nghịch. Vậy mà thấm thoát đã hơn một năm trôi qua, Đốm đã lớn hơn nhiều rồi. Nó đã có thể trông nhà cho gia đình em. Không chỉ vậy, thi thoảng Đốm còn có thể bắt chuột nữa đấy! Những lúc em đi học về, chỉ mới thoạt nhìn thấy em ở đầu ngõ là nó đã vui mừng chạy nhanh đến chỗ em, nhảy chồm hai chân trước lên bắt tay em, tỏ vẻ thân mật mừng em về. Khi màn đêm buông xuống, trong khi cả gia đình em đang đánh một giấc ngon lành sau một ngày làm việc mệt nhọc thì Đốm vẫn thức, nằm yên trong căn nhà gỗ nhỏ bố em làm riêng cho nó, canh giấc ngủ cho cả nhà. Khi có khách lạ, Đốm nhe hai hàm răng thật dữ tợn, sủa “gâu, gâu” làm cho ông khách nào cũng phải sợ. Thế mà bố em chỉ vừa mới gọi một tiếng là đã im bặt ngay.

Thường ngày, khi Đốm ăn cơm thì khỏi phải chê! Nó ăn ngoan lắm, cũng chẳng gây ra tiếng động bao giờ. Lần nào ăn xong, Đốm cũng liếm lại bát cơm một lần nữa để kiểm tra chắc chắn rằng là nó không bỏ sót hạt cơm nào.

Em quý chú chó dễ thương của em lắm! Những lúc rảnh rỗi, em thường cùng nó chơi đùa, chơi chán rồi, em lại đưa Đốm đi tắm rửa sạch sẽ. Em sẽ chăm sóc cho Đốm cẩn thận để nó nhanh lớn và ở cùng với gia đình em thật lâu.

Bài Văn Tả Con Chó Lớp 4 Hay Ngắn Gọn / 2023

“Tao đi học về.. tay tao rất chặt” (Sao không về Vàng ơi! – Trần Đăng Khoa) Đọc những dòng thơ dí dỏm và hóm hỉnh trên, chắc hẳn bạn cũng biết nhà thơ Trần Đăng Khoa đang nói đến người bạn đặc biệt nào rồi phải không? Đó là những chú chó, đúng vậy. Chó là loài động vật trung thành nhất, cũng là người bạn đáng tin cậy nhất. Khi đã thân quen bên nhau, ta đi đâu nó cũng sẽ rối rít mừng mỗi khi ta về. Nó bảo vệ ta trong trường hợp nguy hiểm, bảo vệ cho căn nhà của ta, cùng ta chơi đùa… tất cả chỉ là vì nó muốn ta vui vẻ. Người bạn tuyệt vời bao lâu qua của con người cũng chính là đề tài quen thuộc trong nhiều lĩnh vực nghệ thuật, đặc biệt là văn chương. Tuy rằng thân thuộc nhưng với các em học sinh Tiểu học, vốn ngôn từ chưa nhiều, các em cũng chưa có một sự hình dung và sắp xếp ý tốt nhất thì việc miêu tả một chú chó dường như lại là một khó khăn. Bởi vậy, để giúp các em giải quyết vấn đề này, chúng tôi đã đưa ra hai bài văn mẫu miêu tả chú chó dành cho các bạn học sinh lớp 4 để tham khảo.

Chó có rất nhiều giống khác nhau, rất nhiều giống chó ngoại cũng được nhập về Việt Nam để nuôi tùy theo sở thích của mỗi người có giá thành từ vài trăm tới mấy chục triệu 1 con​

BÀI VĂN TẢ CON CHÓ LỚP 4 Nhà em có nuôi một chú chó từ khi em còn bé. Cho đến tận bây giờ, chú đã lớn hẳn lên, hoạt bát và nhanh nhẹn lắm, đó cũng là chú chó mà em yêu thích nhất từ bé đến giờ.

Chú chó ấy khoác lên mình một bộ quần áo vô cùng đặc biệt, bộ quần áo ấy có màu đen tuyền nổi bật. Nên nhiều khi chú đứng trong bóng tối, như hòa làm một với đêm đen khiến em không thể nào nhận ra được chú đang đứng ở đâu. Cái đầu có hình dáng như chiếc yên xe đạp, cái miệng với hàm răng trắng lúc nào cũng mở ra, để chiếc lưỡi hồng nhạt thè ra ngoài thể hiện một bộ dáng vô cùng hưng phấn vui vẻ.

Hai chiếc tai khi thì rũ xuống khi buồn, khi thì dựng thẳng đứng lên để nghe ngóng. Bốn chiếc chân dài giúp chú ta chạy rất nhanh, mỗi lần em và nó thi chạy, đều là em thua cả đấy. Cái đuôi lúc nào cũng ngoe nguẩy, vẫy vẫy. Đặc biệt là lúc chú vui, cái đuôi ấy cứ vẫy liên tục, còn khi buồn, cái đuôi ấy lại nằm yên rũ xuống trông vô cùng đáng thương.

Mỗi lần em đi học về, đưa mắt nhìn cổng nhà xa xa là đã thấy chú chó cưng nhà em đã đứng đó, rối rít vui mừng chờ em rồi. Mỗi tối, trong khi nhà em đang yên tĩnh chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi thì chú ta lại nằm nhắm mắt nơi hiên nhà bảo vệ. Nhờ có chú mà sau đó nhà em chẳng bị gặp trộm bao giờ nữa. Mỗi ngày, em đều mang cơm ra cho chú, chờ cho chú ăn hết rồi mới vào trong. Dường như không muốn em ở ngoài lâu nên lần nào chú cũng ăn nhanh lắm.

Bởi vậy, em rất yêu quý chú chó nhà em. Em mong chú vẫn sẽ luôn khỏe mạnh và hoạt bát như những ngày hiện tại.

BÀI VĂN TẢ CON CHÓ LỚP 4 Nhà ngoại em ở dưới quê nên nhà ngoại có một khoảng đất rất rộng làm vườn, một cái sân lớn được dựng một giàn bầu giàn bí, đặc biệt chính là nhà bà còn nuôi cả một chú chó rất đáng yêu.

Chú chó ấy đẹp lắm. Dáng chú cao thẳng, khi chú đứng nghiêm túc là đã cao tới eo em rồi đấy. Bốn cái chân với đệm thịt mềm giúp chú chạy đi rất nhanh mà chẳng hề gây ra một tiếng động nào. Cái đuôi lông xù lúc nào đong đưa trông vô cùng dễ thương. Cái mũi màu nâu vàng nhạt lúc nào cũng hơi ươn ướt như người bị cảm vậy ấy.

Đôi mắt lúc nào như cũng nhìn về một hướng nào đó xa xăm, trông chú ta suy tư nghiền ngẫm lắm. Đẹp nhất chính là bộ lông màu vàng của chú. Một màu vàng ấm áp như ánh mặt trời trông vô cùng đẹp, màu vàng ấy lại có chút giống màu của rơm rạ phơi khô sau ngày gặt hái nữa. Mỗi lần nhìn ngắm chú là em lại thấy vô cùng dễ chịu.

Em sống với ngoại từ bé vì bố mẹ hay đi công tác xa, vậy nên em với chú gắn bó với nhau lắm. Nhưng khi em vào lớp Một, bố mẹ đã đón em về thành phố để học tập. Vậy nên mỗi năm, vào dịp nghỉ hè em đều được bố mẹ cho về quê thăm ngoại. Mỗi lần như vậy, khi em mới bước chân vào cổng là chú đã vội vã chạy tới leo lên người em, kêu không ngừng xem chừng là vui vẻ lắm.

Em rất thích chú chó đã gắn bó với mình suốt những năm tháng tuổi thơ này. Em mong những hè tiếp theo, khi về quê thăm ngoại, chú vẫn sẽ ra đón chào em như thế.

Đọc những dòng thơ dí dỏm và hóm hỉnh trên, chắc hẳn bạn cũng biết nhà thơ Trần Đăng Khoa đang nói đến người bạn đặc biệt nào rồi phải không? Đó là những chú chó, đúng vậy. Chó là loài động vật trung thành nhất, cũng là người bạn đáng tin cậy nhất. Khi đã thân quen bên nhau, ta đi đâu nó cũng sẽ rối rít mừng mỗi khi ta về. Nó bảo vệ ta trong trường hợp nguy hiểm, bảo vệ cho căn nhà của ta, cùng ta chơi đùa… tất cả chỉ là vì nó muốn ta vui vẻ. Người bạn tuyệt vời bao lâu qua của con người cũng chính là đề tài quen thuộc trong nhiều lĩnh vực nghệ thuật, đặc biệt là văn chương. Tuy rằng thân thuộc nhưng với các em học sinh Tiểu học, vốn ngôn từ chưa nhiều, các em cũng chưa có một sự hình dung và sắp xếp ý tốt nhất thì việc miêu tả một chú chó dường như lại là một khó khăn. Bởi vậy, để giúp các em giải quyết vấn đề này, chúng tôi đã đưa ra hai bài văn mẫu miêu tả chú chó dành cho các bạn học sinh lớp 4 để tham khảo.Nhà em có nuôi một chú chó từ khi em còn bé. Cho đến tận bây giờ, chú đã lớn hẳn lên, hoạt bát và nhanh nhẹn lắm, đó cũng là chú chó mà em yêu thích nhất từ bé đến giờ.Chú chó ấy khoác lên mình một bộ quần áo vô cùng đặc biệt, bộ quần áo ấy có màu đen tuyền nổi bật. Nên nhiều khi chú đứng trong bóng tối, như hòa làm một với đêm đen khiến em không thể nào nhận ra được chú đang đứng ở đâu. Cái đầu có hình dáng như chiếc yên xe đạp, cái miệng với hàm răng trắng lúc nào cũng mở ra, để chiếc lưỡi hồng nhạt thè ra ngoài thể hiện một bộ dáng vô cùng hưng phấn vui vẻ.Hai chiếc tai khi thì rũ xuống khi buồn, khi thì dựng thẳng đứng lên để nghe ngóng. Bốn chiếc chân dài giúp chú ta chạy rất nhanh, mỗi lần em và nó thi chạy, đều là em thua cả đấy. Cái đuôi lúc nào cũng ngoe nguẩy, vẫy vẫy. Đặc biệt là lúc chú vui, cái đuôi ấy cứ vẫy liên tục, còn khi buồn, cái đuôi ấy lại nằm yên rũ xuống trông vô cùng đáng thương.Mỗi lần em đi học về, đưa mắt nhìn cổng nhà xa xa là đã thấy chú chó cưng nhà em đã đứng đó, rối rít vui mừng chờ em rồi. Mỗi tối, trong khi nhà em đang yên tĩnh chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi thì chú ta lại nằm nhắm mắt nơi hiên nhà bảo vệ. Nhờ có chú mà sau đó nhà em chẳng bị gặp trộm bao giờ nữa. Mỗi ngày, em đều mang cơm ra cho chú, chờ cho chú ăn hết rồi mới vào trong. Dường như không muốn em ở ngoài lâu nên lần nào chú cũng ăn nhanh lắm.Bởi vậy, em rất yêu quý chú chó nhà em. Em mong chú vẫn sẽ luôn khỏe mạnh và hoạt bát như những ngày hiện tại.Nhà ngoại em ở dưới quê nên nhà ngoại có một khoảng đất rất rộng làm vườn, một cái sân lớn được dựng một giàn bầu giàn bí, đặc biệt chính là nhà bà còn nuôi cả một chú chó rất đáng yêu.Chú chó ấy đẹp lắm. Dáng chú cao thẳng, khi chú đứng nghiêm túc là đã cao tới eo em rồi đấy. Bốn cái chân với đệm thịt mềm giúp chú chạy đi rất nhanh mà chẳng hề gây ra một tiếng động nào. Cái đuôi lông xù lúc nào đong đưa trông vô cùng dễ thương. Cái mũi màu nâu vàng nhạt lúc nào cũng hơi ươn ướt như người bị cảm vậy ấy.Đôi mắt lúc nào như cũng nhìn về một hướng nào đó xa xăm, trông chú ta suy tư nghiền ngẫm lắm. Đẹp nhất chính là bộ lông màu vàng của chú. Một màu vàng ấm áp như ánh mặt trời trông vô cùng đẹp, màu vàng ấy lại có chút giống màu của rơm rạ phơi khô sau ngày gặt hái nữa. Mỗi lần nhìn ngắm chú là em lại thấy vô cùng dễ chịu.Em sống với ngoại từ bé vì bố mẹ hay đi công tác xa, vậy nên em với chú gắn bó với nhau lắm. Nhưng khi em vào lớp Một, bố mẹ đã đón em về thành phố để học tập. Vậy nên mỗi năm, vào dịp nghỉ hè em đều được bố mẹ cho về quê thăm ngoại. Mỗi lần như vậy, khi em mới bước chân vào cổng là chú đã vội vã chạy tới leo lên người em, kêu không ngừng xem chừng là vui vẻ lắm.Em rất thích chú chó đã gắn bó với mình suốt những năm tháng tuổi thơ này. Em mong những hè tiếp theo, khi về quê thăm ngoại, chú vẫn sẽ ra đón chào em như thế.