Thơ Về Chó Và Mèo / Top 3 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 3/2023 # Top View | Dhrhm.edu.vn

Bảo Sinh Yêu Chó Mèo Và Khoái Làm Thơ ‘Thậm Thụt’ Phụ Nữ

Tôi quen biết Sinh Chó qua nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Gọi tên ông “phũ” như thế thật “tởm” nhưng anh Thiệp nói ông Sinh “khoái cực” vì tục danh đó gắn với sứ mệnh đời ông là phục vụ cho chó mèo; vì tình yêu chó mèo. Mỗi lần có dịp vào Sài Gòn anh Thiệp thường gọi điện tôi đi chơi và bao giờ cũng có ông Bảo Sinh. Còn nhớ lần đầu tiên giật thốt khi nghe “Xử thế phải như con c.. / Khi mềm khi cứng bù trừ lẫn nhau”. Úi mẹ! Thơ hay cú tát vào hồn ấy nhỉ? Anh Thiệp thủng thỉnh cười, chỉ vào người đàn ông áo đò: -“Minh nghe thơ như thế bao giờ chưa? Bảo Sinh đấy!”. -“Tôi mà thơ à? Tội chỉ là tên nuôi chó!”. Ông cười. đuôi mắt quăn lên, nhưng ánh nhìn lại xoáy thẳng vào người đối diện. “Làm thơ nuôi chó chọi gà / Ba trò chơi ấy làm ta bơ phờ / Suốt ngày nửa tỉnh nửa mơ / Trông ai cũng thấy nửa thơ nửa gà“…

Cái thứ thơ nửa gà, nửa người ấy quả thực siêu khó. Thực mà hư, hư mà thực vậy! Trong thi ca Việt tôi mới thấy lần đầu ở Bảo Sinh. “Không gì vượt được thiên nhiên / Cách nhau lớp kính hôn tiên chẳng màng / Ly thân mà vẫn đồng sàng / Âm dương cách biệt một màng cao su…”. Cứ cà rỡn cà tửng mà giật mình xuyên thấu. Gọi thơ Bảo Sinh là trường phái thơ dân gian hoàn toàn chính xác. Bởi nó đúc kết toàn sự hóm hỉnh, sâu cay. Để tiếng cười như một giải phóng toàn triệt. Biết làm gì và tất cả còn gì ngoài tiếng cười? “ Lời nịnh như gái sờ cu / Lời thật như cắt khối u trong người”…

Nói Nguyễn Huy Thiệp phát hiện ra Bảo Sinh có lẽ đúng! Thiệp văn hãi, Sinh thơ hề. Đi trọn cái khiếp đảm, kinh hãi đâm ra lý toét, hề chèo. Hai ông là hai mặt vận hành đi tìm cái mình thiếu vậy! Thiệp là người đầu tiên nhắc những câu thơ của Bảo Sinh trong những luận chiến văn học của ông. Những câu toát mồ hôi lạnh. Một lần tôi mời hai ông đi ăn phở Cát Tường trên phố Thủ Khoa Huân Sài Gòn. Bảo Sinh khen ngon. Nói cười phớ lớ. Bỗng nhiên tôi nhớ hai câu của ông: ” Cuối cùng tất cả chúng ta / Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân”. Rồi tôi thấy hình như đang xơi món gà – triết – học! Phở ngon hẳn! Ai bảo thơ không kích thích vị giác?

Tôi chưa thấy ai hiền như Bảo Sinh. Cứ tủm tỉm và lơ mơ không có dáng vẻ gì của một đại gia. Nhưng đọc những thứ ông viết, nhất là văn xuôi mà ông chưa xuất bản, chỉ in photo tặng tôi, thì mới kính nể vì đúng ông là tay chơi, tứ đổ tường đệ nhất Hà thành. Không có gì không biết, không tường tận. Sinh Chó có lẽ kiếp trước là chó. Kiếp này là người. Ông tin chắc tiền nghiệp như vậy nên chăm sóc chó mèo như chăm sóc đồng loại. Gọi Thơ Bảo Sinh là một hiện tượng thì chắc chắn sẽ gây tranh cãi và không chừng ông còn mắng cho. Nhưng tôi tin những ai đã yêu thơ, làm thơ dấn thân vào trận đồ chữ nghĩa, quyết liệt với chữ nghĩa, thi tứ thì đều giật mình trước câu này: “Làm thơ mà chẳng bị tù / Là nhờ kiếp trước đã tu nghìn đời…”. Thơ là cái gì mà phải so sánh với tù tội? Vậy mà có đấy! Chữ nghĩa thất hồn bạt vía. Hay câu: “Thiên tài cùng với thằng điên / Cách nhau chỉ một đường biên mơ hồ…”. Ô hô!…

Nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh tuyển chọn & giới thiệu

“ĐỐ AI CÂN ĐƯỢC LINH HỒN” – THƠ BẢO SINH

Cùng chung một chuyến đò ngang

Kẻ thì sang bến người đang trở về

Sang về chẳng biết mình về hay sang

Cái gì dưới rốn khoảng gần một gang

Tâm hồn dưới rốn khoảng gần một gang

Khi mềm khi cứng bù trừ lẫn nhau

Khi mê tình chỉ là tình

Ngộ rồi mới biết trong tình có dâm

Cái răng thì rụng cái cu thì mềm

Còn hơn bồ báo tin mừng tắt kinh

Càng nhiều cửa sổ càng sang

Cửa cái anh vẫn đàng hoàng vào ra

Lại là cửa sổ thằng cha láng giếng

Làm thơ mà chẳng bị tù Là nhờ kiếp trước đã tu nghìn đời

Ba lạng thịt chốn động tiên Thừa chỗ đủ để cưỡi trên vạn người

Dù ngồi ở bất cứ đâu Chỉ đít đổi chỗ chứ đầu thì không

Suốt đời chỉ yêu một người Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư

Em dại tụt quần quá nhanh

Nếu mà tụt chậm em thành phu nhân

Muốn sáng tác nhạc thật hay

Một tay sờ bướm một tay cầm đàn

Đàn ông khi đang làm tình

Nhục nhất la 2tha61y cu mình nhão ra

Ung dung khắc đến khắc đi

Còi to cho vượt tranh gì trước sau

Bước chân dù chậm hay mau

Đường ta đi giữa hai đầu tử sinh

Là kẻ vừa đéo vừa dòm vừa run

Để ta bàn chuyện dại khôn ở đời

Chỗ cứng nhất của đàn ông Là chỗ mềm nhất ta đừng hở ra Chỗ mềm nhất của đàn bà Là chỗ rắn nhất đụng vào là toi

Sợ nhất công an chào ta Sợ nhì trông thấy bà già khoả thân

Đọc vạn cuốn sách vẫn ngu như bò

Mặc quần chẳng để mặc quần Mặc quần chỉ để khi cần cởi ra

Gia nhập vê kép tê ô (WTO) Xuất tinh thì ít, xuất thô thì nhiều Giao lưu văn hoá đã nhiều Giao mà không hợp bao nhiêu cũng thừa

Tưởng rằng chơi gái bằng chim

Hóa ra chơi cả bằng chim lẫn đầu

Ngày xưa trái đất hình vuông

Cho nên đi đứng trên đường thẳng hơn

Bây giờ trái đất hình tròn

Cho nên ai cũng lom khom định bò

Soạn Văn Bài: Chó Sói Và Cừu Trong Thơ Ngụ Ngôn (La

Soạn văn bài: Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn (La-phông-ten)

Đọc hiểu tác phẩm

Câu 1: Văn bản có bố cục hai phần:

Trong cả hai đoạn, nhằm làm nổi bật các hình tượng con cừu và con chó sói trong thơ La-phông-ten, tác giả đều dẫn ra những dòng viết về hai con vật ấy của nhà khoa học Buy-phông. Mạch nghị luận trong cả hai phần cũng tương đối giống nhau, đều theo trật tự ba phần: dưới ngòi bút của La-phông-ten – dưới ngòi bút của Buy-phông – dưới ngòi bút của La-phông-ten. Trong phần một, hình ảnh cừu trong thơ La-phông-ten được thể hiện qua một đoạn thơ cụ thể. Cách viết như vậy khiến cho bài văn trở nên sinh động, hấp dẫn hơn.

Câu 2:

Buy-phông viết về loài cừu và loài chó sói từ quan điểm của một nhà khoa học, bởi vậy, các chi tiết đều giống như trong đời thực. Ông không nói đến “sự thân thương của loài cừu” cũng như “nỗi bất hạnh của loài sói” bởi vì đó không phải là đặc điểm tiêu biểu của chúng. Những đặc điểm đó do con người “gán” cho loài vật, không thể xuất hiện trong công trình nghiên cứu của một nhà khoa học.

Câu 3:

Câu 4: Hình tượng chó sói trong truyện ngụ ngôn của La-phông-ten được xây dựng dựa trên đặc tính vốn có của loài sói, đó là săn mồi. Từ đó, tác giả nêu ra hai luận điểm:

– Chó sói là kẻ đáng cười (vì không kiếm nổi miếng ăn nên đói meo).

– Chó sói còn là một kẻ đáng ghét vì nó làm hại đến người khác.

Để làm sáng tỏ hai luận điểm trên, có thể phân tích hình tượng chó sói trong thơ ngụ ngôn của La-phông-ten theo những gợi ý sau:

Con chó sói được nói đến trong bài thơ là một con sói cụ thể, rất sinh động (gầy giơ xương, đi kiếm mồi, muốn ăn thịt cừu non…).

Con chó sói được nhân cách hoá như hình tượng cừu dưới ngòi bút phóng khoáng của nhà thơ và đặc trưng của thể loại ngụ ngôn.

Tác Phẩm: Chó Sói Và Cừu Trong Thơ Ngụ Ngôn Của La Phông

Nội dung

Giọng cừu non tội nghiệp mới buồn rầu và dịu dàng làm sao!

– Xin bệ hạ[1] hãy nguôi cơn giận, Xét lại cho tường tận kẻo mà… Nơi tôi uống nước phải là Hơn hai chục bước cách xa dưới này. Chẳng lẽ kẻ hèn này có thể Khuấy nước ngài uống phía nguồn trên. Con quái ác lại gầm lên: – Chính mày khuấy nước, ai quên đâu là Mày còn nói xấu ta năm ngoái. – Nói xấu ngài, tôi nói xấu ai, Khi tôi còn chửa ra đời? Hiện tôi đang bú mẹ tôi rành rành[2].

Buy-phông[3] chỉ thấy con cừu là ngu ngốc và sợ sệt. “Chính vì sợ hãi – ông nói – mà chúng thường hay tụ tập thành bầy. Chỉ một tiếng động nhỏ bất thường đủ làm cho chúng nháo nhào co cụm lại với nhau, và đã sợ sệt như thế lại còn hết sức đần độn, vì chúng không biết trốn tránh nỗi nguy hiểm. Thậm chí dường như chúng không cảm thấy tình huống bất tiện của chúng; chúng ở đâu là cứ đứng nguyên tại đấy, ngay dưới trời mưa, ngay trong tuyết rơi. Chúng cứ đứng lì ra, muốn bắt chúng di chuyển nơi khác và bước đi, cần phải có một con đầu đàn người ta bảo nó đi trước, và thế là tất cả bắt chước nhất nhất làm theo. Ngay con đầu đàn ấy cũng cứ ỳ ra cùng với cả đàn nếu không bị gã chăn cừu thôi thúc hoặc bị chó[4] xua đi”. Mọi chuyện ấy đều đúng, nhưng các con vật đó còn thân thương và tốt bụng nữa. Thật cảm động thấy con cừu mẹ chạy tới khi nghe tiếng kêu rên của con nó, nhận ra con trong cả đám đông cừu kia, rồi đứng yên trên nền đất lạnh và bùn lầy, vẻ nhẫn nhục, mắt nhìn lơ đãng[5] phía trước, cho đến khi con đã bú xong. La Phông-ten đã động lòng thương cảm với bao nỗi buồn rầu và tốt bụng như thế… Còn chó sói, bạo chúa[6] của cừu, trong thơ ngụ ngôn La Phông-ten, cũng đáng thương chẳng kém. Đó là một tên trộm cướp, nhưng khốn khổ và bất hạnh. Cứ nhìn bộ mặt nó lấm lét[7] và lo lắng, cơ thể nó gầy giơ xương, bộ dạng kẻ cướp bị truy đuổi của nó, ta biết ngay nó là thế nào rồi. Chó sói dưới ngòi bút của La Phông-ten […] chỉ là một gã vô lại[8] luôn luôn đói dài và luôn luôn bị ăn đòn […]. Buy-phông viết: “Chó sói thù ghét mọi sự kết bè kết bạn, thậm chí ngay cả với đồng loại chó sói của nó. Khi ta thấy nhiều con chó sói tụ hội với nhau, thì đấy không phải là một bầy chó sói hiền hoà mà là một bầy chó sói chinh chiến, ồn ào ầm ĩ, với những tiếng la hú khủng khiếp, và nhằm để tấn công một con vật to lớn, như con hươu, con bò hoặc để chống trả một con chó gộc nào đấy. Khi cuộc chinh chiến đã xong xuôi, chúng lại mỗi con một nơi và quay về với sự lặng lẽ và cô đơn của chúng. Tóm lại, bộ mặt lấm lét, dáng vẻ hoang dã[9], tiếng hú rùng rợn, mùi hôi gớm ghiếc, bản tính hư hỏng, cái gì cũng làm ta khó chịu, nó thật đáng ghét, lúc sống thì có hại, chết thì vô dụng”… Con chó sói của La Phông-ten cũng là một bạo chúa khát máu, và khi nó nói với chú cừu non, ta nghe thấy giọng khàn khàn và tiếng gầm dữ dội của con thú điên […]. Nhưng một tính cách[10] thì phức tạp. Nếu nhà bác học[11] chỉ thấy con sói ấy là một con vật có hại, thì nhà thơ[12], với đầu óc phóng khoáng[13] hơn, lại phát hiện ra những khía cạnh khác. Nhà thơ sẽ thấy con chó sói độc ác mà cũng khổ sở, tuy trộm cướp đấy nhưng thường bị mắc mưu nhiều hơn. Nhà thơ hiểu rằng những tật xấu của chó sói là do nó vụng về, vì chẳng có tài trí gì, nên nó luôn đói meo, và vì đói nên nó hoá rồ. Ông để cho Buy-phông dựng một vở kịch về sự độc ác, còn ông dựng một vở hài kịch về sự ngu ngốc.

Giọng cừu non tội nghiệp mới buồn rầu và dịu dàng làm sao!Buy-phôngchỉ thấy con cừu là ngu ngốc và sợ sệt. “Chính vì sợ hãi – ông nói – mà chúng thường hay tụ tập thành bầy. Chỉ một tiếng động nhỏ bất thường đủ làm cho chúng nháo nhào co cụm lại với nhau, và đã sợ sệt như thế lại còn hết sức đần độn, vì chúng không biết trốn tránh nỗi nguy hiểm. Thậm chí dường như chúng không cảm thấy tình huống bất tiện của chúng; chúng ở đâu là cứ đứng nguyên tại đấy, ngay dưới trời mưa, ngay trong tuyết rơi. Chúng cứ đứng lì ra, muốn bắt chúng di chuyển nơi khác và bước đi, cần phải có một con đầu đàn người ta bảo nó đi trước, và thế là tất cả bắt chước nhất nhất làm theo. Ngay con đầu đàn ấy cũng cứ ỳ ra cùng với cả đàn nếu không bị gã chăn cừu thôi thúc hoặc bị chóxua đi”. Mọi chuyện ấy đều đúng, nhưng các con vật đó còn thân thương và tốt bụng nữa. Thật cảm động thấy con cừu mẹ chạy tới khi nghe tiếng kêu rên của con nó, nhận ra con trong cả đám đông cừu kia, rồi đứng yên trên nền đất lạnh và bùn lầy, vẻ nhẫn nhục, mắt nhìn lơ đãngphía trước, cho đến khi con đã bú xong. La Phông-ten đã động lòng thương cảm với bao nỗi buồn rầu và tốt bụng như thế…Còn chó sói, bạo chúacủa cừu, trong thơ ngụ ngôn La Phông-ten, cũng đáng thương chẳng kém. Đó là một tên trộm cướp, nhưng khốn khổ và bất hạnh. Cứ nhìn bộ mặt nó lấm létvà lo lắng, cơ thể nó gầy giơ xương, bộ dạng kẻ cướp bị truy đuổi của nó, ta biết ngay nó là thế nào rồi. Chó sói dưới ngòi bút của La Phông-ten […] chỉ là một gã vô lạiluôn luôn đói dài và luôn luôn bị ăn đòn […].Buy-phông viết: “Chó sói thù ghét mọi sự kết bè kết bạn, thậm chí ngay cả với đồng loại chó sói của nó. Khi ta thấy nhiều con chó sói tụ hội với nhau, thì đấy không phải là một bầy chó sói hiền hoà mà là một bầy chó sói chinh chiến, ồn ào ầm ĩ, với những tiếng la hú khủng khiếp, và nhằm để tấn công một con vật to lớn, như con hươu, con bò hoặc để chống trả một con chó gộc nào đấy. Khi cuộc chinh chiến đã xong xuôi, chúng lại mỗi con một nơi và quay về với sự lặng lẽ và cô đơn của chúng. Tóm lại, bộ mặt lấm lét, dáng vẻ hoang dã, tiếng hú rùng rợn, mùi hôi gớm ghiếc, bản tính hư hỏng, cái gì cũng làm ta khó chịu, nó thật đáng ghét, lúc sống thì có hại, chết thì vô dụng”…Con chó sói của La Phông-ten cũng là một bạo chúa khát máu, và khi nó nói với chú cừu non, ta nghe thấy giọng khàn khàn và tiếng gầm dữ dội của con thú điên […]. Nhưng một tính cáchthì phức tạp. Nếu nhà bác họcchỉ thấy con sói ấy là một con vật có hại, thì nhà thơ, với đầu óc phóng khoánghơn, lại phát hiện ra những khía cạnh khác. Nhà thơ sẽ thấy con chó sói độc ác mà cũng khổ sở, tuy trộm cướp đấy nhưng thường bị mắc mưu nhiều hơn.Nhà thơ hiểu rằng những tật xấu của chó sói là do nó vụng về, vì chẳng có tài trí gì, nên nó luôn đói meo, và vì đói nên nó hoá rồ. Ông để cho Buy-phông dựng một vở kịch về sự độc ác, còn ông dựng một vở hài kịch về sự ngu ngốc.

Tìm Hiểu Về Các Loại Mèo Con Và Kiểu Lông

Mèo con nòi – hay mèo thuần chủng – là con của mèo cha và mèo mẹ thuần chủng trong cùng một giống. Lợi ích của việc chọn mèo con thuần chủng là bạn sẽ hình dung rõ nó trông thể nào khi nó lớn lên và đặc điểm tính khí tiêu biểu của giống nòi.

Mèo con được mô tả như là giống lai nếu cả hai bố và mẹ của nó là những con mèo thuần chủng nhưng khác giông. Trong trường hợp này, mèo con sẽ lớn lên giống một trong hai bố hoặc mẹ hoặc là cả hai.

Một con mèo con được biết như là không thuần chủng nếu một hoặc cả hai bố mẹ là con giống lai. Quả thật, giống khác nhau có thể bị pha trộn qua nhiều đời/thế hệ, khiến khó mà đoán trước được bề ngoài mèo con trong cùng một lứa trước khi chúng được sinh ra.

Thuật ngữ được sử dụng để mô tả ba loại mèo con có thể hơi thay đổi ở các nước khác nhau – ví dụ như, một con không thuần chủng thường được mô tả như là “mèo lai” ở Anh, nhưng Mỹ lại là một con “giống tạp”. Tuy nhiên, để phục vụ mục đích của cuốn sách này, hai thuật ngữ cơ bản được sử dụng là: thuần chủng (mèo thuận giống) và mèo không thuần chủng (chỉ tất những mèo con khác).

Kiểu lông

Dù bạn chọn mèo con thuần chủng hay không thuần chủng (và nhiều người hài lòng khi chọn cả hai) thì sự quan tâm bạn cần cho nó đều như nhau. Một trong những quyết định chính mà bạn phải làm là liệu bạn thích một con mèo lông dài hay lông ngắn. Ví dụ như bạn thích ngắm nhìn con mèo Ba Tư, song bạn có thời gian chải chuốt lông nhiều lần không và bạn chuẩn bị đón một lượng lông sẽ vương vãi khắp nhà chưa?

Mèo khác nhau ở kiểu lông và độ dài của bộ lông và còn khác nhau ở cách chăm sóc bộ lông của chúng nữa . Giống mèo được phân loại theo bộ lông như sau :

Lông dài : Những con mèo này trông thật ấn tượng với bộ lông rất dày và dài , đòi hỏi rất nhiều sự chăm sóc để giữ lông trong tình trạng tốt . Vài cá thể như mèo Ba Tư với khuôn mặt rất dẹt , có lẽ khó mà chải chuốt kỹ lưỡng được . Còn nếu không được chải chuốt thì bộ lông của nó bị kết dính và đan chặt vào nhau.

Lông dài bán phần : Những con mèo này có bộ lông dài nhưng không dày hay dài hơn mèo lông dài . Chúng có thể tự chăm sóc bộ lông của chúng rất hiệu quả mặc dù chúng có thể cảm kích nếu nhận được sự chăm sóc từ người chủ .

Lông ngắn : những con mèo này có thể tự chăm sóc rất tốt bộ lông của chúng và đòi hỏi rất ít trong việc chải chuốt lông . Tuy vậy chải lông thường xuyên sẽ giúp giữ gìn da và bộ lông ở trong tình trạng tốt nhất và nhiều con mèo cũng thích nhận được sự chăm sóc.

Dù bạn chọn giống mèo nào đi nữa thì ưu tiên chính của bạn vẫn là đảm bảo sức khỏe và sự chăm sóc cho mèo .