Chó Sủa Máy Bay Là Gì / Top 18 Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 9/2023 # Top Trend | Dhrhm.edu.vn

Kinh Nghiệm Cho Chó Đi Máy Bay

Với những người yêu động vật thì chó không chỉ là loài vật nuôi thông thường mà chúng được xem như người bạn, thậm chí là một thành viên trong gia đình của mình. Chính vì thế có nhiều người khi đi du lịch hay công tác,… họ cũng chẳng ngần ngại mà mang theo chú cún yêu của mình đi cùng trong các cuộc hành trình. Thế nhưng điều này không hề dễ dàng tí nào vì việc dẫn theo thú cưng có rất nhiều hạn chế như việc chúng không thể đi lại ở khu vực công cộng, tàu xe và đặc biệt là lên máy bay. Tuy không phải là không thể nào dẫn theo chúng lên máy bay được, nhưng nếu bạn không có nhiều kinh nghiệm cho chó đi máy bay thì rất có thể bạn sẽ gặp không ít rắc rối vì những quy định của các hãng hàng không.

Chia sẻ kinh nghiệm cho chó đi máy bay Chuẩn bị một chiếc lồng rộng rãi Báo trước với các hãng hàng không

Trên thực tế thì hầu hết các hãng hàng không hiện nay đều giới hạn số lượng vật nuôi được phép mang theo lên khoang hành khách của máy bay, thế nên các bạn cần phải đặt vé máy bay sớm và xác nhận thông tin ít nhất trước khi chuyến bay khởi hành là 48 tiếng.

Đối với việc mang theo thú cưng như chó hay mèo lên tàu lửa, xe khách sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Việc các bạn cần làm chỉ là đảm bảo vệ sinh chung, không gây phiền phức cho những hành khách đi cùng là được. Ngoài ra, bạn cũng nên nhớ xung phép tài xế về việc mang theo chó đi cùng, điều này tốt hơn là khi xảy ra vấn đề người ta mới biết bạn có dẫn theo chó hay những thú cưng khác.

Tập cho chó làm quen với phương tiện Khám bác sỹ thú y trước khi lên máy bay

Tốt nhất các bạn phải có một bản sao tất cả những lần tiêm vắc xin gần nhất khi đến sân bay, ngoài ra một bộ sơ cứu cho thú nuôi cũng rất cần thiết để phòng hờ những trường hợp xấu có thể xảy ra. Một số hãng hàng không có thể sẽ yêu cầu các bạn xuất trình giấy tờ chứng nhận sức khỏe vật nuôi theo đúng quy định. Một điều cuối cùng là bạn nên tìm kiếm trước một cơ sở thú ý và số điện thoại liên hệ tại địa phương mà bạn sẽ đến trong chuyến đi.

Việc sử dụng thẻ tên cho chó là điều rất cần thiết, nó sẽ giúp các nhận viên hàng không dễ dàng tìm kiếm chú chó của bạn hơn nếu bị thất lạc. Những thông tin như số điện thoại của bạn, thông tin chuyến bay,… nên được dán trên chiếc cũi nhốt.

Chuẩn bị trước đồ ăn và nước uống Sẵn sàng đối phó với mọi tình huống

Khi bay cùng với chú cún yêu của mình, các bạn cần phải cực kỳ linh động để dễ dàng xử lý mọi tình huống có thể xảy ra như: Chú cún bị ốm, thất lạc hay ị bậy,.. Chuyến đi của bạn sẽ dễ dàng hơn bao giờ hết nếu bạn có thể lường trước mọi tình huống có khả năng xảy ra và biết cách xử lý vấn đề một cách nhanh chóng.

Chương 235: Gà Bay Chó Sủa

Vừa nghe Hàn Phiêu khuyên nhủ an ủi, Lâm Phiên Phiên lại lắc đầu, ánh mắt kiên định không chút hối hận: “Không, em sẽ không thu tay, tuyệt đối không!”

Từ khi Phiên Nhàn cho cô xem những tài liệu kia, khoảnh khắc cô vẫn quyết định trở về cô đã định trước là không quay lại được, càng không thể thu tay về.

Hàn Phiêu còn muốn nói gì đó, lúc này di động của hắn đột nhiên vang lên, cầm lên nhìn, Hàn Phiêu không nhịn được chau mày lại.

Thấy sắc mặt Hàn Phiêu khác thường, Lâm Phiên Phiên khẽ trầm ngâm hỏi: “Anh ấy điện tới?”

“Anh ấy” mà Lâm Phiên Phiên nói dĩ nhiên là chỉ Sở Tường Hùng.

Cô cố ý yêu cầu ở chung với Hàn Phiêu, Sở Tường Hùng tuyệt đối sẽ không ngồi yên, lúc này e là đã tức điên lên rồi.

Hàn Phiêu nhún vai, gật đầu một cái nói: “Em đoán đúng rồi!”

Hắn không thể không thừa nhận, bây giờ Lâm Phiên Phiên càng ngày càng thông minh, hoặc có lẽ Lâm Phiên Phiên vẫn luôn là cô gái thông minh như vậy, trước đây cô không biểu hiện ra chẳng qua là vì cảm thấy không cần thiết.

“Không cần để ý tới anh ấy!”

Lâm Phiên Phiên mặt không đổi sắc, tức đi, tức đi, tốt nhất là tức đến nổ tung như sấm, nhưng lại không thể làm gì được, đây chính là kết quả cô muốn thấy nhất lúc này.

Nói xong Lâm Phiên Phiên đứng dậy đi vào phòng tắm, ngồi máy bay hơn nửa ngày, cô phải ngâm mình trong nước ấm mới được.

Nhưng Lâm Phiên Phiên tắm nước ấm cũng không hề yên lòng.

Khác sạn Dương Lan bốn năm năm nay vẫn như trước, tất cả trang bị sang trọng vẫn bày biện trước sau như một, giống y như đúc so với lúc đầu cô và Sở Tường Hùng gặp nhau ở đây, từ phòng tắm đến phòng ngủ, mỗi một chi tiết nhỏ đều không khác biệt gì, điều này khiến Lâm Phiên Phiên không ngăn cản được mà cứ nhớ lại những trận mây mưa điên cuồng cùng với Sở Tường Hùng ở đây…

Anh dịu dàng như vậy, cô ngây ngô như vậy.

Anh khiến tim cô đập như điên loạn, cô khiến anh như si như cuồng.

Bọn họ khi đó vui sướng cỡ nào, hạnh phúc cỡ nào, dường như cả thế giới chỉ còn lại có hai người bọn họ, trong mắt nhau chỉ thấy được lẫn nhau.

Nhưng bây giờ…

Giữa bọn họ chen ngang nhiều người như vậy, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, vật đổi sao dời, cảnh còn người mất, bọn họ không thể trở lại như xưa được nữa.

Đời người nếu chỉ như thường thấy thì thật tốt biết bao!

Trưa nay, Lâm Phiên Phiên ngủ mà mê man, cuốn vào chiếc giường lớn từng để lại cho cô vô vàn những kỷ niệm đẹp đẽ, cho dù trong giấc mơ cô cũng trầm vào đến không thở nổi.

Mà Hàn Phiêu thì nằm chợp mắt ở sofa ngoài phòng khách.

Tuy lần này ở cùng phòng là do Lâm Phiên Phiên chủ động yêu cầu, nhưng Hàn Phiêu biết rõ Lâm Phiên Phiên làm như vậy chẳng qua là để kích động Sở Tường Hùng, khiến Sở Tường Hùng thương tâm, khổ sở, đau đớn, vai trò của hắn trong đó chẳng qua chỉ là một thanh kiếm để Lâm Phiên Phiên khiến Sở Tường Hùng đớn đau mà thôi.

Tuy biết rõ, Hàn Phiêu cũng cam tâm tình nguyện, hắn sẽ không gây cho Lâm Phiên Phiên bất cứ phiền toái nào, giống như lúc này hắn tự mình ngủ sofa chứ không vào phòng ngủ của Lâm Phiên Phiên.

Hắn vững tin rằng, một ngày nào đó Lâm Phiên Phiên sẽ nhận ra, nhận ra hắn vẫn luôn yên lặng chờ đợi bên cạnh cô.

Cùng lúc đó Sở Tường Hùng vẫn luôn đứng ở ngoài cửa phòng 518, bao nhiêu lần anh định giơ tay lên gõ cửa phòng Lâm Phiên Phiên, thậm chí còn muốn phá cửa xông vào, nhưng anh lại sợ, sợ nếu như anh thật sự xông vào sẽ nhìn thấy cảnh mà anh không muốn thấy.

Gian phòng này đã từng là ngày tháng gặp gỡ đẹp nhất giữa anh và Lâm Phiên Phiên, anh đã mất đi nhiều thứ như vậy, anh không thể để những ký ức đẹp đẽ này cũng bị chôn vùi. Năm lần bảy lượt dằn vặt, Sở Tường Hùng rốt cuộc vẫn đứng ở cửa, không hề động đậy.

Từ trưa đến tối, lại từ tối đến sáng sớm, trọn nửa ngày và một đêm, Lâm Phiên Phiên không ra ngoài, Hàn Phiêu cũng không. Vì vậy Sở Tường Hùng cứ canh chừng cánh cửa này từ buổi trưa hôm đó cho đến sáng sớm hôm sau, không hề chợp mắt trong khoảng thời gian đó, cả đêm không ngủ khiến hai mắt anh đầy tơ máu và sự mệt mỏi rã rời.

Mà tất cả những điều này đương nhiên Lâm Phiên Phiên biết, cho nên cô mới không ra ngoài, cô chính là muốn xem xem rốt cuộc Sở Tường Hùng có thể đứng tới khi nào, mà kết quả chứng minh Sở Tường Hùng ngang bướng vượt xa khỏi tưởng tượng của cô.

Nhưng không biết được rằng ở Sở gia, bởi vì Sở Tường Hùng cả đêm không về, Mạc Tiểu Vang đã khiến cả Sở gia ầm ĩ đến gà bay chó sủa!

Tất cả người làm nam nữ giúp việc đều vô cớ bị phạt.

Trên bàn cơm sáng, Lôi Lôi ba tuổi chỉ vì uống sữa tươi không cẩn thận bị sặc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên ho khan mấy tiếng, lập tức dẫn tới một trận tức giận mắng mỏ của Mạc Tiểu Vang, cuối cùng còn nhấc Lôi Lôi lên đánh đen đét vào mông nhỏ của nó.

Hoàn toàn trút hết tất cả lửa giận lên người Lôi Lôi vô tội, đứa trẻ mới chỉ ba tuổi nhất thời vừa sợ vừa đau, khóc Ôn Ôn lên.

Thân là bà nội đứa trẻ, Hứa Bành thực sự không nhìn nổi nữa, vội vàng giành lấy đứa trẻ từ tay Mạc Tiểu Vang, mặt sầm lại mắng: “Cô nổi điên làm gì, trẻ con làm gì sai mà cô đánh nó thế, người ta nói đánh con đau mẹ, năm nay Lôi Lôi mới có ba tuổi mà cô lại có thể xuống tay nặng như vậy, rốt cuộc cô có phải là mẹ không, sao cô ác thế!”

Bạn đang đọc truyện trên website chúng tôi

Chương 26: Gà Bay Chó Sủa

Sáng sớm tại phủ Thừa tướng, nơi ở của Vương di nương vang lên tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế phá vỡ yên tĩnh, làm cho Liễu Nghiêm còn đang ngủ say giật mình hoảng sợ thiếu chút nữa lăn xuống giường.

Thật vất vả đợi hắn ổn định thân thể, đối với Vương di nương đang sợ hãi nhìn mình, phẫn nộ quát: “Ngươi điên rồi sao? Sáng sớm gào cái gì? Ban ngày ban mặt thấy quỷ hay sao?”

Vương thị mặt mũi tràn đầy sợ hãi nhìn chằm chằm đỉnh đầu Liễu Nghiêm, nơm nớp lo sợ nói: “Lão gia, tóc của ngươi, râu mép của ngươi, lão gia, thật sự là ngài sao? Tại sao lại thành ra như vậy?” Vương thị như không tin hắn là Liễu Nghiêm, còn vươn tay sờ mặt của hắn.

Liễu Nghiêm nhíu mày tránh khỏi tay Vương thị, ngoại trừ lúc thân mật không thèm để ý nữ nhân trước mắt sờ mặt mình, còn bình thường, Liễu Nghiêm đều không cho ai làm hành động thân mật như vậy đối với mình. Nhưng cử động dị thường của Vương thị làm cho nội tâm Liễu Nghiêm cảm giác được không khí có điểm không đúng, đưa tay sờ sờ chòm râu trên miệng của mình.

Sau khi Liễu Nghiêm sờ thấy, sắc mặt hắn lập tức tái xanh, nhanh chóng đứng dậy đi tới gương đồng lớn trên bàn trang điểm của Vương thị. Trong gương đồng ẩn hiện ra chính mình làm cho Liễu Nghiêm nhịn không được một quyền đem gương đồng từ trên bàn đánh bay ra ngoài, phát ra tiếng động lớn ồn ào, Vương thị ở trên giường sợ hãi mà hét thảm một tiếng, cả người hoàn toàn co lại ở trong chăn.

Tin tức tướng phủ tối qua gặp kẻ gian rất nhanh truyền khắp toàn bộ phủ đệ, trên dưới nhất thời đều cảm thấy bất an, mà gặp qua Liễu Nghiêm, nguyên một đám người như lâm đại địch, nhưng không ai dám nhìn thẳng mặt hắn, sợ mình nhịn không được bật cười ra tiếng.

Lúc này Liễu Nghiêm sắc mặt xanh mét, một bụng hỏa khí không thể bộc phát. Trên đầu hắn, nửa đầu tóc không cánh mà bay, mà trên mặt cũng không khác là bao, chỗ lông mày cùng chòm râu cũng không thấy một nửa, nhìn hắn lúc này miễn bàn có bao nhiêu khôi hài, thế nhưng hết lần này tới lần khác người nào nhìn hắn, đều nghĩ hết mọi biện pháp không để cho mình bật cười, tránh gặp tai bay vạ gió!

Lúc này trong lòng Liễu Nghiêm đối với tên gian tặc tối hôm qua đánh lén cùng đùa giỡn chính mình hận đến tận xương tủy, nếu như chỉ là đùa giỡn mình, cạo tóc, lông mày cùng chòm râu của mình thì cũng cho qua, nhưng truyền gia chi bảo (bảo vật gia truyền) mang theo tùy thân, hỏa linh ngọc cũng biến mất!

Hỏa linh ngọc là chi bảo (bảo bối) truyền lại đời sau, ngày ngày đeo nó nên Liễu Nghiêm biết rõ chỗ tốt của hỏa linh ngọc. Ở thế giới này, hỏa linh ngọc giống như thần khí, có thể miễn dịch với tất cả hỏa hệ công kích (tấn công bằng lửa), lại có thể điều tiết thân thể con người, chữa khỏi bệnh trừ đau nhức, nếu như người tập võ có được ngọc này, có thể nâng cao khả năng sống sót trong lửa lên phạm vi lớn.

Lúc biết được bảo ngọc bị mất, Liễu Nghiêm quả thực xúc động muốn đem gian tặc toàn thiên hạ một lưới bắt hết, hắn muốn bắt sống toàn bộ đám người kia, dùng nghiêm hình tra khảo, sau đó toàn bộ lăng trì xử tử!

Liễu Nghiêm đương nhiên không tin tưởng điều này vì sự thật bày ra ngay trước mắt, nếu như không có bất kỳ dị trạng gì, sao tóc cùng lông mày của hắn cứ như vậy không cánh mà bay? Trừ khi là có quỷ giở trò, nhưng nếu có quỷ tại sao chỉ cần lông tóc, chòm râu cùng truyền gia chi bảo của hắn, mà không muốn mệnh hắn? Thật không thể nào hiểu nổi!

Cho nên nếu không phải gian tặc có thân thủ cao cường từ bên ngoài, vậy chỉ có nội tặc mới có thể làm ra chuyện như vậy, chỉ là nội tặc sẽ không hao phí khí lực lớn như vậy chỉ cạo đầu tóc cùng râu ria lông mày của hắn. Liễu Nghiêm bình tĩnh nghĩ, cũng chỉ có người bên ngoài mới có bản lãnh này, nhưng hắn nghĩ thế nào cũng không thông, tối qua hắn chỉ nhất thời nảy ra ý muốn đến nơi này của Vương di nương, như thế nào liền trùng hợp như vậy, lập tức liền bị kẻ gian theo dõi?

Mặc kệ Liễu Nghiêm nghĩ như thế nào, Hoa Thiên Vũ lúc này đang không cách nào hình dung tâm tình thư sướng của mình, thưởng thức hỏa linh thạch trộm được trong tay.

Thứ này thật sự quá tốt, lúc đeo ở trên người, Hoa Thiên Vũ có thể cảm nhận được hỏa linh thạch mang đến lợi ích cho bản thân mình. Hơn nữa Hoa Thiên Vũ cảm giác được hỏa linh thạch có thể vững vàng ngăn chặn độc tố đang rục rịch trong cơ thể nàng, không cần phải hao tâm tổn trí phân ra một phần nội công khống chế những độc tố này nữa, làm cho nàng có thể thoải mái hơn một chút!

Khó trách Liễu Nghiêm luôn mang theo bên người bảo bối này, có thể làm cho Liễu Nghiêm mang theo bên người quả nhiên đều là đồ tốt, Hoa Thiên Vũ lúc này hối hận chính mình không chú ý nhiều một chút đồ mà Liễu Nghiêm mang theo. Ngoại trừ khối hỏa linh thạch này, Hoa Thiên Vũ cũng thuận tay móc mấy khối vàng bạc, không dám ở lại lâu, dù sao tối qua tốn nhiều công phu cạo râu tóc của Liễu Nghiêm, thật sự là hao phí quá nhiều thời gian.

Đây chỉ là ý muốn nhất thời của Hoa Thiên Vũ, dù sao so với giết chết Liễu Nghiêm, không bằng cạo rớt một nửa râu tóc của hắn, càng đánh vào thị giác của người khác hơn. Hơn nữa giết chết Liễu Nghiêm cũng không có ích lợi gì với nàng. Hoa Thiên Vũ chỉ muốn trả thù Liễu Nghiêm, nàng lại không phải kẻ biến thái cuồng giết người. Tuy rằng giết chết Liễu Nghiêm không có chút áp lực nào với nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy, đùa giỡn Liễu Nghiêm, giữ lại tính mạng của hắn, để chính hắn cảm thụ loại khuất nhục này, càng làm cho nàng cảm thấy khoái ý hơn.

Bất quá chỉ một lần như vậy rõ ràng không đủ để Hoa Thiên Vũ cảm thấy thỏa mãn. Làm cho nàng đời trước chịu khổ không chỉ có một mình Liễu Nghiêm, còn có đại phu nhân, Liễu Nhược Tuyên, đều là đối tượng tiếp theo nàng muốn trả thù!

Vì vậy phủ Thừa tướng trong những ngày kế tiếp, xem như máu chảy đầu rơi rồi! Đầu tiên là thừa tướng, sau là đại phu nhân, sau đó là đại tiểu thư, vài người có thân phận địa vị tôn quý nhất trong tướng phủ đều bị ngoại tặc tới vô ảnh đi vô tung chiếu cố một lần!

Đại phu nhân bi thảm bị Hoa Thiên Vũ cướp sạch vốn liếng riêng, đầu tóc giống Liễu Nghiêm độc nhất vô nhị làm cho nàng triệt để không còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ thiếu treo cổ tự tử mà chết!

Còn Liễu Nhược Tuyên, Hoa Thiên Vũ trực tiếp cạo sạch tóc của ả, hơn nữa trực tiếp cởi sạch quần áo, ném ả ra ngoài cửa, một lần nữa làm cho ả thân thể trần truồng bại lộ trước mặt hạ nhân của tướng phủ!

Theo ý của Hoa Thiên Vũ, nữ nhân này nếu đã thích quyến rũ nam nhân như vậy, chính nàng liền làm cho nam nhân nhìn đủ ả ta, xem ả ta còn thích quyến rũ nam nhân nữa hay không!

Nhưng Hoa Thiên Vũ làm như vậy lại làm cho tâm tư nhạy bén của Liễu Nghiêm phát giác được điều không đúng, dù sao người có thâm cừu đại hận với tướng phủ không nhiều lắm, hơn nữa từ khi bắt đầu, đối phương cũng không muốn cướp của giết người, chỉ làm hành động vũ nhục này nhằm vào mấy người trong nhà, không khó đoán ra người có thể làm ra những chuyện này, ngoại trừ Liễu Nhược Liên, cũng không có người khác!

Nhưng dù vậy bọn họ vẫn không thể tin rằng Liễu Nhược Liên có thực lực tới mức này, đặc biệt là qua nhiều năm như vậy, vẫn luôn là bọn họ bắt nạt Liễu Nhược Liên, chưa bao giờ thấy Liễu Nhược Liên phản kháng lần nào, hiện tại Liễu Nghiêm nói là Liễu Nhược Liên xuống tay làm hại bọn họ, thực sự không người nào có thể tiếp thu!

Liễu Nghiêm không quan tâm người bên cạnh nghĩ thế nào, vì hắn cảm giác mình đoán đúng tám chín phần mười, ngoại trừ Liễu Nhược Liên, không còn ai có thể làm được chuyện như vậy, đặc biệt lúc Liễu Nhược Liên nói ra những lời kia, làm cho rất nhiều người nghe được, còn làm cho Liễu Nhược Tuyên bẽ mặt hận không thể chết ngay trước mặt mọi người, Liễu Nghiêm làm sao cũng sẽ không bỏ qua cho nàng!

Nhưng Liễu Nghiêm đối với Liễu Nhược Liên có một tia mơ hồ kiêng kỵ, thực sự không phải kiêng kỵ với Liễu Nhược Liên, mà là người bên cạnh nàng!

Theo ý Liễu Nghiêm, Liễu Nhược Liên tuy có chút thâm tàng bất lộ, nhưng không thể đạt đến khả năng thần không biết quỷ không hay lẻn vào tướng phủ để cạo râu tóc chính mình, nếu hắn đoán không lầm thì có một đám người tụ tập cạnh bên người nàng, hoặc có một cao thủ võ công cao cường đang âm thầm bảo vệ nàng, bằng không, tại sao mình không tra xét được đến tột cùng là ai ở bên ngoài cứu đi Liễu Nhược Liên vào ngày hôm nàng bị vây bắt chứ.

Thử hỏi số lượng pháo lớn như vậy châm ngòi ở phố Trường An, thời điểm chính hắn điều động tất cả lực lượng tra tìm nhưng đều không có một chút tin tức nào, điều này thật sự làm cho người ta cảm thấy thật bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng nổi)!

Ngay sau đó tướng phủ lại phát sinh một loạt sự tình, tất cả đều là cạo đầu, ngoại trừ Liễu Nhược Tuyên, thế nhưng Liễu Nhược Tuyên so với bọn hắn còn thảm hại hơn, rõ ràng là nhằm vào hành vi, cho nên Liễu Nghiêm phân tích, ngoại trừ Liễu Nhược Liên, trên đời này sợ rằng không có người nào làm được chuyện như vậy.

Nhưng mà hắn đã phái thêm rất nhiều nhân thủ để tìm kiếm Liễu Nhược Liên, đều giống như mò kim dưới đáy biển không có chút manh mối gì, nàng giống như biến mất khỏi thế gian luôn vậy, ngoại trừ hôm đó chỉ vì quấy nhiễu hôn lễ mà xuất hiện, nếu không nàng căn bản như chưa từng xuất hiện qua.

Lại không biết rằng, thực lực đám người bên cạnh Hoa Thiên Vũ, đã vượt xa tưởng tượng của Liễu Nghiêm, hơn nữa Hoa Thiên Vũ vốn trải qua công phu che giấu đặc biệt mới xuất hiện trước mặt bọn họ. Hiện giờ Hoa Thiên Vũ đã đem tướng phủ lăn qua lăn lại (dày vò) làm cho người người cảm thấy bất an, tất cả mọi người đều hoảng sợ tới mức không thể chịu nổi. Thấy mục đích của mình đã đạt được rồi, liền không còn tâm tư trả thù tướng phủ, thay vào đó nàng bắt đầu tìm tới mục tiêu khác.

So với người tướng phủ, Hoa Thiên Vũ càng thống hận Lăng Mạc Thiên hơn rồi! Nếu như hôm đó không phải Lăng Mạc Thiên ngăn cản đường chạy trốn thuận lợi nhất của nàng thì nàng đã sớm chạy mất dạng, làm sao còn bị người của Liễu Nghiêm chặn đánh chứ! Vì vậy trong lòng nàng đã sớm ký nợ một khoản sổ sách cho Lăng Mạc Thiên. Hoa Thiên Vũ đã quyết định, sau khi lăn qua lăn lại xong ở tướng phủ, mục tiêu kế tiếp chính là vương phủ! Mục tiêu số một của nàng ở trong vương phủ này chính là Lăng Mạc Thiên.

Nhưng mà động tĩnh của Hoa Thiên Vũ ở tướng phủ thật sự là quá lớn, dân chúng bình thường ở trong kinh thành có thể không biết trong tướng phủ đã xảy ra chuyện gì, nhưng là hoàng tử, Lăng Mạc Thiên muốn biết chuyện trong tướng phủ thì không có khó khăn gì, nhất là tướng phủ lần này bị Hoa Thiên Vũ huyên náo thật sự là quá lớn!

Vì vậy Lăng Mạc Thiên dễ dàng đoán được ai là người khởi xướng phía sau mọi chuyện, suy đoán của hắn so với Liễu Nghiêm nhanh nhạy hơn. Từ lúc bắt đầu, Lăng Mạc Thiên cũng không cho rằng phía sau Hoa Thiên Vũ có cao nhân, hắn ngay từ đầu xác định, mọi chuyện trong tướng phủ, tám chín phần mười là do Hoa Thiên Vũ tự mình làm chủ, hơn nữa nếu như Hoa Thiên Vũ không có hành động nhằm vào tướng phủ nữa thì mục tiêu tiếp theo của nàng tuyệt đối chính là mình!

Đọc Phần 45 Gà Bay Chó Sủa

Sau lần bị bắt gian tại trận, Khúc Nhi liền bị Lăng Thiên cấm túc mấy ngày trời……đến ngày thứ ba, Khúc Nhi liền ko thể chịu được nữa, hoa hoa lệ lệ bùng nổ rồi. Mới sáng sớm, lúc sương mai còn đọng trên cành lá, Vân Thi, Vân Hoạ liền nghe được một tiếng Sư tử hống vang vọng khắp cả Ti Xa Điện:

– AAAAAAAAAA~ Ta chịu hết nổi rồi!!! Vân Thi, Vân Hoạ mau đến đây cho ta!!! – hai người nghe vậy, ko nói hai lời, quần áo cũng chưa kịp mặc, chạy như bay đến phòng Khúc Nhi. – Cung chủ!!! – mở cửa ra liền nhìn thấy Khúc Nhi lần đầu tiên phá lệ dậy sớm, đang buồn bực ngồi trước gương chải mớ tóc dài của mình. Vân Thi, Vân Hoạ trợn tròn mắt nhìn, mãnh chớp vài cái, cuối cùng, xác định mình ko có nhìn lầm thì lập tức đồng loạt quay ra ngoài nhìn xem mặt trời hôm nay có mọc hướng Tây ko??? – Các ngươi còn đứng đó làm gì??? Còn ko mau vào giúp ta??? – Khúc Nhi thấy động tác của bọn họ, đạm mạc nói, gương mặt tuyệt mỹ nhưng lại nở nụ cười sáng lạn như ánh nắng ban mai, một thân áo trắng trong veo, tinh khiết, ko nhiễm một hạt bụi trần…. [ Xong rồi!!! Mỗi lần Cung chủ nở nụ cười như vậy liền biết sắp có người ko hay ho……!!!] – Vân Thi, Vân Hoạ khẽ lau mồ hôi hột trên trán, nhanh chóng vào phòng giúp Khúc Nhi chải đầu. Xong xuôi hết thảy, Khúc Nhi hài lòng đánh giá mình trong gương, mỉm cười nhìn Vân Thi, Vân Hoạ, nói: – Đi, Hoàng cung mấy ngày nay rất yên bình….Hôm nay chúng ta sẽ đi dạo giải sầu một chút!!! Hai người nghe vậy cũng ko khỏi vui vẻ hẳn lên, mấy ngày nay bọn họ cũng sắp bị buồn chết rồi a~ Vân Thi nhanh nhảu hỏi: – Cung chủ, chúng ta đi đâu??? – Ngự Hoa Viên!!! – Khúc Nhi cười thần bí, dẫn đầu đi ra ngoài…….Vân Thi, Vân Hoạ lại ìu xìu theo sau. [ Có lầm hay ko a??? Từ khi nào thì Cung chủ của bọn họ lại cũng thích cái thú vui tao nhã: ngắm hoa đó rồi?!!!] Người ta nói nữ nhân ở cổ đại đều thích hoa, có hoa nở liền sẽ có rất nhiều nữ nhân tụ tập, mà nữ nhân nhiều thì chắc chắn sẽ phát sinh thị phi, phát sinh thị phi thì Hoàng cung cũng liền sẽ trở nên gà bay chó sủa……đây mới là kết quả Khúc Nhi muốn!!!

Lúc Khúc Nhi và Vân Thi, Vân Hoạ đến Ngự hoa viên thì ở đó đã tụ tập ko ít nữ nhân rồi…….các nàng người người đều trang điểm xinh đẹp, lộng lẫy như mấy con bướm xuân vậy, lập loè đủ màu sắc. Nhưng là khi bọn họ nhìn thấy đang thong dong đi về phía Ngự Hoa Viên Khúc Nhi, thì đều ko hẹn mà cùng chỉ có một ý niệm trong đầu: Ở trước mặt nữ tử này, bọn họ có lại xinh đẹp hơn đi nữa cũng chỉ có số phận làm nền mà thôi!!! Nàng ta chỉ cần thản nhiên mỉm cười, trăm hoa liền cảm thấy xấu hổ mà nép mình dưới tán lá dày, sóng mắt lưu chuyển liền làm cho thiên địa thất sắc. Một nữ tử sỏ hữu khí chất phong hoa tuyệt đại cùng tuyệt thế mỹ mạo như vậy, mặc cho ai nhìn đều sẽ cảm thấy tự xấu hổ…….. Khúc Nhi ko thèm để ý đến ánh mắt rực lửa của chúng mĩ nhân, tao nhã đi vào Ngự Hoa Viên, chân váy khẽ lắc lư theo từng nhịp bước, uyển chuyển, điệu đà, thơm ngát hương hoa……….Nàng dương dương tự đắc nhận hàng trăm ánh mắt hình viên đạn của các sinh vật cái trong Ngự Hoa Viên này, cười đến vô tâm vô phế. Mà này một đám nữ nhân, từ lúc Khúc Nhi bước chân vào Ngự Hoa Viên liền người người bộc phát ra đầy trời oán khí hoà lẫn đố kỵ, ghen ghét……. Khúc Nhi cũng không thèm để ý, trong lòng lại ko khỏi cười thầm: [ Ha….ha…. ghen tỵ tử các ngươi mới tốt, ta đỡ phải ra tay, rất tiết kiệm calo nha~] Sau sự kiện ” huấn cẩu” ở Ti Xa Điện hôm trước, rất nhiều phi tử đã học được ngoan ngoãn, chỉ cần nghe hơi Khúc Nhi là liền vắt giò lên cổ chạy mất tung, mất tích…..chính là, trên đời này người không sợ chết vẫn là phải có: – Lớn mật, thấy bản cung thế nhưng không hành lễ, ngươi là người của cung nào??? Là phi tần mới tới??? Khúc Nhi miễn cưỡng ngẩng đầu, muốn nhìn xem nữ nhân ko muốn sống nào đang ngăn cản nàng phơi nắng. Chỉ thấy trước mặt nàng đứng một mĩ nhân có thể nói là xinh đẹp hiếm có, một thân y phục màu lam nhạt điểm xuyết vài nhành mẫu đơn diễm lệ, khuôn mặt thanh thoát. tịnh lệ, nhìn xem cũng có chút phong hoa. Chính là, thần sắc ghen tị trên khuôn mặt kia đã khiến nàng khó coi đi nhiều……… – Ngươi là ai? – [ Biết tên để ngày mai còn lập mộ cho ngươi] Áo lam mĩ nhân thấy nàng ko có phản bác gì liền đinh ninh Khúc Nhi chính là phi tần mới tới, ko khỏi đắc ý, kiêu ngạo cười: – Bản cung là Thái tử điện hạ đích thân phong – Linh phi!!! [ Linh phi??? Ai vậy nha???] – Khúc Nhi nghi hoặc nhìn về phía Vân Thi, Vân Hoạ, chờ đợi câu trả lời…… Vân Thi thấy vậy, cúi người đến bên tai nàng, nhỏ giọng nói thầm:

– Nàng tên Phượng Vũ Linh, là Cửu công chúa của Đông Doanh, vừa được gả tới đây mấy ngày trước nên mới ko biết Cung chủ!!! – Vân Thi cùng Vân Hoạ công tác chính là đem 18 đời tổ tông của đám người trong Hoàng cung này đều điều tra rõ ràng……. [ Phượng Vũ Linh??? Cửu công chúa của Đông Doanh Quốc??? hắc….hắc….trái đất cũng thật tròn a~] – Khúc Nhi nghiền ngẫm nhìn Phượng Vũ Linh, đôi mắt to khẽ loé hàn khí, lạnh thấu tâm can……. – Phượng Ly dạo này vẫn khoẻ chứ??? – đối với Đông Doanh, nàng chỉ ấn tượng có mỗi người này mà thôi…….dã tâm Trích tiên!!! Áo lam mỹ nhân nghe nàng hỏi về Thất ca của mình thì ko khỏi ngẩn ra: – Ngươi nhận thức Thất ca??? – Không biết!!! – [ Chính là từng ngồi ăn một bữa tiệc mà thôi, cũng ko tính là quen biết] Áo lam mỹ nhân lập tức nổi giận: – Ngươi………ngươi dám trêu đùa bản cung??? Người đâu, vả miệng nàng ta cho bổn cung!!! – một cái thị thiếp mới tới mà cũng dám đi lên đầu nàng ngồi, ko thể tha thứ được…..!!! Hai cái nha hoàn phía sau nàng ta lập tức tiến lên định vả miệng Khúc Nhi lại bị Vân Thi, Vân Hoạ ngăn lại…….. hai người ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn Linh phi khiến đám nha hoàn ko khỏi sợ hãi, bất giác lui về đằng sau vài bước: [ Này ngu xuẩn nữ nhân cũng dám tát bọn họ chủ tử??? Muốn chết là đi???] – Những người từng dám lớn tiếng trước mặt ta đến bay giờ cũng ko có một cái còn sống trên đời, ngươi xác định vẫn muốn vả miệng ta??? – Khúc Nhi thản nhiên nhìn nàng, châm chọc nói. [ Ta đều cảnh báo, ngươi nếu vẫn còn muốn chết cũng đừng trách ta a!!! Ta vẫn thực thiện lương đâu!!!] Nhìn thấy nàng đến nước này mà vẫn còn nhàn nhã như thế. Áo lam mỹ nhân rốt cuộc cũng tức giận rồi, khuôn mặt nàng ta nháy mắt trở nên dữ tợn đứng lên, nhìn mấy cái nha hoàn còn bị Vân Thi, Vân Hoạ chế trụ, ko khỏi hô to: – Còn thất thần làm gì, mau đánh nàng cho bổn cung!!!

Khúc Nhi giả vời giả vịt ai thán lắc đầu: – Chậc chậc, quả nhiên là sinh vật bậc thấp với sinh vật bậc cao là ko thể câu thông a~!!! – thân hình mềm mại miễn cưỡng dựa ở một phiến đá to gần đó, ánh mắt cũng ko thèm nâng một chút, lạnh lùng nói: – Kill nàng!!! – kia ngữ khí vân đạm phong khinh giống như là bảo bọn họ giết chết một con kiến vậy khiến Linh phi giận tím mặt…. – Cái gì, ngươi này đồ tiện nhân vừa nói cái gì??? – Áo lam mỹ nhân rốt cục bị Khúc Nhi tức điên rồi, giương nanh múa vuốt đẩy ra nha hoàn liền hướng chỗ Khúc Nhi chạy đến…… Vân Thi vươn một bàn tay liền nhẹ nhàng đem nàng ngăn trở, nhíu mày rút ra một chiếc khăn bắt đầu tinh tế lau bàn tay mình, một chỗ cũng ko bỏ sót, giống như vừa chạm phải đồ vật gì rất dơ bẩn vậy: – Ngươi ko nghe sao??? Chủ tử của chúng ta nói là kill ngươi!!! – Hừ….Ngươi là ai chứ, ngươi tính cái cái gì vậy? Ngươi. . .!!! – Tuy ko hiểu “kill” là cái quỷ gì nhưng Linh phi nghĩ rằng đó chắc hẳn cũng ko phải là lời gì hay ho liền tức giận lấy tay chỉ vào Khúc Nhi, hổn hển mắng. Lời còn chưa nói xong liền đã bị một bàn của Vân Thi nắm chặt cổ họng, nhấc lên khỏi mặt đất chừng 5 tấc……Linh phi ko khỏi hoảng sợ giãy dụa, muốn la to cầu cứu lại thuỷ chung ko thể phát ra được một tiếng la nào – Đừng nhìn ta như vậy, muốn trách thì chỉ trách ngươi ngu xuẩn, tự đâm đầu vào chỗ chết mà thôi!!! – Vân Thi mặt không chút thay đổi nói xong, cổ tay hơi dùng lực, chỉ nghe “Rắc” một tiếng, áo lam mỹ nhân liền vô lực cúi đầu, trên khuôn mặt trắng bệch, hai tròng mắt ko cam lòng trợn to…….. khủng bố vô cùng. Đám mỹ nhân còn lại vốn đang xem kịch vui, thấy một màn này liền ko khỏi hoảng sợ la to, thanh âm chói tai vang vọng khắp phủ Thái tử: – A. . . Giết người . . . Giết người . . .!!!!!– Cứu mạng a~ có kẻ giết người!!!!!

Đám Cung nhân nghe thấy tiếng la, chỉ hơi ngẩng đầu một tí liền lại cúi đầu thản nhiên làm tiếp công việc của mình rồi: [ Haiz…..từ ngày Thái tử rước vị cô nương tuyệt sắc kia trở về, trong Cung liền ko có một ngày an ổn!!! tiếng la, tiếng thét nha~ là chuyện xảy ra như cơm bữa rồi, bọn họ cũng muốn đã thói quen!!!]+ Khúc Nhi thấy tình cảnh này, vừa lòng gật gật đầu: [ Thế này mới kêu là gà bay chó sủa nha~] ấy :G[

Đọc Chương 1: Một Ngày Gà Bay Chó Sủa

Tầm sáu giờ sáng, trên một cái giường, có một cậu thiếu niên đang say giấc nồng. Thiếu niên đẹp như một bức họa. Làn da trắng hồng, mịn màng như con gái. Cặp lông mi cong vút, sóng mũi cao. Hai má phập phồng cùng với đôi môi đỏ hồng. Quả thật, nhìn cậu như một mỹ thiếu nữ đáng yêu. Cậu thiếu niên đó, chính xác là Huỳnh Tinh Lâm nhẹ nhàng mở mắt. Tinh Lâm ngồi dậy, vươn vai một cái rồi bước xuống giường mà vệ sinh cá nhân. Huỳnh Tinh Lâm, sinh năm Quý Dậu, mất cha mẹ từ nhỏ. Hiện tại, đang sống cùng với ông Vú, người mà cậu xem là gia đình. Dòng họ Tinh Lâm có truyền thống làm pháp sư lâu đời. Cha mẹ cậu là hai pháp sư tài giỏi, nhưng chưa kịp truyền dạy cho cậu, đã ra đi không lời tiễn biệt. Dù như vậy, Tinh Lâm vẫn tự học hỏi, nhưng cách hành pháp của cậu khiến dòng họ chối bỏ. Vệ sinh cá nhân xong, Tinh Lâm liền thắp nhang cho bàn thờ. “Địa linh địa ứng an cư lạc nghiệp. Bữa nay rằm cho nên là đốt cho ông Địa điếu thuốc. Mình thần thánh, hút ít thôi. Chứ không để bệnh phổi kì lắm!” Ngồi trước khánh ông Địa, Tinh Lâm thắp xong cây nhang, sau đó đốt một điếu thuốc đặt vào. “Hm ~, đúng là cảnh vật này đốt nhang xong trong thật hữu tình!” Cậu vươn vai đứng dậy. “Cháy!! Cháy rồi!!” Từ xa, một dòng nước tạt thẳng vào người Tinh Lâm. “Vú!! Lần thứ 175 vú tóe nước vào người con!” Cậu lau mặt, ông Vú nghe vậy liền ngừng lại. “Ủa Vú sai hả con?” “Hời ơi, bữa nay là rằm mà Vú, để con thắp nhang cho các chư vị chứ!? Vú mà còn vậy à nghen, con thắp nhang cho cháy Vú (?) luôn á!” Tinh Lâm cầm cây nhang, lập tức ông Vú che lấy ngực mình lại. “K-Không phải! Tại bữa nay chỗ nào cũng cháy hết trơn! Vú vừa mở mắt ra thấy khói bay nghi ngút đầy nhà nên la cháy! Vú cháu mình có một căn nhà mà con. Lỡ mà có chuyện gì, Vú cháu mình ra ngoài đường ở sao!?” “Rồi rồi, sau này làm ơn Vú nhớ ghi chú lại cho mình nhớ!”

“Vú có ghi lại vào cuốn tập, nhưng mà không nhớ cuốn tập mình để ở đâu thôi!” Đó là một buổi sáng gà bay chó sủa ở nhà Tinh Lâm. Bỗng có một tiếng khóc vang lên làm cậu giật mình, quay sang nói với ông Vú. “Tiếng khóc than! Chuẩn bị đồ thu hành nghề!” Thế là cả hai chạy vào trong nhà bằng tốc độ ánh sáng. Tinh Lâm ngồi xuống ghế, tay phe phẩy phiến quạt. “Ai đó? Muốn mua vòng phong thủy, thay đổi định mệnh, gia đạo, tình duyên. Nói chung là, ai muốn gì giơ tay!” Từ ngoài cửa, một cô bé bước vào, khóc lóc ngồi xuống ghế. “Liên Khánh? Có chuyện gì?” Tinh Lâm ngạc nhiên, hỏi han cô bé trước mặt. Tức thì Liên Khánh òa khóc, nắm lấy tay cậu mà đung đưa qua lại. “Anh Lâm!! Giúp em tìm đồ với!!” “Sao không đi tìm Liên Thanh mà tìm anh??” Tinh Lâm bất lực nhìn cô bé trước mặt. “Không chịu….em muốn anh Lâm tìm đồ!!” Liên Khánh phụng phịu nói. “Về mà tìm Liên Thanh ấy!!” Cậu nhíu mày nói. “Ê, nói gì tôi?” Từ ngoài cửa, Liên Thanh chống hông, trừng mắt nói. “Liên Thanh! Bà xem em gái bà kìa! Mất đồ cư nhiên tìm tôi. Tôi có phải cảnh sát công an tìm đồ đâu!?” Tinh Lâm mệt mỏi.

“Liên Khánh, đi về!!” Liên Thanh nhíu mày, tỏ vẻ không vui. Liên Khánh phụng phịu, nhận được cái trừng mắt từ cô liền cùng đi về. “Thôi Vú, con đi bán vòng đây!” Tinh Lâm đứng dậy, sửa soạn đồ nghề rồi bước đi. “Ừ, buôn may bán đắt nghe!” Ông Vú vẫy tay, sau đó bước vào nhà. Tinh Lâm leo lên xe rồi phóng đi đến công viên, sau đó bắt đầu công việc rao bán của mình. Nhưng mà, có lẽ hôm nay cậu không được may mắn lắm…. “Số xui vậy trời!” Đôi mắt Tinh Lâm lướt qua một vòng rồi dừng lại trước một cặp đôi. Cậu nở một nụ cười, sau đó tiến lại gần họ. “Anh chị ơi, mua vòng tình duyên không? Linh nghiệm lắm đấy!” Tinh Lâm cười thật tươi, làm chàng trai trước mặt có chút ngây người. “Thật hả??” Cô gái vui vẻ cầm lấy mấy cái vòng. Chàng tải bên cạnh nhíu mày, ghé vào tai cô gái. “Đừng có tin!” Một câu nói làm khéo môi Tinh Lâm giật giật. “Anh!! Mua đi!!” Cô gái nũng nịu nói, chàng trai vẻ mặt lạnh lùng, liên tiếp từ chối. “Thôi dẹp luôn đi, chị đưa cho em. Mua vòng tình duyên thì hai người đồng lòng. Mua một người như vậy sao linh nghiệm!” Cậu lấy lại mấy chiếc vòng, sau đó đừng dậy, phồng má nói. Điều đó làm chàng trai đối diện đỏ mặt. Tinh Lâm lại bắt đầu cuộc hành trình bán hàng của mình, sau đó liền đi về nhà.

“Lâm, đi đổ rác giúp Vú đi!” Vừa về tớ nhà đã tầm tối, ông Vú bỗng nhiên đưa thùng rác cho cậu. “Vâng!” Cậu cầm lấy thùng rác, sau đó đi đến bãi rác mà đặt. Nhìn con gấu bỗng trước mặt, Tinh Lâm cầm nó lên ngắm nghía, thầm suýt xoa. “Con gấu bỗng dễ thương mà ai nỡ vứt vậy?” Bỗng có bóng người từ phía xa than khóc, bước chân lảo đảo. Tinh Lâm nhíu mày, thầm suy nghĩ cái gì đó. Chẳng lẽ là oan hồn đoạt xác!? Cậu lục trong đống rác lấy ra cái chén đã vỡ phân nửa cùng một đôi đũa. Sau đó lấy từ trong bóp ra một gói bánh rồi bỏ vào chén. Tinh Lâm cầm cái chén gõ gõ, rồi nhìn về phía bóng dáng kia. Đang hăng say, bỗng có cái thao ném về phía cậu. “Ê cái thằng khùng! Nửa đêm nửa hôm ra đây gõ mỏ tụng kinh!? Muốn gõ thì về nhà mà gõ!! Làm sao mà người ta xem đá ban───Vào!!” “May thật…” Tinh Lâm âm thầm đổ mồ hôi, sau đó lấy cây ná ra, nhìn về phía xa. Rồi cậu đứng dậy, tiến lại gần đó. Bỗng có tiếng bước chân đằng sau, Tinh Lâm quay lại, giơ tay. “Cô hồn đoạt xác, khử trừ!” Rồi bắn vào mặt chàng trai kia. “Sao mày bắn tao!?” Chàng trai ôm vết thương, hung hăng hỏi. “Ủa?? Con người hả??” Tinh Lâm ngây thơ hỏi. “Chứ không lẽ con chó!?” Chàng trai tức giận, nhào vào đánh cậu. Một buổi tối gà bay chó sủa.