Chó Ngao Trắng / 2023 / Top 16 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 11/2022 # Top View | Dhrhm.edu.vn

Chó Ngao Độ Hồn Chương 9: Sói Trắng, / 2023

Khi trong làng liên tiếp xảy ra chuyện dê mất tích một cách thần bí, những người thợ săn có kinh nghiệm phán đoán, gần đó chắc chắn có sói! Thế là dân làng tổ chức một đội đi săn vào núi truy tìm.

Và hôm sau, những con chó săn có khứu giác nhạy bén đã dẫn chúng tôi tới một cái hang đá bí mật ở vách núi. Bật đèn pin lên soi, trong hang có một con sói nhỏ lông vàng, vẫn chưa đầy tháng, vừa mới biết chạy nhảy, không thấy tung tích của sói mẹ, chắc nó đang đi săn bên ngoài.

“Con sói con này lớn lên chắc chắn sẽ bắt trộm dê!” trưởng thôn nói rồi rút ra một con dao dài định chặt đứt cổ của con sói con.

Lão thợ săn già Ba Nông Đinh liền ngăn trưởng thôn lại và nói: “Con sói mẹ quay về nhìn thấy sói con bị giết sẽ lần theo mùi mà tìm đến làng chúng ta báo thù một cách điên cuồng.”

“Vậy nên làm thế nào?”, tôi hỏi.

“Cách tốt nhất là đập gẫy bốn chân của con sói nhỏ, con sói mẹ sẽ không nỡ bỏ đi đứa con gái tàn tật của mình, cũng không dám tiếp tục ở nơi đã mang tới cho nó tai họa, nên sẽ cắp con nhỏ đi một nơi khác thật xa.”

“Không được, không được!” trưởng thôn đột nhiên ngắt lời phản đối, “Làm như thế cho dù chúng ta được yên, thì dê làng khác cũng sẽ gặp nguy, sao chúng ta lại giá họa cho người khác thế được?”

“Còn có một cách nữa, đó là mang con sói nhỏ này về làng, để người nuôi, sói mẹ sẽ không đến tìm được đâu.” Ba Nông Đinh khẳng định chắc nịch.

Thế là chúng tôi lấy dây thừng buộc chặt cổ con sói con, trói lên cái chạc gỗ cạnh lò vôi ngoài thôn. Xung quang đó là đồng không mông quạnh, rất tiện quan sát và nhắm bắn. Đội đi săn chia ra hai người mỗi nhóm, thay nhau trực canh cả ngày lẫn đêm, lên sẵn nòng khẩu súng săn, ngồi rình trên nóc lò nung cách chỗ con sói nhỏ chừng hai chục mét.

Nửa đêm ngày thứ ba, đến lượt tôi và Ba Nông Đinh trực canh. Theo những người trực trước kể lại, hai đêm trước, sói mẹ đã từng đến cái lò nung, nhưng cứ đứng ở khi rừng cách cái chạc khoảng 200 mét mà hú gọi liên hồi, không dám xông tới gần.

Khi tôi và Ba Nông Đinh trèo tới nóc lò, trưởng thôn dặn dò trước khi giao ban: Cách đây khoảng một tiếng, lúc một đám mây đen che khuất mặt trăng, mặt trăng đang sáng tỏ bỗng dưng tối sầm lại, con sói mẹ đột nhiên im bặt và vùng ra khỏi lùm cây, chạy như bay tới chỗ con sói con đang bị trói. Nhưng ngay lúc nó sắp đến nơi, đám mây đen đó lại bị thổi đi, mặt đất lại được ánh trăng chiếu rọi trở lại. Trưởng thôn và một vài tay thợ săn lập tức phát hiện tình huống xấu, vội nhằm về phía con sói mẹ bắn hai phát đạn. Mặc dù trong lúc hoảng loạn không bắn trúng, nhưng con sói mẹ cũng bị tiếng súng nổ làm giật mình, quay người chạy vào rừng sâu. Trưởng thôn nhấn mạnh, ông ta nhìn thấy một cách rõ ràng, đây là một con sói mẹ có bộ lông màu xám đen, hai con mắt sáng như chiếc đèn lồng xanh.

Ở chỗ cái chạc, con sói nhỏ không ngừng kêu hổn hển. Suốt mấy ngày nay, chúng tôi chỉ cho nó uống một ít cháo gạo, con sói gầy đến mức da bọc xương, có lẽ sắp chết rồi.

Tôi nằm trên nóc lò, nhìn chằm chằm trên trời. Hãy còn may, trời đêm càng lúc càng sáng rõ, không nhìn thấy một đám mây nào lớn cả, cũng có nghĩa, sẽ không xảy ra khả năng con sói mẹ tranh thủ lúc trời sập tối mà tấn công.

Gà gáy ba lần, sao mai đã mọc. Xem ra, con sói mẹ giảo hoạt biết rằng nơi này có mai phục, sẽ không đến đây cắn càn nữa. Tôi gỡ bỏ súng, co người làm một giấc.

“Đừng chủ quan, con sói con sắp chết rồi, đêm nay bằng giá nào sói mẹ cũng đến cứu nó đấy.” Ba Nông Đinh nhắc.

“Nó không ngu thế đâu, đến đây chỉ có chết thôi.” Tôi gạt đi.

Vừa nói xong, đột nhiên phía dưới chòi canh phát ra tiếng động lạ. Ba Nông Đinh và tôi lập tức giương súng nhắm về góc phát ra tiếng động, ngón tay đặt lên cò súng.

Một lúc sau, dưới bóng chòi canh có một con chó trắng trườn đến. Dưới ánh trăng, chúng tôi nhìn rõ, đích thực là một con chó lông trắng như tuyết, trắng đến mức không có một sợi lông nào khác màu, trắng đến mức lóa cả mắt.

Ba Nông Đinh đặt súng xuống, càu nhàu: “Chó nhà ai mà canh ba khuy khoắt còn đến đây làm loạn!”

Tôi cũng bỏ súng xuống, ngoẹo đầu vào vai, định làm một giấc nữa.

Con chó trắng dưới tầm mắt của chúng tôi, từ từ bò ra chỗ cái chạc.

“Xuy, xuy, cút ra, đừng có ra đó!” Ba Nông Đinh khua tay đuổi con chó trắng.

Con chó trắng quay đầu liếc nhìn Ba Nông Đinh, rồi lại chạy tiếp tới chỗ cái chạc gỗ. Trong khoảnh khắc nó quay đầu lại, tôi cảm thấy mặt mình bị hai luồng sáng xanh lét từ mắt nó quét qua, bất giác toát mồ hôi lạnh. Tôi chưa từng nhìn thấy con mắt chó nào dữ tợn như vậy. Tôi muốn kể cảm giác của mình cho Ba Nông Đinh, nhưng lại sợ anh ta cười tôi nhát gan như thỏ đế, đến con chó mà cũng sợ, liền nuốt luôn mấy câu định nói vào trong bụng.

Con chó trắng đến chỗ cái chạc gỗ, cúi đầu xuống làm cái gì đó, quay lưng về phía chúng tôi. Chúng tôi không nhìn rõ rút cục nó đang làm gì, nhưng con sói nhỏ đột nhiên ngừng kêu.

“Mẹ nó, không phải là con chó trắng cắn chết con sói nhỏ rồi chứ?” Ba Nông Đinh bỏ súng xuống, chạy khỏi chỗ canh, bám vào một cành cây, “Tao đánh gẫy chân mày, đánh vỡ mồm mày!”

Ba Nông Đinh chạy tới chỗ chạc gỗ, đột nhiên hét toáng lên sợ hãi: “Nó đang nhằn dây thừng, con sói con đang bú sữa nó. Nó không phải là chó, mà là sói! Mau, mau bắn đi!”

Tôi rợn cả tóc gáy, vội vàng giương súng lên ngắm. Trời ạ, cái ông Ba Nông Đinh đang cuống quýt kia cũng nằm trong tầm ngắm của tôi, tôi không thể tống tiễn cả người cả sói về Tây Thiên được. Khó khăn lắm mới bảo được Ba Nông Đinh dẹp sang một bên, con chó trắng, à không, con sói trắng đó đã cắn đứt dây thừng, cắp con sói nhỏ chạy như bay vào rừng.

“Rõ ràng là một con sói đen mà, làm sao lại biến toàn thân thành màu trắng được?” Ba Nông Đinh nghi hoặc.

Đúng rồi, tôi chỉ nghe người ta nói ở Bắc Cực mới có giống sói trắng, chứ cả vùng Chấn Nam này không phải sói đen thì là sói vàng, chưa từng nghe nói lại có sói trắng.

Tôi và Ba Nông Đinh bật đèn pin lên, soi kỹ đám cỏ phía trước chạc gỗ. Trên đám cỏ phủ một lớp vôi, vậy là chúng tôi đã đoán ra bí quyết đổi màu lông của con sói mẹ. Thì ra nó đã nhảy vào lò vôi, bọc lên người một lớp vôi sống, cải trang một cách khéo léo thành một con chó, đánh lừa con mắt của cả hai chúng tôi, cứu thoát được đứa con của mình. Đúng là một con sói mẹ vừa dũng cảm, vừa thông minh tuyệt đỉnh.

Truyện Chó Ngao Tây Tạng / 2023

Nằm trong loạt truyện trinh thám hấp dẫn miêu tả cuộc chiến Ngao Tạng xảy ra trên thảo nguyên Chinh-cô-ama được ghi trên dư địa chí của địa phương chỉ vẻn vẹn có mấy chữ:

Năm quốc dân đảng thứ 27, tiểu đoàn quân Hán của tướng Mã Bộ Phương đóng tại sân bay vịnh La-gia Tây Ninh di trú đến thảo nguyên Xi-chia-cu, thảo nguyên phía Tây Chinh-cô-ama.

Năm quốc dân đảng thứ 27, tiểu đoàn quân Hán của tướng Mã Bộ Phương đóng tại sân bay vịnh La-gia Tây Ninh di trú đến thảo nguyên Xi-chia-cu, thảo nguyên phía Tây Chinh-cô-ama.

Tiểu đoàn trưởng, biệt danh là vua thịt chó cho quân đi lùng bắt những con chó về ăn thịt khiến các tù trưởng và dân du mục bất mãn, dẫn đến chiến sự.

Tiểu đoàn trưởng, biệt danh là vua thịt chó cho quân đi lùng bắt những con chó về ăn thịt khiến các tù trưởng và dân du mục bất mãn, dẫn đến chiến sự.

Dưới sự chỉ huy của tướng cướp Chia-ma-chua, thủ lĩnh quân sự của bộ lạc Mục Mã Hạc, hàng trăm con Ngao Tạng dũng mãnh xông pha, buộc quân Hán phải bỏ chạy khỏi thảo nguyên Xi-chia-cu.

Dưới sự chỉ huy của tướng cướp Chia-ma-chua, thủ lĩnh quân sự của bộ lạc Mục Mã Hạc, hàng trăm con Ngao Tạng dũng mãnh xông pha, buộc quân Hán phải bỏ chạy khỏi thảo nguyên Xi-chia-cu.

Những người dân thảo nguyên nói, cuộc chiến Ngao Tạng năm quốc dân đảng thứ 27 vừa là bản anh hùng ca, vừa là bài ca bi tráng, đau thương, lạnh buốt.

Những người dân thảo nguyên nói, cuộc chiến Ngao Tạng năm quốc dân đảng thứ 27 vừa là bản anh hùng ca, vừa là bài ca bi tráng, đau thương, lạnh buốt.

Chó Ngao Tây Tạng lột tả câu truyện này một cách sống động, cuốn hút người đọc.

Chó Ngao Tây Tạng lột tả câu truyện này một cách sống động, cuốn hút người đọc.

Chó Ngao Tây Tạng / 2023

Fehn sợ hãi đến run chân, hướng về phía Nobita bò qua, “Nobita… Ngươi đừng làm ta sợ a, Nobita… Ô ô ô. Ngươi không thể chết được, Nobita… Ngươi không thể chết được, ngươi đừng rời bỏ ta, Nobita… Nobita của ta, ta rất yêu ngươi, Nobita, ngươi đừng chết… Ô ô ô ô ô…” Xe gây chuyện đâm vào cây,nắp xe phía trước đã bị cây đại thụ va xẹp, tài xế trong xe đã hôn mê. Trêи đường gọi tới xe cứu thương, đem tài xế, Nobita cùng Fehn đều đưa tới bệnh viện. “Bác sĩ… Bác sĩ, cẩu của tôi không sao chứ…”

“Cậu yên tâm, bác sĩ thú y chúng tôi gọi đã đến, tôi biết nó là một con Chó Ngao Tây Tạng rất tuyệt, yên tâm đi, chúng tôi sẽ tận lực.” Fehn ngồi ở trong hành lang, che hai mắt của mình, nước mắt dâng trào ra, làm sao đây, Nobita của hắn có thể chết hay không, làm sao đây, trái tim thật đau. “Bác sĩ, thế nào?”

“Tài xế chết rồi, trải qua kiểm tra, hắn là say rượu.” “Tôi không hỏi tài xế, tôi hỏi cẩu của tôi ra sao… A… Ngài mau nói cho tôi biết a… Ô ô ô. Hắn đến cùng ra sao…”.

“Tiên sinh cậu đừng khóc, cẩu của cậu không có chuyện gì. Nó bị gãy xương, cũng không có nguy hiểm tính mạng.” Fehn nghe đến đó, lập tức nín khóc mỉm cười, như gió vọt tới phòng bệnh của Nobita, nhìn Nobita mệt mỏi, Fehn trong lòng một trận đau lòng.

“Nobita… Chúng ta lại cũng không tách ra có được hay không.” Ôm đầu to của Nobita kéo vành tai lớn của hắn nhẹ nhàng nói, “Ta làm mẫu cẩu của ngươi, sau này cho ngươi đè, ngươi đừng rời bỏ ta, có được hay không?”

“Rống…” Nobita hài lòng nói “được”, đương nhiên Fehn nghe không hiểu.

“Nobita… “Ừm… Dùng sức… A… Không… Không cần đi ra, ngươi bắn đi…” Fehn cảm giác ở trong cơ thể tên ngốc cấp tốc bành trướng, đem hắn chăm chú kẹp lại, từng luồng từng luồng chất lỏng vọt vào phía sau hắn. Thật nóng… Phốc, Nobita nhuyễn ƈôи ȶɦịt từ hậu huyệt Fehn tuột ra, theo đại gia hỏa trượt ra từng luồng từng luồng chất lỏng cũng phun ra ngoài, nhất thời Fehn cảm thấy bài tiết vui sướиɠ, bụng căng chết rồi. Fehn nằm ở trêи giường xoa xoa cái bụng của bản thân, nhẹ nhàng kìm, theo kìm, hậu huyệt lại là từng luồng từng luồng dâng trào. “Nobita ta gần đây có phải béo ra hay không, ngươi xem mấy tháng này cái bụng to ra thật nhiều thịt nha… Đều phồng lên a a a, làm sao đây a, ta còn chưa tới trung niên đã có bụng bia.”

Fehn ngồi dậy, nhìn bản thân có thể xưng là to mọng bụng tròn, ngẩng đầu nhìn Nobita một chút, được rồi, ngược lại Nobita không có ghét bỏ bản thân. Đứng lên, ở giữa đùi lại là một trận nhiệt lưu chảy ra ngoài, “Nobita, ngươi làm sao mỗi lần đều bắn nhiều như thế, thật đáng ghét…” Nobita đi tới phía sau hắn, lè lưỡi định giúp hắn ɭϊếʍ láp sạch sẽ.

“Được rồi, đừng ɭϊếʍ, ta đi tắm.” Fehn ngồi trêи bồn cầu, nỗ lực bài tiết tϊиɦ ɖϊƈh͙ ở trong cơ thể, đột nhiên cảm giác bụng một trận đau đớn, “A… Nobita, ta đau bụng…” Nobita vui vẻ đi tới trước mặt hắn ɭϊếʍ mặt hắn. “Đừng ɭϊếʍ, ta nói ta đau bụng… A… Không được, ta muốn thả phân( 🙂 ), ô ô ô” Fehn cảm thấy được bụng căng khó chịu, thế nhưng dùng sức thế nào đều kéo không ra, ai u, chẳng lẽ mình táo bón? Dùng sức…

“Ừm… hậu huyệt thật giống sắp bị xé nát. Đau quá…” Fehn đau đến nước mắt tràn lan, Nobita đau lòng ɭϊếʍ ɭϊếʍ mặt hắn, thế nhưng hắn không thể ra sức, miệng không thể nói, cũng không có tay của con người có thể giúp Fehn.

Chân Fehn mềm nhũn, ở trêи bồn cầu ngồi không yên, quỳ trêи mặt đất, đau đớn khó chịu đến nằm nghiêng trêи mặt đất, cuộn tròn bản thân, che cái bụng, cảm giác hậu huyệt từng luồng từng luồng sền sệt gì đó ra bên ngoài. “Nobita, ta giống như tiêu chảy, khẳng định là ngươi bắn thứ đó vào làm ta tiêu chảy, đều tại ngươi, chán ghét, đau quá a… Ta đều tiêu chảy.”

Nobita đi tới phía sau thân Fehn nỗ lực ɭϊếʍ láp miệng huyệt Fehn, nhìn địa phương kia dâng trào ra chất nhầy màu vàng, bắt đầu lo lắng đứng dậy, Fehn đây là xảy ra chuyện gì? Fehn đau đến sắp khóc, hắn cảm giác có cái gì đó rất thô ở trong tràng đạo trượt ra, lăn tới miệng huyệt, miệng huyệt bị vật này chống đỡ đại đại. Càng nhiều chất nhầy cũng theo ép ra ngoài.

Nhìn hậu huyệt Fehn bị chống đỡ thành hố đen, thứ đông tây đen thùi lùi kẹp ở giữa ʍôиɠ, kèm theo chất lỏng sềnh sệch còn có rất nhiều huyết dịch, từng luồng từng luồng mùi vị tanh nồng đầy rẫy chóp mũi của hắn, lẽ nào… Phốc, thứ đông tây kia bị Fehn đẩy ra bên ngoài cơ thể, nhất thời đau đớn giảm bớt, Fehn khoan kɧօáϊ thở dài, cuối cùng kéo ra tới. Thật thoải mái. Ngồi dậy, dự định thu thập thứ bản thân kéo ra, kết quả là nhìn đến đại khuyển nằm ở sau lưng bản thân ɭϊếʍ láp thứ gì đó bản thân kéo ra tới.

“Ta kháo, ngươi thật ghê tởm, đó là thứ ta kéo ra tới… . Ồ… Còn có thể động ư… A… Đây là cái thứ quỷ gì…” Fehn che miệng lại bắt đầu rít gào, đó là một con Chó Ngao Tây Tạng nhỏ, cuống rốn bị Nobita ɭϊếʍ láp sạch sẽ, lông xù phì phì một con tiểu Ngao Tây Tạng!! “Ta… . Ta… . Ta kéo ra tới? Không phải là… Ta sinh?” Nobita ngậm nhi tử lên tiến đến trước mặt Fehn thả tới trong ngực của hắn, ɭϊếʍ ɭϊếʍ gò má Fehn, biểu thị bản thân rất vui vẻ.

Fehn xoắn xuýt nhìn con vật nhỏ lông xù này, đối với hắn là bản thân sinh ra tới thứ này, biểu thị không thể tiếp thu… Nhìn một hai con Chó Ngao Tây Tạng lớn một nhỏ giống như đúc, Fehn cuối cùng đối mặt hiện thực, biểu thị cái tiểu gia khỏa là này con của mình. Nobita đúng là một sinh vật kỳ quái, hắn lẽ nào là Thánh thú trong truyền thuyết? Lại có thể khiến bản thân sinh con chó con. Thật giống cũng không sai, bất quá… Kéo ra áo của chính mình, nhìn đầu иɦũ ɦσα sưng đỏ của bản thân, Fehn lại bắt đầu phiền muộn, từ sau khi sinh tiểu gia khỏa này, đầu иɦũ ɦσα bản thân liền bắt đầu trướng đau, mỗi ngày đều muốn cho Nobita ɭϊếʍ ɭϊếʍ mới khá hơn, lấy tay xoa bóp иɦũ ɦσα, đầu иɦũ ɦσα còn có thể lưu xuất chất lỏng màu trắng, tuy rằng ít hầu như bằng không có, thế nhưng hắn biết đó là sữa tươi. Nobita đầu sượt đến trước ngực Fehn, lè lưỡi định ɭϊếʍ láp.

“Không cho ăn, ngươi cái kẻ tham ăn, đó là cho con ăn, ngươi sẽ ɭϊếʍ hết…A… Bảo ngươi đừng ɭϊếʍ, ngươi thật đáng ghét…” Đầu иɦũ ɦσα sưng tấy bị đầu lưỡi lớn thô ráp ɭϊếʍ rất thoải mái, Fehn hưng phấn đứng dậy lui ra mân mê cái ʍôиɠ. “Nobita , ta muốn…” Nobita nghe lời cưỡi lên cái ʍôиɠ Fehn, bắt đầu giao phối.

“Ừm… Thằng nhóc con, ngươi xem cái gì, lăn sang phòng kia đi.” Thuận tay cầm gối tựa lưng hướng về tiểu Ngao Tây Tạng ném tới. “Ngao!” Bị đập đau tiểu Ngao Tây Tạng sượt một hồi liền lẻn đến một căn phòng khác, ma ma quá dũng mãnh. Mình muốn trốn trốn đi, chờ ma ma cùng ba ba giao phối xong đi ra, ăn uống no đủ ma ma mới sẽ ôn nhu cho bản thân uống sữa.

“A… Mặt trong, Nobita… Ngươi có phải là không ăn cơm tối a… . Dùng sức a… A… Thoải mái…” Nobita lè lưỡi ɭϊếʍ ɭϊếʍ sau gáy Fehn, bắt đầu ra sức hầu hạ vợ. “Nobita, chúng ta lại sinh một tổ nhãi con có được hay không…” “Rống…” Nobita hài lòng dùng sức lớn tiếng nói “được”! Đáng tiếc Fehn vẫn là nghe không hiểu.

【 END 】

Chó Ngao Tây Tạng. Cách Nuôi Chó Ngao Tạng Ở Việt Nam / 2023

Chó Ngao Tây Tạng, ở Việt Nam cũng gọi là chó Ngao Tạng hay chó Ngao, tên quốc tế là Tibetan Mastiff, là giống chó “khổng lồ”, dũng mãnh có nguồn gốc từ cao nguyên Tây Tạng – Trung Quốc. Ngao Tây Tạng được coi là giống chó còn rất nguyên thủy, xuất hiện cùng thời với những giống chó nhà đầu tiên được con người lai tạo, hệ gen gần như tinh khiết, hầu như chưa bị lai tạp với bất kỳ giống chó nào khác trong suốt lịch sử hàng nghìn năm. Hãy tìm hiểu các đặc điểm của giống chó Ngao Tây Tạng thuần chủng tinh khiết, và cách nuôi chó Ngao Tây Tạng ở Việt Nam.

Lịch sử chó Ngao Tây Tạng

Chó Ngao Tây Tạng có nguồn gốc từ vùng cao nguyên Tây Tạng, trên dãy núi Himalaya có thời tiết quanh năm khắc nghiệt. Giống như hầu hết các giống chó từ những vùng xa xôi hẻo lánh khác, có rất rất ít tài liệu ghi chép về chó Ngao Tây Trạng trước thế kỷ 19. Không có ghi chép nào hay dấu tích nào về sự ra đời của chó Ngao Tây Tạng, tuy nhiên bằng chứng bằng công nhệ phân tích gen cho thấy, Ngao Tây Tạng là giống chó cổ xưa và nguyên thủy nhất còn tồn tại trên thế giới. Chúng xuất hiện cách đây ít nhất 5000 năm (có thể tới 7000 năm), thời kỳ những giống chó nhà đầu tiên bắt đầu được phân hóa.

Không giống nhiều giống chó cổ xưa khác trên thế giới thường bị pha tạp với nguồn gen của các giống chó khác, Ngao Tây Tạng có hệ gen nguyên thủy gần như tinh khiết, không pha tạp với bất kỳ giống chó nào khác. Điều này cũng có nghĩa là, hình dáng bên ngoài của chúng gần như không thay đổi nhiều trong suốt hơn 5000 năm qua, kể từ khi xuất hiện. Nguyên nhân của sự tinh khiết này là do sự tách biệt của vùng núi Tây Tạng trong suốt nhiều nghìn năm với thế giới, và số lượng rất ít ỏi của các giống chó khác trên cao nguyên này.

Chó Ngao Tây Tạng được coi là chúa tể của thảo nguyên, được những nhà thám hiểm phương Tây đầu tiên phát hiện mô tả là “to hơn chó sói, mạnh hơn hổ báo và nhanh hơn hươu nai”. Không một loài động vật nào ở Tây Tạng có thể sánh ngang sức mạnh và tầm vóc với chúng, kể cả loài báo tuyết Himalaya.

Vào khoảng 1500 năm trước, Ngao Tạng phân hóa thành 2 loại là Do-Khyi và Tsang-Khyi. Do-Khyi có kích thước vừa phải, thường sống với người dân trong các ngôi làng hoặc rong ruổi trên thảo nguyên cùng những người du mục, giúp canh gác, bảo vệ đàn gia súc, xua đuổi chó sói, hổ và gấu. Còn Tsang-Khyi có kích thước đồ sộ sơn nhiều, thường sống trong các đền chùa ở Tây Tạng, nơi chúng được coi như linh thú canh gác cho các tu sĩ Phật giáo và các vị Lạt Ma.

Giống chó Ngao Tây Tạng gần như không được thế giới biết đến trước thế kỷ 18. Đến năm 1847, chú chó Tây Tạng đầu tiên được đưa đến châu Âu bởi Chúa Hardinge, phó vương Ấn Độ, và ngay lập tức gây sốc nặng với những người chứng kiến. Tầm vóc quá to lớn của chú chó này thực sự gây choáng ngợp, bởi kích thước và sức mạnh đều vượt xa giống chó vĩ đại nhất châu Âu thời bấy giờ là Great Dane. Chú chó này sau đó được tặng cho Nữ hoàng Victoria.

Năm 1974, hoàng tử xứ Wales, người sau này trở thành vua Edward VII tiếp tục nhập khẩu thêm 2 chú chó Ngao Tây Tạng khác vào Anh, bắt đầu thời kỳ Ngao Tây Tạng được nhập khẩu thường xuyên vào châu Âu. Thế chiến II diễn ra kết thúc thời kỳ phát triển rầm rộ của Ngao Tây Tạng. Mãi cho đến năm 1976 chúng mới được nhập khẩu và nhân giống phổ biến trở lại. Lịch sử tương tự với Ngao Tạng cũng diễn ra trên đất Mỹ.

Ngày nay, những chú chó Ngao Tây Tạng thuần chủng tinh khiết gần như chỉ được tìm thấy trong các đền chùa tại cao nguyên Tây Tạng. Những chú Ngao Tạng ngoài cao nguyên đã bị thương mại hóa nhiều và hầu hết bị lai tạp với các giống chó khác, phần là để lai tạo chúng theo hướng hiền đi, nhưng chủ yếu là để tăng số lượng giống chó vốn rất đắt đỏ này.

Đặc điểm chó Ngao Tây Tạng thuần chủng

Chó Ngao Tây Tạng có kích thước vô cùng đồ sộ, chúng được coi là giống chó lớn nhất thế giới với chiều cao (tính đến vai) ít nhất 70cm và cân nặng phổ biến từ 60 – 90kg, có cá thể Ngao Tạng được ghi nhận nặng tới 110kg và cao tới 1.2m. Thân hình chúng mạnh mẽ, cân đối, dáng đứng oai vệ, các cơ bắp rất phát triển, đặc biệt ở phần vai, ngực, hông và các đùi. Tuy nhiên, Ngao Tạng thường chỉ đạt kích thước “khổng lồ” khi được nuôi tại xứ lạnh, còn ở Việt Nam, Ngao Tạng khó đạt được kích thước lớn tối đa.

Ngao Tạng có bộ lông 2 lơp, rất dày và dài phủ kín cơ thể, giúp chúng “chấp tất cả mọi loại gió mùa”, thích nghi với mọi thời tiết khắc nghiệt nhất. Bộ lông có thể có màu đen, đen – nâu, đen -vàng, đen – trắng, nâu, nâu đỏ, cam, xám hoặc vàng. Lớp lông ở cổ thường dày, dài hơn và thường xù ra giống như bờm sư tử, trông cực kỳ oai phong lẫm liệt.

Đầu chó Ngao Tạng rất lớn, trán và đỉnh đầu phẳng, không có nếp nhăn. Mũi to, miệng rộng và vuông vức, hàm cực khỏe. 2 tai dài và rủ xuống 2 bên má. Cổ chúng rất dày và có cơ bắp phát triển. 4 chân rất lớn, cơ bắp và gân guốc giúp chúng có thể đạt tốc độ cực cao, được miêu tả là “nhanh hơn hươu nai”. Đuôi dài, lông xù và thường cuộn tròn trên lưng.

Tính cách chó Ngao Tây Tạng

Ngao Tây Tạng thuần chủng là giống chó tuyệt đối trung thành, suốt đời chúng chỉ nghe lệnh 1 chủ và thường là người nuôi lớn chúng. Với bản năng hoang dã cao, Ngao Tạng cũng nổi tiếng là bướng bỉnh, khó dạy và khó huấn luyện, cần phải rất kiên nhẫn nếu muốn huấn luyện chúng kể cả với người nuôi lớn chúng từ nhỏ (đặc điểm này chỉ đúng với Ngao Tạng thuần chủng, còn với Ngao Tạng thương mại hiện nay bị pha tạp các nguồn gen khác nên tính cách này không hoàn toàn đúng). Chúng cũng bị coi là một giống chó dữ, cần được có các biện pháp kiểm soát nghiêm ngặt nếu muốn nuôi ở khu đông dân cư.

Cách nuôi chó Ngao Tây Tạng ở Việt Nam

Không phải ai cũng có thể nuôi và dám nuôi chó Ngao Tây Tạng, trước hết phải là một chủ chó cứng tay, có kinh nghiệm để khắc chế được tính hung dữ và bướng bỉnh của giống chó này. Tiếp là phải có không gian rộng rãi, Ngao Tạng vốn là giống chó lao động, chúng luôn thích chạy nhảy và vận động mạnh, nếu bị nhốt ở không gian chật hẹp hoặc xích quá lâu, chúng sẽ bị cuồng chân và việc giật đứt xích, đạp đổ rào với một giống chó to lớn như này là điều hoàn toàn có thể.

🌟 Hệ Thống Cửa Hàng Thú Kiểng tự tin cam kết bán phụ kiện và thức ăn chính hãng cho thú cưng với giá rẻ nhất thị trường hiện nay. Rẻ hơn từ 5 – 30% so với sản phẩm cùng loại tại các cửa hàng khác.

📍 Thú Kiểng – Hoàng Văn Thái – Thanh Xuân

📍 Thú Kiểng – Đền Lừ – Hoàng Mai

Địa Chỉ: 64 – Đền Lừ 2 – Q. Hoàng Mai, Hà Nội (Ngã 3 Đền Lừ) https://www.facebook.com/ThukiengDenLuHN/094 209 5239

📍 Thú Kiểng – Đông Anh

Địa Chỉ: 60 tổ 12 – đường Thiết Bị Điện – thị trấn Đông Anh https://www.facebook.com/ThuKiengDongAnhHN/0934 611 484

📍 Thú Kiểng – Bình Phú – Quận 6

📍 Thú Kiểng – Bình Thuận – Quận 7

📍 Thú Kiểng – Thủy Nguyên

📍 Thú Kiểng – Hạ Long

Địa Chỉ: Số 506 Nguyễn Văn Cừ – P. Hồng Hải – TP. Hạ Long https://www.facebook.com/ThuKiengHaLong/090 604 06 39