Chó Khôn Chớ Cắn Càn / 2023 / Top 11 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 11/2022 # Top View | Dhrhm.edu.vn

Nguyên Thạch “Dứt Dậu Cắn Càn” / 2023

Trong dân gian xưa nay vẫn có câu “chó điên dứt dậu cắn càn”. Đây là câu chuyện nói về những con chó điên, gặp ai cũng xông ra cắn lung tung và nhe răng sủa ăng ẳng, không nhận biết được chủ, khách và kẻ gian. Chuyện chó điên không phải là mới, nhưng mỗi thời chó điên lại hung dữ khác nhau. Chó điên ngày xưa, cắn người công khai, răng ít nọc độc hơn chó điên bây giờ, mức độ nguy hiểm của nó mọi người biết và tránh được. Chó điên ngày nay, nguy hiểm gấp nhiều lần, khó có thể lường hết được sự nguy hiểm của nó, bởi thời đại công nghệ thông tin, chó không chỉ cắn người trực tiếp mà còn cắn người qua mạng, lan truyền khắp thế giới. Mỗi khi chó tấn công không chỉ một người là nạn nhân mà nhiều người bị nhiễm độc. Chó có thể lẩn khuất nơi này, nơi khác, nơi đất khách quê người để tấn công dân lành từ xa. Điều ngu xuẩn nhất của lũ chó này là, tấn công người lành kiểu đó thì làm sao thực hiện được mục đích mà sớm bộc lộ rõ hành vi “dứt dậu cắn càn”, càng sủa lên càng bộc lộ cái ngu dốt hết chỗ nói.

Ngày 26/3/2016 tờ danlambaovn có đăng bài viết “Đảng Cộng sản Việt Nam một bè lũ phản bội dân tộc nhất lịch sử” của tác giả Nguyên Thạch. Đọc bài viết mọi người có cảm nhận đây là một kẻ bệnh thần kinh, chẳng hiểu gì lịch sử dân tộc Việt Nam mà cũng đua đòi là “danlambao”. Tổng biên tập và Ban biên tập của danlambaovn có văn hóa hay vô văn hóa mà bài viết như vậy cũng cho đăng tải. Phải chăng, đây cũng là một lũ “cẩu tặc” đang “dứt dậu cắn càn”. Xin có vài lời về sự thật lịch sử để mọi người cùng ngẫm và hiểu rõ hơn sự ngu dốt của Nguyên Thạch và danlambaovn.

1. Ngay đầu bài báo, Nguyên Thạch cho rằng những điều Y nói ra, viết ra “chẳng những là điều khẳng định mà còn là lời cảnh báo cho toàn thể dân tộc để hiểu được rằng chúng ta đang mất nước”. Thoạt nghe, mọi người dân Việt Nam thật sửng sốt, bởi họ đang sống trong một đất nước thanh bình vậy cớ sao Nguyên Thạch lại nói là mất nước? Tại sao “đây là lời khẳng định” của Nguyên Thạch lại còn là “lời cảnh báo” gì nữa? Phải chăng Y đang bị bệnh tâm thần? Tự lời lẽ của Y đã toát lên bản chất lưu manh của lũ cẩu tặc đang “dứt dậu cắn càn”, thật vô phúc cho ai đẻ ra đứa con điên dại này. Người Việt Nam từ xưa tới nay đều là những con người thông minh, sáng tạo, chứ đâu phải những kẻ ăn nói hàm hồ như Nguyên Thạch và danlambaovn.

2. Lịch sử dân tộc Việt Nam từ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX đã chứng minh, dưới chế độ thuộc địa nửa phong kiến, nhân dân ta lầm than vì mất nước. Đã có nhiều sĩ phu yêu nước đứng lên tập hợp nhân dân khởi nghĩa để giành lại độc lập cho dân tộc nhưng đều bị thất bại, nhân dân ta bị dìm trong các bể máu của kẻ thù cướp nước vì chưa có đường lối cách mạng đúng đắn. Và chỉ đến khi Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh tìm đến chủ nghĩa Mác – Lênin, một học thuyết khoa học, cách mạng, mang đầy tính nhân văn cao cả truyền bá vào Việt Nam, thổi bùng lên ngọn lửa cách mạng đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng con người. Từ đó nhân dân ta một lòng theo Đảng và Bác Hồ đoàn kết toàn dân tộc thành một khối thống nhất, vùng lên đấu tranh giành chính quyền, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đưa nhân dân lao động thoát khỏi kiếp ngựa trâu, trở thành người làm chủ thật sự của đất nước. Tiếp đó, Đảng lãnh đạo nhân dân ta kháng chiến trường kỳ, đấu tranh bảo vệ nền độc lập dân tộc, đánh bại chủ nghĩa thực dân cũ và mới, đưa dân tộc Việt Nam trở thành tiên phong trong phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc ở thế kỷ XX. Điều này được nhân dân yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới thừa nhận, trong đó có cả nhân dân Pháp và Mỹ. Vậy cớ sao Nguyên Thạch lại ngu dốt đến mức không hiểu lịch sử dân tộc mà đòi là danlambao để bới lại đống rác cũ hít ngửi mùi hôi, hay vì được mấy kẻ tung hứng vứt cho mầu xương, đầu thừa đuôi thẹo để gặm rồi sủa ra những lời lẽ vong ơn bội nghĩa, phủ định quá khứ oai hùng của dân tộc?.

3. Do lịch sử để lại, không chỉ riêng Việt Nam mà các nước trong khu vực Đông Bắc Á, Đông Nam Á đều có những tranh chấp trên biển. Cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển, đảo của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đang diễn ra rất phức tạp trong bối cảnh thế giới hội nhập, vừa hợp tác, vừa đấu tranh. Đảng, Nhà nước ta chủ trương kiên trì đấu tranh giải quyết những tranh chấp trên biển bằng biện pháp hòa bình, đúng nguyên tắc Công ước Quốc tế 1982 về biển; chúng ta phải rất tỉnh táo, không manh động để tránh mắc mưu của các thế lực thù địch. Lịch sử đã phản ánh rõ, sau Hiệp định Pa ri 27/01/1973, quân đội Mỹ rút khỏi miền Nam, để lại lực lượng không quân và hải quân hùng mạnh cho Quân đội Việt Nam Cộng hòa, được các giới quân sự xếp đứng hàng thứ 6 trên thế giới, mạnh hơn cả lực lượng không quân và hải quân Tmng Quốc lúc đó. Vậy cớ sao Quân đội Việt Nam Cộng hòa lại để mất quần đảo Hoàng Sa ngày 19/01/1974? để lại hậu quả vô cùng khó khăn như bây giờ. Điều này chắc cha mẹ Nguyên Thạch và bản thân Y – những kẻ đã tòng phụng sự trong Chính quyền Việt Nam Cộng hòa trước đây hiểu rõ hơn ai hết sự kiện này.

Thiết nghĩ, chắc chắn Nguyên Thạch một chú “cẩu điên” bệnh hoạn nên nói năng lung tung. Dù ở đâu, làm gì Nguyên Thạch cũng chỉ là thứ “dứt dậu cắn càn”,vô danh tiểu tốt, không đem lại ích lợi gì cho dân tộc. Những tiếng sủa ăng ẳng của Nguyên Thạch sẽ bị lịch sử chôn vùi vào những đống rác cũ trong dĩ vãng mà thôi.

“Dân Làm Báo” Như “Chó Điên Dứt Dậu Cắn Càn” / 2023

Trong dân gian xưa nay vẫn có câu “chó điên dứt dậu cắn càn”. Đây là câu chuyện nói về những con chó điên, gặp ai cũng xông ra cắn lung tung không nhận biết được chủ, khách và kẻ gian. Có lẽ so sánh con vật với con người thì thật là khập khiễng, nhưng với cái tên Bảo Giang thì quả là như vậy mới đây, trên mạng xã hội, ngày 8/7/2020 trang mạng danlambaovn.blogspot có đăng bài viết của Y với tiêu đề: “Tôi chống cộng bằng máu chảy về tim” .Nội dung bài viết thể hiện rõ Y là một kẻ bệnh hoạn về thần kinh, giống như là “chó điên” đang “dứt dậu cắn càn”, không hiểu gì về giá trị của chủ nghĩa Mác- Lênnin đối với nhân loại, thời đại và lịch sử dân tộc Việt Nam nhưng lại lớn tiếng xuyên tạc, phủ nhận.

Ngay đầu bài báo, Bảo Giang cho rằng: Chủ nghĩa cộng sản áp đặt, rồi xâm phạm, trấn áp, chi phối mọi sinh hoạt thường nhật… thúc đẩy con người vào cuộc khủng hoảng về đạo đức, khủng hoảng niềm tin, rồi tạo ra tội ác và gian dối. Tiếp đến, Y quy kết rằng: Tất cả việc chống cộng sản như ở Việt Nam, họ không chỉ chống, mà căm thù và muốn loại trừ chế độ cộng sản ra khỏi cuộc sống của họ tức khắc… và sự gian trá, bất lương là tàn tích của lý thuyết cộng sản còn sót lại…

Đây là sự xuyên tạc trắng trợn, như chúng ta đã biết, ngay từ nửa cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19 chủ nghĩa Mác và phong trào cộng sản đã đi vào lịch sử nhân loại như tất cả những gì đáng tự hào nhất, nó đã trở thành ngọn đuốc soi đường dẫn dắt nhân loại bị áp bức vùng lên tranh đấu đòi quyền sống, quyền được tự do, mưu cầu hạnh phúc; đây là mốc son lịch sử bằng vàng đầy tự hào của nhân loại, tiến bộ nó chấm dứt một thời kỳ lịch sử vô cùng dài, vô cùng tăm tối, phải sống trong khổ đau, đọa đầy man rợ bởi sự kìm kẹp, hà hiếp, thống trị của các giai cấp thống trị bóc lột; nó thức tỉnh nhân loại bị áp bức vùng lên để giải phóng chính mình, để phấn đấu xây dựng một thiên đường hạnh phúc thật sự nơi trần gian.

Thực tiễn đã chứng minh, với bản chất cách mạng, khoa học, chủ nghĩa Mác – Lênin đã trở thành hệ tư tưởng, là vũ khí lý luận sắc bén của giai cấp công nhân trong cuộc đấu tranh giải phóng giai cấp, giải phóng con người và giải phóng xã hội. Thắng lợi của Cách mạng xã hội chủ nghĩa Tháng Mười Nga vĩ đại năm 1917, chủ nghĩa xã hội từ một học thuyết trở thành một thực thể chính trị – xã hội, mở ra một thời đại mới, thời đại quá độ lên chủ nghĩa xã hội trên phạm vi toàn thế giới. Sự hình thành hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô, Đông Âu và thực tiễn phong trào cộng sản và công nhân quốc tế trong thế kỷ 19, 20 là minh chứng cho tính cách mạng, khoa học của chủ nghĩa Mác – Lênin, nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho phong trào cộng sản và công nhân quốc tế. Điều đó, có lẽ bất kỳ ai chỉ cần có nhãn quan chính trị đúng, cộng với có chút ít về kiến thức lịch sử nhân loại cũng có thể hiểu được điều đó. Như vậy, Bảo Giang đích thị là kẻ chuyên “dứt dậu cắn càn”, là con rối của các thế lực thù địch

Tiếp đến, kẻ bồi bút này còn mạnh miệng cho rằng: tôi chống và diệt trừ cộng sản vì Tổ quốc Việt Nam, vì đồng bào Việt Nam, vì luân lý và đạo đức của xã hội, vì niềm tin tôn giáo và diệt trừ cộng sản là hướng đi đích thị của dân tộc Việt Nam? và Đảng Cộng sản Việt Nam nhận vinh hoa, còn người dân chịu kiếp ngựa trâu, nô nệ, sống kiếp đọa đày… Tự lời lẽ của Y đã toát lên bản chất lưu manh của lũ cẩu tặc đang “dứt dậu cắn càn”. Thực tiễn lịch sử dân tộc Việt Nam từ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX đã chứng minh, dưới chế độ thuộc địa nửa phong kiến Nhân dân ta lầm than vì mất nước. Đã có nhiều nông dân, sĩ phu yêu nước đứng lên tập hợp Nhân dân khởi nghĩa để giành lại độc lập cho dân tộc nhưng đều bị thất bại, Nhân dân ta bị dìm trong các bể máu của kẻ thù cướp nước vì thiếu một đường lối cách mạng đúng đắn. Và chỉ đến khi Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh tìm đến chủ nghĩa Mác – Lênin, một học thuyết cách mạng, khoa học, mang đầy tính nhân văn cao cả truyền bá vào Việt Nam, thổi bùng lên ngọn lửa cách mạng đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng con người. Từ đó, Nhân dân ta một lòng theo Đảng và Bác Hồ đoàn kết toàn dân tộc thành một khối thống nhất, vùng lên đấu tranh giành chính quyền, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đưa Nhân dân lao động thoát khỏi kiếp ngựa trâu, trở thành người làm chủ thật sự của đất nước.

Tiếp đó, Đảng lãnh đạo Nhân dân ta kháng chiến trường kỳ, đấu tranh bảo vệ nền độc lập dân tộc, đánh bại chủ nghĩa thực dân cũ và mới, đưa dân tộc Việt Nam trở thành tiên phong trong phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc ở thế kỷ XX. Bảo Giang nếu Y là người sinh sau, đẻ muộn chắc cũng có thể hiểu, để có cuộc sống ấm no, Tổ quốc Việt Nam yên bình, hạnh phúc như hôm nay không thể không có sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh và sự hi sinh biết bao xương máu của các thế hệ người Việt Nam để có được những điều thiêng liêng cao cả đó.

Từ những vấn đề nêu trên cho thấy, chủ nghĩa Mác – Lênin đã, đang và tiếp tục là ngọn đuốc soi đường cho nhân loại tiến bộ trên con đường xây dựng một xã hội tốt đẹp, công bằng, dân chủ, văn minh. Đảng lãnh đạo đất nước ta là tất yếu của lịch sử, Đảng ta đủ năng lực, trí tuệ lãnh đạo đất nước. Mọi âm mưu, thủ đoạn xuyên tạc của các thế lực thù địch, của những kẻ “dứt dậu cắn càn” như Bảo Giang nhất định bị bóc trần và thất bại.

Mỗi cán bộ, đảng viên và Nhân dân cần nêu cao cảnh giác, kiên quyết đấu tranh với âm mưu của các thế lực thù địch để góp phần bảo vệ và giữ vững sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chị Đại

Chớ Quấy Rầy Phi Thăng : Chương 68: Từ Phong / 2023

Editor: TIEUTUTUANTU

Beta-er: MnhNha

Beta-er: MnhNha

Vài vị đệ tử Chiêu Hàm Tông trầm mặc không nói, bọn họ đều biết Không Hầu là do phong chủ Vân Hoa Môn Vong Thông từ nhân gian mang đến đây, bây giờ Song Thanh chân nhân làm trò, nói cái gì người xuất thân nhân gian không thích hợp tu hành, đây không phải cố ý khiêu khích đi?

Vài vị đệ tử Chiêu Hàm Tông trầm mặc không nói, bọn họ đều biết Không Hầu là do phong chủ Vân Hoa Môn Vong Thông từ nhân gian mang đến đây, bây giờ Song Thanh chân nhân làm trò, nói cái gì người xuất thân nhân gian không thích hợp tu hành, đây không phải cố ý khiêu khích đi?

Dù cho Lăng Ba cảm thấy Không Hầu không vừa mắt, cũng cảm thấy lời này có chút không thích hợp. Anh hùng không hỏi xuất thân, mặc kệ Không Hầu đến từ nơi nào, tư chất Ngũ Linh Căn của nàng đủ để cho không ít tu sĩ hâm mộ. Đều là nữ nhân, đều là tu sĩ Ngũ Linh Căn, Lăng Ba và Không Hầu đều có lập trường thống nhất, vì vậy nàng rất không vui dùng truyền âm thuật nói với Trường Đức: “Song Thanh chân nhân dựa vào cái gì mà được làm môn chủ vậy, ăn nói thật kì lạ.”

Dù cho Lăng Ba cảm thấy Không Hầu không vừa mắt, cũng cảm thấy lời này có chút không thích hợp. Anh hùng không hỏi xuất thân, mặc kệ Không Hầu đến từ nơi nào, tư chất Ngũ Linh Căn của nàng đủ để cho không ít tu sĩ hâm mộ. Đều là nữ nhân, đều là tu sĩ Ngũ Linh Căn, Lăng Ba và Không Hầu đều có lập trường thống nhất, vì vậy nàng rất không vui dùng truyền âm thuật nói với Trường Đức: “Song Thanh chân nhân dựa vào cái gì mà được làm môn chủ vậy, ăn nói thật kì lạ.”

Trường Đức nhíu nhíu mày: “Cứ ngồi cho tốt đi, không cần nhiều lời.”

Trường Đức nhíu nhíu mày: “Cứ ngồi cho tốt đi, không cần nhiều lời.”

Lăng Ba đảo mắt rồi nâng một chung trà lên uống để che dấu cảm xúc của bản thân. Nàng là thấy Không Hầu không vừa mắt, nhưng Song Thanh đầu vuông này là thứ gì, cũng dám ngấm ngầm hại người, trào phúng tu sĩ Ngũ Linh Căn bọn họ?

Lăng Ba đảo mắt rồi nâng một chung trà lên uống để che dấu cảm xúc của bản thân. Nàng là thấy Không Hầu không vừa mắt, nhưng Song Thanh đầu vuông này là thứ gì, cũng dám ngấm ngầm hại người, trào phúng tu sĩ Ngũ Linh Căn bọn họ?

“Song Thanh chân nhân thực ra có một vị sư huynh, về sau sư huynh này bỗng nhiên cảm thấy tu luyện không có gì thú vị, muốn đi làm một thợ mộc thủ công tinh xảo, bỏ lại Nguyên Các Môn rồi chạy. Để cho nhị đệ tử chưởng môn, Song Thanh không trâu bắt chó đi cày* làm môn chủ.” 

“Song Thanh chân nhân thực ra có một vị sư huynh, về sau sư huynh này bỗng nhiên cảm thấy tu luyện không có gì thú vị, muốn đi làm một thợ mộc thủ công tinh xảo, bỏ lại Nguyên Các Môn rồi chạy. Để cho nhị đệ tử chưởng môn, Song Thanh không trâu bắt chó đi cày* làm môn chủ.”

*Không trâu bắt chó đi cày: Ép buộc người khác làm việc mà họ không có khả năng.

*Không trâu bắt chó đi cày: Ép buộc người khác làm việc mà họ không có khả năng.

Trường Đức đang ngồi ngay ngắn, biểu tình trên mặt cũng rất đứng đắn, giờ phút này mặc cho ai nhìn cũng không ra hắn đang cùng sư muội nói chuyện riêng tư của người khác.

Trường Đức đang ngồi ngay ngắn, biểu tình trên mặt cũng rất đứng đắn, giờ phút này mặc cho ai nhìn cũng không ra hắn đang cùng sư muội nói chuyện riêng tư của người khác.

“Thì ra là dựa vào vận khí làm môn chủ.” Lăng Ba dưới đáy lòng hừ lạnh, không có gì ngạc nhiên về đức hạnh này.

“Thì ra là dựa vào vận khí làm môn chủ.” Lăng Ba dưới đáy lòng hừ lạnh, không có gì ngạc nhiên về đức hạnh này.

Bị thái độ lạnh lùng của Hoàn Tông làm đông não, nhưng Song Thanh đã hạ quyết tâm muốn lấy lòng Lưu Quang Tông cùng Chiêu Hàm Tông, và để không mất lòng về sự thất bại này, hắn nhiệt tình vì mọi người mà an bài chỗ ở, hơn nữa còn mời cùng dùng cơm trưa.

Bị thái độ lạnh lùng của Hoàn Tông làm đông não, nhưng Song Thanh đã hạ quyết tâm muốn lấy lòng Lưu Quang Tông cùng Chiêu Hàm Tông, và để không mất lòng về sự thất bại này, hắn nhiệt tình vì mọi người mà an bài chỗ ở, hơn nữa còn mời cùng dùng cơm trưa.

Rượu và thức ăn được bày ra trên bàn, đồ ăn tràn đầy linh khí, rượu là một loại rượu ngon dùng linh quả ủ. Mỗi món đều có giá trị liên thành, này đâu phải là bàn đồ ăn, rõ ràng là sự nhiệt tình hiếu khách của Song Thanh.

Rượu và thức ăn được bày ra trên bàn, đồ ăn tràn đầy linh khí, rượu là một loại rượu ngon dùng linh quả ủ. Mỗi món đều có giá trị liên thành, này đâu phải là bàn đồ ăn, rõ ràng là sự nhiệt tình hiếu khách của Song Thanh.

“Xin lỗi, ta không uống rượu.” Hoàn Tông ngăn Song Thanh đang nhiệt tình mời uống, “Uống trà là được.”

“Xin lỗi, ta không uống rượu.” Hoàn Tông ngăn Song Thanh đang nhiệt tình mời uống, “Uống trà là được.”

“Là ta hiểu lầm, thường nghe người ta nói một kiếm một rượu đi đến chân trời, ta còn tưởng rằng Hoàn Tông chân nhân cũng như vậy.” Song Thanh thấy những người khác cũng không muốn uống rượu, liền đem bầu rượu trở về.

“Là ta hiểu lầm, thường nghe người ta nói một kiếm một rượu đi đến chân trời, ta còn tưởng rằng Hoàn Tông chân nhân cũng như vậy.” Song Thanh thấy những người khác cũng không muốn uống rượu, liền đem bầu rượu trở về.

“Song Thanh môn chủ hiểu lầm rồi, kiếm tu quan trọng nhất chính là tâm thanh tịnh và đôi mắt sáng, người kiếm hợp nhất, người say rượu sao có thể nắm giữ kiếm trong tay?”

“Song Thanh môn chủ hiểu lầm rồi, kiếm tu quan trọng nhất chính là tâm thanh tịnh và đôi mắt sáng, người kiếm hợp nhất, người say rượu sao có thể nắm giữ kiếm trong tay?”

Lăng Ba khẽ nâng cằm, tràn đầy hương vị cao ngạo, “Cái gọi là một kiếm một rượu đi đến chân trời, bất quá chỉ là chút điên rồ để tự tiêu khiển, người tu đạo chúng ta lại không thể tùy hứng như thế. Cho nên không phải trường hợp quan trọng, không có đại sự, chúng ta đều kiên quyết không uống rượu.”

Lăng Ba khẽ nâng cằm, tràn đầy hương vị cao ngạo, “Cái gọi là một kiếm một rượu đi đến chân trời, bất quá chỉ là chút điên rồ để tự tiêu khiển, người tu đạo chúng ta lại không thể tùy hứng như thế. Cho nên không phải trường hợp quan trọng, không có đại sự, chúng ta đều kiên quyết không uống rượu.”

Không phải trường hợp quan trọng.

Không phải trường hợp quan trọng.

Không có đại sự.

Không có đại sự.

Không Hầu cảm thấy, vị Lăng Ba tiên tử cao ngạo này, nói chuyện thật là quá dễ dàng kéo thù hận.

Không Hầu cảm thấy, vị Lăng Ba tiên tử cao ngạo này, nói chuyện thật là quá dễ dàng kéo thù hận.

Nàng nếm thử đồ ăn trên đầu đũa, ăn quen đồ ăn trong tông môn, lại thêm ở Ngũ Vị Trang mấy ngày,  ăn cái bàn đồ ăn này liền cảm thấy không đủ hương vị.

Nàng nếm thử đồ ăn trên đầu đũa, ăn quen đồ ăn trong tông môn, lại thêm ở Ngũ Vị Trang mấy ngày, ăn cái bàn đồ ăn này liền cảm thấy không đủ hương vị.

Chẳng lẽ đây là không có linh hồn mà Bạch Án chân nhân đã nói qua?

Chẳng lẽ đây là không có linh hồn mà Bạch Án chân nhân đã nói qua?

Có Ngũ Vị Trang gia nhập, từ nay về sau, đệ tử Vân Hoa Môn bọn họ ở phương diện ăn uống này, cũng coi như được nâng cao.

Có Ngũ Vị Trang gia nhập, từ nay về sau, đệ tử Vân Hoa Môn bọn họ ở phương diện ăn uống này, cũng coi như được nâng cao.

Giờ này khắc này Vân Hoa Môn, đã đem tên Không Hầu viết vào sự tích các sự việc trọng đại của tông môn, mặt sau đánh dấu “Vì tông môn làm ra cống hiến trọng đại”.

Giờ này khắc này Vân Hoa Môn, đã đem tên Không Hầu viết vào sự tích các sự việc trọng đại của tông môn, mặt sau đánh dấu “Vì tông môn làm ra cống hiến trọng đại”.

Đem sự tích các sự việc trọng đại của tông môn để vào trong hộp ngọc bích trên tế đàn, Hành Ngạn đã dành một phần đại lễ trước bài vị của những tông chủ đời trước, sau đó bước ra khỏi nơi thực hiện nghi thức.

Đem sự tích các sự việc trọng đại của tông môn để vào trong hộp ngọc bích trên tế đàn, Hành Ngạn đã dành một phần đại lễ trước bài vị của những tông chủ đời trước, sau đó bước ra khỏi nơi thực hiện nghi thức.

“Chưởng môn sư bá, sư phụ truyền tin tức, nói hai bên đã tính xong ngày tổ chức đại điển thu nạp. Bất quá sư phụ cảm thấy, vị trí Ngũ Vị Trang linh khí cằn cỗi, không thích hợp cho đệ tử Ngũ Vị Trang tu hành. Ông ấy kiến nghị chúng ta đem ngọn núi trống sửa sang lại, để Bạch Án chân nhân làm phong chủ.” Nhìn thấy Hành Ngạn ra tới, Linh Tuệ đem tin tức vội báo cho Hành Ngạn.

“Chưởng môn sư bá, sư phụ truyền tin tức, nói hai bên đã tính xong ngày tổ chức đại điển thu nạp. Bất quá sư phụ cảm thấy, vị trí Ngũ Vị Trang linh khí cằn cỗi, không thích hợp cho đệ tử Ngũ Vị Trang tu hành. Ông ấy kiến nghị chúng ta đem ngọn núi trống sửa sang lại, để Bạch Án chân nhân làm phong chủ.” Nhìn thấy Hành Ngạn ra tới, Linh Tuệ đem tin tức vội báo cho Hành Ngạn.

“Chúng ta chỉ thu nạp Ngũ Vị Trang, cũng không phải muốn thâu tóm bọn họ, việc này sợ không ổn.” Hành Ngạn tuy rằng rất muốn toàn bộ Ngũ Vị Trang đều dọn lại đây, nhưng nếu làm Ngũ Vị Trang hiểu lầm ý đồ của bọn họ ngược lại biến khéo thành vụng.

“Chúng ta chỉ thu nạp Ngũ Vị Trang, cũng không phải muốn thâu tóm bọn họ, việc này sợ không ổn.” Hành Ngạn tuy rằng rất muốn toàn bộ Ngũ Vị Trang đều dọn lại đây, nhưng nếu làm Ngũ Vị Trang hiểu lầm ý đồ của bọn họ ngược lại biến khéo thành vụng.

Linh Tuệ nghĩ, nếu đệ tử Ngũ Vị Trang cùng đệ tử tông môn không hợp nhau, nếu hai bên nổi lên mâu thuẫn, ngược lại là xử lý không tốt.

Linh Tuệ nghĩ, nếu đệ tử Ngũ Vị Trang cùng đệ tử tông môn không hợp nhau, nếu hai bên nổi lên mâu thuẫn, ngược lại là xử lý không tốt.

“Bất quá hoàn cảnh hiện tại Ngũ Vị Trang xác thật quá mức gian khổ.” Hành Ngạn nghĩ nghĩ, “Chi bằng chúng ta ở dưới chân núi xây cất một tòa thôn trang, để cho Ngũ Vị Trang dọn vào.”

“Bất quá hoàn cảnh hiện tại Ngũ Vị Trang xác thật quá mức gian khổ.” Hành Ngạn nghĩ nghĩ, “Chi bằng chúng ta ở dưới chân núi xây cất một tòa thôn trang, để cho Ngũ Vị Trang dọn vào.”

“Vãn bối đã hiểu, bây giờ liền truyền lời cho sư phụ.” Linh Tuệ cười đồng ý, bước nhanh đi.

“Vãn bối đã hiểu, bây giờ liền truyền lời cho sư phụ.” Linh Tuệ cười đồng ý, bước nhanh đi.

Nhìn bóng dáng sư điệt vội vàng rời đi, Hành Ngạn bất đắc dĩ mà lắc đầu cười khẽ. Từ khi biết được Ngũ Vị Trang nguyện ý dựa vào, bằng đó đệ tử đều như là nhặt được một món hời lớn, hận không thể lập tức đem toàn bộ Ngũ Vị Trang dọn lại đây.

Nhìn bóng dáng sư điệt vội vàng rời đi, Hành Ngạn bất đắc dĩ mà lắc đầu cười khẽ. Từ khi biết được Ngũ Vị Trang nguyện ý dựa vào, bằng đó đệ tử đều như là nhặt được một món hời lớn, hận không thể lập tức đem toàn bộ Ngũ Vị Trang dọn lại đây.

Thanh Nguyên nhận được tin của đệ tử, liền mở miệng cùng Ngũ Vị Trang đề ra việc này, hắn cho rằng Ngũ Vị Trang sẽ có điều chần chờ, hoặc là hỏi rõ tính toán của bọn họ, nào biết đối phương không chút nghĩ ngợi liền đáp ứng.

Thanh Nguyên nhận được tin của đệ tử, liền mở miệng cùng Ngũ Vị Trang đề ra việc này, hắn cho rằng Ngũ Vị Trang sẽ có điều chần chờ, hoặc là hỏi rõ tính toán của bọn họ, nào biết đối phương không chút nghĩ ngợi liền đáp ứng.

Đối mặt với một Bạch Án chân nhân dễ nói chuyện như thế, Thanh Nguyên thật sự có chút hoài nghi, năm đó môn chủ đến tột cùng là làm cái gì, làm Bạch Án chân nhân tính tình ôn hòa như thế, nói đồ ăn Vân Hoa Môn bọn họ không có linh hồn?

Đối mặt với một Bạch Án chân nhân dễ nói chuyện như thế, Thanh Nguyên thật sự có chút hoài nghi, năm đó môn chủ đến tột cùng là làm cái gì, làm Bạch Án chân nhân tính tình ôn hòa như thế, nói đồ ăn Vân Hoa Môn bọn họ không có linh hồn?

Ngũ Vị Trang đệ tử sau khi nghe thấy tin tức này, tất cả mọi người đều choáng váng.

Ngũ Vị Trang đệ tử sau khi nghe thấy tin tức này, tất cả mọi người đều choáng váng.

Vân Hoa Môn chiêu nạp bọn họ làm môn phái phụ thuộc đã đủ gây sốc, thế nhưng còn xây trang viên xinh đẹp cho bọn họ chuyển nhà?Vân Hoa Môn làm nhiều như vậy, để làm gì vậy?

Vân Hoa Môn chiêu nạp bọn họ làm môn phái phụ thuộc đã đủ gây sốc, thế nhưng còn xây trang viên xinh đẹp cho bọn họ chuyển nhà?Vân Hoa Môn làm nhiều như vậy, để làm gì vậy?

Chẳng lẽ là linh thạch quá nhiều, không có chỗ tiêu?

Chẳng lẽ là linh thạch quá nhiều, không có chỗ tiêu?

Bí cảnh chưa mở ra, đám người Không Hầu muốn trở lại khách điếm, nhưng mà Song Thanh chân nhân thật sự quá mức nhiệt tình, nhiệt tình đến mức làm người ta có loại cảm giác không ở Nguyên Cát Môn, lương tâm sẽ cắt rứt.

Bí cảnh chưa mở ra, đám người Không Hầu muốn trở lại khách điếm, nhưng mà Song Thanh chân nhân thật sự quá mức nhiệt tình, nhiệt tình đến mức làm người ta có loại cảm giác không ở Nguyên Cát Môn, lương tâm sẽ cắt rứt.

Nguyên Cát Môn tiền nhiều vô số, an bài cho người của mỗi môn phái một viện, Vân Hoa Môn dù chỉ có một người là Không Hầu, Nguyên Cát Môn cũng an bài cho nàng một tiểu viện phong cảnh độc lập đẹp đẽ, thậm chí còn có tùy tùng hầu hạ rửa mặt chải đầu.

Nguyên Cát Môn tiền nhiều vô số, an bài cho người của mỗi môn phái một viện, Vân Hoa Môn dù chỉ có một người là Không Hầu, Nguyên Cát Môn cũng an bài cho nàng một tiểu viện phong cảnh độc lập đẹp đẽ, thậm chí còn có tùy tùng hầu hạ rửa mặt chải đầu.

Tắm ra, thay quần áo, Không Hầu nghe được bên ngoài sân có tiếng nam nhân khóc, nàng hỏi thị nữ: “Ta có thể đi dạo một chút không?”

Tắm ra, thay quần áo, Không Hầu nghe được bên ngoài sân có tiếng nam nhân khóc, nàng hỏi thị nữ: “Ta có thể đi dạo một chút không?”

“Tiên tử là khách quý của bổn môn, xin cứ tự nhiên.” Thị nữ hành lễ, làn váy đung đưa dưới ngọn nến, giống như đóa hoa nở rộ. Không Hầu liếc ra ngoài cửa sổ, nhỏ giọng nói: “Tiên tử có nghe được tiếng khóc không?”

“Tiên tử là khách quý của bổn môn, xin cứ tự nhiên.” Thị nữ hành lễ, làn váy đung đưa dưới ngọn nến, giống như đóa hoa nở rộ. Không Hầu liếc ra ngoài cửa sổ, nhỏ giọng nói: “Tiên tử có nghe được tiếng khóc không?”

Không Hầu thấy vẻ mặt bình tĩnh của nàng, còn tưởng nàng không có nghe thấy, không nghĩ  tới mọi người không chỉ nghe thấy, mà còn quen với nó.

Không Hầu thấy vẻ mặt bình tĩnh của nàng, còn tưởng nàng không có nghe thấy, không nghĩ tới mọi người không chỉ nghe thấy, mà còn quen với nó.

“Người khóc là Từ Phong công tử, hắn là đại đệ tử thứ nhất của chưởng môn, nghe nói là được một tay chưởng môn nuôi lớn.” Thị nữ không nói quá nhiều, chỉ cười cười nói, “Từ Phong công tử hiện tại đã mắc bệnh, nếu có chỗ thất lễ, mong tiên tử thứ lỗi.”

“Người khóc là Từ Phong công tử, hắn là đại đệ tử thứ nhất của chưởng môn, nghe nói là được một tay chưởng môn nuôi lớn.” Thị nữ không nói quá nhiều, chỉ cười cười nói, “Từ Phong công tử hiện tại đã mắc bệnh, nếu có chỗ thất lễ, mong tiên tử thứ lỗi.”

Không Hầu nhớ tới nam nhân bị thương ở tay kia, còn kêu Song Thanh là ông nội, hơi hơi gật gật đầu.

Không Hầu nhớ tới nam nhân bị thương ở tay kia, còn kêu Song Thanh là ông nội, hơi hơi gật gật đầu.

“Hắn khóc như vậy, có việc gì hay không?” Không Hầu đẩy cửa ra, trời đen gió lạnh, Từ Phong là người mất đi thần trí, chỉ sợ thân thể chịu không nổi giá rét.

“Hắn khóc như vậy, có việc gì hay không?” Không Hầu đẩy cửa ra, trời đen gió lạnh, Từ Phong là người mất đi thần trí, chỉ sợ thân thể chịu không nổi giá rét.

Thị nữ lộ ra vẻ khó xử: “Môn chủ không quá thích chúng ta tới gần Từ Phong công tử.”

Thị nữ lộ ra vẻ khó xử: “Môn chủ không quá thích chúng ta tới gần Từ Phong công tử.”

“Ta hiểu rồi.” Không Hầu thở dài, không quản việc tư nhà người khác nữa, đóng cửa phòng lại chuẩn bị đi nghỉ.

“Ta hiểu rồi.” Không Hầu thở dài, không quản việc tư nhà người khác nữa, đóng cửa phòng lại chuẩn bị đi nghỉ.

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.

“Mẫu thân, mở cửa, đừng bỏ lại con.”

“Mẫu thân, mở cửa, đừng bỏ lại con.”

“Mẫu thân, cầu xin người mở của cho con.”

“Mẫu thân, cầu xin người mở của cho con.”

Thị nữ không dám nói lời nào, nghe tiếng khóc càng ngày càng thương tâm, nàng có chút hoảng sợ.

Thị nữ không dám nói lời nào, nghe tiếng khóc càng ngày càng thương tâm, nàng có chút hoảng sợ.

“Ta đi xem, ngươi đi tìm người báo việc này.” Không Hầu đẩy cửa phòng đi ra ngoài, đi vào sân để mở cửa, nam nhân mặc một thân y phục lụa là nhăn dúm đứng ở bên ngoài, dưới chân giày thiếu một chiếc, ngọc quan méo mó, vài sợi tóc quấn bên ngoài, đúng là một mớ lộn xộn.

“Ta đi xem, ngươi đi tìm người báo việc này.” Không Hầu đẩy cửa phòng đi ra ngoài, đi vào sân để mở cửa, nam nhân mặc một thân y phục lụa là nhăn dúm đứng ở bên ngoài, dưới chân giày thiếu một chiếc, ngọc quan méo mó, vài sợi tóc quấn bên ngoài, đúng là một mớ lộn xộn.

Đối phương thật anh tuấn, nhưng biểu tình lại như tiểu hài tử ba bốn tuổi.

Đối phương thật anh tuấn, nhưng biểu tình lại như tiểu hài tử ba bốn tuổi.

“Mẫu thân.” Hắn ngồi xổm trên mặt đất, ngửa đầu nhìn Không Hầu, “Người đến đưa con rời đi sao?”

“Mẫu thân.” Hắn ngồi xổm trên mặt đất, ngửa đầu nhìn Không Hầu, “Người đến đưa con rời đi sao?”

Không Hầu nhấc làn váy lên ngồi xổm xuống cùng hắn: “Ngươi ở chỗ này làm cái gì?”

Không Hầu nhấc làn váy lên ngồi xổm xuống cùng hắn: “Ngươi ở chỗ này làm cái gì?”

“Ta tìm mẫu thân.” Nam nhân duỗi tay túm chặt quần áo Không Hầu, bùn đất trên tay cọ trên quần áo nàng, “Ngươi không phải mẫu thân của ta, mẫu thân ta đẹp hơn ngươi, ngươi có nhìn thấy nàng không?”

“Ta tìm mẫu thân.” Nam nhân duỗi tay túm chặt quần áo Không Hầu, bùn đất trên tay cọ trên quần áo nàng, “Ngươi không phải mẫu thân của ta, mẫu thân ta đẹp hơn ngươi, ngươi có nhìn thấy nàng không?”

“Mẫu thân ngươi nói, ngươi phải đi theo sư phụ tu luyện thật tốt, nàng còn đang đợi ngươi lớn lên đến đón nàng.” Không Hầu từ thu nạp giới móc ra một tấm chăn lông đắp trên người nam nhân, “Từ Phong, ngươi đã quên lời nàng dặn dò?”

“Mẫu thân ngươi nói, ngươi phải đi theo sư phụ tu luyện thật tốt, nàng còn đang đợi ngươi lớn lên đến đón nàng.” Không Hầu từ thu nạp giới móc ra một tấm chăn lông đắp trên người nam nhân, “Từ Phong, ngươi đã quên lời nàng dặn dò?”

Đây là người bệnh, đầu óc không thanh tỉnh, không bình thường, nàng không thể cùng hắn chấp nhặt. Tiểu hài tử sao, không phải đều cảm thấy mẫu thân của mình mới là nữ nhân mỹ lệ đệ nhất sao, nàng nhịn.

Đây là người bệnh, đầu óc không thanh tỉnh, không bình thường, nàng không thể cùng hắn chấp nhặt. Tiểu hài tử sao, không phải đều cảm thấy mẫu thân của mình mới là nữ nhân mỹ lệ đệ nhất sao, nàng nhịn.

Nam nhân lộ ra vẻ mặt bối rối, hắn ngơ ngác nhìn Không Hầu: “Mẫu thân không có bỏ rơi ta?”

Nam nhân lộ ra vẻ mặt bối rối, hắn ngơ ngác nhìn Không Hầu: “Mẫu thân không có bỏ rơi ta?”

“Đúng vậy, ngươi nhớ lầm, nàng không có bỏ rơi ngươi, chỉ là muốn ngươi đi theo sư phụ tu luyện thật tốt.” Không Hầu ôm đầu gối ngồi ở bậc thang, “Nhân gian rất cay đắng, sinh lão bệnh tử, yêu hận biệt ly, sao bằng được với tu tiên, tu luyện có thể làm ngươi trường sinh.”

“Đúng vậy, ngươi nhớ lầm, nàng không có bỏ rơi ngươi, chỉ là muốn ngươi đi theo sư phụ tu luyện thật tốt.” Không Hầu ôm đầu gối ngồi ở bậc thang, “Nhân gian rất cay đắng, sinh lão bệnh tử, yêu hận biệt ly, sao bằng được với tu tiên, tu luyện có thể làm ngươi trường sinh.”

“Chính là ta muốn mẫu thân……” trong hốc mắt Từ Phong tràn đầy nước mắt, “Ta không cần trường sinh.”

“Chính là ta muốn mẫu thân……” trong hốc mắt Từ Phong tràn đầy nước mắt, “Ta không cần trường sinh.”

“Chính là mẫu thân ngươi muốn ngươi trường sinh, ngươi là đứa trẻ ngoan, phải nỗ lực đạt được hy vọng của nàng, bằng không nàng sẽ khổ sở.” Không Hầu chịu đựng sự ghét bỏ, vỗ vỗ cái đầu lộn xộn dơ dáy của Từ Phong, “Đã hiểu chưa?”

“Chính là mẫu thân ngươi muốn ngươi trường sinh, ngươi là đứa trẻ ngoan, phải nỗ lực đạt được hy vọng của nàng, bằng không nàng sẽ khổ sở.” Không Hầu chịu đựng sự ghét bỏ, vỗ vỗ cái đầu lộn xộn dơ dáy của Từ Phong, “Đã hiểu chưa?”

Từ Phong lại oa một tiếng, khóc lớn.

Từ Phong lại oa một tiếng, khóc lớn.

“Mẫu thân ngươi xinh đẹp như vậy, nhất định không thích hài tử khóc nhè.”

“Mẫu thân ngươi xinh đẹp như vậy, nhất định không thích hài tử khóc nhè.”

Khóc lớn biến thành khụt khịt.

Khóc lớn biến thành khụt khịt.

“Trẻ con đều phải ngoan ngoãn ngủ, buổi tối càng không thể đi lung tung.” Không Hầu nhìn thị nữ cách đó không xa chạy lại đây, vẫy tay ra hiệu, “Mau cùng các nàng trở về ngủ.”

“Trẻ con đều phải ngoan ngoãn ngủ, buổi tối càng không thể đi lung tung.” Không Hầu nhìn thị nữ cách đó không xa chạy lại đây, vẫy tay ra hiệu, “Mau cùng các nàng trở về ngủ.”

“Cảm ơn dì, ta đã biết.” Từ Phong dùng mu bàn tay lau nước mắt, đưa một gương mặt mèo cười với Không Hầu.

“Cảm ơn dì, ta đã biết.” Từ Phong dùng mu bàn tay lau nước mắt, đưa một gương mặt mèo cười với Không Hầu.

Cút cút cút, mau cút nhanh! Nàng là một đại mĩ nữ như hoa như ngọc mười sáu tuổi, đâu ra tuổi lớn như vậy, rốt cuộc là ai trẻ hơn?

Cút cút cút, mau cút nhanh! Nàng là một đại mĩ nữ như hoa như ngọc mười sáu tuổi, đâu ra tuổi lớn như vậy, rốt cuộc là ai trẻ hơn?

“Ừ, ngoan ngoãn đi ngủ đi.”

“Ừ, ngoan ngoãn đi ngủ đi.”

Quên đi, đây là người bệnh, nhịn một chút.

Quên đi, đây là người bệnh, nhịn một chút.

Mắt thấy đám thị nữ lại dỗ dành, thuyết phụ Từ Phong đi ngủ, Không Hầu thở hắt ra, duỗi tay sờ sờ mặt, còn tốt, mặt nàng vẫn trơn bóng như vậy.

Mắt thấy đám thị nữ lại dỗ dành, thuyết phụ Từ Phong đi ngủ, Không Hầu thở hắt ra, duỗi tay sờ sờ mặt, còn tốt, mặt nàng vẫn trơn bóng như vậy.

Thị nữ nói Song Thanh chân nhân không thích người khác tới gần Từ Phong, nàng còn tưởng rằng Song Thanh ghét bỏ đệ tử điên điên ngây ngốc làm cho mình mất mặt, thực ra quần áo trên người Từ Phong có rất nhiều phù văn, ngay cả ngọc quan vấn tóc đều là pháp khí phòng ngự, cũng không giống như là bị đối xử quá khắc nghiệt.

Thị nữ nói Song Thanh chân nhân không thích người khác tới gần Từ Phong, nàng còn tưởng rằng Song Thanh ghét bỏ đệ tử điên điên ngây ngốc làm cho mình mất mặt, thực ra quần áo trên người Từ Phong có rất nhiều phù văn, ngay cả ngọc quan vấn tóc đều là pháp khí phòng ngự, cũng không giống như là bị đối xử quá khắc nghiệt.

Chẳng lẽ dù là đệ tử Nguyên Cát Môn bị ghét bỏ cũng phải ăn mặc tốt?

Chẳng lẽ dù là đệ tử Nguyên Cát Môn bị ghét bỏ cũng phải ăn mặc tốt?

“Đa tạ Không Hầu tiên tử, nghiệt đồ không hiểu chuyện, làm tiên tử thêm phiền toái.”

“Đa tạ Không Hầu tiên tử, nghiệt đồ không hiểu chuyện, làm tiên tử thêm phiền toái.”

Không Hầu quay đầu lại, phát hiện Song Thanh đứng ở cách đó không xa, chỉ là tu vi cao, đối phương khi nào xuất hiện nàng cũng không biết.

Không Hầu quay đầu lại, phát hiện Song Thanh đứng ở cách đó không xa, chỉ là tu vi cao, đối phương khi nào xuất hiện nàng cũng không biết.

“Chân nhân khách khí, Từ Phong đạo hữu sẽ mau khỏi thôi.” Không Hầu đáp một câu khô khốc.

“Chân nhân khách khí, Từ Phong đạo hữu sẽ mau khỏi thôi.” Không Hầu đáp một câu khô khốc.

“Sẽ không phụ lời may mắn của tiên tử.” Song Thanh nhìn vết bẩn trên quần áo Không Hầu, hướng Không Hầu chắp tay, “Không quấy rầy tiên tử nghỉ ngơi, cáo từ.”

“Sẽ không phụ lời may mắn của tiên tử.” Song Thanh nhìn vết bẩn trên quần áo Không Hầu, hướng Không Hầu chắp tay, “Không quấy rầy tiên tử nghỉ ngơi, cáo từ.”

“Chân nhân đi thong thả.” Không Hầu nhìn chằm chằm bóng dáng Song Thanh, thật lâu sau mới nhíu mày.

“Chân nhân đi thong thả.” Không Hầu nhìn chằm chằm bóng dáng Song Thanh, thật lâu sau mới nhíu mày.

Mặc kệ thế nào, cái đầu này cũng rất giống viên gạch nha.

Truyện convert hay : Hào Tế

Mặc kệ thế nào, cái đầu này cũng rất giống viên gạch nha.

Chó Có Đốm Lưỡi Có Khôn Không? / 2023

Những chú chó có đốm đen ở trong miệng

Khi nhìn thấy những đốm đen trên vòm miệng, lưỡi hoặc nướu của chú chó, bạn có thể tự hỏi những đốm đen đó đến từ đâu. Có thể bạn đã từng nghe nói rằng những chú chó có đốm đen trên vòm miệng thường thông minh và dễ huấn luyện hơn nhiều. Một số thợ săn cũng từng nghĩ rằng chúng là những chú chó săn tốt nhất, càng có nhiều đốm đen thì càng chứng tỏ điều đó. Một số người khác lại tin rằng những đốm đen trong mõm của một chú chó (hoặc bất kỳ vùng đen nào trong mõm) là gợi ý về một chú chó được thuần chủng. Những tuyên bố này liệu có đúng chăng?

Có một số giống chó trên thế giới có mõm màu đen, nhưng thật ra mõm có những đốm tối màu không nhất thiết là dấu hiệu của một chú chó thuần chủng hoặc một chú chó thiên tài có khả năng nhận thức vượt trội. Nó cũng không nhất thiết báo hiệu một chú chó có khả năng săn bắt đẳng cấp. Mặc dù một số con chó có sắc tố đen trong miệng là điều hoàn toàn bình thường, nhưng điều quan trọng là trong một số trường hợp, những đốm đen đó có thể không bình thường chút nào, và chúng có thể cần được đi khám bác sĩ thú y. Ở những thông tin tiếp theo, chúng ta sẽ xem xét một số giống chó có đốm đen trong mõm và một số nguyên nhân gây ra các đốm đen đó. Đồng thời, chúng ta cũng sẽ làm sáng tỏ một số huyền thoại phổ biến xung quanh những đốm đen đó ở lưỡi, nướu và vòm miệng của chú chó.

Điều gì gây ra những đốm đen trong miệng một con chó?

Nếu bạn đang tự hỏi điều gì gây ra các đốm đen trong mõm của một chú chó, thì đó có thể là kết quả của việc nhiễm sắc tố nặng. Những đốm sẫm màu này là kết quả của các hạt melanin siêu nhỏ và xuất hiện dưới dạng các vùng sắc tố phẳng, được tìm thấy trên lưỡi, nướu hoặc bên trong môi và miệng. Miễn là các khu vực này bằng phẳng và không được nâng lên cao hơn các mô xung quanh, thì hiện tượng này là bình thường và không có gì phải lo lắng (theo Karen Becker_Người sáng lập và bác sĩ thú y tại Natural Pet Animal Hospital ở Bourbonnais, Illinois).

Để so sánh, hãy xem xét những khu vực có sắc tố ở người như tàn nhang hoặc vết bớt. Những điểm ngẫu nhiên này thực sự có thể được tìm thấy trên lưỡi của nhiều giống chó khác nhau. Thực tế có hơn 30 giống chó thích săn bắt sở hữu chiếc lưỡi với những đốm đen sắc tố. Tuy nhiên, nếu xem xét sẽ thấy rất nhiều giống chó khác cũng có thể có những đốm đen trong miệng của chúng.

Khi nào bạn nên tìm bác sĩ thú y?

Trong một số trường hợp, những vùng màu đen đó có thể cần sự giúp đỡ của bác sĩ thú y. Ngay cả khi chú chó của bạn thuộc một trong những giống chó bình thường có sắc tố ở mõm, thì vẫn nên để ý xem có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào không.

Những chú chó có da và mõm nhiễm sắc tố nặng có khuynh hướng gia tăng phát triển khối u ác tính ở miệng (theo Robyn Elmslie, bác sĩ thú y chuyên về ung thư thực hành cho Veterinary Cancer Specialists ở Englewood, Colorado. Gặp bác sĩ thú y ngay nếu bạn nhận thấy bất kỳ khu vực tối, sắc tố nào trong miệng chú chó của bạn nổi cao lên thay vì bằng phẳng.

Điều gì sẽ xảy ra nếu vùng nướu răng của chó cưng biến thành màu xanh?

Hãy xem xét sự xuất hiện đột ngột của nướu xanh hoặc lưỡi nhuốm màu tím ở một chú chó thường có nướu và lưỡi màu hồng, bạn phải đưa chú chó đi khám bác sĩ thú y ngay lập tức, vì điều này có thể báo hiệu một số vấn đề về tim, hệ tuần hoàn hoặc một số rối loạn nghiêm trọng khác.

Giống chó có lưỡi màu xanh / đen

Không giống như một số chú chó xuất hiện các đốm đen ngẫu nhiên trong miệng của chúng, có hai giống chó đặc biệt được lai tạo để có lưỡi đen và miệng đen là: Chow Chow và Chinese Shar-Pei. Trong tiêu chuẩn giống chó Chow Chow của Mỹ, mặt trên và các cạnh của lưỡi phải có màu xanh đen, càng đậm càng tốt.

Đặc điểm lưỡi đen rất quan trọng, đến nỗi sự hiện diện của các đốm đỏ hoặc hồng trên lưỡi chúng được coi là những lỗi không đủ tiêu chuẩn.

Thay vào đó, tiêu chuẩn của câu lạc bộ American Kennel Club Shar-Pei đòi hỏi một chiếc lưỡi màu đen hơi xanh ở vòm miệng, nướu và phần môi trễ xuống của chú chó. Một chiếc lưỡi oải hương sẩm màu chỉ được phép đi cùng bộ lông có màu nhạt. Lưỡi hồng đốm được xem là một lỗi lớn, trong khi lưỡi hồng đậm là căn cứ để bị loại ngay khỏi tiêu chuẩn.

Một số giống chó có đốm đen trong miệng

Sự thật về những chú chó có đốm đen trên vòm miệng

Bạn có thể đã nghe nhiều sự thật thú vị về những chú chó với những đốm đen trên vòm miệng của chúng. Một số người nói rằng chúng thông minh, dễ huấn luyện hơn và có thể là những chú chó săn tuyệt vời. Những người khác cho rằng những chú chó này thường hung dữ hơn. Những niềm tin như vậy có hoàn toàn đúng đắn chăng? Hóa ra thực sự không có bằng chứng khoa học nào chỉ ra mối quan hệ này.

Những câu chuyện được kể lại bởi những cụ bà có nội dung rằng một số nhà lai tạo đã thu được một lứa chó con có miệng màu đen, chúng tỏ ra thông minh hơn những con chó thông thường có miệng màu hồng, và sau đó khi những chú chó thông minh này được nhân giống, nhiều đợt chó con thông minh hơn được sinh ra và chẳng mấy chốc, tin đồn lan truyền rằng những chú chó có miệng đen phải thông minh hơn so với những chú chó khác. Có lẽ đây là một cốt truyện tương tự với những huyền thoại xung quanh cô gái tóc vàng, tóc đỏ và những người có tàn nhang.

Dogtionary