Xu Hướng 3/2024 # Rượu Trong Nền Văn Hóa Tửu Trung Hoa # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Rượu Trong Nền Văn Hóa Tửu Trung Hoa được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Trần Thái Hùng

Trần Thái Hùng

323 halaman

0

Resensi

 Văn hoá tửu là một đoá kì hoa trong vườn văn hoá bách hoa, hương thơm độc đáo.

Cảnh sắc có “bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi”, tình cảm có “đấu tửu thi bách thiên”, ví von có “mượn rượu giải sầu sầu thêm sầu”, tự nhiên có “đối tửu cầm ca, nhân sinh có mấy người?”, khí phách có “mạc sử kim tổn không đối nguyệt”, cảnh tình có “rượu không say người người tự say”, ví von đẹp có “ý ông say không phải ở rượu”, bất đắc dĩ có “hôm nay có rượu hôm nay say”, bi thương có “mục đồng dao chỉ hạnh hoa thôn”, đau khổ có “hồng tô thủ, hoàng đắng tửu”, sảng khoái có “nhất tuý phương tu”…..

Hàng ngàn năm nay, bao nhiêu văn nhân mạc khách uống rượu ngâm đọc, mượn rượu tỏ chí khí, lưu lại vô số tác phẩm hay. Rượu cũng đã cho bao anh hùng hào kiệt hành động bất phàm, ban thưởng cho hơi thở cuộc sống sắc màu văn hoá. Tào Tháo nấu rượu luận anh hùng, Lý Bạch giơ ly mời trăng sáng, Tân Khí Tật trong cơn say khều đèn xem kiếm, Tô Đông Pha đem rượu hỏi trời xanh, Lý Thanh Chiếu hiểu rõ giấc ngủ nồng không tiêu hết rượu tàn……lịch sử và văn hoá giống như nhau đã cho rượu lời giải thích đều khác nhau, có thể thấy nguồn gốc xa xưa phát triển kéo dài của văn hoá tửu Trung Quốc, cành lá rậm rạp.

            Có thể nói, văn hoá tửu từ lúc xuất hiện đến nay, đã phát triển phong phú lên con số ngàn năm, có dấu ấn thời đại rõ ràng. Cũng chính là nói, ở thời kỳ lịch sử không giống nhau, văn hoá tửu có biểu hiện không giống nhau.

            Thời kỳ Thương Chu, Trụ vương làm ra ao rượu có thể đi thuyền, cả ngày không là mỹ tửu thì là mỹ sắc. Còn thường xuyên ôm lấy mỹ nữ nhảy vào ao rượu hí ẩm, đùa mê cả đầu, đem giang sơn cũng đùa chơi hết cả, đã kiểm chứng lại lời tiên đoán của Đại Vũ “cuối ngày nhất định có tửu sắc kẽ vong quốc”. Không nghi ngờ gì triều đại nhà Chu lưu lại là “Văn hoá tửu sắc”, từ trong bộ sách “Phong thần diễn nghĩa” này đã có thể gián tiếp thấy một vết vằn.

            Triều đại nhà Chu rút ra bài học của Trụ vương, ban bố “Tửu Cáo”, bắt đầu cấm rượu lần đầu tiên trên lịch sử Trung Quốc. Không chỉ quy định vương công chư hầu không cho phép uống rượu không phải lễ, một điều nghiêm khắc nhất là không cho phép người dân uống rượu đám đông: “quần ẩm, nhữ vật dật, tận chấp câu dĩ quy vu Chu, dữ kì sát”. Đó là đối với dân chúng tụ tập uống rượu không thể bỏ qua, bắt hết tất cả đưa đến kinh thành giết hết. Triều đại nhà Chu chủ yếu đem công dụng của rượu giới hạn trên thờ cúng, ngay sau đó “Văn hoá tửu tế” đã xuất hiện, điều này đối với cống hiến của văn hoá tửu Trung Quốc là thuộc về tính mở đầu.

            Năm đầu Hiến Đế Kiến An Đông Hán, lần đầu ổn định phương bắc, chưa dập tắt quần hùng. Khi đó Tào Tháo cầm chính, hăng hái muốn giúp nước, luyện binh đồn điền, hạ lệnh cấm rượu. Không ngờ người đầu tiên đứng ra phản đối là Khổng Dụng. Ông ta đã viết  “Thư Cùng Tào Tháo Luận Cấm Rượu” nổi tiếng, nghiên cứu đúng sai của cấm rượu, nêu ra điều hay của rượu, nói rõ trị quốc không thể vô tửu, đặc biệt chỉ ra giang sơn Đại Hán trông cậy vào chính là rượu. Ông ta đã liệt ra luận cứ “Cao Tổ phi tuý trảm bạch xà, vô dĩ sướng kì linh”, “Phàm Khoái giải ách Hồng Môn, phi thỉ kiên chi tửu”, “Lệ Sinh dĩ cao dương tửu đồ, trứ công dữ Hán’.v.v….

            Thời kỳ Tam Quốc, rượu đã trở thành một loại hàng hoá tiêu dùng so đọ phổ biến rộng rãi. Nguỵ Văn Đế Tào Phi đặc biệt thích uống rượu nho. Ông ta không chỉ bản thân thích rượu nho, còn đem yêu thích và quan điểm về nho và rượu nho viết vào chiếu thư, bày tỏ với quần thần. (Tam Quốc Chí-Nguỵ thư- Nguỵ Văn Đế ký), là như thế đấy bình xét Nguỵ Văn Đế: Văn Đế “thiên chất văn vẻ tự nhiên, hạ bút thành văn, học rộng nhớ nhiều, tài nghệ vẹn toàn”. Có đề xướng và gắng sức tham gia của Nguỵ Văn Đế, sự nghiệp rượu nho đạt đến hồi phục và phát triển, làm cho về sau văn hoá rượu nho của thời kỳ Tấn triều và Nam Bắc triều ngày càng trỗi dậy.

            Thời Tần Hán đã xuất hiện “Văn hoá tửu chính”, cũng chính là nói tửu lai chuyên việc tổ chức phục vụ rượu đã xuất hiện. Cùng lúc thay đổi sáng tỏ xung đột của rượu và chính trị. Thời kỳ này kẽ thống trị đứng trên cao độ của “chính trị” nhiều lần cấm rượu, lại là nhiều lần cấm không dứt.

            Thời Đông Hán, Mục Đế Vĩnh Hoà năm thứ 9 (năm 353) Vương Hi Chi và danh sĩ Tạ An, Tôn Xước Đẳng ở tại cuộc họp tra cứu Sơn Âm Lan Đình cữ hành cuộc họp lớn “Khúc Thuỷ Lưu Thương”, nhân lúc tửu hứng viết ra vật phẩm quý muôn đời “Lan Đình Tập Tự”, có thể nói là một trang ánh sáng mới lấp lánh trong văn hoá tửu.

            Tuỳ Văn Đế sau khi thống nhất Trung Quốc một lần nữa, trãi qua quá độ ngắn ngủi, bắt đầu tiến vào “Trinh quan chi trị” của Đường triều cùng với hơn 100 năm thời kỳ hưng thịnh Đường triều. Nghe nói: triều đại nhà Đường Nguỵ Trưng làm ra rượu tay nghề rất cao siêu, từng ủ ra hai loại rượu Lăng Lộc, Thuý Đào, vô cùng quý hiếm. Hơn nữa cất ở trong vò, mười năm không thể thối nát. Đường Thái Tông rất thích rượu của Nguỵ Trưng, đề thơ viết:

“Lăng Lộc thắng Lan Sinh (Hán Cung Danh Tửu),

Thuý Đào qua Ngọc Giới (Tuỳ Dạng Đế Cung Trung Danh Tửu).

Ngàn ngày say không tỉnh,

mười năm vị không mất.”

            Rượu của đời Đường và văn nghệ liên hệ chặt chẻ với nhau, hiện tượng này làm cho đời Đường trở thành một thời kỳ đặc biệt trên lịch sử phát triển văn hoá tửu Trung quốc, đã xuất hiện rực rỡ rực rỡ “Văn hoá tửu chương”. Thời kỳ này, rượu và thơ, rượu và từ, rượu và âm nhạc, rượu và thư pháp, rượu và mỹ thuật v.v…., bên đục bên hưng. Như: “Lý rượu cùng xuất hiện ra từ thời kỳ này. Hà Tri Chương của bài “Tửu Trung Bát Tiên” tuổi già từ Trường An quay về cố hương, sống ở “Gián Hồ Nhất Khúc”, uống rượu làm thơ tự vui. Trương Kiều “Việt Trung Tặng Biệt” một bài có câu nói:

“Đông Việt Tương Phong Kỉ Tuý Miên,

Mãn Lâu Minh Nguyệt Kinh Hồ Biên”.

Cùng tri kỉ uống mỹ tửu Thiên Hưng, uống luôn ánh trăng Gián Hồ, quả thật là có bao nhiêu niềm vui trong lòng làm cho con người thoải mái.

            Đến đời Nguyên, Hốt Tất Liệt vào làm chủ trung nguyên, không ngừng đánh dẹp, đất cư trú của người Trung Quốc phân tán, văn hoá khu vực dần dần hình thành. Cùng tương ứng với lúc này “văn hoá tửu vực” cũng xuất hiện theo, như địa phương khác nhau, phong tục uống rượu, lễ rượu không giống nhau v.v…, phong phú đa dạng.

            Rượu nho thường bị kẽ thống trị triều Nguyên dùng cho thiết tiệc, ban cho vương công đại thần, còn dùng ban thưởng cho sứ giả ngoại quốc và ngoại tộc. Đồng thời, do phát triển mạnh của nghề trồng nho và nghề làm men rượu nho, thức uống dùng rượu nho không còn là quyền phát minh sáng chế của vương công quý tộc nữa, người dân bình thường cũng bắt đầu được hưởng.

            Thời kỳ đầu Thanh Mạc Dân Quốc, rượu nho không chỉ là ẩm phẩm của vương công quý tộc, trường hợp xã giao thông thường và trong tửu quán đều có thể dùng để uống. Những đều này đều từ trong tác phẩm văn học đương thời phản ảnh ra. Ông nội của Tào Tuyết Cần Tào Dần nơi tác phẩm “Phó Hoài Chu Hành Tạp Thi Chi Lục. Tương Vong” có viết:

                        “Đoản nhật thiên phàm cấp,

Hổ hà pha loãng cao.

                        Lục yên phi giáp điệp,

Kim đấu phiếm bồ đào.

                        Thất tẩu say hồng khiếu,

Bác không huỳnh hộc phương.

                        Bồng sơn mạn trữ bị,

Hà xử tả bô đào.”

            Tào Dần làm quan đến chức Thông Chính Sử, quản lý chế tạo dệt Giang Ninh, giám sát ngự sử thị sát vận chuyển muối đường thuỷ Lưỡng Hoài, những điều này đều thực sự, của béo bổ làm cho con người đổ máu mắt, cho phép Tào Dần sinh thời hưởng hết vinh hoa phú quý. Bài thơ này nói với chúng ta: rượu nho ở tại triều Thanh vẫn là mỹ tửu tôn trung của thượng tầng xã hội thưởng ẩm.

            Rảo xem lịch sử phát triển của văn hoá tửu Trung Quốc, chúng ta không khó phát hiện: trong toàn bộ phạm trù của văn hoá Trung Quốc, bao giờ cũng tồn tại một hệ thống văn hoá tửu tương đối độc lập, hàm ẩn phong phú, hoàn chỉnh mà hệ thống. Như: ở phương diện chế tạo rượu, kỷ thuật và công nghệ nấu rượu có mấy ngàn năm không ngừng cải tiến và nâng cao; ở phương diện lịch sử xã hội, dân tộc khác nhau của địa phương khác nhau có lễ rượu, tục rượu nhiều dáng vẻ nhiều màu sắc; ở phương diện thi từ ca phú, bao nhiêu từ điển thi văn của tao nhân mạc khách viết về rượu, tải cho đủ loại điển tịch, đến ngày nay được lưu truyền mở rộng; ở phương diện khảo cổ, công cụ nấu rượu và đồ đựng uống rượu các loại muôn màu muôn vẻ làm cho phong phú thị trường văn vật Trung Quốc; còn có tửu lệnh đầy rẫy dáng vẻ, danh tửu ý thơ nồng nàn v.v…cấu thành nên một kho báu văn hoá tửu Trung Quốc sâu rộng to lớn. Còn, vì sao văn hoá tửu trở thành một đoá bông hoa chói mắt trong vườn vẫn ở về bắt dính văn nhãn một cách cực kỳ kỹ lưỡng: một chữ hỉ và một chữ tuý. Hỉ phái sinh ra bầu không khí chúc mừng vui vẻ tốt lành, tửu hội tửu lệnh giao bôi tửu, mãn nguyệt khai nghiệp chúc thọ tửu, tạ sư ký danh tráng hành tửu, thật có thể gọi là vô tửu bất thành yến, vô tửu khánh bất liệt. Tuý càng là tinh hoa của tửu: “Quán phu mạ toạ”; “Quý phi tuý tửu”; Hán Cao Tổ say trảm bạch xà; Nữ Từ Nhân “Trầm tuý bất tri quy lộ”; Bạch Tiên Dũng viết “Mẫu Đơn Đình” từ tuý chật giấy; Hoàng Công Vọng “Rượu không say, không thể hoạ”; Võ Tòng 18 bát rượu say lên Cảnh Dương Phong. Trong võ thuật có tuý quyền, điệu từ có “Tuý hoa âm”, “Tửu tuyền tử”. Rượn còn có sức hấp dẫn kỳ lạ của nhã tục cộng hanh, bắt đầu từ ăn thịt miếng to của hảo hán lục lâm, bát to uống rượu đến đoán ra tửu lệnh của lệ nhân hồng lâu.

Nhất bôi dẫn ân oán,

Tuý sinh mộng tử,

Duy hữu Đỗ Khang.

Một nguyên tố khác biệt của rượu ở tại cuộc sống khác của nó, lại là tính chính trị của nó. Xưa có uống rượu kết thành đồng minh, Việt vương câu tiễn “Đan Lao Phương Sư”, hồng môn yến của Sở Bá Vương Hạnh Vũ. Thời chiến quốc “Lỗ Tửu Bạc Nhi Hàn Đan Vi”, “Bôi Tửu Giải Binh Quyền” của Tống Thái Tổ. Còn kèm thên sinh ra mông hãn tửu, độc tửu……Hứa Thận trong “Thuyết Văn Giải Tự” của ông ta có nói: rượu đã có thể tạo ra tốt lành và thuận lợi, lại có thể tạo ra hung quang. Đáng được xưng

“Tửu Ngoại Càn Khôn Đại,

Hồ Trung Nhật Nguyệt Trường”.

Rượu đã diễn dịch biết bao tuyệt tác ngàn năm ân ân oán oán của nhân gian. Rượu với tư cách là kết tinh của văn minh nhân loại, không chỉ là thức uống cần thiết của cuộc sống mọi người, cũng là một loại vật chất cùng nhận thức của các dân tộc. Nó chẳng những đã làm phong phú cuộc sống của chúng ta, còn đã sáng tạo ra văn hoá tửu huy hoàng chói lọi. Lịch sử của rượu và văn hoá tửu, còn mang theo diễn dịch một cách không ngừng lịch sử nhân loại, phong phú một cách không ngừng, sáng tạo ra ngày mai càng thêm tốt đẹp.

            Vì để người đọc có thêm nhiều hiểu biết về văn hoá tửu Trung Quốc, hiểu rõ về văn hoá kinh điển của Trung Quốc và thế giới, chúng tôi có chủ ý biên soạn bộ tủ sách văn hoá kinh điển này, để thoả mãn độc giả. Bộ phận tổ chức quan trọng bên trong thành tựu quyển sách này, dùng văn hoá tửu lâu đời của dân tộc Trung Hoa làm tuyến chính, vận dụng ngôn ngữ sinh động giản dị giới thiệu một cách tường tận lý thú mỹ tửu Trung Hoa, nó bao gồm nhiều phương diện, tập hợp tính thú vị, tính tri thức và tính văn hoá về một thể ngược về nguồn gốc mỹ tửu, truyền thuyết, điển cố, nội hàm văn hoá và phương pháp chế tạo v.v….

 Xem hết quyển sách này, giống như bơi lội thoả thích trường hà mỹ tửu Trung Hoa rộng lớn, không thể tả được.

Xem hết quyển sách này, giống như bơi lội thoả thích trường hà mỹ tửu Trung Hoa rộng lớn, không thể tả được.

Pratinjau buku ini

»

Những Con Chó Canh Cửa Địa Ngục Trong Các Nền Văn Hóa

Chó thường được xem là người bạn thân nhất của con người và cũng là loài canh giữ nhà cửa, đất đai, vật nuôi cho chúng ta. Do đó, không có gì là lạ khi chúng cũng được xem là con vật canh giữ cổng địa ngục.

Nhiệm vụ của chúng thường là canh giữ lối vào địa ngục và hộ tống các linh hồn từ trần gian đến địa ngục khi họ hết thọ mệnh. Những con chó này nổi tiếng rất hung hăng nhưng lại trung thành và cũng rất dũng cảm.

Chó ba đầu Cerberus trong thần thoại Hy Lạp

Trong thần thoại Hy Lạp. Cerberus là con chó săn ba đầu của thần địa ngục Hades. Đây là con vật canh giữ ở cổng địa ngục. Ngoài ra, cũng có con vật canh cửa địa ngục khác như Orthus, người cha hai đầu của nó.

Cerberus làm nhiệm vụ giữ cổng cho Hades và đảm bảo chỉ có linh hồn người đã chết mới được vào, và ngăn không cho bất kỳ ai thoát ra. Trong lòng địa ngục, Cerberus vẫn luôn ao ước có được một cái đầu người.

Theo thần thoại Hy Lạp, sở dĩ Cerberus có 3 đầu là vì mỗi chiếc đầu tượng trưng cho quá khứ, hiện tại và tương lai. Chó ba đầu Cerberus còn khiến mọi người khiếp sợ bởi chiếc đuôi rắn đáng sợ. Nhiệm vụ của chúng là canh gác cổng địa ngục ở Tanaerum và ngăn không cho những kẻ có ý định đào tẩu khỏi địa ngục bằng cách bơi qua sông Styx.

Tuy nhiên, trong một số trường hợp, Cerberus không hoàn thành nhiệm vụ canh giữ cổng địa ngục. Nguyên nhân là vì chúng dễ bị dụ dỗ bằng thịt tươi nên một số người có thể đánh lừa Cerberus để có thể ra vào chốn địa ngục.

Cerberus được cho là xuất hiện khá nhiều lần, thường là trong các truyện về giải cứu thần linh hay siêu anh hùng.

Chó săn Garmr trong thần thoại Bắc Âu

Chó săn Garmr (trong tiếng Bắc Âu cổ là “giẻ rách”) là con vật canh giữ Nilfheim – Địa ngục trong văn hóa Bắc Âu. Đó là tầng thấp nhất trong chín tầng trời theo thuyết vũ trụ học của Bắc Âu.

Mặc dù chó săn Garmr ít được nhắc đến với vai trò là người bảo vệ cho Hel (người cai trị Nilfheim), nhưng nó lại đóng một vai trò lớn trong cuộc chiến với thần Tyr.

Đôi khi Garmr được cho là chó sói lớn Fenrir, nhưng sự thật thì chúng là hai con vật hoàn toàn khác nhau. Bởi lẽ Garmr là người canh gác chỗ ở của thần Hel, còn chó sói Fenrir lại bị các vị thần xiềng xích lại.

Garm được nhắc đến nhiều trong thần thoại Bắc Âu như tác phẩm Poetic Edda và Prose Edda. Chúng là một trong những bộ sưu tập thơ văn của người Bắc Âu cổ đại. Các tác phẩm này tập trung mô tả những vị thần của Bắc Âu và những người anh hùng trong truyền thuyết của người Đức.

Bài thơ Grímnismál là cái chứng minh tốt nhất cho những điều mà chúng ta vừa nói ở trên, bao gồm cả việc cho rằng Garm chính là con chó săn tốt nhất trong tất cả các con chó săn.

Chó săn Cŵn Annwn trong thần thoại xứ Wales

Trong các truyền thuyết của xứ Wales, Cŵn Annwn là những con chó săn của Arawn, người cai trị cõi âm Annwn.

Cŵn Annwn có bộ lông màu trắng và đôi tai đỏ. Đối với người Celt, màu đỏ là màu của sự chết chóc, trong khi màu trắng lại là màu tượng trưng cho các thế lực siêu nhiên.

Chúng được tìm thấy trong nhánh đầu tiên của tập truyện Mabinogion. Tập truyện này nằm trong phần đầu của bộ sưu tập những câu chuyện thần thoại xứ Wales. Đây đồng thời cũng là áng văn xuôi đầu tiên của Anh.

Chúng chính là người đã giúp chủ nhân của mình gặp gỡ Pwyll, hoàng tử xứ Wales. Đây là phần trọng tâm của nhánh đầu tiên trong Mabinogion.

Ở nhánh thứ 4 của tập truyện, Cŵn Annwn cũng được nhắc đến khá nhiều, mặc dù nó không được gọi tên cụ thể. Trong phần này, nhân vật Gwyn ap Nudd, vua của Tylwyth Teg cũng được xuất hiện.

Truyện dân gian về chó săn Cŵn Annwn vẫn được tìm thấy trong thời hiện đại, chúng được cho là thường đi săn quanh khu vực núi Cadair Idris, nơi tiếng hú của chúng sẽ tiên đoán cái chết cho những ai nghe thấy. Nhiều người cho biết khi tiếng hú của chó săn Annwn càng to thì chúng ở càng xa và tiếng hú sẽ nhỏ dần khi chúng đến gần con mồi của mình.

Một giống chó săn khác có mối liên hệ mật thiết với người Celt là Scotland Cù-Sìth (loài chó săn khổng lồ). Nó chính là người báo hiệu cái chết và dẫn lối cho linh hồn con người đến Âm phủ.

Hồng Liên, theo owlcation

Điềm Báo Tiếng Chó Sủa Và Hình Tượng Chó Trong Văn Hóa Tâm Linh

1. Hình tượng chó và tiếng chó sủa trong văn hóa tâm linh người Việt

Hình tượng con chó trong truyền thuyết của người Việt được lưu truyền lâu đời và hình thành sớm. Dân gian truyền rằng, ban đầu An Dương Vương chọn đất Uy Nỗ (Tó) làm nơi dựng kinh đô, nhưng đàn chó của vua cứ kéo nhau sang đất Cổ Loa, trong đó có con chó quý tìm đến một khu gò đất lót ổ đẻ con, vì thế vua cho dời đô sang Cổ Loa, dựng cung điện ngay trên gò đất nơi chó đẻ. Với quan niệm “đất chó đẻ là đất quý”, người dân Cổ Loa trước đây có tục làm nhà trên khu đất chó đẻ con.

Rồi tài liệu thần tích Ngọc phả cổ lục cũng cho biết rằng, bà mẹ vua Lý Công Uẩn tên Phạm Thị Trinh, khi đến làm việc ở chùa Tiêu Sơn, đêm nằm mơ thấy Thần Chó Đá rồi có mang mà sinh ra Lý Công Uẩn. Khi vua Lý Công Uẩn xuất hiện, con chó bằng đồng đã sủa inh ỏi, rồi vua Lý Công Uẩn lại sinh năm Tuất…

Trong tín ngưỡng của người Cơ Tu, con chó chính là vật tổ của họ. Truyền thuyết kể rằng, thuở xưa có một trận đại hồng thủy tiêu diệt muôn loài. Chỉ còn một cô gái và một con chó sống sót nhờ trốn vào một chiếc trống. Cô gái sống cùng với con chó như vợ chồng, sinh ra hai người con, một trai, một gái. Lớn lên, người con trai xuống đồng bằng, người con gái ở lại miền núi. Cuối cùng hai người lại gặp lại và lấy nhau, sinh ra một quả bầu. Từ quả bầu đó, người Cơ Tu, người Bru, người Tà Oi, người Việt…ra đời.

Truyền thuyết về ông tổ chó cũng còn thấy ở nhiều dân tộc khác ở Việt Nam như Xê Đăng, S’tiêng, Giẻ Triêng, Chăm, Dao, Lô Lô…Tuy nhiên, các truyền thuyết và phong tục gắn với ông tổ chó ở người Dao là rõ rệt và đặc sắc nhất. Truyền thuyết kể rằng: “Xưa kia có ông vua của người Dao không có con trai mà chỉ sinh được 12 người con gái. Một ngày kia giặc sang xâm lược, vua liền truyền rằng ai đánh thắng giặc vua sẽ gả cả cho 12 cô con gái, và vua cầu khấn trời để xin. Một buổi chiều xuất hiện 1 con Long khuyển ngũ sắc, là con chó mình rồng, 5 màu có 12 chiếc đuôi, chạy đến xin vua cho đánh giặc. Khi giặc đến thấy con chó lạ mắt liền bắt về nuôi, nó ngoan ngoãn theo về, đợi khi giặc ngủ say liền cắn cổ cho bọn giặc chết hết. Con chó trở về, theo đúng lời hứa, vua liền gả các con gái cho con chó và con chó được vua truyền ngôi báu. Để nhớ ơn con chó đã có công dẹp giặc cứu dân tộc nên đồng bào đã thêu hình con chó và 4 chiếc chân chó ở sau áo”.

Ngoài ra chó được coi là con vật trung thành tuyệt đối với chủ. Vì những đức tính ấy, chó được nuôi để giữ nhà cho chủ. Và, cao hơn, “thăng hoa sang lĩnh vực tâm linh, người Việt xưa tin rằng “chó sủa ma”, có thể xua đuổi được tà ma. Vì vậy ngày trước, ở cổng làng, cổng ngõ xóm mỗi làng Việt ở Bắc Bộ đều có tượng chó đá. Cả ở nhiều mộ táng cổ cũng vậy”. Chó đá canh giữ cho nơi thờ này thể hiện sự tôn nghiêm về mặt tâm linh. Chẳng hạn, tại di tích Đình làng Địch Vĩ, xã Phương Đình – Đan Phượng – Hà Nội, có thờ nhóm tượng chó đá. Nhóm tượng này gồm nhiều con, làm bằng đá xanh, có kích cỡ nhỏ khoảng 50 đến 60 cm, ước đoán được tạc thế kỉ XVIII. Tại đình và chùa ở Làng Phù Trung (nay là Trung Hiền), Hà Nội, trong khuôn viên của di tích có tượng chó đá. Tượng chó đá đặt trên bệ thờ ở góc bên trái của sân đình. Bệ thờ xây bằng gạch, trát xi măng, giữa đặt một hòn đá tảng chân cột của ngôi đình cũ. Tượng chó tạc bằng đá xanh ở tư thế ngồi, hai chân sau áp sát xuống đất. Thần thái tượng chó linh hoạt, mắt nhìn xa xăm, toàn thân cao một mét. Trước mặt tượng để bát hương, lễ vật đặt vào chân đá tảng hình tròn như cái mâm. Dân làng gọi là quan Hoàng Thạch.

2. Giải mã điềm báo khi chó sủa theo giờ

Phải mất nhiều thời gian, con người mới có khả năng tổng kết được nhiều thông tin trùng lặp khi tiếng chó sủa cất lên. Thông qua sự trùng lặp ngẫu nghiên giữa tiếng chó sủa và sự việc nào đó, con người có thể rút ra một số thông tin về vận khí của con người.

Vào giờ Tý (23 – 1 giờ): người phụ nữ trong nhà có chuyện tranh cãi

Vào giờ Sửu (1 – 3 giờ): trong lòng có sự lo buồn.

Vào giờ Dần (3 – 5 giờ): mất tiền của, đại lợi.

Vào giờ Mão (5 – 7 giờ): thu được tiền tài lớn.

Vào giờ thìn (7 – 9 giờ): có tài vận hanh thông.

Vào giờ Tỵ (9 – 11 giờ): có tin tức của người thân.

Vào giờ Ngọ (11 – 13 giờ): có tin vui vẻ uống, yến tiệc.

Vào giờ Mùi (13 – 15 giờ): vợ con phá tài, hung họa.

Vào giờ thân (15 – 17 giờ): trẻ nhỏ gặp hung họa.

Vào giờ Dậu (17 – 19 giờ): thăng quan tiến chức.

Vào giờ Tuất (19 – 21 giờ): khẩu thiệt, thị phi, hung họa.

Vào giờ Hợi (21 – 23 giờ): kiện tụng thị phi.

Trên thực tế, những dấu hiệu cát hung này đều căn cứ trên kinh nghiệm dân gian được tích lũy sau một thời gian dài.

Trong cuốn Đáp vị trung lập luận sư đạo thư của Viện học gia Liễu Tông Nguyên viết “Khuât tử phú viết:”Bầy chó ở nơi thôn ấp sủa, thạt kỳ lạ”. Ta đến xem thấy đất Thục ẩm nhiều ít nắng, chso thấy mặt trời mà cất tiếng sủa”. Đại ý muốn diễn tả, trong thơ Khuất Nguyên nói: “Chó toàn huyện cất tiếng sủa, lấy làm lạ. Ta đến đất Tứ Xuyên phát hiện, không khí ở đây ẩm thấp, nhiều mưa, ít nắng. Chó nhìn thấy mặt trời mọc, lấy làm lạ mà cất tiếng sủa”. Nhiều lần như vậy khi nghe tiếng cho sủa có thể khiến mọi người nghĩ tới việc mặt trời mọc.

3. Chó sủa liên hồi trong đêm nói lên điều gì?

Dân gian Việt Nam vẫn lưu truyền một quan niệm như sau: nếu như chó nhà bạn bỗng nhiên sủa trong đêm, thì đó là vì nhà bạn có trộm. Nhưng nếu không phải, thì ấy là do chú chó đã nhìn thấy… các cụ hiện về.

Trên thực tế thì không chỉ Việt Nam, mà nhiều tín ngưỡng khác cũng cho rằng chó hoặc mèo có khả năng nhìn thấy những sự vật không thuộc về trần gian. Chúng có thể tương tác với người đã khuất, nhìn – hoặc cảm nhận được hồn ma.

Đầu tiên, giác quan của chó rất nhạy bén, vượt trội so với con người, đặc biệt là khứu giác và thính giác. Chó có cái mũi nhạy hơn chúng ta tới 10.000 lần, trong khi đôi tai cho phép chúng nghe được những âm thanh cách xa hàng chục cây số.

Nếu như ma tồn tại, chúng sẽ tỏa ra năng lượng. Và với khả năng của loài chó, chúng hoàn toàn có thể cảm nhận được nguồn năng lượng ấy.

Theo nhà sinh vật học Rupert Sheldrake, chó thậm chí có thể cảm thấy được những thứ vô hình như thời gian. Một số nghiên cứu khác còn chỉ ra chó có thể nhận diện được những căn bệnh nan y, như ung thư chẳng hạn. Vậy nên, quan điểm này hoàn toàn có cơ sở.

Tuy nhiên những người không tin vào ma đương nhiên sẽ chẳng chịu thua. Họ cũng có những lý giải rất tốt để phản bác lại những quan điểm trên.

Về việc chó sủa liên hồi trong đêm, thực chất đây là một hiện tượng đã được chứng minh từ lâu. Do có giác quan nhạy bén, loài chó có thể cảm nhận được những rung động trong không khí từ rất xa.

Vậy nên khi thấy chó sủa trong đêm, nhiều khả năng đó là dấu hiệu của một cơn giông đang ập đến. Có thể hôm sau khu vực bạn sống hoặc một vài khu vực lân cận sẽ có mưa.

Việc chó tự nhiên quay vào tường sủa liên hồi cũng vậy. Chúng vốn có thể nghe được những âm thanh có tần số siêu nhỏ, tức là những con bọ, hay chuột chui rúc trong tường cũng có thể khiến chúng điên tiết mà sủa nhặng lên.

Tổng Hợp Fanfic + Trung Văn Yunjae (2)

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

( Bộ này rất hay, đọc thấy rất thực, có ngược. Bộ này rất nổi tiếng trong đam Yunjae)

Author: 冢景芷熙 – Trủng cảnh chỉ hi (Zhong Jing Zhi Xi)

Editor: Tukimi (từ chap 1 ~ 58) + Kayallove (Còn lại)

( Đam mỹ cũng rất nổi a. Đọc truyện này, mới biết được giới hạn của tình yêu thật sự là như thế nào….Một đam mà Jerry bị ám ảnh luôn.)

Tác giả: Bỉ Ngạn Hoa Thương

Editor: Flower Nhật

Thể loại: Hiện đại, lạnh lùng mafia công x thường xuyên chửi thề thụ, 1vs1, HE.

VÔ NGÔN DĨ ĐỐI Tác giả: Thiển Dạ Nguyệt

Editor: Berry Q

Thể loại: Mafia lạnh lùng công x mafia cứng đầu thụ, ngược, ngọt, 1vs1, HE.

( Cái này cũng rất hay, nhân vật xây dựng cũng hấp dẫn. Cường công – cường thụ….)

Editor: Kayallove a.k.a Kim Hữu Phong & Kjmmin a.k.a Trịnh Mân

( Phụ tử, cha nuôi…cũng khá hay.)

CỬU THỤC + PHẢN BỘI

Editor: SagittsYJ

Thể loại: YunJae trung văn, hiện đại, xã hội đen, yêu mị quật cường thụ, bá đạo lãnh khốc công, trước ngược sau ngọt.

( Bộ này Jerry cũng rất thích, nhưng chuẩn bị tâm lý trước khi đọc a !)

Author: Phác Hi Kê (朴熙禾)

Editor: Mây

TA LÀ CỦA NGƯƠI MÊU

Editor: Kayallove a.k.a Kim Hữu Phong, Tiểu Băng

Tác giả: _漫天绚烂

Edit + Beta: Linhlinh Vũ + Takochan

( SE, Cũng ngắn. Ta thích những câu chuyện như này, tuy nghịch lí nhưng không thấy khinh bỉ chút nào.)

Author : Cashting

Editor : Ginny

( Hay, đúng thể loại Je thích, cường công cường thụ, cũng có ngược.)

CON NÓI CON KHÔNG CẦN GIA SƯ Author : Mã Dũng Tùng Nhân

Editor : Ginny

GAME ONLINE 33 NGÀY Author : Bất Khí Gia Đích Đậu Hoa Tương

Editor : Ginny

( Bộ võng du mà ta thích nhất <3)

BOUND-RÀNG BUỘC ( YJ ver)

Tác giả: 柠檬火焰

Editor : Jihyo + Jsmom

( Ôi, truyện này có nhiều cảnh ngược lên ngược xuống, tâm hồn mỏng manh không nên đọc.)

ĐẠI HỌC THANH XUÂN KÝ SỰ Tác giả: Cữu Triết Huân

Editor: Kashin

( Không hề có ngược, chỉ có hài muốn chết và ngọt cũng muốn chết a !)

SEPTEMBER LOVE Tác giả: Trịnh gia Kim tiểu quai

Editor: Hyo chan

Tác giả: 叮糖 (Đinh Đường)

Editor: Hyo chan

( Cũng khá hay đó mấy bạn !)

CẬU NHÓC RẮC RỐI Tác giả: hamble

Editor : Hyo chan

Editor: Diệt Tuyệt sư thái

Cứ từ từ ta sẽ cập nhật dần dần, đam về YJ thì kể cả đời cũng không hết quá !

Mặt Trái Của Văn Hóa Nuôi Chó Mèo Tại Nhật

Người Nhật nổi tiếng yêu thích động vật và có rất nhiều gia đình nuôi chó mèo như một thành viên trong gia đình. Theo Hiệp hộ thú cưng Nhật Bản, tính đến năm 2010 có hơn 21 triệu con chó và mèo được nuôi như thú cưng tại Nhật, nghĩa là còn nhiều hơn số trẻ em của đất nước này. Tuy nhiên tình yêu thương động vật này đem lại cũng tạo ra nhiều vấn đề cho xã hội Nhật.

Nuôi chó mèo thay vì nuôi con Một trong những vấn đề nhức nhối trong xã hội Nhật là tình trạng già hóa dân số. Tuy nhiên nhiều người Nhật thay vì sinh con để cái thì lại nuôi dưỡng và chăm sóc thú cưng. Với họ việc nuôi một con vật đơn giản không gặp nhiều áp lực như nuôi một đứa trẻ. Chó và mèo cũng có thể đem lại cho họ cảm giác gần gũi và được yêu thương. Tuy nhiên việc dồn tình yêu cho thú vật và bỏ qua nghĩa vụ tạo ra thế hệ trẻ cho đất nước này tạo ra những nguy cơ lớn cho xã hội Nhật: thiếu hụt lực lượng lao động dẫn đến áp lực trong việc tiếp nhận các dòng người nhập cư, những người già chỉ sống với những con thú cưng sẽ không có ai chăm sóc và chết dần chết mòn trong cô độc,…

Pet shop và nỗi đau của những con vật bị giày vò Sự bùng nổ trào lưu nuôi thú cưng ở Nhật dẫn đến sự ra đời của các pet shop. Những cửa hàng này bên cạnh việc bán đồ ăn và vật phẩm cho thú nuôi còn bán cả chó, mèo, vẹt, thỏ  và nhiều loại thú cưng khác. Tuy nhiên chuyện này gây ra rất nhiều nỗi đau cho những con vật bị đem ra buôn bán. Có khoảng 1/5 chó mèo bị chết trong quá trình vận chuyển. Hơn thế nữa người ta chỉ thích mua chó mèo lúc còn nhỏ cho dễ nuôi nên nhưng con vật không bán được sau 2 đến 4 tháng sẽ được chuyển tới các trung tâm xử lý động vật để giết bằng hơi ngạt nhằm giảm chi phí chăm sóc cho các cửa hàng. Ngoài ra các con vật được bày bán trong pet shop bị sống tách mẹ từ lúc sinh ra và nhốt trong những cái lồng nhỏ bé và chật hẹp nên sẽ gặp phải những áp lực lớn và phát tiển bất bình thường.

Những con vật bị bỏ rơi Bên cạnh những người nuôi chó mèo có ý thức thì có những người chỉ nuôi theo trào lưu. Quá dễ dàng để sở hữu một con thú nuôi với giá rẻ khiên nhiều người mua thú nuôi một cách vô tội vạ. Sau một thời gian khi cảm thấy chán thì họ lại vứt chúng ra đường khiến số lượng chó mèo hoang ở Nhật tăng lên một cách nhanh chóng. Ngoài ra việc những con thú nuôi phát triển không bình thường dẫn đến những hành vi không kiểm soát được và người nuôi buộc phải bỏ chúng đi. Một phần trong số chó mèo hoang này được đưa đến các trung tâm bảo trợ động vật và chờ người đến nhận nuôi, sau vài tuần nếu không được ai nhận về thì chúng lại bị đưa đến các lò giết động vật bằng hơi ngạt. Phần còn lại đi lang thang rồi chết ở ngoài đường.

Giải pháp nào cho chuyện này? Hiện nay ở Nhật có một số trung tâm lai giống nhằm thay thế dần các pet shop. Các trung tâm này có không gian rộng lớn và nuôi chó mèo một cách tự nhiên nhằm giúp cho thú cưng có sự phát triển bình thường. Những người muốn mua chó mèo có thể đến các trung tâm này và mua lại những con thú nuôi đã cứng cáp. Ngoài ra còn có đề xuất xây dựng các trung tâm chăm sóc chó mèo công cộng. Thay vì nuôi chó mèo ở nhà những người yêu thích chó mèo có thể đến trung tâm để chăm sóc và nuôi dưỡng các con vật. Tuy nhiên những giải pháp này hiện nay vẫn chưa được thực hiện trên diện rộng và những vấn đề về chó mèo ở Nhật vẫn còn khá nhức nhối.

H.M iSenpai. (Bài viết có sử dụng một số thông tin trong luận văn của tác giả, yêu cầu ghi rõ tên tác giả và iSenpai khi chia sẻ)

10 Năm Đợi Chủ Trong Vô Vọng, Lòng Trung Thành Của Chú Chó Bỗng Hóa Huyền Thoại Nước Nhật

10 năm đợi chủ trong vô vọng, lòng trung thành của chú chó bỗng hóa huyền thoại nước Nhật

Nếu đã từng có dịp tới thăm nhà ga Shibuya, Nhật Bản, hẳn bạn sẽ biết rằng khu vực này có đặt tượng đồng của một chú chó giống Akita có tên là Hachiko. Có lẽ bạn đã quá quen thuộc với hình ảnh về lòng trung thành ấy, nhưng câu chuyện cũ về Hachiko vẫn sẽ thi thoảng khiến bạn buồn khi được nhắc tới.

Cuối tháng 4 năm 1934, hàng ngàn người dân Nhật Bản cùng đổ về ga tàu Shibuya, Tokyo để tham dự một sự kiện đặc biệt. Vị khách quý của chương trình này nhẫn nại lắng nghe bài phát biểu dài lê thê từ Thị trưởng quận Shibuya đến giáo sư Đại học Tokyo với khuôn mặt không chút biến sắc. Không lời nói hoa mĩ nào có thể khiến nhân vật này thay đổi ánh mắt đượm buồn, bởi nó là Hachiko, một chú chó giống Akita. Sau phần phát biểu, thị trưởng quận dắt một cô bé qua đám đông, tiến tới một khối đá phủ lụa bên trên. Cô bé vươn tay lật tấm vải. Tiếng hò reo vang lên khi một Hachiko bằng đồng thau, to vừa đúng kích cỡ thật hiện lên. Hàng ngàn người chen tới chụp ảnh bức tượng này, mua những đồ kỉ niệm như bánh gạo Hachiko, muối vừng Hachiko… được bán ở các cửa hàng cạnh ga. Riêng Hachiko bằng xương bằng thịt thì chẳng buồn liếc nhìn bức tượng của chính mình. Nó không quan tâm những gì mà người khác làm. Điều Hachiko ngóng đợi nhất, là hình bóng một người mà suốt 9 năm nay nó chưa được gặp lại.

Chú chó nổi tiếng với những kí ức buồn

 

Hachi là chú cho thuộc giống Akita quý hiếm của Nhật Bản.  

Vốn là người độc thân, giáo sư Ueno coi Hachi như con mình. Ông dành phần lớn thời gian rảnh để chăm sóc, dạy dỗ Hachi. Sống trong tình thương yêu dào dạt từ chủ, Hachi nhanh chóng trở nên quấn quít, một tấc không đi, một li không rời với ông Ueno.

Sáng sáng, ông Ueno cùng Hachi thường đi bộ ra ga Shibuya gần nhà. Hachi luôn đứng đợi bóng giáo sư khuất sau hàng rào nhà ga rồi mới quay lưng về. Cứ đúng 3 giờ chiều, chú lại có mặt trước bến để đợi đón chủ. Dù mưa rơi hay tuyết giăng mù trời, Hachi chưa bao giờ vắng mặt buổi nào.

Ngày 21/5/1925, cơn đột quỵ do xuất huyết não ngay trên giảng đường đã khiến giáo sư Ueno mãi mãi không tỉnh dậy được nữa. Đám tang giáo sư được tổ chức, Hachi cũng có mặt nhưng nó nào biết chuyện gì đang xảy ra.  

Ban đầu, hành khách tới ga vô cùng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của một chú chó lớn.  

Chiều hôm đó, Hachi vẫn vui vẻ chạy ra ga Shibuya đón chủ. Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi mà bóng dáng quen thuộc ấy vẫn biệt tăm. Dù chẳng hiểu lí do tại sao ông chủ không xuất hiện nhưng Hachi vẫn theo thói quen mà đợi chờ ở sân ga, không thiếu một ngày. Nó nghĩ rằng, chỉ cần nó có mặt ở đó, ông Ueno nhất định sẽ xuất hiện.

Thế rồi ngày cứ nối tiếp ngày, Hachi đã đợi đón ông Ueno tại sân ga Shibuya được 9 năm, 9 tháng, 15 ngày.

Câu chuyện về lòng trung thành lay động cả nước Nhật

Vào năm 1932, tức là 7 năm sau khi ông Ueno mất, một sinh viên của ông đã quyết định viết một bài báo kể về câu chuyện cảm động này. Hình ảnh của Hachi, với ánh mắt buồn đến đau lòng, cần mẫn nằm dài ở sân ga Shibuya được xuất hiện trên trang nhất tờ Tokyo Asahi.  

Nhiều người bắt đầu quan tâm, lo lắng tới chú chó cô độc hơn. Hoàng hậu Nhật Bản đặc biệt dành tặng lời khen cho Hachi. Nhân viên sân ga Shibuya – những người trước kia từng đánh đuổi, thậm chí quết sơn lên người Hachi – cũng dọn sẵn một ổ lót lông trong phòng trực để chú chó nằm nghỉ mỗi khi thời tiết xấu.

Học sinh mỗi khi đi qua sân ga đều tiến tới và vuốt ve Hachi. Chú chó vẫn im lặng nằm đó, không cắn, càng không sủa lại bất kì người lạ nào. Các bác sĩ thú ý cũng tình nguyện tới chăm sóc, khám chữa cho chú chó giống Akita quý hiếm. Hachi không trở thành chó hoang bởi nó vẫn được nuôi bởi người hàng xóm quen của giáo sư Ueno. Tuy nhiên, niềm vui và động lực duy nhất khiến Hachi tươi tắn trở lại đã không còn xuất hiện nữa.

Tên của Hachi được đổi thành Hachiko, nghe trang trọng, trìu mến, thân thương và âu yếm hơn.

 

Cứ mỗi khi ăn xong, Hachi sẽ chạy về qua nhà giáo sư Ueno rồi sau đó đi tới sân ga Shibuya đợi chủ. Chú chó không còn phân biệt thời gian đứng đợi như trước mà sẽ ở ga bất cứ khi nào có thể.

“Trước đây, hành khách thường than phiền rất nhiều về Hachiko bởi nó cứ đứng mãi một vị trí, suốt ngày ngày qua tháng nọ. Chúng tôi từng tìm cách xua đuổi chú chó trung thành này nhưng nó chẳng bao giờ chịu rời đi. Cứ có dịp là nó lại ra ga, đứng trước cửa soát vé, ngoan ngoãn và im lặng ngóng về phía trong. Vào những buổi chiều tà, trông nó buồn và cô đơn lắm.” – một nhân viên sân ga kể lại.  

Lễ khánh thành bức tượng Hachi được diễn ra ở trước ga Shibuya.  

Tháng 4 năm 1934, sau khi câu chuyện về Hachiko được xuất hiện trên sách giáo khoa, người ta đã quyên góp tiền để dựng một bức tượng bằng đồng của chú chó trung thành, đặt trước sân ga Shibuya – nơi các hành khách vẫn thường hội ngộ người thân. Sự ra đi khiến cả xứ Phù Tang tiếc thương Sau gần 10 năm ngóng chủ trong vô vọng, sức khỏe của Hachi yếu đi rất nhiều. Ngoài việc bị liệt tai trái từ năm 1929, Hachi còn bị đau tim, ung thư phổi và viêm khớp. Vào ngày 8/3/1935, Hachi không thể tiếp tục đợi chủ được nữa. Chú chó đáng thương đã trút hơi thở cuối cùng vào một tối tuyết phủ dày trên con phố ở Shibuya.  

Hình ảnh đầy đau xót cuối cùng của Hachiko.

Người ta không khỏi đau xót cho sự ra đi của Hachi tội nghiệp. Họ đồn rằng con phố nơi Hachi ngủ gục là nơi nó chưa từng đi qua nhưng thân xác Hachi lại tình cờ hướng về phía giáo sư Ueno yên nghỉ. Cuộc đời của chú chó trung thành đã kết thúc sau một thập kỉ đợi chủ trong vô vọng. Năm ấy, Hachi chưa tròn 12 tuổi.  

Rất nhiều người đã tới viếng thăm chú chó đáng thương.  

Lịch sử nước Nhật chưa bao giờ chứng kiến cái chết của chú chó nào mà sức ảnh hưởng lại lớn như Hachiko. Hình ảnh Hachiko xuất hiện trên trang nhất rất nhiều tờ báo. Người ta còn dành hẳn một ngày để đưa tang Hachi.

Trong thời kì chiến tranh, bức tượng Hachi được mang ra để làm vũ khí. Tới năm 1948, người ta đã đúc một bức tượng mới đặt ở cửa bắc ga Shibuya, người dân quen gọi đó là cửa Hachiko.  

Bức tượng Hachi chạy tới đoànt tụ bên giáo sư Ueno đã được Đại học Tokyo dựng lên vào năm 2024 và đặt tại khuôn viên của trường.

Tới nay, câu chuyện về chú chó ở quận Nagano 10 năm đợi chủ vẫn khiến biết bao người xúc động khi nhắc đến. Cả nước Nhật dấy lên phong trào phát triển giống chó hiếm Akita với mong muốn sẽ có được người bạn trung thành như Hachiko. Vào ngày 8/4 hàng năm, lễ tưởng niệm Hachiko sẽ được tổ chức bởi một hội có tên “Hội bảo tồn và duy trì tượng chú chó trung thành Hachiko”.  

Mỗi tháng sẽ có người tới lau dọn bức tượng chú chó Hachi.

Câu chuyện về Hachiko không chỉ là hình ảnh bất diệt của lòng trung thành mà còn mang lại sự kết nối chặt chẽ giữa con người với nhau. Phải chăng đó cũng là sự đền đáp xứng đáng cho 10 năm ngóng đợi trong tuyệt vọng của huyền thoại 4 chân?   

Nguồn: tổng hợp

 

 

Cập nhật thông tin chi tiết về Rượu Trong Nền Văn Hóa Tửu Trung Hoa trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!