Xu Hướng 2/2024 # Người Đàn Ông Pháp Thuê Trọ Sài Gòn Để Nuôi Hàng Trăm Chú Chó, Mèo Bị Bỏ Rơi # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Người Đàn Ông Pháp Thuê Trọ Sài Gòn Để Nuôi Hàng Trăm Chú Chó, Mèo Bị Bỏ Rơi được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Leopold Vincent (tên đầy đủ Vincent Leopold Marcel Pascal), 51 tuổi, sinh ra ở Ouistreham, thuộc vùng Normandy, miền Bắc nước Pháp. Anh từng làm nghề xăm hình, nhân viên pha chế trong các quán ruợu và làm việc ở một trung tâm kinh doanh băng đĩa. Sau đó, anh rời nước Pháp để đến Campuchia làm ăn theo lời mời của một người quen. Tại đây anh đã gặp vợ mình – một phụ nữ Việt Nam nên quyết định chuyển sang Việt Nam sinh sống.

Khi còn ở phố Tây (Q.1, TP. HCM), vợ chồng Leopold có một căn nhà dùng làm tiệm cắt tóc và cho các khách nước ngoài thuê phòng. Vợ chồng anh quyết định thuê căn nhà đó để thuận tiện cho việc thực hiện dự án cứu giúp động vật. Vì một vài trục trặc nhỏ, anh Leo đã không thể ở cùng vợ và anh thuê một căn nhà khác ở quận 2 để nuôi những chú chó mèo của mình.

Khi chúng tôi liên lạc với Leopold với mong muốn thực hiện bộ ảnh sinh hoạt đời thường của anh cùng những “người bạn” chó mèo, anh vui vẻ đồng ý và cho phép tôi gọi anh bằng tên thân mật là Leo. Ngôi nhà mà Leo đang thuê trọ nằm trong một hẻm sâu ở Sài Gòn, chúng tôi không thể nói rõ địa chỉ cụ thể vì không muốn làm xáo trộn cuộc sống của Leo cũng như để bảo vệ lũ chó, mèo không bị bắt trộm.

Ban đầu khi thực hiện bộ ảnh này, chúng tôi dự định đặt tên là “Những chú mèo của Leo”, nhưng trong một lần trò chuyện cùng Leo và hỏi rằng vì sao anh có thể nhớ hết tên của gần 100 con mèo anh từng cứu trợ và nuôi nấng, Leo nói: “Vì những chú mèo không phải là vật nuôi, với tôi, chúng là những người bạn. Nếu chúng ta có thể nhớ tên 100 người bạn của mình thì tôi cũng có thể nhớ tên 100 người bạn đặc biệt này của tôi chứ”.

Ngôi nhà của “Leo và những người bạn” chỉ tầm 15m2, lần đầu tiên chúng tôi thấy một người nước ngoài sống tại Việt Nam có thể ở trong một ngôi nhà có diện tích nhỏ hẹp như vậy. Chỉ có duy nhất một phòng và Leo dành phòng đó cho tất cả gần 60 chú mèo mà anh đang nuôi nấng. Anh ngủ ở gian trước của ngôi nhà, nơi có một chiếc bàn làm việc với máy tính và một chiếc giường nhỏ.

Leo dành căn phòng duy nhất trong ngôi nhà trọ nhỏ hẹp để cho lũ mèo sinh sống.

Một vài chú chó sẽ cùng Leo ở gian trước của căn nhà trọ.

Với dự án giải cứu chó mèo ở Sài Gòn, Leo lập ra 2 đường dây nóng bằng tiếng nước ngoài và tiếng Việt để tiếp nhận thông tin giải cứu chó mèo gặp nguy hiểm. Bên cạnh đó, Leo còn đăng thông tin và hình ảnh của những con vật mà anh đã đưa về nhà trên website chúng tôi do anh lập nên.

Leo hiện đang điều hành trang web về bảo vệ động vật. Tất cả số tiền dành dụm được bằng những công việc trước đây, anh dành để mua thức ăn và đưa chó, mèo bệnh đi chữa trị. “Tôi ăn chay nên sao cũng được, tôi không tiêu tốn nhiều tiền cho bản thân. Một bữa ăn với cơm và rau là quá đủ với tôi”, Leo nói.

Với những chú mèo đang trong thời gian chữa trị vì mắc bệnh, Leo cách ly chúng ở gian sau ngôi nhà, để tránh lây cho những con vật khác.

Anh tiêm ngừa vacxin đều đặn cho từng “người bạn” của mình.

Có khoảng 60 chú mèo trong căn phòng này. “Người Việt Nam thích nuôi chó hơn mèo, nên tôi có thể tặng những chú chó cho các gia đình thực sự yêu mến chúng. Còn những chú mèo thì tôi nuôi chúng ngày qua ngày, từ những con vài ngày tuổi cho đến khi chúng già yếu, vì không có nhiều người thích nuôi mèo ở Sài Gòn”, Leo cho biết. Leo rất ít khi ra khỏi nhà vì phải chăm sóc cho từng con chó, mèo trong nhà mình. Khi những người bạn của anh biết có trường hợp chó mèo bị bỏ rơi hoặc bị thương cần cứu giúp thì sẽ mang đến tận nhà cho Leo, hoặc gọi anh đến địa điểm tìm thấy con vật bị bỏ rơi đó. Một ngày, Leo phải chi ra hơn 300 nghìn tiền mua thức ăn cho tất cả lũ chó mèo nhà mình. Chưa kể đến tiền thuốc men và tiêm vacxin định kỳ cho từng con.

Những chú mèo chờ đợi được ăn bữa ăn đầu tiên trong ngày.

Leo cho biết, anh may mắn có được những người bạn và các nhà hảo tâm thường xuyên mua tặng thức ăn cho chó mèo để hỗ trợ anh.

Góc bếp và nhà vệ sinh. Leo đang lau rửa những cái thau đựng thức ăn cho mèo.

Leo đặc biệt rất tức giận khi nói đến nạn trộm cắp và ăn thịt chó mèo. “Ngày xưa, khi con người trong hoàn cảnh khó khăn nghèo khó, bất đắc dĩ họ phải ăn thịt chó mèo để sống, đó là chuyện xưa. Giờ đây chúng ta không thiếu thứ gì, chúng ta còn nhiều lựa chọn hơn là việc cứ ăn thịt những con vật nuôi của người khác”.

Một ngày Leo dọn phòng cho những chú mèo 3 lần, 1 lần dọn dẹp trong vòng nửa tiếng.

Khoảnh khắc hạnh phúc của Leo khi được vui đùa bên những “người bạn” của mình.

Leo luôn tiếp nhận những trường hợp chó, mèo bị bỏ rơi. Anh có thể nói được tiếng Anh và tiếng Pháp, nếu bạn có đủ điều kiện, tình yêu thương để nhận nuôi chó, mèo hoặc nếu bạn có thể trợ giúp cho “Leo và những người bạn”, hãy liên lạc với anh ấy qua facebook cá nhân tên Leopold Lee Vincent.

(Ghi theo lời kể của Nguyễn Huỳnh Hữu Nghĩa – SV năm cuối ngành Nhiếp ảnh – ĐH Sân khấu Điện ảnh TP.HCM

Video được xem nhiều nhất

Những Chú Chó Mèo Bị Bỏ Rơi Và Hàng Rau Của Bà Cụ Không Gia Đình Ở Sài Gòn

Đã từ rất lâu, người dân trên đường Nguyễn Huy Tự (Q.1, chúng tôi đều quen thuộc với dáng người gầy gò, ốm yếu, khuất sau hàng rau của bà Nguyễn Thị Tám. Ở hàng rau đấy, bà Tám cùng những chú chó mèo nhặt được đùa vui cả ngày mà không biết chán…

Sáng loay hoay bán mớ rau, đêm về, bà Tám nằm co ro khuất sau hàng rau còn thừa, ôm lũ chó mèo của mình chìm vào giấc ngủ. Bà Tám sinh năm 1930, quê ở Mỹ Tho, Tiền Giang. Trước kia, vợ chồng bà đông con nhưng không ngờ cuối cuộc đời, bà lại ôm chó mèo và nhận chúng là con của mình.

Ngày xưa, gia đình bà Tám cũng như bao gia đình khác ở Tiền Giang. Sáng sớm bà và chồng dẫn con ra đồng làm ruộng đến tối mịt mới về, khi bà bận làm thì ông tranh thủ hái mớ rau dại, bắt vài con cá đồng rồi thay phiên cho bà lên nấu cơm. Cả nhà ăn cơm dưới bóng râm, tiếng nói, tiếng cười rộn rã. Bà Tám nhìn xa xăm: “Lúc đó cả nhà tôi vui lắm, tuy cực khổ một chút nhưng đi đâu, làm gì cũng có nhau. Cả đàn con tinh nghịch, sớm tối cứ hát ca vang nhà. Ông già nhiều khi không ngủ được cũng sinh bực bội nhưng ông ấy là người thương con hết mực, thế mà…”, bỏ lửng câu nói, bà Tám ngậm ngùi, bà không còn nước mắt để khóc thân tủi phận.

Nhà bà Tám có bảy đứa con thì năm đứa liên tục mất đi trong một trận dịch tả. Nỗi đau mất con chưa nguôi ngoai thì cụ ông cũng bỏ bà mà đi. Quá đau buồn, năm 1968, bà quyết định bồng bế hai đứa con còn lại bỏ nơi chứa đựng cả hạnh phúc lẫn khổ đau để đến Sài Gòn. Lúc đó bà nghe người ta nói, Sài Gòn là nơi hoa lệ, dễ sống, dễ kiếm tiền, bà không muốn con bà như anh chị của chúng, chết vì không có tiền chữa bệnh, vì nghèo, vì khổ. Cuộc sống không như sự mong đợi, đến đất Sài Gòn không lâu, hai con của bà cũng bệnh nặng rồi qua đời, để lại một mình bà cô đơn nơi đất khách.

Gần 50 năm đến Sài Gòn, là ngần ấy năm bà phải ngủ ngoài hiên nhà người ta, xin thức ăn thừa để sống. Tiết kiệm được chút vốn, ngày ngày bà lấy rau bán lại kiếm lời, thế nhưng cả năm tích góp, một tháng bệnh cũng bằng không. Sống một mình cũng quen, nhưng nhiều lúc thấy người ta có con, có cháu bà lại tủi phận khóc ròng. Một lần có con mèo đi lạc, nhìn bà kêu lên than đói, bà cho nó tí cơm thừa. Bà nghĩ nó ăn xong cũng sẽ bỏ bà mà đi, thế nhưng nó cứ quanh quẩn, cọ mặt vào chân bà nũng nịu, từ đó bà xem nó như đứa con của mình, luôn ôm nó bên người khi vắng khách.

Tiếng kêu của mèo bà nuôi dần thu hút những con mèo hoang khác, có lần chúng đến quá đông, bà phải nhường phần ăn của mình lại cho chúng, nhưng cảm giác vui đến lạ, cứ như ngày xưa, khi các con của bà còn bên cạnh. Bà Tám chia sẻ: “Có tụi nó ở đây vui lắm, chúng háu ăn, tranh nhau để được tôi bế, có lần tôi nuôi đến gần chục con, nhưng đêm đến người ta lén bắt hết, lấy luôn tiền vốn, tôi phải đi xin chủ bỏ rau cho tôi bán trước, rồi trả tiền sau. Nhiều khi bán ế không đủ tiền trả, người ta cũng không trách tôi, nhưng tôi buồn lắm vì họ cũng đâu có khá hơn mình”.

Qua năm tháng cơ cực của cuộc đời, tài sản quý giá nhất của bà bây giờ là những lúc nhìn “mấy đứa con” tranh nhau ăn, tranh nhau để được bà ẵm bồng. “Đối với tôi, như vậy là tôi quá giàu rồi!”

Nguồn: Trí Thức Trẻ

Chuyện Về Người Đàn Ông Chuyên Cứu Hộ Chó, Mèo Bị Bỏ Rơi Ở Huế

Đã gần 4 năm nay, bất kể ngày thường hay ngày lễ, anh Trần Văn Sơn (SN 1987 quê ở Hà Tĩnh) vẫn đều đặn đến căn nhà nhỏ nằm sâu trong kiệt 24 đường Vũ Ngọc Phan (TP Huế), để cho ăn và chăm sóc những chú chó, mèo anh cưu mang được mỗi ngày 2 bữa và trở về nhà khi trời đã xế chiều. Dẫu vậy, nhưng vừa về đến nhà thì anh lại tất bật dọn vệ sinh và chuẩn bị thức ăn cho đàn chó nhỏ bụng đang đói meo.

Gặp được anh Sơn tại một cửa hàng nhỏ nằm trên đường Trần Thúc Nhẫn(TP. Huế), tay đang vuốt ve chú chó mà bạn anh mang gửi, anh vừa vuốt ve vừa nói, từ khi lên đại học, anh cùng những người bạn đã đi tìm và đem những chú chó, mèo hoang, bị bỏ rơi, bị chủ đánh đập, bạo hành về nhà để chữa bệnh và chăm sóc. Ước mơ sau này sẽ mở một trung tâm cứu trợ chó, mèo từ đó bắt đầu nung nấu.

Tuy nhiên, nhiều “ấp ủ, dự định” là vậy nhưng vì điều kiện thực tế đang còn nhiều khó khắn nên ban đầu, anh Sơn chỉ mang những chú chó, mèo bệnh nặng về nhà để điều trị, chăm sóc.

Sau một thời gian, với sự hỗ trợ của những người anh em, bạn bè, cùng với số vốn lớn mà anh Sơn tự bỏ ra, anh đã thành lập “Hội cứu trợ pet” do anh đứng đầu đồng thời thuê một căn nhà nhỏ để thuận lợi hơn trong việc chăm lo cho những người bạn 4 chân này. Căn nhà nhỏ trên, trước kia là một căn nhà hoang, sau khi thuê về, anh đã bỏ tiền túi ra để sửa sang lại tất cả từ rào chắn, chuồng trại, bờ tường, khu vui chơi cho chó, mèo để chúng có một không gian sống thoải mái nhất. Không những vậy, anh Sơn đều lo từ thức ăn, nước uống cho đến chi phí chữa bệnh cho chúng.

Trạm cứu trợ của anh Sơn bắt đầu đi vào hoạt động, tính đến thời điểm hiện tại đã được gần 4 năm. Mỗi năm trung bình anh Sơn cưu mang, chăm sóc gần 200 chú chó và cả mèo bị bỏ rơi. Trong đó, có những trường hợp đặc biệt khiến anh Sơn khó lòng nào mà quên được. Khi những chú chó được anh chăm trở nên nhanh nhẹn, khỏe mạnh trở lại thì anh sẽ giao chúng cho chủ mới, những người thật sự yêu thương chúng.

Anh Sơn kể cho chúng tôi nghe, vừa qua anh có nhận về chăm sóc một chú chó bị ung thư bộ phận sinh dục. Đây là chú chó mà anh vô cùng tâm huyết, vì lúc đầu nhận chú chó này về đã mang bệnh rất nặng. Nhiều bộ phận trên cơ thể lỡ loét nghiêm trọng đặc biệt là ở bộ phận sinh dục, anh cứ tưởng là sẽ không qua khỏi.

“Khi tôi đến gần thì thấy nó đã mất gần hết sức lực, đứng còn không vững, vì thấy vấn đề mà nó đang gặp phải cực kì phức tạp, tôi đã mang nó đi “xạ trị” ung thư nhiều lần nên cũng tốn rất nhiều kinh phí. Nhưng vì thật sự quá thương nó nên dẫu khó khăn thế nào tôi cũng không màng”, anh Sơn kể lại.

Sau một thời gian tích cực cứu chữa, đến nay chú cho này sức khỏe đã ổn định và bắt đầu biết nghe lời. Những vết thương trên cơ thể cũng bắt đầu lành lặn.

Tôi cảm nhận được sự trung thành tuyệt đối của những chú chó đối với con người. Dù bạn có sang, hèn, đói rách hay giàu có như thế nào đi chăng nữa thì những chú chó tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ bạn”. Có lẽ, cũng chính điều này đã thôi thúc và tạo động lực giúp anh Sơn phải làm gì đó để bảo vệ chúng.

Không những cứu chó hoang, anh Sơn còn đến tận những điểm tập kết, buôn bán chó mèo ở Phú Bài, Tứ Hạ,… để cưu mang những “người bạn” có hoàn cảnh đặc biệt như bị thương nặng, mang thai… Nhiều lúc còn xảy ra cãi cọ giữa anh Sơn và những người buôn bán nhưng anh vẫn quyết tâm cứu chúng cho bằng được.

Không ít trường hợp có những kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của anh Sơn, xin những chú chó mèo đã được anh sơn chăm sóc tốt về rồi bán kiếm tiền nhằm mục đích kinh doanh, vụ lợi. Tuy nhiên những trường hợp này đều bị anh Sơn phát hiện và ngăn chặn kịp thời.

Tuy gặp nhiều khó khăn và vất vả nhưng vì lòng đam mê, tình yêu thương với những người bạn này mà anh Sơn không bao giờ từ bỏ việc cứu sống chúng. Anh Sơn luôn hi vọng sau này sẽ mở được một trung tâm lớn hơn để cứu thêm được nhiều chó, mèo hơn nữa.

“Quan điểm của mình là những chú chó, mèo mà mình cứu được thì mình không bán, và chỉ tặng cho những ai biết trân quý chúng. Mặc dù việc làm này không mang lại lợi ích kinh tế nhưng thay vào đó, người ta sẽ nhìn Huế một cách nhìn nhìn khác, sẽ không còn một chú chó, mèo lang thang ngoài đường. Từ đó, Huế sẽ đẹp hơn trong mắt mọi người, nhất là khách du lịch nước ngoài. Hi vọng rằng mọi người sẽ hiểu và giúp đỡ tôi nhiều hơn trong công tác cứu trợ”, anh Sơn chia sẻ.

Cảm Động Người Pháp Nhận Nuôi Chó Mèo Ở Sài Gòn

Đến Việt Nam vào năm 2004, hiện là “cha đỡ đầu” cho hàng chục chú chó mèo bị bỏ rơi tại TP. Hồ Chí Minh, ông Vincent Leopold Marcel Pascal (50 tuổi, người Pháp) được những người yêu động vật vô cùng trân trọng.

Câu chuyện chăm sóc chó mèo hoang của ông từng gây sốt trên mạng và nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ bạn trẻ Việt.

Theo báo Đất Việt, Leopold Vincent (tên đầy đủ Vincent Leopold Marcel Pascal) sinh ra ở Ouistreham, thuộc vùng Normandy, miền Bắc nước Pháp.

Ông Leopold Vincent từng làm nghề xăm hình, nhân viên pha chế trong các quán ruợu và làm việc ở một trung tâm kinh doanh băng đĩa. Sau đó, ông rời Pháp để đến Campuchia làm ăn theo lời mời của một người quen. Tại đây ông đã gặp vợ mình – một phụ nữ Việt Nam nên quyết định chuyển sang Việt Nam sinh sống.

Leo âu yếm những chú mèo bị bỏ rơi

Khi còn ở phố Tây (Q. 1, TP. HCM), vợ chồng Leopold có một căn nhà dùng làm tiệm cắt tóc và cho các khách nước ngoài thuê phòng. Sau đó, ông quyết định thuê căn nhà hiện tại để thuận tiện cho việc thực hiện dự án cứu giúp động vật.

Chia sẻ trên Trí Thức trẻ, lý do Leopold có thể nhớ hết tên của gần 100 con mèo anh từng cứu trợ và nuôi nấng, Leo nói: “Vì những chú mèo không phải là vật nuôi, với tôi, chúng là những người bạn. Nếu chúng ta có thể nhớ tên 100 người bạn của mình thì tôi cũng có thể nhớ tên 100 người bạn đặc biệt này của tôi chứ”.

Leo chăm sóc những “đứa con nuôi” của mình

Ngôi nhà của “Leo và những người bạn” chỉ tầm 15m2, lần đầu tiên chúng tôi thấy một người nước ngoài sống tại Việt Nam có thể ở trong một ngôi nhà có diện tích nhỏ hẹp như vậy. Chỉ có duy nhất một phòng và Leo dành phòng đó cho tất cả gần 60 chú mèo mà ông đang nuôi nấng. Còn ông ngủ ở gian trước của ngôi nhà, nơi có một chiếc bàn làm việc với máy tính và một chiếc giường nhỏ.

Leo tiêm ngừa vacxin đều đặn cho từng “con nuôi” của mình

Với dự án giải cứu chó mèo ở Sài Gòn, Leo lập ra 2 đường dây nóng bằng tiếng nước ngoài và tiếng

Việt để tiếp nhận thông tin giải cứu chó mèo gặp nguy hiểm. Bên cạnh đó, Leo còn đăng thông tin và hình ảnh của những con vật mà anh đã đưa về nhà trên website chúng tôi do anh lập nên.

Cảm Phục Người Phụ Nữ Nhận Nuôi Hàng Ngàn Con Mèo Bị Bỏ Rơi

Một người phụ nữ 67 tuổi suốt 26 năm qua đã nhận nuôi một bầy chó mèo hoang và bị bỏ rơi lên đến cả ngàn con.

Lynea Lattanzio – một người phụ nữ 67 tuổi ở California – đã dùng toàn bộ ngôi nhà rộng 390 mét vuông của mình làm nơi ăn, ở cho hơn 1.000 con mèo hoang và bị bỏ rơi. Cùng với nhóm tình nguyện viên, hàng ngày bà phải chăm sóc khoảng 800 con mèo lớn và 300 chú mèo con, cùng với đó là một bầy chó và vài loài vật nuôi khác.

“Thực ra thì tôi không hẳn là người yêu mèo đâu”, bà Lattanzio cho biết. “Tôi bị ám ảnh với chúng! Tôi thà sống với 800 con mèo còn hơn với một người đàn ông nào khác. Tôi không cần người đàn ông nào trong đời”.

Lattanzio bắt đầu chăm sóc mèo vào năm 1992 sau khi li hôn. Lattanzio phải bán cả nhẫn cưới để có kinh phí, thậm chí, vì số lượng mèo trong nhà ngày một đông nên để tiện chăm sóc và giảm chi phí chăm sóc y tế, bà đã học làm bác sĩ thú y. Từ đó đến nay, bà cùng nhóm của mình đã cứu được hơn 24.000 con mèo và 700 con chó, đồng thời triệt sản cho 40.000 con vật khác nhau.

Bà Lattanzio chia sẻ: “Tôi thích mèo vì chúng tự lập, xinh đẹp và duyên dáng. Thời còn độc thân, chưa có con, tôi đã mua căn nhà này và bắt đầu nhận mèo về nuôi, nhưng tôi chưa nghĩ đến việc nuôi cả ngàn con. Nhưng chuyện đó đã xảy ra”.

Ngôi nhà của bà Lattanzio hiện đã trở thành giang sơn của loài mèo. Ngôi nhà gồm một gian bếp nơi đám mèo được cho ăn, một căn phòng có bếp lò để chúng sưởi ấm, khu vườn trong nhà dành riêng cho những con không quen sống ngoài trời, thậm chí có cả phòng ngủ đầy đủ giường, nước và ghế để chúng nghỉ ngơi.

Ngoài sân là một khoảng đất rộng có rào chắn gồm hai căn lán, một khoảng sân lát gạch, bãi cỏ và hàng cây xanh để chúng giải trí. Còn bản thân bà Lattanzio thì sống trong một nhà xe lưu động.

Lattanzio cùng nhóm của bà bắt đầu thức dậy vào 4 giờ sáng mỗi ngày để cho bầy vật nuôi ăn cũng như kiểm tra sức khỏe những con đang ốm. Và cho dù rất yêu đám mèo, mục tiêu của bà vẫn là tìm chủ mới cho chúng. Hiện đã có hơn 500 con được nhận nuôi.

6 Người Nổi Tiếng Đã Nhận Nuôi Để Giải Cứu Những Chú Chó Bị Bỏ Rơi

1. Rosé (BLACKPINK)

Vào tháng 12 năm ngoái, BLACKPINK Rosé đã tiết lộ trên Instagram của mình rằng cô ấy đã nhận nuôi một chú chó bị bỏ rơi. Chú chó Hank đã trở thành thành viên mới trong của Rosé, là một chú chó bị bỏ rơi tên là Mir (tên trước đây) tại một trạm cứu hộ ở Gangneung, tỉnh Gangwon.

Chú chó bị bệnh nặng đến mức phải nằm viện trong ba tháng nhưng được Rose nhận làm con nuôi, cuối cùng nhận được một mái ấm vĩnh viễn. Rosé đã thể hiện tình yêu của mình dành cho chú chó trên tài khoản Instagram khi cô nàng cập nhật cho fan hâm mộ những hình ảnh về Hank.

2. Momo (TWICE)

Momo của nhóm TWICE cũng nhận nuôi một chú chó bị bỏ rơi. Vào ngày 21, Momo đã đăng một số bức ảnh về chú chó của mình trên Instagram chính thức của TWICE, nói rằng cô ấy đã nhận nuôi một chú chó bị bỏ rơi. Momo, cho biết cô nàng quyết định đặt tên con chó của mình là Dobby với chia sẻ: ” Tôi rất lo lắng vì Dobby là một chú chó bị bỏ rơi nhưng nó đang rất hòa hợp và chơi rất vui vẻ cùng với Boo “.

3. Jo Seung Woo 4. Moon Byul (MAMAMOO)

Moon Byul, thành viên nhóm MAMAMOO, cũng đón một chú chó bị bỏ rơi về làm gia đình vào tháng 12 năm ngoái. Một quán cà phê nhận nuôi chó bị bỏ rơi ở Pocheon, tỉnh Gyeonggi, cho biết trên Instagram rằng một trong những chú chó của họ đã được Moon Byul nhận nuôi. Họ tiết lộ rằng chú chó mà Moon Byul nhận nuôi đã sống trong một chiếc lồng suốt hai năm vì nó bị bỏ rơi nghiêm trọng. May mắn thay, chú chó đã có thể tìm thấy một ngôi nhà vĩnh viễn dành cho mình với nhiều tình yêu thương trong suốt quãng đời còn lại.

5. Lee Ki Woo

Nam diễn viên Lee Ki Woo cũng tiết lộ trên Instagram của mình vào ngày 7 rằng anh ấy đã nhận nuôi một chú chó bị bỏ rơi. Lee Ki Woo bày tỏ tình yêu với chú chó của mình, anh chàng chia sẻ: ” Tôi rất vui vì đã có thể gặp chú chó trước khi thời tiết trở nên lạnh giá như thế này“. Nam diễn viên cũng khuyến khích fan hâm mộ nhận nuôi thay vì mua chó giống như nam diễn viên: ” Hãy nhận nuôi, đừng mua chó “.

6. Kim Young Hee

Diễn viên hài Kim Young Hee và chồng, cầu thủ bóng chày Yoon Seung Yeol, cũng đã trở thành một gia đình mới cho một chú chó bị bỏ rơi. Vào ngày 9 tháng 12 năm ngoái, Kim Young Hee đã nói trên Instagram của mình: ” Ivy đã bị bỏ rơi vì là một chú chó lai nhưng chú chó đã trở thành một phần trong gia đình tôi“. Cô ấy tiếp tục giải thích: ” Chú chó được gọi là Gamja (khoai tây) trong một vài ngày nhưng mẹ tôi đã đổi tên thành Golden vì khó gọi “.

Cập nhật thông tin chi tiết về Người Đàn Ông Pháp Thuê Trọ Sài Gòn Để Nuôi Hàng Trăm Chú Chó, Mèo Bị Bỏ Rơi trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!