Xu Hướng 5/2023 # Harry Potter Chi Siêu Cấp Pháp Thần # Top 5 View | Dhrhm.edu.vn

Xu Hướng 5/2023 # Harry Potter Chi Siêu Cấp Pháp Thần # Top 5 View

Bạn đang xem bài viết Harry Potter Chi Siêu Cấp Pháp Thần được cập nhật mới nhất trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

“Liền danh tự này không tệ , tin tưởng chúng ta , chúng ta là bạn tốt nhất , sẽ không lừa ngươi á.” Hermione vỗ một cái Ron bả vai , nói , “Những người khác chuẩn không tưởng tượng nổi , cái này đơn giản tên bên dưới , ẩn tàng là đáng sợ dường nào quái vật.”

Harry cùng Hermione rối rít khuyên can Ron , tại hắn một trận đầu óc choáng váng sau đó , Ron thần bảo vệ bị định danh vì thổ lang.

Ron thu được món đồ chơi mới , lập tức dự định mang theo hắn món đồ chơi mới , đi cùng những người khác khoe khoang. Hắn thật vui vẻ rời đi Gryffindor phòng nghỉ ngơi.

Harry chần chờ một chút , cuối cùng hiếu kỳ hướng Hermione hỏi, “Ron thần bảo vệ thật không phải là Husky , mà là chó sói sao?”

Hermione trợn mắt ngoác mồm nhìn Harry , dùng Harry không thể nào hiểu được ngữ khí vừa nói , “Đương nhiên , đây tuyệt đối là một con sói , một đầu thổ lang.”

Harry chẳng biết tại sao lấy tay gãi gãi cái ót , hắn càng thêm mê hoặc.

So sánh Harry mê muội , chuyện tình kế tiếp , để cho Hermione càng thêm mê muội cùng không tưởng tượng nổi.

Ron triệu hoán ra một con sói tin tức , rất nhanh truyền khắp Gryffindor , buổi tối tại Gryffindor tu tập trong phòng , tất cả mọi người nhiều hứng thú muốn nhìn một chút hắn đầu kia kỳ quái chó sói.

Fred cùng kiều chỉ chỉ trỏ trỏ nói , “Này đầu lang nhìn qua có chút đất , có chút ngu xuẩn , nhưng ta đoán hắn chuẩn là một bụng ý nghĩ xấu , so với Slytherin xấu tiểu tử còn muốn tà ác. Ngươi xem hắn nụ cười cổ quái , ngu ngốc biểu tình , chuẩn là ẩn tàng rất nhiều âm mưu.”

Percy lập tức cắt đứt bọn họ giả thiết , dùng khẳng định giọng , “Thủ hộ Thần Ma nguyền rủa là tràn đầy thủ hộ cùng quang minh lời nguyền , hắn mới sẽ không một bụng ý nghĩ xấu đây, nó là chính nghĩa đồng bạn.”

“Về phần bề ngoài , đó là bởi vì chó sói là dã ngoại hung mãnh động vật , bọn họ yêu cầu ẩn giấu cùng ngụy trang , cho nên nhìn qua ngu xuẩn chỉ là bọn họ trời sinh bề ngoài , thiên nhiên ngụy trang. Cái này cũng không tà ác , bọn họ trời sinh chính là hung mãnh liệp thực giả.”

Percy đánh giá trước mắt ánh bạc này lập loè , lông mềm như nhung động vật , tiếp tục nói , “Quả nhiên , trong sách sự tình cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. Hắn so với trong sách hình vẽ nhìn qua còn đáng sợ hơn nhiều lắm , ngươi hoàn toàn không cảm giác được hắn hung ác cùng sát khí , hắn ngụy trang hoàn mỹ vô khuyết , nó là so với trong sách miêu tả còn muốn đáng sợ liệp thực giả.

Colin Creevey nhút nhát nói , “Nhưng là ta cảm giác được hắn không quá giống chó sói , hắn có điểm giống Husky.” Mấy cái đến từ Muggle gia đình học sinh đều gật gật đầu , bọn họ cảm thấy trước mắt này động vật nhìn qua không giống chó sói , mà là giống như một cái Husky.

Dean Thomas cũng có chút chần chờ nói , ” Đúng, hắn nhìn qua càng giống như Husky , ta đã thấy người khác nuôi qua loại động vật này.”

Percy lập tức như đinh chém sắt nói , “Lúc này mới chứng minh hắn đáng sợ , hắn ngụy trang hoàn mỹ vô khuyết , các ngươi ngay lập tức sẽ bị hắn lừa gạt.”

Hắn dùng khẳng định giọng , “Ma pháp giới cũng không có Husky loại vật này , đây là một đầu hung ác Ác Lang , nó là so với bình thường chó sói còn đáng sợ hơn nhiều lắm hung thú. Hắn có thể hoàn mỹ ngụy trang chính mình , giống như người sói hoàn mỹ ngụy trang thành người giống nhau.”

Nghe có hội chủ tịch sinh viên , học sinh xuất sắc Percy làm chứng , những người khác lập tức cũng bừng tỉnh đại ngộ , từ đâu lông mềm như nhung , ngân quang lập loè trên thân động vật phát hiện rất nhiều dấu vết.

Colin Creevey lập tức phát hiện thổ lang cùng Husky bất đồng , bừng tỉnh đại ngộ đạo , “Quả nhiên , ánh mắt nó mặc dù mặt ngoài nhìn qua ngơ ngác , nhưng nó con ngươi chuyển động thời điểm , bên trong để lộ ra hung quang.”

“Hắn hàm răng sắc bén , tứ chi khỏe mạnh , vừa nhìn chính là săn đuổi hảo thủ , so sánh với Hermione thần bảo vệ , hắn nhìn qua còn đáng sợ hơn nhiều lắm.” Dean Thomas cũng có phát hiện mới , cũng không phải sao , so với Hermione kia uốn éo tiểu bất điểm , trước mắt cái này động vật lớn nhưng là chân chính người săn đuổi.

Harry nghiêm túc gật gật đầu , nói , “Thiên nhiên hình thể càng lớn , càng sẽ ngụy trang động vật , thì càng cực đoan đáng sợ động vật. Bọn họ không chỉ có hung mãnh đáng sợ , còn biết ẩn núp cùng ngụy trang , làm người khó lòng phòng bị.”

Ron cũng ngưng trọng gật gật đầu , nói , “Thủ hộ Thần Ma nguyền rủa thường thường đại biểu một người ẩn núp , không muốn người biết một mặt , cũng là phù thủy mình cũng không có phát hiện một mặt. Hắn nhắc nhở ta , không thể quá mức kiềm chế chính mình , ngụy trang bên dưới , ẩn tàng chân thực.”

Fred dùng sức vỗ một cái Ron lưng , nói , “Ta sớm đã nói với ngươi , không muốn kiềm chế chính mình thiên tính , ngươi nhất định là quá mức kiềm chế , quá mức trầm muộn , mới triệu hoán ra loại này am hiểu ngụy trang thần bảo vệ.”

Kiều hơi xúc động nói , “Xem ra , chúng ta toàn gia trung , cũng là ngươi trong lòng giấu ý tưởng nhiều nhất , ngươi đều nhanh đem chính mình nghẹn ra bệnh tới.”

Percy sửa sang lại chính mình áo quần , lấy ra trên người mình phân biệt , hội chủ tịch sinh viên ngân chất huy chương , huy chương sáng bóng tranh hiện ra , ngân quang lập loè.

Fred cùng kiều , khoa trương cười , “Ta khả ái đệ đệ , ngươi nhất định là đứng chúng ta bên này , mau tới ca ca trong ngực.”

Ron lập tức lúng túng quay đầu chỗ khác , làm bộ mình và những người trước mắt này , hoàn toàn không nhận biết.

Hermione nghiêng đầu qua , minh tư khổ tưởng , mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ , nghị luận sôi nổi , để cho nàng cũng mơ hồ. Đến cùng trước mắt này động vật là một cái Husky , vẫn là một con sói đây. Nàng không gì sánh được xác định trước mắt động vật là Husky , cùng nàng gặp qua sở hữu Husky giống nhau như đúc.

Nhưng nghe các bạn học đâu ra đấy phát hiện , nàng thậm chí cũng từ từ nhìn thấu những thứ này trước hoàn toàn không có phát hiện dấu hiệu , nhắc tới hắn thật rất giống một con sói , hoặc có lẽ là Husky cũng coi như chó sói một loại đi.

… . . .

Bất kể Ron triệu hoán rốt cuộc là Husky , vẫn là chó sói , bọn họ cuối cùng sớm hoàn thành George nhiệm vụ , có thể thu được George gật đầu đồng ý khen thưởng.

Lễ vật sẽ tại lễ Giáng Sinh đưa tới , Ron đã không kịp chờ đợi muốn gặp lấy chính mình Nimbus 2000 rồi , hắn thậm chí đã muốn sớm cùng Harry bọn họ cùng nhau tham gia Quidditch huấn luyện.

Hermione lựa chọn dùng một chuỗi dài sách đơn , thay thế kia đem Nimbus 2000 , nàng trước kia liền muốn mua rất nhiều sách. Làm một tiền xài vặt có hạn trẻ nít , nàng dư tiền bình , xa xa chống đỡ không nổi nàng lý tưởng tiêu phí , lần này mượn cơ hội này , nàng một hơi thở đem khát vọng rất lâu sách , đều liệt ra tại rồi sách đơn lên.

Hỗ trợ xã hoạt động trong phòng , Ron cùng Hermione , biểu diễn chính mình thần bảo vệ.

“Hô thần hộ vệ!”

Ron triệu hoán ra một đầu hư hư thực thực Husky chó sói , chỉ đầu này ngân quang lập loè , lông mềm như nhung thổ lang nói.

“George , ngươi đừng xem nó dáng vẻ nhìn qua rất ngu , nhưng thực tế hắn một điểm không ngu , ngược lại hắn phi thường khôn khéo. Một cái biết ngụy trang , làm cho mình nhìn qua vô hại , không có lực công kích thần bảo vệ , tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản.”

Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban

Đầu óc Harry ngây dại đi vì cơn xúc động quá mạnh. Cả ba đứa nhỏ đứng chết lặng vì kinh hoàng dưới tấm áo khoác tàng hình. Những tia nắng cuối cùng của vầng thái dương đang lặn loang trên mặt đất râm những vệt sáng sẫm màu như máu. Và rồi, bọn trẻ nghe vọng từ đằng sau chúng một tiếng hú hoang dại. – Bác Hagrid!

Harry lẩm bẩm. Và không một giây cân nhắc xem mình đang làm gì, Harry quay phắt lại, nhưng cả Ron và Hermione đều đã giữ chặt cánh tay nó. Mặt Ron đã trắng bệch như tờ giấy, bảo:

Chúng ta không thể làm gì được đâu. Nếu họ biết là tụi mình đi gặp bác ấy thì bác ấy chỉ gặp thêm rắc rối mà thôi…

Hơi thở của Hermione vừa ngắn vừa đứt đoạn. Cô bé nghẹn ngào:

Làm… sao… mà… họ… có thể…? Làm sao họ lại có thể làm điều đó chứ?

Ron vỗ về, răng đánh lập cập:

– Thôi, nguôi đi mà Hermione.

Tụi nó quay trở về tòa lâu đài, bước chầm chậm bên nhau để được che kín dưới tấm áo tàng hình. Ánh hoàng hôn bây giờ tắt rất nhanh. Khi tụi nó ra tới khoảng sân trống thì bóng tối đã phủ xuống khắp chung quanh. Ron bụm một tay trước ngực áo, rít lên:

– Scrabbers! Nằm yên coi!

Mày mắc chứng gì vậy hả, con chuột ngu ngốc? Mày có nằm yên không? UI DA! Nó cắn tui!

Hermione khẩn khoản bảo:

Ron ơi, khe khẽ giùm với! Ông Fudge sẽ tới ngay bây giờ đây nè…

Nó không chịu… nằm yên…

Rõ ràng là con Scrabbers hoảng sợ. Nó đang vùng vẫy bằng tất cả sức lực để thoát ra khỏi bàn tay túm chặt của Ron.

– Nó mắc chứng gì vậy?

Nhưng vừa lúc đó Harry nhìn thấy Crookshanks – thân mình ép sát mặt đất, hai mắt vàng khè to cộ lóng lánh một cách kỳ lạ trong bóng tối, con vật đang lẩn lút tiến về phía tụi nó. Harry không thể biết được là con mèo đó có thể nhìn thấy tụi nó không, hay chỉ lần theo tiếng chút chít của con Scrabbers. Hermione rên rỉ:

Crookshanks ơi! Không được đâu, đi chỗ khác đi, Crookshanks! Đi đi! Nhưng con mèo đang tiến tới gần… Scrabbers! ĐỪNG!

Quá trễ. Con chuột đã vuột ra khỏi những ngón tay nắm chặt của Ron, rớt xuống đất rồi cuống cuồng chạy trốn. Chỉ với một cú nhảy vọt, Crookshanks phóng sát theo sau con chuột, và trước khi Hermione hay Harry có thể ngăn chặn kịp, thì Ron đã quẳng tấm áo tàng hình ra khỏi mình để chạy thục mạng vào trong bóng đêm. Hermione rên rỉ:

– Ron ơi là Ron!

Cô bé và Harry nhìn nhau, rồi chạy nước rút theo Ron. Trùm tấm áo tàng hình thì không thể nào chạy nhanh được; hai đứa đành cởi phăng ra, và tấm áo cứ bay phất phơ phía sau tụi nó như một lá cờ. Tụi nó có thể nghe tiếng chân hùynh huỵch chạy đằng trước và tiếng Ron quát thét con Crookshanks:

Tránh xa nó ra… đi chỗ khác… Scrabbers, quay lại đây. Một tiếng uỵch vang lên rõ to.

Bắt được mày rồi nè! Tránh ra, con mèo mắc dịch…

Harry và Hermione suýt ngã nhào lên người Ron. Tụi nó kịp thắng lại ngay trước mặt Ron. Ron đang bò lồm cồm trên mặt đất, nhưng cũng đã bắt được con Scrabbers cho vô túi. Hai tay nó giữ rịt lấy cái cục run lẩy bẩy trong túi áo. Hermione thở hổn hển:

Ron, thôi đi… mau chui trở vô tấm áo tàng hình. Thầy Dumbledore… ông bộ trưởng… họ sắp trở ra trong chốc lát nữa thôi…

Nhưng trước khi tụi nó kịp trùm kín lại, chưa kịp thở lấy hơi, thì cả đám đã nghe tiếng dậm bước rầm rập của những cái chân có vuốt khổng lồ. Có cái gì đó đang hướng về tụi nó trong bóng đêm: một con chó khổng lồ đen nhánh, với đôi mắt xanh xám. Harry rút cây đũa phép của nó ra, nhưng quá trễ rồi. Con chó đã phóng một cú nhảy vĩ đại và vuốt trước của nó đã chụp trúng ngực Harry. Harry ngã ngửa ra sau dưới một đám lông quăn tít, cảm thấy được hơi thở nóng hổi của con chó và những cái răng dài tới hai phân…

Nhưng sức mạnh của cú nhảy đã khiến con chó bị quá đà, nó xô Harry té lăn quay. Sửng sốt và cảm thấy như thể đã bị gãy hết mấy cái be sườn, Harry cố gắng đứng dậy; nghe tiếng con chó gầm gừ như thể nó đang vờn quanh chuẩn bị một cú tấn công khác.

Ron đã đứng dậy. Khi con chó phóng trở lại về phía chúng, Ron đẩy Harry qua một bên; do vậy con chó tạp lấy cánh tay Ron đang duỗi ra. Harry nhào tới, nắm được một túm lông của con thú, nhưng con thú vẫn lôi Ron đi dễ dàng như thể lôi một con búp bê bằng giẻ rách.

Thế rồi, chẳng biết từ đâu ra, một cái gì đó quật ngang mặt Harry mạnh đến nỗi nó lại bị vật ngã chổng kềnh xuống đất. Nó nghe tiếng Hermione rít lên đau đớn và cũng bị té ngã như nó. Harry mò mẫm tìm cây đũa phép, vừa chớp mắt cho máu chảy ra khỏi mi, nó vừa thì thào: – Lumos!

Ánh sáng của đầu đũa phép giúp Harry nhìn thấy cái thân tổ chảng của một cây cổ thụ. Thì ra tụi nó đã rượt con Scrabbers chạy tuốt vô tán cây Liễu Roi và cành nhánh của cây này đang kêu kọt kẹt như trong cơn giông bão; quất tới, quật ngược để không cho tụi nó tới gần hơn.

Và kìa, ở ngay dưới gốc cây là con chó, nó đang kéo lê Ron giật lùi vô một lỗ hổng to trong đám rễ cây – Ron kháng cự dữ dội, nhưng đầu và thân nó vẫn lần lần trượt khuất khỏi tầm mắt Harry. – Ron!

Harry hét gọi, tìm cách bươn theo, nhưng mấy cành cây to nặng ịch cứ quất chí mạng trong không trung buộc Harry phải lùi lại.

Bây giờ Harry và Hermione chỉ còn thấy một chân của Ron còn thò ra. Ron đã móc cái chân đó vô một cái rễ cây trong nỗ lực chống chọi lại con chó để không bị nó lôi tuột xuống lòng đất. Chợt một tiếng rắc vang lên nghe như tiếng súng nổ; chân của Ron bị gãy, và chỉ một nháy mắt sau đó, bàn chân của Ron cũng biến mất luôn. Hermione gào khóc:

– Harry! Tụi mình phải đi kêu cứu!

Cô bé cũng đã bị chảy máu, cây Liễu Roi đã quất tét vai cô bé. Harry nói:

Không kịp! Không còn đủ thì giờ đâu, Ron sẽ bị nuốt chửng ngay bây giờ…

Nhưng không có người giúp thì tụi mình cũng không làm gì được…

Một cành cây khác lại quật xuống hai đứa nhỏ, những cành cây nhỏ của nó ghì chặt như những khớp nắm tay. Harry né bên này tránh bên kia, thở hổn hển và nói: – Nếu con chó đó vô lọt thì tụi mình cũng có thể vô lọt.

Nó cố tìm cách len lách qua những cành cây hung tợn cứ quật đập túi bụi, nhưng nó không thể tiến được tới gần rễ cây thêm một tý nào mà lại không bị những đòn chí mạng của những cành cây đánh văng ra.

Hermione bấn loạn nhảy loi choi tại chỗ, thì thào như điên:

– Ôi… cứu… cứu… Làm ơn… cứu…

Con mèo Crookshanks phóng tới trước. Nó uốn éo như một con rắn, lách mình qua những cành cây đang quật đập liên hồi, rồi đặt chân trước lên một cái mấu của thân cây.

Ngay lập tức, toàn thể cái cây như bị hóa thành cẩm thạch, ngừng cử động ngay. Ngay cả một cái lá cũng không thèm nhúc nhích. Hermione ngờ ngợ thì thào:

– Crookshanks!

Giờ thì cô bé níu lấy cánh tay Harry, níu chặt đến phát đau:

Làm sao mà nó biết…? Harry khẳng định: Nó là bạn của con chó đó. Mình đã nhìn thấy tụi nó đi với nhau. Đi thôi, bồ cầm sẵn đũa phép trong tay nha…

Tụi nó chỉ mất vài giây để chạy tới đám rễ cây, nhưng trước khi tụi nó tới được miệng cái lỗ, thì con Crookshanks đã ngoắt chùm đuôi xù như cái chổi cọ rửa chai của nó một cái, và chui tọt vô trong. Harry chui theo ngay. Nó bò tới trước, đầu thò vô trước, tuột xuống một cái dốc bằng đất đến tận đáy của một đường hầm rất thấp. Crookshanks ở cách nó một chút, hai mắt loé lên ánh sáng của ngọn lửa phát từ đầu cây đũa phép của Harry. Vài giây sau, Hermione cũng tuột xuống bên cạnh Harry. Cô bé thì thầm với giọng hoảng sợ:

Ron ở đâu?

Harry cúi lom khom đi theo con Crookshanks, trả lời Hermione:

– Đi theo lối này.

Hermione theo đằng sau Harry, vẫn hụt hơi hỏi tiếp:

Đường hầm này dẫn tới đâu?

Mình không biết… Nó đánh được dấu trong tấm bản đồ của Đạo Tặc, nhưng anh Fred và anh George nói chưa từng có ai vô được. Nó mất hút ở mép tấm bản đồ, nhưng có vẻ như nó dẫn tới làng Hogsmeade…

Tụi nó cố đi nhanh hết sức, gần như gập đôi thân mình lại, đằng trước tụi nó là cái đuôi của con Crookshanks khi ẩn khi hiện. Con đường hầm cứ dài ra dài ra mãi, Harry cảm thấy ít nhứt nó cũng dài bằng con đường hầm dẫn tới tiệm Công tước Mật. Giờ đây, trong đầu Harry chỉ có Ron, rằng con chó kia có thể làm gì Ron… Harry co giò chạy nước rút, hớp từng hơi thở ngắn trong từng cơn hụt hơi đau đến thấu ngực…

Và rồi con đường hầm bắt đầu dốc cao lên, một lát sau con đường ngoằn ngoèo uốn khúc, và Crookshanks biến đâu mất. Thay vì con mèo phía trước, Harry nhìn thấy một vạt sáng mờ mờ xuyên qua một khe hở nhỏ.

Nó và Hermione dừng lại, há họng mà thở, rồi mon men đi tới trước. Cả hai đều giơ cao cây đũa phép để coi cái gì nằm ở đằng kia.

Đó là một căn phòng, một căn phòng bừa bộn và bụi bặm hết biết. Giấy dán tường bị tróc hết ra, khắp trên sàn vương vãi cáu bẩn rác rến, mọi thứ bàn ghế và đồ nội thất đều bị bể gãy, như thể đã bị kẻ nào đập phá. Còn tất cả cửa sổ thì đều bị đóng ván bịt kín.

Harry liếc nhìn Hermione, cô bé trông có vẻ đã sợ đến chết khiếp, nhưng cũng gật đầu.

Harry bèn chun qua cái lỗ, mở to mắt nhìn quanh. Căn phòng trống vắng, nhưng cánh cửa bên phải tụi nó để mở, dẫn đến một hành lang âm u. Một lần nữa, Hermione đột ngột chụp lấy cánh tay Harry. Đôi mắt mở to của cô bé đang đảo quanh khung cửa sổ bị bít kín bằng ván. Cô bé thì thầm:

– Harry, mình nghĩ là tụi mình đang ở trong căn Lều Hét.

Harry nhìn quanh. Mắt nó gặp phải cái ghế gỗ nằm gần đó. Nhiều thanh gỗ đã bị bẻ gãy và một cái chân ghế bị sút ra hoàn toàn. Harry chậm rãi nói: – Ma không thể nào làm điều đó được!

Ngay lúc đó, phía trên đầu tụi nó vang lên một tiếng rắc. Có cái gì đó di chuyển lên lầu. Cả hai đứa cùng ngước nhìn lên trần. Bàn tay Hermione bấu cánh tay Harry chặt đến nỗi Harry không còn nghe cảm giác gì nữa ở mấy ngón tay. Nó nhướn chân mày nhìn Hermione, cô bé lại gật đầu và buông tay ra.

Hết sức lặng lẽ, tụi nó bò vào hành lang, rồi trèo lên một cái cầu thang gần như đổ nát. Mọi thứ đều bị phủ một lớp bụi dày, ngoại trừ sàn nhà. Trên sàn có một vệt khá rộng sạch bụi vừa được tạo ra bằng một cái gì đó bị kéo lên cầu thang. Hai đứa lần tới đầu cầu thang tôi tối.

– Nox.

Hai đứa cùng thì thầm với nhau, và ánh sáng ở đầu cây đũa phép của tụi nó tắt đi. Chỉ có một cánh cửa mở ra. Khi bò tới cánh cửa mở đó, tụi nhỏ nghe thấy có cái gì đó đang chuyển động ở đằng sau cánh cửa. Một tiếng rên trầm trầm, rồi một tiếng gừ gừ to và sâu. Hai đứa trao đổi với nhau cái nhìn dọ ý cuối cùng và cái gật đầu nhất trí sau chót.

Cầm chắc cây đũa phép trong tay, Harry đá mạnh cho cánh cửa bật mở ra.

Trên một cái giường tráng lệ có bốn cọc mùng với những rèm treo đầy bụi bặm, Crookshanks nằm dài, ngó thấy tụi nó thì gừ gừ to tiếng. Bên cạnh đó, nằm trên sàn, ôm chặt cái chân đã bị gãy lọi tạo thành một góc kỳ dị, chính là Ron. Harry và Hermione lao ngang phòng, đến bên Ron:

Ron… Bồ có sao không?

Con chó đâu rồi?

Không phải chó. Harry ơi, đó là một cái mẹo lừa…

Cái gì?

Con chó là hắn, hắn chính là một Phù thủy Hóa Thú.

Mắt Ron ngó trừng trừng qua vai của Harry. Harry xoay phắt người lại. Bằng một tiếng cạch, người đàn ông trong bóng tối đóng lại cánh cửa đằng sau lưng tụi nó.

Chùm lông rối nùi, bẩn thỉu, tòong teng trên hai cùi chỏ của y. Nếu đôi mắt y không loé sáng trong hai hốc mắt sâu u tối, thì có thể tưởng y chỉ là một cái xác không hồn. Làn da y trông như sáp, căng trên bộ xương mặt, giống hệt một cái đầu lâu. Và mấy cái răng vàng của y đang nhe ra thành một nụ cười. Y chính là Sirius Black. Black chĩa cây đũa phép của Ron về phía bọn trẻ, giọng ồm ồm:

– Expelliarmus!

Đũa phép của Harry và Hermione đều văng ra khỏi tay tụi nó, bay vèo lên không trung, và bị Black bắt gọn. Bấy giờ Black bước tới một bước gần hơn. Mắt y đăm đăm nhìn Harry. Y nói khào khào:

– Tôi đã nghĩ là con thể nào cũng phải đến đây để giúp bạn mình.

Giọng của hắn nghe như từ lâu rồi hắn không có thói quen xài tiếng nói nữa.

Ba của con cũng từng làm như vậy vì tôi. Con thuộc nòi dũng cảm, không chạy đi méc thầy cô giáo. Tôi rất biết ơn… Điều này sẽ làm cho mọi việc dễ hơn nhiều…

Những lời bình phẩm về cha nó vang ong ong trong tai của Harry, như thể Black gầm thét bên tai. Lòng căm ghét sôi sục nổ trào trong lồng ngực nó, khiến bên trong nó không còn chỗ nào cho sự sợ hãi ẩn núp nữa. Lần đầu tiên trong đời, Harry muốn nắm lại cây đũa phép trong tay, không phải để tự vệ, mà để tấn công…, để giết.

Không ý thức mình đang làm gì, Harry nhào tới trước, nhưng bất thình lình bên cạnh nó một người vùng lên, và hai cánh tay túm chặt lấy nó, lôi kéo nó lại.

Đừng, Harry!

Hermione hoảng hốt thì thầm. Tuy nhiên, Ron nói với Black:

– Nếu ông muốn giết Harry, thì ông cũng nên giết luôn cả hai đứa tôi!

Giọng nói của Ron rất mạnh mẽ, mặc dù việc cố gắng đứng lên càng khiến nó thêm nhợt nhạt, và đầu óc nó quay mòng mòng trong khi mở miệng nói.

Có cái gì đó bùng cháy trong đôi mắt u uẩn của Black. Y dịu dàng nói với Ron:

– Nằm xuống đi. Cậu sẽ làm cho vết thương ở chân tệ thêm đó.

Ron vẫn bám vào vai Harry một cách đau đớn để cố ngồi thẳng lên, nó nói bằng giọng yếu ớt:

Ông có nghe không? Ông sẽ phải giết cả ba đứa tụi tôi. Nhưng Black toét miệng cười, nói:

Đêm nay ở đây sẽ chỉ có một người bị giết thôi.

Tại sao vậy?

Harry khạc ra mấy lời khinh miệt, nó vẫn cố sức vùng vẫy để thoát khỏi sự kềm giữ của Ron và Hermione:

Lần trước ông đâu có bận tâm về số người bị giết, hả? Ông đâu có chùn tay sát tất cả những người Muggle đó để giết cho được Pettigrew… Ông mắc chứng gì rồi sao, ngục Azkaban làm ông dễ mủi lòng rồi hả?

Hermione nói một cách run rẩy:

Harry, im đi.

Harry rống lên:

– HẮN ĐÃ GIẾT BA MÁ TÔI!

Với một sự cố gắng phi thường, Harry vùng thoát được sự kềm cặp của Ron và Hermione, lao thẳng tới trước…

Nó quên mất tiêu khả năng pháp thuật của nó chỉ có bao nhiêu… nó quên béng là nó ốm nhom, nhỏ con, và mới mười ba tuổi, trong khi Black là một người đàn ông cao lớn. Nó chỉ cần biết là nó muốn làm cho Black bị tổn thương thiệt nặng nề mà nó bất kể là về phần nó, nó có thể bị y hại như thế nào…

Có lẽ vì xúc động trước việc Harry toan hành động quá ngu ngốc, hoặc vì lẽ gì đó không biết, mà Black không giơ cây đũa phép lên ngay lúc đó. Một bàn tay của Harry chụp được cổ tay vô dụng của Black, buộc đầu đũa phép chĩa trệch đi, bàn tay nắm chặt còn lại của Harry đấm vô màng tang của Black và cả hai ngã nhào ra sau, đụng vào bức tường…

Hermione gào lên, Ron thét lớn; một ánh sáng chói lòa nháng lên khi mấy cây đũa phép trong tay Black bắn vào không trung một chùm tia lửa, xước qua mặt Harry trong đường tơ kẽ tóc. Harry cảm thấy cánh tay quắt queo giữa những ngón tay của nó đang vùng vẫy như điên, nhưng nó cố níu lấy, còn tay kia thì nó thụi nó đấm bất cứ chỗ nào trên thân thể Black mà nó đấm được.

Chợt bàn tay kia của Black đã túm được cổ họng của Harry. Y rít lên:

– Không. Ta đã chờ đợi quá lâu…

Những ngón tay siết chặt lại, Harry nghẹt thở, cặp kiếng của nó lệch qua một bên.

Thế rồi nó nhìn thấy một bàn chân của Hermione không biết từ đâu phóng tới. Black hự lên một tiếng đau đớn, buông Harry ra. Ron cũng nhào vô bàn tay cầm đũa phép của Black và Harry nghe một tiếng lách cách nho nhỏ…

Nó cố trồi lên khỏi đống thân người hỗn độn và nhìn thấy cây đũa phép của mình đang lăn lông lốc trên sàn. Nó phóng mình về phía cây đũa phép, nhưng… – AAAÁÁÁ!

Crookshanks cũng xía vô cuộc ấu đả, hai chân trước đầy móng vuốt của con mèo bự chảng này bấu sâu vào cánh tay Harry. Harry lẳng nó ra, nhưng con Crookshanks bây giờ lại phóng tới chỗ cây đũa phép của Harry. Harry rống lên:

– MÀY KHÔNG ĐƯỢC LẤY!

Nó nhắm một cú đá vô con Crookshanks làm con mèo này văng qua một bên, gừ lên thảm thiết. Harry chụp ngay lấy cây đũa phép, quay lại. Nó hét bảo Ron và Hermione: – Tránh ra xa!

Hai đứa kia không đợi bảo lần thứ hai. Hermione, miệng há hốc ra để thở, môi dập chảy máu, lồm cồm bò qua một bên, chụp lại cây đũa phép của mình và Ron. Ron thì bò tới cái giường và đổ nhào lên đó, thở hổn hển, gương mặt trắng bệch của nó bây giờ nhuốm màu xanh tái, cả hai tay ôm ghì lấy cái chân gãy.

Black thì nằm sóng xoài dưới chân tường. Bộ ngực lép xẹp của y phập phồng gấp gáp khi nhìn Harry từ từ bước tới gần, cây đũa phép của Harry chĩa ngay vào trái tim của Black. Black thì thào:

– Con sắp giết tôi ư, Harry?

Harry đứng lại ngay phía trên người Black. Cây đũa phép của nó vẫn chĩa vào ngực Black, và nó nhìn xuống Black. Một vết thương thâm tím đang hiện ra quanh hốc mắt trái của y và mũi y thì đang chảy máu.

Harry nói bằng giọng hơi run, nhưng vẫn nắm chắc cây đũa phép trong tay:

– Ông đã giết ba má tôi.

Black đăm đăm nhìn Harry bằng đôi mắt hũng sâu. Y nói, rất lặng lẽ:

Tôi không chối điều đó. Nhưng nếu con biết toàn bộ câu chuyện…

Lỗ tai Harry lại ầm ầm tiếng phẫn nộ, nó lập lại:

Toàn bộ câu chuyện à? Tôi chỉ cần biết ông là người đã bán đứng ba má tôi cho Voldemort!

Black nói, trong giọng y lúc này có sự khẩn khoản:

Con hãy nghe tôi nói. Con sẽ hối hận nếu con không nghe… con không hiểu…

Tôi hiểu nhiều hơn là ông tưởng.

Ông chưa bao giờ nghe má tôi van xin hả? Má tôi… cố sức ngăn Voldermort giết tôi… mà ông đâu biết cho… ông đã bán đứng ba má tôi…

Cả hai chưa kịp nói thêm lời nào thì có cái gì đó màu cam phóng ngang qua Harry. Đó là con mèo Crookshanks đã nhảy lên ngực Black và cứ ngồi lỳ ở đó, ngay chỗ vị trí trái tim của Black. Y chớp mắt cúi xuống nhìn con mèo. Y cố đẩy Crookshanks ra, rù rì với nó:

Tránh ra đi!

Nhưng Crookshanks vẫn bấu chặt vuốt vô tấm áo chùng của Black, không chịu nhúc nhích. Con mèo đưa bộ mặt xấu xí bèn bẹt về phía Harry, ngước đôi mắt to cộ vàng khè nhìn nó. Đứng bên cạnh Harry, Hermione bật lên tiếng nức nở.

Harry cúi xuống nhìn chằm chằm Black và con Crookshanks, tay nó xiết chặt cây đũa phép. Nếu nó giết luôn cả con mèo thì sao? Con mèo cùng phe với Black mà… Nếu Crookshanks vì tìm cách bảo vệ Black mà bị chết lây thì đó không phải là việc của Harry… Nếu Black muốn cứu lấy con mèo, thì chỉ có nghĩa là hắn lo cho mạng sống con mèo hơn cả mạng sống của ba má Harry…

Harry giơ cây đũa phép lên. Bây giờ đây là lúc lấy lẽ công bằng. Bây giờ đây là lúc trả thù cho ba má. Nó sắp sửa giết Black. Nó phải giết Black. Đây là cơ hội cho nó trả thù…

Những giây đó sao mà dài đằng đẵng, và Harry vẫn cứ đứng trân ra đó như đóng băng, cây đũa phép giơ ra sẵn sàng, và Black đăm đăm nhìn nó, còn Crookshanks thì chễm chệ trên ngực Black. Từ phía chiếc giường, Ron thở ra những hơi thở rời rạc. Hermione hoàn toàn nín lặng.

Bỗng nhiên nổi lên một tiếng động mới…

Những bước chân gấp gáp đang vang vọng xuyên qua sàn nhà – có ai đó đang bước ở dưới nhà.

Hermione thình lình gào thét:

CHÚNG TÔI Ở ĐÂY! CHÚNG TÔI Ở ĐÂY NÈ – CÓ SIRIUS BLACK – MAU LÊN!

Black làm một động tác giật mình suýt hất con mèo Crookshanks văng xuống đất. Harry nắm chặt cây đũa phép, tay run bần bật. Một giọng nói trong đầu nó vang lên:

Phải hành động ngay bây giờ!

Nhưng những bước chân đã vang lên rầm rập trên cầu thang, mà Harry vẫn chưa hành động.

Cánh cửa phòng mở tung ra trong một trận mưa tia lửa đỏ. Harry quay ngoắt người lại khi giáo sư Lupin xông vào phòng, gương mặt cắt không còn một giọt máu, cây đũa phép giơ ra sẵn sàng. Ông đưa mắt nhìn, từ Ron đang nằm trên sàn, đến Hermione đang nép mình bên cánh cửa, rồi đến Harry đứng đó với cây đũa phép chĩa vào Black, và rồi đến chính Black đang ngã gục và đổ máu dưới chân Harry. Giáo sư Lupin la to: – Expelliarmus!

Cay đũa phép của Harry một lần nữa lại bay vụt khỏi tay nó; hai cây đũa phép trong tay Hermione cũng vậy. Thầy Lupin khéo léo bắt gọn tất, rồi bước hẳn vào phòng, nhìn chằm chằm Black, kẻ vẫn đang được con mèo Crookshanks bám ngang ngực để bảo vệ.

Harry đứng đó, bỗng nhiên cảm thấy trống rỗng. Nó đã không làm được điều đó. Nó không có đủ khí phách. Black vậy là sẽ bị giao nộp cho các viên giám ngục Azkaban. Rồi thầy Lupin lên tiếng, bằng một giọng kỳ lạ, một giọng run run những cảm xúc bị đè nén:

– Hắn đâu, Sirius ấy?

Harry lập tức đưa mắt nhìn thầy. Nó không hiểu thầy Lupin định nói gì? Thầy Lupin đang nói về ai? Nó lại quay qua nhìn Black.

Gương mặt Black hầu như không còn cảm xúc. Y cũng không cục cựa trong mấy giây. Rồi, rất chậm rãi, Black giơ một bàn tay không lên, và chỉ thẳng vào Ron. Hết sức hoang mang, Harry liếc nhìn Ron, Ron cũng ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.

Thầy Lupin vẫn nhìn Black chằm chằm với sự chăm chú lạ lùng như thể muốn đọc thấu ý nghĩ của y:

– Nhưng mà vậy thì… tại sao từ trước tới giờ hắn không lộ ra? Trừ khi…

Đôi mắt của thầy Lupin chợt nở lớn, như thể thầy vừa nhìn thấy điều gì đó ở đằng sau

Black, điều gì đó mà những người khác trong phòng không thể nhìn thấy: -… trừ khi hắn chính là kẻ… trừ khi tụi bay đổi vai… mà không nói cho tao biết?

Đôi mắt hũng sâu của Black vẫn không rời khỏi gương mặt thầy Lupin, rất chậm rãi, y gật đầu.

Harry chen vô nói to:

– Thưa giáo sư Lupin, cái gì đang…?

Nhưng nó không bao giờ nói nốt ra câu hỏi, bởi vì cái điều nó nhìn thấy làm cho giọng nói của nó tắc nghẹn trong cổ họng. Thầy Lupin hạ cây đũa phép xuống. Sau đó, đi đến bên cạnh Black, thầy nắm chặt tay y, kéo y đứng lên, khiến cho con Crookshanks rớt bịch xuống sàn, rồi thầy ôm chầm lấy Black như ôm người anh em của mình.

Harry có cảm giác như thể ruột gan lộn tùng phèo.

Hermione la lớn:

– TÔI KHÔNG TIN NỔI!

Thầy Lupin buông Black ra và quay lại phía cô bé. Hermione cũng đã tự đứng lên và chỉ thẳng tay vào thầy Lupin, hai mắt man dại, cô bé lắp bắp:

Thầy… thầy…

Hermione…

Thầy… và hắn…

Hermione, bình tĩnh lại nào…

Hermione rên lên:

Vậy mà tôi đã không nói cho ai biết… vậy mà tôi đã giữ kín cho thầy bấy lâu nay…

Thầy Lupin kêu to:

Hermione, làm ơn nghe thầy nói đã! Thầy có thể giải thích…

Harry cảm thấy toàn thân nó run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một đợt sóng phẫn nộ mới vừa trào dâng. Nó hét vào mặt thầy Lupin, giọng nó run lên không kềm chế được:

Tôi đã tin cậy thầy! Vậy mà bấy lâu nay thầy đánh bạn với hắn! Thầy Lupin nói:

Con hiểu lầm rồi. Thầy không đánh bạn với Sirius suốt mười hai năm nay, nhưng bây giờ thầy… hãy để cho thầy giải thích…

ĐỪNG!

Harry, đừng tin ổng, lâu nay ổng đã giúp cho Black đột nhập lâu đài, ổng cũng muốn cho bồ chết luôn… Ổng là một người sói!

Một sự im lặng kéo dài. Ánh mắt mọi người giờ đây hướng cả vào thầy Lupin, thầy vẫn vô cùng bình thản, tuy có nhợt nhạt đi đôi chút. Thầy nói:

Hermione à, không phải mọi thứ đều đâu ra đó như tiêu chuẩn thông thường của con đâu. Thầy e là chỉ chừng một phần ba điều con nói là đúng thôi. Thầy không hề giúp Sirius đột nhập tòa lâu đài, và thầy chắc chắn không hề muốn cho Harry chết…

Một cơn rùng mình kỳ lạ lướt qua mặt thầy:

Nhưng thầy không chối rằng thầy là một người sói.

Ron một lần nữa cố gắng một cách can đảm để ngồi dậy, nhưng lại ngã vật xuống với một tiếng rên đau đớn. Thầy Lupin tiến gần đến bên nó, tỏ ra lo lắng, nhưng Ron hổn hển bảo:

– Tránh xa tôi ra, đồ người sói!

Thầy Lupin đứng chết lặng. Rồi, với một sự cố gắng rõ rệt, thầy quay lại Hermione và nói:

Con biết điều đó bao lâu rồi? Hermione thì thào:

Lâu rồi. Từ lúc mà tôi viết bài luận mà giáo sư Snape yêu cầu…

Thầy Lupin nói bình thản:

Thầy Snape sẽ hài lòng lắm. Thầy ấy ra cái đề luận đó với hy vọng sẽ có người nhận ra các triệu chứng bệnh của tôi. Vậy con có kiểm tra chu kỳ mặt trăng để nhận thấy là tôi luôn luôn bệnh vào những lúc trăng tròn không? Hay là con đã nhận thấy Ông Kẹ biến thành vầng trăng mỗi khi nó thấy tôi?

Hermione lặng lẽ đáp:

Cả hai.

Con là phù thủy thông minh nhứt ở lứa tuổi của con mà thầy từng gặp, Hermione à. Hermione thì thầm: Tôi không xứng đáng với lời khen đó. Nếu tôi mà thông minh hơn một tý xíu thôi, thì tôi đã nói cho mọi người biết thầy là ai rồi.

Thầy Lupin nói:

Nhưng mà mọi người biết cả rồi. Ít nhứt thì hội đồng giáo viên đều biết.

Cụ Dumbledore biết ông là người sói mà cũng nhận ông về trường à? Cụ ấy điên sao chứ?

Thầy Lupin nói:

Một số giáo viên cũng nghĩ vậy. Cụ ấy cũng khó khăn lắm mới thuyết phục được một số giáo viên là tôi đáng tin cậy…

Harry gào lên:

VÀ CỤ ẤY ĐÃ LẦM! ÔNG ĐÃ LUÔN LUÔN TRỢ GIÚP HẮN!

Nó chỉ tay vào Black. Y đã lết tới cái giường và nằm lên đó, úp mặt vào hai bàn tay run lẩy bẩy. Crookshanks nhảy lên theo và nằm bên cạnh Black, gác chân lên đùi y, gừ gừ. Ron lê cái chân gãy của nó nhích ra xa khỏi Black và con mèo. Thầy Lupin nói:

Thầy không hề trợ giúp Sirius lâu nay. Nếu con cho thầy một cơ hội, thầy sẽ giải thích. Coi đây này…

Thầy tách những cây đũa phép của ba đứa nhỏ ra và quăng trả từng cây về cho chủ nhân. Harry chụp lại cây đũa phép của nó, sững sờ.

Đó! Bây giờ các con có vũ trang, còn bọn tôi thì không. Vậy các con chịu nghe chưa?

Harry không biết nên nghĩ gì nữa. Có phải là một trò bịp không đây? Nó liếc một cái nhìn giận dữ về phía Black và nói:

Nếu như thầy không hề trợ giúp gì hắn, thì làm sao thầy biết được hắn ở đây?

Nhờ tấm bản đồ! Tấm bản đồ của Đạo tặc ấy. Thầy đang ngồi trong văn phòng của thầy xem tấm bản đồ…

Harry ngờ vực hỏi:

Thầy biết cách sử dụng nó à?

Dĩ nhiên là thầy biết sử dụng rồi. Thầy đã góp phần viết ra nó mà. Thầy là Mơ Mộng Ngớ Ngẩn – đó là biệt danh bạn bè đặt cho thầy hồi còn đi học.

Thầy đã viết?

Chuyện quan trọng là, hồi chiều thầy đang xem xét tỉ mỉ tấm bản đồ, bởi vì thầy có ý nghĩ là con, Ron và Hermione có thể tìm cách lẻn ra khỏi tòa lâu đài để đến thăm lão Hagrid trước khi con Bằng Mã bị hành hình. Và thầy đã đoán đúng, phải không nào?

Thầy Lupin đã bắt đầu đi qua đi lại, mắt nhìn bọn trẻ, từng mảng bụi bốc lên theo bước chân thầy.

Harry à, có thể con đã khoác tấm áo khoác cũ của ba con…

Làm sao thầy biết về tấm áo khoác của ba con?

Vô số lần thầy đã nhìn thấy James biến mất dưới tấm áo đó… Vấn đề là cho dù con có mặc áo khoác tàng hình thì con vẫn hiện ra trên tấm bản đồ của Đạo tặc! Thầy đã quan sát các con đi băng qua sân trường và đi vào căn chòi của bác Hagrid. Hai mươi phút sau, các con rời khỏi nhà bác Hagrid, đi trở về tòa lâu đài. Nhưng mà các con có thêm một kẻ tháp tùng.

Harry kêu lên:

Cái gì? Không, đâu có thêm ai tháp tùng đâu!

Thầy Lupin vẫn đi qua đi lại, không lý tới lời nói chen ngang của Harry, thầy nói tiếp:

Thầy không thể nào tin vào mắt thầy được. Thầy tưởng tấm bản đồ bị trục trặc kỹ thuật. Làm sao mà hắn có thể đi cùng với các con chứ?

Harry nói:

Không có ai đi cùng với chúng con cả!

Và rồi thầy nhìn thấy một chấm khác, di chuyển rất nhanh về phía các con, mang tên Sirius Black… Thầy thấy y đụng độ với các con, rồi y lôi hai người trong số các con vô trong hang dưới cây Liễu Roi… Ron tức giận cãi chính:

Một người mà thôi! Thầy Lupin nói: Không. Ron à, hai người.

Con có đồng ý cho thầy xem con chuột một chút không? Ron kêu lên: Cái gì? Con chuột Scrabbers thì mắc mớ gì tới chuyện này? Thầy Lupin nói:

Mắc mớ tới mọi thứ! Con vui lòng cho thầy xem nó một chút.

Ron ngập ngừng, rồi thò tay vô trong áo chùng. Con Scrabbers hiện ra, vùng vẫy một cách tuyệt vọng. Ron phải nắm chặt cái đuôi trụi lủi của con chuột để không cho nó chạy trốn. Crookshanks đứng dựng lên trên đùi của Black, phát ra một tiếng rít nho nhỏ.

Thầy Lupin bước đến gần Ron hơn. Dường như thầy nín cả thở khi chăm chú nhìn đăm đăm vào con Scrabbers. Ron nắm chặt con Scrabbers và thu nó về gần mình hơn, có vẻ sợ hãi. Ron lại hỏi:

Sao? Con chuột của tôi thì mắc mớ gì trong chuyện này chứ? Sirius Black thình lình lên tiếng, giọng ồm ồm:

Nó không phải là một con chuột.

Ông muốn nói gì? Dĩ nhiên nó là một con chuột…

Không, nó không phải là chuột. Nó là một phù thủy. Black nói thêm: Một Hóa Thú Sư, một phù thủy trá hình thú vật, có tên là Peter Pettigrew.

Siêu Cấp Nhà Máy Zombie

Zombie Dog bền bỉ có bao nhiêu mạnh?

Từ giữa trưa bị đập bắt đầu, toàn bộ xế chiều, còn có một cái ban đêm, Zombie Dog đều tại chạy nhanh, xuất hiện từng đầu phố lớn ngõ nhỏ thượng, dùng nó khứu giác lực kinh người lỗ mũi, đang tìm kiếm lấy mục tiêu.

To lớn tiêu hao, Lục Xuyên chỉ là rạng sáng cho ăn nó một trận sau, lại là khôi phục.

Tiếp xuống tới, lại là kéo dài cả đêm tìm tòi.

Rạng sáng sau đó, thành thị trở nên vắng lạnh lên tới. Đường đi trên ngẫu nhiên mới có thể có gào thét mà qua ô tô, lại là trong nháy mắt đã đi xa, thay đổi ban ngày huyên náo.

Người nào cũng sẽ không chú ý tới, tại cái này đường đi lối đi bộ thượng, một đạo hắc ảnh đang bay chạy, thỉnh thoảng sẽ dừng lại, dùng lỗ mũi nghe thấy mấy nghe thấy, lại là nhanh chóng hướng về phía chạy nhanh.

Bốn, năm giờ.

Cơ hồ là người rất là ngủ say thời điểm, thế nhưng là cái này một cái Zombie Dog, còn tại trung thực thi hành hạ cánh xuyên chỉ thị, tại xác nhận lấy mục tiêu. Nó không biết mệt mỏi, giống như máy một dạng, không ngừng chạy trốn cùng dừng, lại chạy trốn.

Lấy nhà máy sửa chữa làm trung tâm, mỗi một cái phố lớn ngõ nhỏ, đều bị Zombie Dog cho đi dạo qua một lần.

Cái giờ này, đường đi trên chỉ có bảo vệ môi trường công nhân.

Zombie Dog xuất hiện, sẽ chỉ xem như là một cái lang thang chó mà thôi, không có ai đi để ý.

Ngày dần dần sáng lên, thành thị lại là huyên náo lên, vô số cần dậy sớm mọi người, nhượng đường phố này trở nên tràn ngập nhân khí, từng cái bữa ăn sáng quầy hàng, không khỏi là tản ra nồng nặc mùi thơm.

Rốt cục, Zombie Dog đứng tại một mảnh khu cư trú trước.

Sau một khắc, Zombie Dog giống như là phát hiện gì rồi, một đầu liền ghim vào, biến mất tại cái này phức tạp khu dân cư bên trong.

Nơi này đã thuộc về Thành Trung thôn, nhân viên hỗn tạp, có thể nói là tam giáo cửu lưu không chỗ không bao.

Trị an ở chỗ này, một mực là công an kết thúc nhức đầu vấn đề.

Thành Trung thôn một chút đầu đường, có nguyên một đám quầy hàng, ngồi đầy buổi sáng lên tới chuẩn bị đi làm mọi người. Sinh hoạt ở chỗ này người, cơ bản là tầng dưới chót từ bên ngoài đến nhân khẩu, liền là một chút tự xưng là là lão bản người, kỳ thật cũng chỉ là xếp đặt cái hàng vỉa hè cái gì.

Chân chính có người có tiền, là sẽ không ở chỗ này mướn phòng ở.

Zombie Dog trong này, một cái thổ cẩu thân phận, sẽ không để người chú ý.

Hoa không sai biệt lắm 2 giờ, tại Thái Dương treo cao thời điểm, Zombie Dog mới là đứng tại một tràng tầng bảy nửa nhà lầu trước mặt, hai con mắt toát ra hung tàn quang mang.

Zombie Dog tại người ngụy trang hệ thống dưới, kỳ thật liền là một cái thổ cẩu ngoại hình, tại phát hiện con mồi sau, nó chó lông căn căn dựng lên đến, tiến vào công kích trạng thái.

Lục Xuyên đến tới thời điểm, đã là nửa giờ sau.

Một thân phổ thông trang Lục Xuyên, không có mang theo An Đồng bọn họ đến đến, mà là độc thân một người.

Thành Trung thôn theo dõi không ít, Lục Xuyên biết rõ chính mình đến nơi đây, nhất định sẽ bị đập tới. Bất quá không sao, Lục Xuyên không cần sợ hãi những cái này theo dõi, bởi vì chính mình đến nơi đây, không có bất luận cái gì phạm tội đi là.

Liền tính xảy ra chuyện gì, thông qua theo dõi cũng sẽ không hoài nghi bản thân tới.

Càng là che đậy, ngược lại càng là có quỷ, sẽ dẫn tới hoài nghi.

“Ở cái này cách rời thượng, cũng có thể.”

Tại Thành Trung thôn một cái đầu đường, Lục Xuyên cảm ứng được Zombie Dog tồn tại, vừa lúc là 2 cây số phạm vi. Dù là đến hiện đại, chỉ cần tại 2 cây số trong phạm vi, Lục Xuyên đều có thể đã khống chế Zombie.

Cái này cùng sinh hóa nhà xưởng tại mạt thế là một dạng, Nhị Cấp sinh hóa nhà xưởng, Lục Xuyên có thể nắm trong tay 2 cây số phạm vi.

“Lão bản, tới phần hoành thánh.”

Lục Xuyên ngồi xuống, nhượng lão bản cho chính mình nấu một phần hoành thánh, chậm rãi ăn.

Người nào lại biết rõ, ăn bữa ăn sáng Lục Xuyên, lại là cho Zombie Dog gởi từng đạo từng đạo chỉ thị.

1 bước, liền là nhượng Zombie Dog đến rãnh nước bẩn bên trong đánh lộn mấy vòng.

Nguyên bản chỉnh tề Zombie Dog, trực tiếp biến thành một đoàn đen nhánh, tản ra nồng nặc mùi thối. Chó lông tại rãnh nước bẩn nước dính hợp dưới, một đoàn một đoàn, so lang thang chó còn thảm hơn hơn mấy lần.

Sơ bộ ngụy gắn xong thành.

2 bước, nhượng Zombie Dog về tới giữ cửa.

Lục Xuyên độc thân đến nơi đây, hoàn toàn là bởi vì có Zombie Dog, đầy đủ đối phó cái này một số người.

“A sóng, ra ngoài cho các huynh đệ mang theo bữa ăn sáng trở lại.”

Mặt trời lên cao, cái này một chỗ trong căn phòng đi thuê, rốt cục là truyền xuất ra thanh âm.

Chậm chạp mới lên tới Trịnh ca, bọn họ hôm qua ban đêm chơi vô cùng hải, uống rượu uống quá mức, đưa đến hiện tại mới lên. Đối với bọn họ tới nói, cái này một loại đổi trắng thay đen sự tình, quá cực kỳ bình thường.

Hôm qua làm một phiếu, chắc hẳn 10 vạn khối rất nhanh liền tới tay, tự nhiên phải nhượng các huynh đệ ăn nhiều uống một trận.

Mấy phút sau, đóng chặt lại đại môn mở ra.

Một mực chờ đợi Zombie Dog, lại là tại đại môn mở ra trong nháy mắt, giống như báo săn một dạng, nhào đi lên.

“A “

Tiếng kêu thảm thiết vang lên đến, cái này tên là a sóng người trẻ tuổi, hắn còn không có kịp phản ứng, liền bị một đoàn bóng đen cho nhào ngã, sau đó hắn bắp chân lại là truyền tới một trận kịch liệt đau đớn.

Đập vào mắt, là một cái đen nhánh lang thang chó, chính đem chính mình bắp chân trên một miếng thịt mạnh mẽ xé xuống tới, nhượng toàn bộ bắp chân đẫm máu.

Cái này trả (còn) không được rồi, cái này một cái chó, lại là lấy thế nhanh như chớp không kịp bịt tai, cắn một cái tại chân nhỏ xương trên.

“Răng rắc” tiếng vang, chân nhỏ xương bị Zombie Dog lực cắn, mạnh mẽ cho đập vụn.

Zombie Dog căn bản không có để ý sẽ người này, trực tiếp vượt qua hắn, hướng về thang lầu xông đi lên.

Toàn bộ lầu, đều là cái này một số người thuê đi lên, nơi này có thể nói là bọn họ hang ổ. Tại Lục Xuyên dưới thao túng, Zombie Dog hoàn toàn liền là không khác biệt cắn xé.

Zombie Dog sức chiến đấu, tuyệt đối là nổ tung.

Mỗi người, chỉ cần một cái, là có thể đem đối phương bắp chân cắn đến xương cốt vỡ vụn, răng xé rách cơ bắp, không khỏi là tiên huyết giống như là không ngừng được một dạng, đương hồng bắp chân cùng sàn nhà.

Từng tiếng kêu thảm, ở chỗ này lẫn nhau phập phồng.

Lấy bọn họ tính cách cùng quen thuộc, cái giờ này còn có hơn phân nửa là ở ngủ thiếp đi cảm giác.

Những người này còn đang trong giấc mộng, liền nhận cái này xương cốt vỡ vụn một kích, giống như là giết heo một dạng tru lên, bưng bít lấy bắp chân đau đến nước mũi cùng nước mắt đều đi ra.

Mà một chút đã tỉnh, bọn họ chỉ cảm giác được một đạo hắc ảnh xuất hiện, mang theo một cỗ hôi thối đánh về phía bọn họ.

Người phản ứng, tự nhiên là phản kháng cùng tránh né.

Nhưng càng là phản kháng, bọn họ phát hiện chính mình bi kịch, đầu này Phong Cẩu, há mồm liền cắn loạn vừa thông suốt, hơn nữa nó tay chó sắc bén, chỉ cần vạch đến trên thân, liền là một đạo thê thảm không nỡ nhìn vết thương.

Vừa đối mặt, liền đầy là vết thương.

Cái này một chút vết thương, có chút thậm chí là sâu đủ thấy xương.

Chân chính Phong Cẩu, gặp người liền cắn.

Cái này một tràng taxi lầu, đóng kín cửa ngủ không có mấy cái, lấy Zombie Dog lực lượng và tốc độ, không khỏi là ba mấy lần liền giải quyết hết một cái. Tại Lục Xuyên hơi điều khiển phía dưới, nguyên một đám chỉ thị hạ đạt, nhượng Zombie Dog không đến mức cắn người chết.

Xuống tay độc ác là khẳng định, Lục Xuyên cũng không muốn bọn họ còn có thể uy hiếp đến chính mình nhà máy sửa chữa.

Lấy Zombie Dog lực cắn, chuyên môn là tìm bọn họ bắp chân ra tay, cắn xuống dưới liền là xương cốt vỡ vụn, tàn phế không tàn phế, Lục Xuyên cũng đã không thèm quan tâm.

Mười bảy cá nhân, tuổi trẻ tại chừng hai mươi tuổi, cao tuổi cũng là ba mười một mười hai tuổi.

Bọn họ một mực sống động tại khu vực này, lấy Thành Trung thôn làm trung tâm, cái gì tiệm mới khai trương, cái gì cửa hàng thay lão bản, chỉ cần bọn họ nhận được phong thanh, lập tức sẽ dùng cái này một loại biện pháp tới thu phí bảo hộ.

Là thiếu nếu phiền toái, thương gia không có mấy cái dám báo cảnh sát cùng phản kháng.

Mấy năm xuống tới, dựa vào phí bảo hộ, nhượng bọn họ trải qua sống mơ mơ màng màng sinh hoạt.

Ai muốn đến, hiện tại lại là tai họa bất ngờ?

Một con chó điên xông tới, gặp người liền cắn, hơn nữa cái này cắn xuống tới, tuyệt đối không phải đơn giản cắn, liền xương cốt đều vỡ vụn, đầu này Phong Cẩu lực cắn không thể tưởng tượng nổi.

“A “

Tiếng kêu thảm thiết lẫn nhau phập phồng, chờ đến Zombie Dog rút lui rời thời điểm, nơi này không có một cái là xong tốt, nhẹ liền là một cái, nặng thì là những cái kia phản kháng, bị cắn được đầy trên thân tổn thương.

Về phần Zombie Dog mang theo tới hôi thối, ngược lại thành thứ yếu.

“Gọi điện thoại kêu xe cứu thương a, a ta mã a, đau chết ta rồi, chân đoạn, đoạn, ô “

“Xong, cái này là một con chó điên a, ta không muốn chết rồi, ta không cần được sủa inh ỏi bệnh.”

“Thiên Sát Phong Cẩu.”

“Cứu mạng a, cứu mạng.”

Đau đớn tiếng gào thét bên trong, mang theo mắng.

Có thể khẳng định, bọn họ nguyên một đám chờ đến bệnh viện, nhất định là muốn đánh sủa inh ỏi vắc-xin cùng uốn ván. Cái này thế nhưng là một cái lang thang Phong Cẩu a, nó răng, miệng mang theo mang theo vi khuẫn, là những nhà khác chó gấp trăm lần.

Nghĩ tới sủa inh ỏi bệnh, nguyên một đám sắc mặt thảm như tuyết trắng.

Tại bọn họ tiếng gào thét bên trong, Zombie Dog lại là ly khai đây bên trong, nhanh chóng cách Ly Thôn Trung Thành.

Đến mở ra lấy công viên nhỏ trong hồ, Zombie Dog nhảy xuống, lộn mấy vòng lại là lên bờ một bên, đem nước run lên mất, lại khôi phục được nó gọn gàng một mặt. Một thân chó lông chỉnh tề quét sạch sáng lên, không còn là lang thang chó, mà là một cái bị chủ nhân tỉ mỉ che chở gia chó.

Chậm rãi, Zombie Dog tại cửa công viên cùng Lục Xuyên hội hợp.

Như thế ôn thuận theo hạ cánh xuyên sau lưng một cái thổ cẩu, ai có thể nghĩ tới, vừa mới nó đem mười bảy cái xã hội cặn bã đem thả ngược lại?

Nguyên một đám không khỏi là xương cốt vỡ vụn, không có ba, năm tháng, bọn họ không cần trông cậy vào đi bộ nhanh nhẹn.

P/s: Convert by ๖ۣۜCaoঌ ↭ ๖ۣۜTiếnঌ , xin vote 9-10 điểm cuối chương, đề cử và tặng kim đậu để converter có thêm động lực làm việc

Hệ Thống Siêu Cấp Tông Môn

Công pháp một phế, muốn lại đem cảnh giới tăng lên đi lên, thì cần muốn hao phí ước chừng thời gian một năm, trọng yếu nhất chính là tự thân lại nhận rất lớn tổn thương. Rất có thể loại này tổn thương liền sẽ ảnh hưởng đến đến tiếp sau tu luyện. Cũng may hệ thống là khéo hiểu lòng người, màu đỏ hòn đá đồng thời cũng là một loại đặc thù thiên tài địa bảo. Chỉ cần bóp nát nó đưa vào trong miệng, có thể giữ mình thể sẽ không bởi vì huỷ bỏ công pháp mà có thương tích, còn có thể rút ngắn trở lại cảnh giới thời gian. Nhưng là thống khổ là giảm không được, ngược lại sẽ bởi vì thôn phệ màu đỏ hòn đá mà càng thêm thống khổ. Cho nên Ôn Bình ngồi ở kia tiên quyết định đem kiến trúc cải tạo đặc quyền cho dùng, miễn cho đợi chút nữa cho đau ngất đi, đem quên đi thăng cấp kiến trúc. “Thăng cấp Thính Vũ các.” “Xác định?” “Xác định!” 【 Thính Vũ các thăng cấp còn thừa thời gian: 3 giờ. 】 【 ngẫu nhiên đạt được năng lực đặc thù là: Chấp pháp giả ác linh kỵ sĩ! 】 “Thủ hộ giả?” “Đúng, xét thấy túc chủ hiện tại không có cách nào thiết lập cùng loại Chấp Pháp đường cơ cấu, nhưng là một cái siêu cấp tông môn không thể không có chấp pháp giả, cho nên lần này ngẫu nhiên đến năng lực là chấp pháp giả. Không chỉ có là vì duy trì tông môn chế độ, cũng vì ngăn được ngoại lai kẻ xâm lược. Chấp pháp giả ban đêm, dám can đảm vi phạm tông môn chế độ, chà đạp tông môn người, cũng sẽ ở đêm tối hạ thu được đến từ ác linh kỵ sĩ trừng phạt, nghiêm trọng nhất người sẽ bị tiêu diệt linh hồn!” “Ác linh kỵ sĩ, nó không phải là quỷ a?” “Ác linh kỵ sĩ, đến từ Minh giới sinh vật, nó là đêm tối con mắt, không có nhục thể, chỉ có thiêu đốt lên liệt diễm thể xác, dựa vào thôn phệ vào xâm người linh hồn mà sống, trừ phi ngươi tự mình hạ lệnh tha một người bất tử, nếu không chỉ cần tại trong màn đêm nó chỉ cần tại bắt đến một cái người xâm nhập, liền sẽ thôn phệ hết đối phương linh hồn. Trước mắt ác linh kỵ sĩ thực lực cao nhất có thể so với luyện thể thập tam trọng, miễn dịch hết thảy vật lý tổn thương.” “Đủ hung ác, vậy thì không phải là không sợ Kháo Sơn tông trực tiếp lên núi, Kháo Sơn tông luyện thể thập tam trọng nội khí phóng ra ngoài có thể tạo thành tổn thương căn bản không phải rất mạnh, bọn hắn khẳng định là đánh không lại ác linh kỵ sĩ. Đúng, lần này là không phải còn muốn thu phí?” “Không cần.” Ôn Bình vui mừng, hệ thống này rốt cục từ bỏ thứ gì đều muốn thu lệ phí sáo lộ, đây coi như là phúc lợi a? Xuất phát từ nội tâm cười một tiếng về sau, trước mắt hình ảnh nhất chuyển, hắn đã thân ở Thính Vũ các bên ngoài xuống dốc trong ngách nhỏ. . . . Cạch! Màu đỏ tảng đá bị Ôn Bình bóp nát trong tay, theo lòng bàn tay lập tức liền chui ra ngoài từng đầu lục sắc sợi tơ. Bọn chúng như trùng tử, bay múa, sau đó từ Ôn Bình huyệt Thái Dương kia chui vào trong óc. Một mực dạng này kéo dài mấy phút, lục quang mới biến mất hầu như không còn. Trường mạch công hoàn chỉnh tâm pháp đã hoàn toàn dung nhập vào Ôn Bình trong đầu, chỉ cần Ôn Bình muốn nhìn, liền có thể từ trong trí nhớ thu hoạch đến Trường mạch công một chút tin tức. Sau đó Ôn Bình cần phải làm là huỷ bỏ nguyên lai tu hành công pháp, đem tảng đá bột phấn đưa vào trong miệng về sau, Ôn Bình lập tức bão nguyên thủ nhất, ngưng tụ lực khí toàn thân. A! Cứ việc đã sớm chuẩn bị, nhưng là đau đớn kịch liệt để Ôn Bình nhịn không được trùng thiên phẫn nộ gào thét, thân thể cũng bởi vì đau đớn kịch liệt đặc biệt run rẩy lên, kia hai cánh tay liền phảng phất được Parkinson, run rất tấp nập. Mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ gương mặt không ngừng theo cái cằm hướng bàn tay giọt kia rơi, có loại giống như là thôi cắt động mạch, ức chế không nổi ra bên ngoài bốc lên máu đồng dạng. Khác nhau chỉ ở tại cả hai nhan sắc không giống mà thôi. Bởi vì là ban đầu là luyện thể, cho nên phế bỏ công pháp kỳ thật cùng bản thân phá hủy là không có gì khác biệt. Không chỉ là mồ hôi, cũng không chỉ là đau đớn, nương theo mà đến còn có thân thể kỹ năng thoái hóa, cùng đối với đau năng lực chịu đựng yếu bớt. Tóm lại, càng về sau sẽ chỉ càng đau nhức. Cho đến đem mình đau nhức ngất đi mới thôi. Nhưng là không có một cái nào luyện thể tu sĩ quan tâm đau đớn, luyện thể thập tam trọng, muốn leo lên cái nào một cảnh không có bị khổ? Ba giờ sau. Ôn Bình ngã xuống Thính Vũ các bên ngoài trên bãi cỏ, gió nhẹ lướt qua hai gò má, Hắn chưa bao giờ giống hôm nay đồng dạng cảm thấy gió là như vậy mát mẻ, là như vậy để cho người ta cảm thấy vui vẻ. Còn có trên bầu trời tinh tinh, liền số hôm nay sáng nhất. Hắn hiện tại là một chút bò dậy khí lực cũng bị mất, hơn nữa còn miệng đắng lưỡi khô, hắn dám cam đoan, hiện tại trước mắt có một vạc nước hắn cũng có thể uống hết. Bất quá còn tại hắn đau đớn không phải là không có thu hoạch, Trường mạch công quyển hạ xem như nhập môn, theo hắn vận công, chung quanh cây cối thân cây cũng bắt đầu chui ra một đầu lại một đầu lục sắc sợi tơ, dung nhập vào trong thân thể của hắn. Căn cứ Trường mạch công ghi chép, những cái kia đều là cây cối bên trong mộc khí, cùng thiên địa ở giữa tồn tại khí là hoàn toàn khác biệt. Mộc đại biểu hi vọng, đại biểu sinh tồn, cho nên khi mộc khí nhập thể bên trong, phía sau cho dù là bị người chặt một đao, cũng có thể tại đoạn thời gian phục hồi như cũ. Bất quá đáng tiếc chính là hắn hiện tại tu hành chỉ là quyển hạ, còn không có mở ra mạch môn, không có chân chính vận dụng khí năng lực. Khi mở ra mạch môn về sau, Trường mạch công ghi lại công năng ngay cả tay cụt mọc lại chi năng đều có. Theo thời gian mất đi, hắn rốt cục có ngồi xuống khí lực. Ngồi xuống về sau, hắn ý nghĩ đầu tiên liền vọt tới sườn núi hạ đình uyển bên trong, từ trên bàn đá cầm lấy ấm nước liền hướng trong bụng tưới. Ừng ực! Ừng ực! Mấy ngụm xuống dưới nước trong bình liền bị tiêu diệt. Cảm thấy mới chỉ nghiện hắn một đường chạy chậm đến phòng bếp, sau đó vùi đầu vào nước trong vạc, bắt đầu hét lớn. Cái này vừa quát chính là nửa giờ. Cao hơn nửa người vạc nước thấy đáy về sau, Ôn Bình bụng đi theo phồng lên, đã trướng đi bất động. Kỳ thật hắn hẳn là may mắn mình không có bị nước cho ăn bể bụng. “Luyện thể tam trọng.” Cảm thụ hạ mình bây giờ thực lực về sau, Ôn Bình dứt khoát liền nằm tại phòng bếp bắt đầu nghỉ ngơi lấy lại sức, cũng mặc kệ mặt đất sạch sẽ không sạch sẽ. Lên núi săn bắn chó Cáp Cáp nghe được động tĩnh, sủa một tiếng, thấy là Ôn Bình về sau, thì ghé vào Ôn Bình bên cạnh. Một người một chó, nằm tại bếp nấu trước tiếng ngáy đại tác! Khi tỉnh lại lúc, là hệ thống trong đầu thanh âm đem nó cho đánh thức. “Thính Vũ các cải tạo hoàn thành!” “Bắt đầu ký kết linh hồn khế ước!” Ôn Bình bỗng nhiên ngồi dậy, đem một bên Cáp Cáp cho hạ kêu to một tiếng, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, trừng tròng mắt hướng trong đêm tối nhìn lại. Nhưng mà cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không nghe thấy, sau đó nằm xuống dưới tiếp tục ngủ. Oanh! Đột nhiên từ trong đêm tối thò vào đến một cái tay. Kia là từng cái có cái này xương cốt sâm bạch xương tay, nó cứ như vậy trống rỗng xuất hiện, đập vào lên núi săn bắn chó Cáp Cáp trên lưng. Gâu! Một tiếng nộ sủa, theo sát lấy Cáp Cáp đứng lên. Cùng lúc đó, xương tay bốc cháy lên ngọn lửa màu vàng, Hỏa xà toát ra hướng phía Cáp Cáp nhào tới, giống như là một đầu con giun đồng dạng chui vào Cáp Cáp trong miệng, trong mắt, trong lỗ tai, thẳng đến đem nó toàn bộ đều bao trùm. Hô! Hỏa diễm đại thịnh! Một vị một mét tám không có nhục thể lớn cái từ gạch đá hạ leo lên, vừa sải bước lên Cáp Cáp trên lưng. Gâu! Cáp Cáp lần này nộ sủa hoàn toàn khác nhau, nó biến thành một cái bốn chân, hai mắt còn có cái đuôi đều thiêu đốt lên liệt diễm sinh vật. Nhìn qua uy phong lẫm liệt, không có đôi mắt con mắt nhìn xem Ôn Bình lúc, có thể để cho Ôn Bình cảm nhận được một phần không thể so với giao long khí thế yếu uy áp. Hắn biết, thủ hộ giả ác linh kỵ sĩ tìm tới mình ở nhân gian tọa kỵ. Ác linh kỵ sĩ cưỡi nó vẫn như cũ như vậy uy phong. Một vị cưỡi lên núi săn bắn chó ác linh kỵ sĩ như vậy sinh ra!

Cập nhật thông tin chi tiết về Harry Potter Chi Siêu Cấp Pháp Thần trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!