Xu Hướng 6/2023 # Hachiko – Chú Chó Đợi Chờ: Câu Chuyện Cảm Động Về Lòng Trung Thành # Top 8 View | Dhrhm.edu.vn

Xu Hướng 6/2023 # Hachiko – Chú Chó Đợi Chờ: Câu Chuyện Cảm Động Về Lòng Trung Thành # Top 8 View

Bạn đang xem bài viết Hachiko – Chú Chó Đợi Chờ: Câu Chuyện Cảm Động Về Lòng Trung Thành được cập nhật mới nhất trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Hachiko – Chú chó đợi chờ là một quyển sách thiếu nhi của nhà văn Luis Prats, lấy cảm hứng từ câu chuyện truyền kì có thật tại Nhật Bản về một biểu tượng của sự trung thành vào thế kỉ trước.

Mười năm ở ga tàu Shibuya của Hachiko

Hachiko là giống chó Akita quốc khuyển của xứ sở Hoa Anh Đào, được sinh ra tại một trang trại cách thủ đô Tokyo gần năm trăm cây số. Từ khi chỉ mới vài tháng tuổi, Hachiko đã được đưa đến Tokyo và sống với người chủ mới của mình là giáo sư Eisaburo Ueno cho đến khi ông bất ngờ qua đời vào năm 1925 do căn bệnh tai biến mạch máu não trong lúc đang công tác tại trường Đại học Tokyo.

“Đơn giản, Hachiko có một tình cảm nguyên sơ với chủ mình và ông chủ cũng là người rất yêu nó”.

Như một thói quen, mỗi ngày giáo sư cùng Hachiko mỗi sáng đều cùng nhau tản bộ ra nhà ga Shibuya. Hachiko lúc nào cũng ngồi đợi cho đến khi ông mua xong vé và đi khuất thì mới chịu an tâm đi về nhà.

Rồi đến giờ tan tầm, Hachiko lại một mình ra ga tàu và ngồi trên tấm bục nhỏ trước ga để đón giáo sư về. Ngày nào cũng vậy, sáng tiễn giáo sư đi làm, chiều lại lặng lẽ vội ra đón chủ. Dường như đó là công việc mà Hachiko đã làm trong suốt mười năm trời.

“Khi ông giáo sư nông nghiệp của trường Đại học Todai ngủ dậy, Hachiko ngồi chống chân trong bếp nhìn ông đun trà. Tiếp đó đến lượt nó, ông chủ lấy bữa sáng cho nó vào một cái bát to màu đỏ. Sau khi ngấu nghiến xong bữa sáng vào khoảng tám giờ rưỡi, con chó theo chân ông ra ga Shibuya.

Khi giáo sư khuất bóng trong đám đông, nó trở về nhà và chờ ông đến năm giờ mười lăm chiều. Lúc đó, cứ như thể nó có một chiếc đồng hồ Thuỵ Sĩ trong đầu và hai tai là hai chiếc kim đồng hồ, nó bắt đầu cào cửa để bà Yaeko mở ra cho nó phóng như tên lửa ra ga”.

Và ngày mà chẳng ai ngờ đến, đó chính là lúc giáo sư Ueno từ giã cõi đời. Nhưng Hachiko nào hay biết, chú vẫn chờ đợi ròng rã ngày này qua tháng nọ, vẫn nuôi trong chú một niềm hy vọng, rồi sẽ đến lúc giáo sư sẽ về với mình.

Mười năm chờ đợi trong mỏi mòn, cuối cùng Hachiko cũng đã về với chủ của mình ở một miền đất khác. Nơi mà chú cùng giáo sư Ueno sẽ vĩnh viễn bên cạnh nhau không thể tách rời. Đã là người Nhật thì không ai không biết đến tài sản quốc gia vô cùng quý báu tượng trưng cho lòng trung thành, tình bạn cao cả và là niềm kiêu hãnh của xứ sở Phù Tang.

“Trong thời khắc đó, rất nhiều hành khách lại gần Hachiko, gãi đầu nó hay cười với nó, nhưng nó vẫn nhìn đăm đăm vào cánh cửa lúc mở ra, lúc đóng vào, phát ra những tiếng động của kim loại mỗi khi có người đi qua. Nó chờ nghe tiếng gõ của cây ba toong của giáo sư Eisaburo Ueno.”

Trong suốt một thập kỉ đằng đẵng dài ấy, đôi mắt của Hachiko vẫn luôn lấp lánh một niềm tin, rằng chỉ chút nữa thôi, vị giáo sư già đáng kính kia sẽ đến và xoa đầu nó, sẽ khen nó đã phải vất vả rồi.

Nhưng nỗi đau ấy vẫn chưa dừng lại, từ khi giáo sư mất, gia đình của ông cũng chuyển nhà đi nơi khác, Hachiko được một gia đình khác nhận nuôi. Nhưng chú vẫn luôn tự cắn đứt dây buộc để trở về nhà cũ, nơi đã từng đầy ắp những kỷ niệm của Hachiko và giáo sư.

“Cứ như vậy, một năm mới bắt đầu và Hachiko luôn bắt đầu một ngày mới, một tháng mới và một năm mới theo cùng cách như vậy. Khi đêm đến, nó quay về bên dưới toa tàu cũ, nằm giữa những đường ray sắt, nhắm mắt lại và mơ.

Nó mơ thấy những buổi đi dạo ở công viên Yoyogi, mơ về những con bướm và giáo sư Eisaburo, về những cây anh đào đang nở hoa và những bài ca với giai điệu vui vẻ, nhưng chủ yếu nó mơ thấy lúc ông giơ tay thật cao chào nó và nói với nó hãy đợi ông ở đấy, tại ga Shibuya, cho đến khi ông trở về.”

Kể từ đó, Hachiko trở thành chú chó không nhà. Chỉ có thể sống nhờ chút thức ăn của mọi người ở ga tàu Shibuya. Mười năm chờ đợi nhưng chưa bao giờ thấy Hachiko ngừng nuôi hi vọng hay từ bỏ dù chỉ một ngày.

Tuy vậy, chẳng có gì thoát khỏi bàn tay lạnh lẽo của thời gian. Hachiko đã dần trở nên già cỗi, những bước chân của nó không còn nhanh nhẹn thoăn thoắt như thuở nào nữa mà thay vào đó Hachiko bước đi chậm chạp, lếch thếch.

Dù nắng hay mưa, dù bão tuyết có đến nhưng Hachiko vẫn ngoan cường chờ đợi ở ga Shibuya ấy, chú chưa bao giờ lùi bước.

“Hachi ngủ ở đâu, ăn những gì, chẳng ai hay biết. Nhưng cứ khi chiều xuống, Hachi chắc chắn sẽ xuất hiện chờ giáo sư. Cả trong mưa, trong gió, cả trong tuyết lạnh…Hachi chờ giáo sư đã mười năm”

Rồi vào một buổi sáng nọ, trời vẫn đẹp như bao ngày nhưng Hachiko đã nói lời giã từ trần thế. Hachiko nằm cô quạnh trong cái rét buốt và trong khoảnh khắc đó, hẳn là giáo sư vì không muốn nó đau khổ nữa nên đã đến và đưa Hachiko rời đi.

Câu chuyện về chú chó trung thành ấy dưới giọng văn êm đềm, trìu mến của tác giả Luis Prats cùng những bức tranh màu nước đã tạo nên một điểm nhấn ấn tượng và làm cho độc giả dễ dàng đắm chìm vào câu chuyện vốn đã vô cùng cảm động.

Sự tôn vinh dành cho mười năm chờ đợi

Một năm trước khi Hachiko qua đời, chính quyền địa phương đã tạc một bức tượng đồng nhằm tôn vinh cho chú chó. Thậm chí, Hachiko cũng có mặt tại lễ ra mắt.

Tuy nhiên, trong Thế chiến II bức tượng đã bị nung chảy để làm đạn dược và đến khi chiến tranh kết thúc, một bức tượng mới đã được làm lại và lễ ra mắt cũng được tổ chức.

Ở đại học Tokyo, người ta cũng dựng lên một bức tượng Hachiko- chú chó đợi chờ đang vui đùa cùng giáo sư Ueno.

“Tôi đã khóc khi đọc cuốn sách này, có lẽ hình ảnh chú chó đứng đợi sân ga đã chiếm trọn trái tim tôi và khiến tôi không thôi ám ảnh về nó!’ và đây có lẽ chính là điều thành công nhất của tác giả, khi đã lấy đi những giọt nước mắt từ độc giả của mình.”

Đặc biệt, một bộ phim mang tên Câu chuyện về chú chó Hachi đã ra đời. Bộ phim do tài tử Richard Gere thủ vai Parker Wilson, và đây cũng là một phiên bản được làm lại từ phiên bản năm 1987.

Câu chuyện về Hachiko – Chú chó đợi chờ là những thước phim chậm rãi, nhẹ nhàng diễn ra dưới tiếng piano du dương, dễ hiểu, dễ ngấm. Bộ phim không có quá nhiều chi tiết phô trương, không cầu kì, không biểu lộ tình cảm một cách quá đà.

Mà ngược lại, những gì ta cảm nhận  được chính là cảm xúc chân thật cùng những rung động bởi trái tim vì tình bạn sâu sắc giữa Hachiko và người chủ của mình.

Hachiko – Chú chó đợi chờ chính là một câu chuyện đầy cảm động về chú chó đã không ngừng nuôi hy vọng trong suốt gần mười năm. Mười năm chờ đợi và cuối cùng Hachiko cũng đã tìm thấy giáo sư của mình.

Cuốn sách nhẹ nhàng và vô cùng thích hợp cho những ai muốn kiếm tìm một tình bạn chân thành, đủ sức làm rung động trái tim của hàng triệu người trên thế giới.

Đông Nghi

Nghị Luận Về Lòng Trung Thành Qua Câu Chuyện Chú Chó Hachiko

Những ngày hạnh phúc cứ êm đềm trôi cho đến ngày 21/5/1925 định mệnh. Tai họa ập đến, Giáo sư Ueno bất ngờ đột quỵ do xuất huyết não khi đang giảng bài. Ông không qua khỏi và mãi mãi không bao giờ trở về nữa, bỏ lại Hachi ngày ngày đến ga chờ đợi trong suốt 9 năm, 9 tháng và 15 ngày sau đó.(…) Cuối cùng, sau 10 năm ròng rã, phép màu của đợi chờ cũng đến khi Hachiko có cơ hội đoàn tụ với người chủ yêu thương. Ngày 8/3/1935, Hachiko trút hơi thở cuối cùng trong một buổi tối tuyết rơi trắng xóa tại một con phố ở Shibuya.

Hachiko sau đó đã được dựng tượng tại nhà ga Shibuya, được tạo hình trên những bức tường và đi vào điện ảnh. Câu chuyện về Hachiko khiến tất cả những ai biết đến phải xúc động.

Theo em, điều gì trong câu chuyện về chú chó Hachiko đã khiến mọi người xúc động? Em hãy viết bài văn bày tỏ suy nghĩ của bản thân về điều đó?

Suy nghĩ của bản thân về lòng trung thành qua câu chuyện Hachiko

Bài văn mẫu

Câu chuyện về loài chó và sự gắn bó của chúng với con người không còn xa lạ với chúng ta. Ta đã xúc động trước chú chó tình nghĩa nhiều ngày phục bên mộ chủ Lao Pan – người đàn ông Trung Quốc độc thân. Hay Hawkye, chú chó quân đội gắn bó thân thiết với người chủ kiêm huấn luyện viên-Jon Tomlinson. Cả thế giới biết đến chú khi bức ảnh Hawkye gục xuống bên quan tài Tomlinson trong ngày anh mất. Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến Hachiko, câu chuyện về chú chó Nhật Bản đã khiến bao người

cảm động. Hachiko được dựng tượng tại nhà ga Shibuya, được tạo hình trên những bức tường và đi cả vào điện ảnh. Câu chuyện về mỗi chú chó dù có những cái tên khác nhau, chủ nhân khác nhau hay đến từ những quốc gia khác nhau cũng đều mang đến cho chúng ta bài học thấm thía về tình yêu thương và lòng trung thành.

Câu chuyện cảm động của Hachiko ngay lập tức lay động sâu sắc tới tâm can tất cả những ai biết đến. Hachiko đem đến cho chúng ta một tấm gương đẹp đẽ về tình yêu thương, sự gắn bó với con người và đặc biệt, đó là bài học về sự trung thành. Chú chó Hachiko là người bạn thân thiết của Giáo sư Ueno. Chú đưa chủ nhân đi làm vào mỗi sáng và đón ông tại nhà ga Shibuya mỗi chiều. Sự gắn bó cùng tình yêu thương của Hachiko khiến cuộc sống của Giáo sư Ueno thật ấm áp. Mỗi sớm bước chân đi làm hay tối đến khi trở về, Hachiko lại có mặt ở nhà ga để đó ông trở về. Sau đó, khi chủ nhân qua đời, Hachiko vẫn đều đặn đến nhà ga đón chủ trong suốt chín năm trời. Tất cả những ai đến nhà ga hay nghe đến câu chuyện này đều bị lay động sâu sắc trước tình yêu thương và lòng trung thành tuyệt đối của Hachiko. Đó cũng là những bài học sâu sắc khiến chúng ta phải suy ngẫm.

Lòng trung thành có biểu hiện vô cùng phong phú trong cuộc sống hàng ngày. Đó có thể là việc một lòng một dạ theo đuổi một điều tốt đẹp, tin tưởng một người nào đó. Từ xa xưa, tiền nhân đã hết sức coi trọng phẩm chất này. Trong áng văn cổ “Dụ chư tì tướng hịch văn” của Trần Quốc Tuấn, ta bắt gặp nhiều tấm gương trung thành với chủ tướng:”Kỉ Tín chết thay cho Hán Cao đế, Do Vu che giáo cho Chiêu Vương”. Đến thế kỉ XX, đất nước ta có biết bao tấm gương anh hùng trung thành với Tổ quốc một lòng một dạ phụng sự đất nước như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Lê Hồng Phong hay ngay cả những người trẻ tuổi cũng nêu cao tinh thần ấy như Võ Thị Sáu, Kim Đồng… Đó là tấm gương những chiến sĩ dù bị quân địch đày đọa vẫn cương quyết một lòng với cách mạng và Tổ quốc. Võ Thị Sáu tuổi đời còn trẻ nhưng khi bị bắt chị vẫn hiên ngang với tuyên ngôn “Đả đảo bọn thực dân Pháp, Việt Nam độc lập muôn năm, Hồ Chủ tịch muôn năm!”. Những chiến sĩ cách mạng bị tù đày ở nhà tù Phú Quốc bị tra tấn cực hình như đóng đinh vào tay, chân, đầu, đốt dây kẽm, ném vào chảo nước sôi… Không gục ngã trước đòn tra tấn ấy, các tù binh cộng sản bền gan vững chí giữ vững sự trung thành với nhân dân, với đất nước. Đáng kính và đáng khâm phục biết bao những con người một lòng một dạ kiên trung với quê hương, Tổ quốc, nhân dân.

Trong cuộc sống hiện đại, lòng trung thành có thể bộc lộ ở mọi lĩnh vực của cuộc sống. Đó là tấm gương của cầu thủ bóng đá trung thành với đội tuyển của mình. Paolo Madilin tiếp bước người cha, kể từ lần đầu tiên xuất hiện trong sân chơi chuyên nghiệp cho đến nay vẫn luôn trung thành với sắc áo sọc đỏ đen cho đến khi anh quyết định treo giày sau hai mươi lăm năm cống hiến. Hay tấm gương Javier Zanetti vẫn giữ mối tình với Inter, bất chấp bao biến động, mười lăm đời huấn luyện viên và cả trăm cầu thủ đến rồi đi, cầu thủ này vẫn trung thành với đội bóng của mình. Trong lĩnh vực kinh doanh, trung thành thể hiện trong việc giữ chữ tín với khách hàng, với đồng nghiệp và với chính mình. Chính điều đó lại trở thành động lực giúp con thuyền doanh nghiệp của họ vươn xa. Mỗi người dân, mỗi tổ chức, mỗi đơn vị và chính đất nước, dân tộc cũng cần có lòng trung thành với lí tưởng và con đường của chính mình. Trung thành với lí tưởng, mục tiêu và theo đuổi những giá trị cao cả sẽ giúp chúng ta có được hạnh phúc và thành công. Với các bạn học sinh, trung thành đơn giản là giữ lời hứa với bạn bè, thầy cô, luôn sát cánh với những người thân yêu khi họ gặp khó khăn, thử thách. Trung thành là trân trọng tình bạn, không nói xấu hay chê bai sau lưng người khác. Tình bạn chỉ lâu bền khi có niềm tin và sự trung thành dành cho nhau mà thôi.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có lòng trung thành. Đôi khi vì chạy theo vật chất mà con người ta đánh mất lòng trung thành quý giá của mình. Lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã nhàu nát thì không thể phẳng phiu trở lại. Thomas Paine từng nói: “Sự trung thành với chính mình cần thiết cho hạnh phúc mỗi người. Thiếu trung thành không nằm ở việc tin hay không tin mà nằm ở việc tự cho là mình tin điều mình không tin”. Khi mất lòng tin là lúc sự phản bội nảy nở, sự thù địch xâm chiếm. Chẳng ai trong chúng ta muốn những điều như thế xảy đến với mình.

Bên cạnh những tấm gương yêu nước trung thành với Tổ quốc, nhiều người Việt cũng bán nước theo Mĩ, Pháp trong chiến tranh. Đó là những câu chuyện đau lòng và đáng hổ thẹn. Hay trong đội tuyển bóng đá, nhiều cầu thủ bán độ và phản bội đội bóng cùng quốc gia. Người không có lòng trung thành thường đứng núi này trông núi nọ. Đó vẫn mãi là những câu chuyện nhức nhối của xã hội. Chỉ khi ta trung thành với những lí tưởng tốt đẹp trong chính mình ta mới có thể trung thành với mọi người.

Trung thành là phẩm chất quý giá và là hành trang cần thiết cho thế hệ trẻ trong cuộc sống mới. Mỗi người cần tự rèn luyện cho mình phẩm chất ấy để có được niềm tin của mọi người và giúp cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Với bài văn mẫu “Suy nghĩ về lòng trung thành qua câu chuyện chú chó Hachiko” ở trên, mong các em có một bài kiểm tra tốt và một kỳ thi đầy thành công.

Chuyện Cảm Động Về Chú Chó Hachiko Sống Mãi Trong Lòng Người Nhật

Nếu ai đó đã từng đi đến Nhật và qua nhà ga quận Shibuya, Tokyo. Chắc hẳn sẽ thấy dòng chữ “Hachiko Entrance”. Ngoài nhà ga bức tượng chú chó nổi bật và đã trở thành bất tử về lòng trung thành đối với người dân Nhật Bản. Đó là câu chuyện có thật, câu chuyện cảm động về chú chó Hachiko sống mãi trong lòng người Nhật.

Câu chuyện cảm động của Hachiko

Chú chó Hachi, biệt danh của Hachiko là một chú chó nhỏ thuộc giống Akita thuần Nhật màu vàng-nâu. Hachi được giáo sư nông học Hidesaburo Ueno nhận nuôi. 

Ông Ueno mang Hachi từ quê nhà Odeta lên quận Toyotama, nay là phường Shoto 1, quận Shibuya, thủ đô Tokyo, sinh sống. Sáng nào cũng vậy, Hachi cùng chủ nhân đi bộ đến ga Shibuya. Hachi thường đợi chủ qua cổng soát vé để bắt chuyến tàu đi làm rồi mới về. Chú chó không được theo chủ đến giảng đường. Do vậy đến buổi chiều, Hachi lại ra ga Shibuya chờ đón ông Ueno về dù thời tiết lạnh giá hay tuyết rơi dày.

Cuộc sống vẫn êm đẹp trôi đi nhưng rồi điều không ngờ xảy ra. Vào tháng 5 năm 1925, khi Hachi 18 tháng tuổi, giáo sư Ueno bị đột quỵ khi đang giảng bài và qua đời tại đại học Tokyo. Người chủ yêu quý đã mãi mãi không thể trở về bên chú chó Hachi được nữa.

Sau đó, Hachi được một người khác nhận nuôi và liên tục bị đổi chủ. Đến năm 1927, Hachi đã có được chỗ ở ổn định tại nhà của Kobayashi – người làm vườn cũ của giáo sư Ueno. 

Nhưng dường như chú không bao giờ quên được hình ảnh người chủ cũ yêu dấu của mình. Nhiều lần, Hachi trốn khỏi nhà Kobayashi để tìm về nhà cũ của giáo sư Ueno. Không thấy ông Ueno ở nhà, Hachi lại đến nhà ga Shibuya, nơi chú đã gặp chủ nhân lần cuối. 

Từ đó trở đi, trong suốt 10 năm đằng đẵng, ngày nào Hachi cũng đến ga Shibuya ngóng đợi người chủ Ueno trong vô vọng. Bất kể là mưa gió, nắng, tuyết,…

Những tháng ngày chờ đợi tại ga Shibuya. Hachi đã gây nên sự chú ý. Hirokichi Saito – một sinh viên cũ của giáo sư Ueno, đã bắt gặp Hachi rất nhiều lần ở ga và nảy sinh tò mò. Saito đã theo chân Hachi đến căn nhà của người làm vườn cũ của giáo sư Ueno và ghi lại câu chuyện cảm động này.

Năm 1932, một trong những bài báo của Saito được đăng trên tờ Asahi Shimbun – Nhật báo lớn nhất Nhật Bản thời bấy giờ. Và hình ảnh chú chó Hachi đợi chờ người chủ cũ đã trở thành một hiện tượng quốc gia. 

Hachi được người dân Nhật Bản bày tỏ tình thương và sự quan tâm, chăm sóc. Người dân gửi đến chú những cái ôm, những ổ bánh mì và đệm lót để ngủ ở nhà ga. Hachi còn được đổi tên thành Hachiko, với từ “ko” thêm vào biểu thị lòng kính trọng trong tiếng Nhật.

Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đã bị bệnh viêm khớp và đã quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935, gần 11 năm kể từ ngày nó nhìn thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta tìm thấy Hachiko lúc đó đã nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đã đứng đợi chủ nhân của mình trong suốt nhiều năm.

Lòng trung thành bất diệt của Hachiko xuyên thời gian

Câu chuyện cảm động về chú chó Hachiko được đăng lên trang nhất của rất nhiều tờ báo lúc bấy giờ và người ta đã dành hẳn một ngày để để tang Hachiko. Từ số tiền đóng góp của dân chúng trong cả nước, người ta đã thuê nhà điêu khắc Ando Teru để làm một bức tượng Hachiko bằng đồng. 

Khi bức tượng được hoàn thành và được đặt trang trọng ở bên trong sân ga, tại chính vị trí nó đã đứng đợi chủ nhân trong gần 10 năm. 

Ngoài ra bức tượng, ảnh vẽ, thú nhồi bông… chú chó Hachiko được dựng lên nhiều nơi trên đất nước “mặt trời mọc” biểu tượng bất diệt về lòng trung thành đáng trân trọng. Cùng với đó các bộ phim về chú chó Hachiko đã trở thành đề tài mà nhiều đạo diễn khai thác. 

Dù đã qua những diễn biến thăng trầm của lịch sử, của những chiến tranh, biến động của thời gian. Chuyện cảm động về chú chó Hachiko vẫn bất diệt đối và là biểu tượng xuyên thời gian trong lòng người Nhật.

Vào năm 2015, Nhân kỷ niệm 90 năm ngày mất của giáo sư Ueno và 80 năm ngày Hachiko qua đời, Hachiko và giáo Ueno cuối cùng đã được đoàn tụ cùng nhau mãi mãi. 8/3/2015, một bức tượng đồng với hình ảnh Hachi mừng rỡ chào đón chủ được dựng tại khuôn viên khoa Nông nghiệp Đại học Tokyo, quận Bunkyo. Cô Mari Toya, 30 tuổi, chủ một nhà hàng ở Nagoya, đã bày tỏ niềm xúc động: “Họ cuối cùng cũng đã đoàn tụ sau 90 năm. Tôi thật hạnh phúc thay cho họ”.

Tình cảm của chú chó Hachiko thật đáng quý, đó không chỉ dừng lại về lòng trung thành của chú chó với chủ, mà đó còn có sức lan tỏa của tình cảm ấy đối với người dân xứ sở hoa anh đào và người dân trên khắp thế giới.

4.2

/

5

(

5

bình chọn

)

Chú Chó Hachiko – Huyền Thoại Về Lòng Trung Thành Của Nhật Bản

 Hachiko là biểu tượng cho lòng trung thành bất diện của người dân Nhật Bản, hình ảnh chú chó chờ chủ của mình đã trở thành một thứ có ý nghĩa to lớn đối với người dân nơi đây. 

Nơi sinh 

Hachiko là chú chó được sinh vào năm 1923 tại thành phố Odate, quận Akita. Sau đó chú được giáo sư Hidesaburo Ueno nhận mang về nuôi tại ngôi nhà gần ga Shibuya.

Đặc điểm ngoại hình 

Giống chó Hachiko thuộc loài Akita – giống chó quý có nguồn gốc từ Nhật Bản và là một trong những giống chó lâu đời nhất thế giới. Chú là chó đực nên có vóc dáng khá to lớn, màu lông trắng với vẻ ngoài oai vệ, mạnh mẽ, thế đứng hiên ngang, vững vàng. Loài chó này khi xưa thường được trọng dụng bởi vẻ ngoài đầy sức mạnh và sự quý tộc, chúng được người dân coi như “quốc khuyển” của Nhật Bản.

Câu chuyện chờ chủ cảm động của Hachiko

Giáo sư Ueno là người tốt bụng sống độc thân. Khi bắt đầu nhận nuôi Hachiko, ông dành phần lớn thời gian rảnh của mình để chăm sóc, dạy dỗ và chuyện trò với chú. Mỗi buổi sáng đi làm, Hachiko đều tiễn ông đến ga Shibuya, chờ ông lên tàu và đi khuất xa mới trở về. Liên tiếp trong một năm như vậy cho đến tháng 5 năm 1925, giáo sư Ueno bị xuất huyết não đột ngột và qua đời, ông không bao giờ trở về nữa.

Tuy nhiên, trong đúng 9 năm, 9 tháng và 15 ngày tiếp theo, chú Hachiko vẫn ngày ngày ra ga để chờ đón chủ nhân mình quay về. Chú thường ngồi ở một bục nhỏ, nơi mà trước kia chú vẫn chờ mỗi chiều muộn. 

Thời gian cứ thế trôi qua, Hachiko cũng già đi và mắc thêm bệnh viêm khớp nhưng chú vẫn kiên trì chờ đợi. Ngày 8 tháng 3 năm 1935, người ta tìm thấy Hachiko nằm chết gục tại nơi mà nó đã đứng đợi chủ suốt hơn 9 năm ròng. Những ngày sau đó, ga Shibuya tổ chức tang lễ cho Hachiko, nhiều người Nhật Bản, có người lạ, có người quen đều đến tham dự. Sự ra đi của Hachiko còn được đưa lên nhiều tờ báo lớn trong cả nước, hình ảnh của chú như một một mình chứng cụ thể của lòng trung thành bất diệt. Mỗi năm vào ngày 8/4, người ta lại dành ra một ngày để tưởng nhớ về Hachiko tại ga Shibuya.

Bảo tàng

Tại bảo tàng quốc gia về thiên nhiên và khoa học Nhật Bản thuộc quận Ueno, Tokyo, xác của Hachiko được bảo quản, nhồi bông và trưng bày để du khách trong và ngoài nước có thể chiêm ngưỡng. Hachiko thực sự đã trở thành một biểu tượng khi nhắc đến lòng trung thành.

Xác Hachiko sau đó được bảo quản, nhồi bông và trưng bày tại Bảo tàng Quốc gia về Thiên Nhiên và Khoa học Nhật Bản thuộc quận Ueno, Tokyo như một biểu tượng bất diệt của lòng trung thành. 

Các bức điêu khắc, tem thư, búp bê, nắp cống…

Tượng của Hachiko được xây lên ở nhiều nơi khác. Và một trong những điểm đến nổi tiếng là quê hương của chú – thành phố Odate. Năm 2015, một bức tượng đồng miêu ta cảnh Hachiko vui mừng đoàn tụ với chủ nhân sau 10 năm xa cách đã được xây dựng trong khuôn viên trường đại học nông nghiệp Tokyo.

Nội dung phim 

Nội dung bộ phim là tóm tắt về cuộc đời trung thành của chú chó Hachiko. Phim kể về Hachiko Nhật Bản – một chú chó thuộc giống loài Akita có màu lông trắng, giống đực, được nhận nuôi bởi giáo sư Ueno vào lúc vừa tròn hai tháng tuổi. Ngày ngày mỗi khi đi làm, khi giáo sư Ueno đến ga Shibuya để bắt tàu, chó Hachiko đều chạy theo tiễn ông. Đến giờ chiều khi giáo sư tan làm, Hachiko cũng lại nhanh chân chạy ra vẫy đuôi mừng rỡ. Cho đến một ngày, giáo sư Ueno mãi mãi không thể trở về nữa, ông bị lên cơn đau tim và mất tại nơi làm việc. Để lại Hachiko một mình ở nhà ga Shibuya, mỗi ngày đều đứng đợi ông chủ đi làm và trở về mòn mỏi suốt nhiều năm trời. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, thời tiết nắng gắt hay bão tuyết, Hachiko vẫn chờ ở đó với hy vọng một ngày, giáo sư có thể trở về, hay là hình ảnh của giáo sư đã mãi mãi lưu giữ trong trái tim cậu, khiến cậu kiên trì đến như vậy. Đến cuối cùng, Hachiko cũng trút hơi thở cuối cùng của mình trên nền sân ga lạnh lẽo, lúc này chú đã có thể gặp lại được người chủ mà mình hằng yêu quý và chờ đợi bấy lâu.

Cập nhật thông tin chi tiết về Hachiko – Chú Chó Đợi Chờ: Câu Chuyện Cảm Động Về Lòng Trung Thành trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!