Xu Hướng 2/2024 # Đọc Truyện Sói Săn Mồi # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Sói Săn Mồi được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tối hôm đó, Sài Gòn đón chào cơn mưa phùn nho nhỏ, cộng thêm không khí lạnh nên cái vẻ tấp nập hàng đêm trên những con phố chẳng còn, thay vao đó là vài ba cặp tình nhân chở nhau đi nhanh trong đêm rồi chui tọt vào một cái hotel 1 giờ 50, hai giờ 70 gì đó… Thần giờ đây đang núp trên bậc thềm của một hiệu thuốc tránh mưa, mắt nhìn về phía một xe bánh bao thơm lừng ở gần đó mà chảy nước miếng, cậu đói đến run cả tay chân.

Một lúc sau, lấy hết can đảm và vì quá đói, Thần bước về phía xe bánh bao.

“Dì… dì ơi… ” Thần run rẩy gọi.

“A… sao con… ăn mấy cái… loại nào” bà bán bánh nở nụ cười thân thiện nhìn cậu, con cái nhà ai mà kêu đi mua mà không cho nó mang cái dù hay cái áo mưa.

“Dì… con đói quá… cho… cho… cho con” Thần run rẩy nhìn vào những chiếc bánh thơm phứt trong nồi xin, vẻ mặt bà bán bánh chuyển từ nụ cười sang nhíu mày rồi nhìn thấy cậu đang ngửa tay nên hai mắt trừng to.

“Cút… cút ngay… tối giờ chưa bán được cái nào đây này… xin… mẹ mày chứ xin… tin tao cho mày què luôn không… cút mau” mụ hét lên làm Thần hoảng sợ, chỉ là xin thôi mà, cậu chạy nhanh như bị ma đuổi khi thấy mụ rút cây gậy sắt ra…

“Bốp” Thần đâm sầm vào một gã CA đang đi tuần phía trước.

“Này… cháu cẩn thận chứ… đi đâu giữa trời mưa mà không mang dù?” gã nghi vấn đặt câu hỏi với cậu bé vừa chạy nhanh giữa trời mưa.

Này… cháu cẩn thận chứ… đi đâu giữa trời mưa mà không mang dù?” gã nghi vấn đặt câu hỏi với cậu bé vừa chạy nhanh giữa trời mưa.

“Này… không nghe chú hỏi sao?” thấy Thần im lặng, gã nắm lấy tay cậu.

Thần hoảng hốt, cậu sợ sẽ bị bắt về cái căn biệt thự kinh khủng đó.

“Làm sao đây? Chạy… chạy thôi” Thần dằng ra thoát khỏi tay gã CA rồi chạy nhanh, cậu cắm đầu chạy mặc kệ đằng sau có là gì đi nữa, cậu chạy, chạy mãi… đến lúc cậu chạy xuống một hầm cầu lúc nào không hay, quá kiệt sức và đói, cậu ngồi xuống một gò đất thở dốc.

Hơn 12h, Thần nằm co ro lạnh run ở dưới gò đất, cậu không còn sức để đi nữa rồi, đói và khát làm cho cậu xay xẩm cả mặt mày, đột nhiên Thần nghe được tiếng xe máy từ xa đang chạy tới, ‘phải làm gì đây, la lên cho họ cứu rồi sau đó sẽ phải về cái biệt thự kia và mẹ chắc chắn sẽ bị mắng mỏ hay là im lặng’, Thần suy nghĩ nhưng chả biết làm sao.

“Kịch” Tiếng gạt chân chống làm cậu chú ý, qua ánh đèn bên trên hắt xuống thì là một đôi nam nữ.

Thần tròn mắt nhìn gã đàn ông bước xuống xe, gã nhanh chóng cởi nịt rồi tụt quần dài xuống, chẳng lẽ đi đái cũng phải cởi cả quân ra như thế.

Đến lúc cô gái ngồi đắng sau chống hai tay vào xe rồi hểnh mông cao lên đợi gã đàn ông tiến lên thò tay vào váy cô gái làm gì đó làm Thần trợn mắt, họ đang làm gì vậy.

Ư… ư… a” Tiếng rên rỉ của cô gái làm cho Thần há hốc mồm, chẳng lẽ gã đàn ông đánh cô, nhưng cậu có thấy hắn làm gì đâu, hai tay chỉ nắm lấy hông cô rồi hai người nhịp bên dưới như một điệu nhảy nào đó.

“Chít… chít… Aaaaaaaaa” Một con chuột cống từ đâu chạy qua làm Thần giật mình hét lên.

“Ai… thằng chó nào dám rình tao chơi gái?” Gã đàn ông giật mình nhìn về phía Thần quát lên. Đậu xanh tốn vài trăm quất em này cho đỡ vã mà không ngờ cũng bị rình xem.

Thần kinh hãi nhìn gã, mỉnh sẽ bị đánh như người phụ nữ kia sao.

“Em… em… ” Thần không biết trả lời ra sao.

“Đi bụi à… nhìn mày anh thấy mặt trắng, tay chân mềm yếu thế này thì chắc con nhà khá giả cơ mà… ông già không cho mày yêu bé nào à… nhà ở đâu” Gã trêu chọc.

“Em… không… em đói… anh… anh đừng đưa em về… em về mẹ bị mắng nữa mất… huhu” Cậu khóc lên làm gã đàn ông sững sờ, cậu về thì mẹ mừng chứ sao lại bị mắng.

“Đi… một tháng rồi chưa được địt đến lúc đang địt thì lại gặp mày… coi như duyên số… anh giúp mày lần này… ” Gã đàn ông dìu Thần ra xe rồi chở cậu đi, cuộc đời Thần sang trang mới nhờ cuộc gặp gõ định mệnh đó.

“Không… đừng mắng mẹ nữa… không… ” Thần giật mình tỉnh giấc trong cơn ác mộng, trong mơ cậu thấy mẹ bị ‘bà ngoại’ chửi rủa thậm tệ vì để cậu trốn đi…

‘Ô, đây là đâu’… Thần nhìn xung quanh căn phòng xa lạ mà cậu chưa bao giờ thấy, căn phòng nhỏ xí chỉ để được một cái nệm cậu đang nằm và áo quần ngổn ngang khắp nơi, mùi mồ hôi và ẩm mốc trong phòng làm cậu khó chịu.

Thần nhớ lại lúc được gã đàn ông kia bế lên xe thì cậu đã ngất đi, lắng nghe động tĩnh, hình như bên ngoài hình như có tiếng gã.

“Alo… được rồi… tí nữa anh sẽ có hàng… yên tâm… hàng ngon mà”

“Cộp… Hey nhóc… sao rồi? Khỏe chưa?” Gã đàn ông mở cửa bước vào làm Thần giật mình, bây giờ cậu mới nhìn rõ gã, gã cao tầm 1m75, da ngăm đen, tóc đuôi ngựa lãng tử và lông mày rậm trông ‘chất’ như mấy ca sĩ hát rock trên tivi.

“Em… em đang ở đâu?” Thần rụt rè nói.

“Tất nhiên là nhà anh rồi… là đàn ông con trai mà sao như con gái thế… mạnh mẽ lên… anh tên là Thiên, bọn nó thường gọi anh là Thiên điên… haha”

“Vâng… anh Thiên… cảm ơn anh” Thần rất lễ phép với Thiên, nếu đêm qua không có hắn thì cậu không biết sao nữa, xem ra hắn là người tốt.

“Hắc hắc… cảm ơn thì không phải nói miệng là xong… có muốn về nhà không?” Thiên nhìn vào ánh mắt đượm buồn của Thần hỏi, thường ở độ tuổi này thì mấy thằng nhóc này thường phải có ánh mắt ranh mãnh sao lại có ánh mắt như một ông già đã trải qua đắng cay ngọt bùi như vậy được.

“Em… em không… anh có việc gì thì cứ cho em làm… xin anh đấy” Hai từ ‘về nhà’ làm Thần giật bắn người, cậu nhào tới ôm lấy chân Thiên, giờ đây một người xa lạ lại được cậu xem như ông bụt trong những câu chuyện với hy vọng có thể cứu cậu.

“Từ từ… này nhóc… kể anh nghe xem… được không?” Thiên từ tốn xoa đầu Thần an ủi, có lẽ cậu đã chịu nhiều uất ức lắm, nếu một cậu bé ham chơi mà bỏ nhà đi thì ánh mắt không thể hốt hoảng và sợ hãi như vậy được.

“Anh… anh sẽ không đưa em về nhà chứ” Thần ngây thơ nhìn Thiên, chỉ cần không về chỗ đó thì bảo gì cậu cũng làm.

“Em nên nói cho anh biết vì sao như vậy đã”

Thần kể lại căn biệt thự và những con người độc ác bên trong, đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu vì sao mình và mẹ bị đối xử như vậy nữa, tại sao cũng là con của mẹ mà Lợi và cậu lại được đối xử khác biệt như vậy, một cậu bé 13 tuổi thì sao hiểu được sự bất công của cuộc đời.

Thiên lắng nghe câu chuyện, gã sao không hiểu được chuyện gì chứ, một gia đình giàu có như vậy tất nhiên sẽ thù ghét một đứa bé không có dòng máu của họ trong người, đứa bé ấy lớn lên biết đâu lại tranh dành tài sản với họ thì sao, ở đó làm gì có tình yêu thương mà chỉ là những toan tính làm sao được nhiều tài sản nhất mà thôi.

“Được rồi… em không muốn về thì anh cũng không ép… từ giờ em sẽ là em của anh… anh cũng có một đứa em ruột chết sớm… nếu nó còn sống cũng bằng tuổi em bây giờ” Thiên thở dài, gã nhớ lại đứa em bệnh tật mà mất sớm của mình, cũng vì thế mà mẹ đau buồn quá nên không lâu sau cũng bỏ lại gã mà đi.

Thần nghe Thiên nói nên thầm thở phào, không về là tốt rồi, nhìn căn nhà bừa bộn, cậu lại nhớ đến mẹ, từ nay cậu không còn được nhìn mẹ, được mẹ xoa đầu và thơm lên má nữa, Thần rươm rướm nước mắt.

“Không… không… em không về… em phải kiếm thật nhiều tiền rồi cứu mẹ ra” Thần gạt đi nước mắt quả quyết nói trong ánh mắt kiên định làm Thiên thoáng sửng sốt.

Thấy Thiên cứ đi qua đi lại, Thần tò mò không biết gã đang làm gì.

“Haizzz… chả có cách nào… này Thần… anh định cho em đến trường học xong phổ thông trước … em có muốn đến trường không?” Thiên hỏi Thần, nếu cậu muốn thì hắn chẳng có cách nào khác ngoài đi làm giấy tờ giả để cậu đi học một trường cùi cùi nào đó.

“Không… anh cho em đi làm với… đợi em học xong thì chắc mẹ em đã già rồi… xin anh đấy… anh Thiên” Thần cầm lấy tay Thiên năn nỉ làm gã lại tiếp tục đắn đo suy nghĩ.

“Được… kiếm tiền chứ gì… thế thì mày theo anh… đâu cần phải đi học cũng nhiều tiền như anh” Thiên cười nói với Thần. Gã không ngờ quyết định ngày hôm đó của mình lại thay đổi vận mệnh của cả một gia tộc giàu có.

Đọc Truyện Sự Quyến Rũ Của Sói

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dịch: Hỏa Dực Phi Phi

Từ Bắc cảm thấy biểu hiện của sói con vẫn con như rất đàng hoàng, ngồi rất ngay ngắn, chân trước rất quy củ khép hàng ngang, lỗ tai cụp ra sau, bộ dạng chó ngoan.

Nhưng… nó quả thực có hơi lớn.

Từ Lĩnh giật nảy mình, quay đầu trốn ra ngoài, tốc độ rất nhanh, trực tiếp tông vào người Từ Bắc, anh liền níu lấy tay Từ Bắc, ghìm giọng la lên: “Này là anh nuôi à? Anh nuôi sói?”

Sói con nhìn ra được mình đã dọa Từ Lĩnh, vội vàng lùi lại, rúc vào sau sô pha, thò nửa đầu ra quan sát tình hình.

Từ Lĩnh vừa nhìn đã nhìn ra đây là con sói, Từ Bắc có hơi bất ngờ, rất khẩn trương nhìn trái phải một lượt, đẩy Từ Lĩnh vào nhà: “Vào đi! Vào mới giải thích với em.”

Từ Lĩnh không muốn vào cho lắm, anh vốn đã sợ chó, càng đừng nói là một con sói lớn như vậy, tuy con sói này bây giờ đã nấp vào sau sô pha, nhưng một con mắt màu nâu khói lộ ra vẫn khiến anh lạnh sống lưng: “Từ Bắc, anh…”

“Anh biết em sợ chó, nhưng con này không phải chó,” Từ Bắc dùng sức, húc Từ Lĩnh vào nhà, trở tay đóng cửa lại, lại từ mắt mèo nhìn nhìn ra ngoài, “Em nghe anh giải thích…”

“Em vẫn là về ký túc thôi.” Từ Lĩnh đứng sau cửa không nhúc nhích.

“Mày vào nhà bếp một lát.” Từ Bắc chỉ chỉ sói con, sói con rất nghe lời lập tức lon ton vào nhà bếp.

“Anh giấu con sói lớn như vậy ở nhà không ai khiếu nại anh sao?” Từ Lĩnh xác định cửa nhà bếp đã đóng rồi mới ngồi xuống sô pha, vẻ mặt dần dần bình tĩnh trở lại, “Hơn nữa anh nuôi sói mà làm gì?”

“Không phải, sao em nhìn ra được nó là sói?” Từ Bắc rót cốc nước đưa cho Từ Lĩnh, ngồi xuống bên cạnh anh.

“Rất rõ ràng là sói mà,” Từ Lĩnh nhíu nhíu mày, anh có hơi không hiểu nổi Từ Bắc, từ nhỏ anh cũng không đặc biệt thích thú gì động vật, mèo nhà bà nội bị anh kéo đuôi đến mức nghe thấy tiếng anh đã kêu thảm bỏ chạy, “Anh sẽ không nói anh xem như chó mà nuôi chứ.”

“Cũng không phải vậy…” Từ Bắc gãi gãi đầu, con mẹ nó thế này làm sao giải thích đây, “Đây là của người bạn bỏ lại chỗ anh, qua một thời gian sẽ lấy đi.”

Sói con ở trong nhà bếp cào cào cửa, lần thứ hai nó biến thành của người bạn để ở đây nuôi, thật khiến người ta phiền muộn.

“Con sói buổi tối ngủ ở đâu?” Từ Lĩnh quan tâm nhất là vấn đề này.

“Ngủ phòng khách.”

“… vậy nếu em muốn đi vệ sinh thì làm sao?”

“Em xem,” Từ Bắc vỗ vỗ vai anh, bước tới mở cửa nhà bếp, ngồi xuống bên cạnh sói con, “Nó không cắn người.”

“Đóng cửa.” Từ Lĩnh rúc vào sô pha.

“Cố lên, nó còn ngoan hơn chó nữa,” Từ Bắc vỗ vỗ đầu sói con, “Hồ Hồ, đây là em tao, Từ Lĩnh, chào hỏi đi.”

Sói con có hơi không tình nguyện, nó cũng không biết mình thế này làm sao chào hỏi, nhưng nó nhìn ra được Từ Bắc rất để ý người này, chỉ đành giơ chân trước lên không trung cào cào.

Từ Bắc tóm tóm lông trên đầu nó, cười cười với Từ Lĩnh: “Thấy rồi chứ.”

Sói con rất vui vẻ với động tác vỗ đầu và tóm lông nó của Từ Bắc, lập tức sáp lại, muốn dụi dụi lên người Từ Bắc, nhưng Từ Bắc rất nhanh đã đứng dậy đi ra khỏi nhà bếp, nó dụi vào khoảng không, cửa nhà bếp lại đóng lại trước mắt nó.

Đêm nay là đêm không vui nhất kể từ khi Từ Bắc đưa nó về nhà.

Nó biết mình quá lớn rồi, Từ Bắc luôn nói nó sẽ dọa người ta, cho nên nó cố sức khiến mình trông không thu hút chú ý, cũng cố sức không lại gần người khác. Nhưng nó vẫn là lần đầu tiên giống như đêm nay, lúc Từ Lĩnh ở trong phòng khách nó phải đợi trong nhà bếp, lúc Từ Lĩnh vào nhà tắm nó phải chạy ra phòng khách, lúc Từ Lĩnh đi ra, nó phải trốn vào trong góc, đợi Từ Lĩnh vào phòng ngủ rồi nó mới có thể hoạt động.

Mấu chốt nhất là, Từ Lĩnh vào phòng ngủ rồi, anh sẽ ngủ trong phòng ngủ, ngủ ở nơi bình thường nó ngủ, ngủ cạnh Từ Bắc.

“Anh phái người đến An Hà?” thân hình Thẩm Đồ trước sau không hề nhúc nhích, vẫn luôn vững vàng dùng một tay chống xuống đất.

Lâm Duệ biết y đang đề phòng mình, bất cứ lúc nào cũng không thể lơi lỏng cảnh giác, đây là do mình dạy, Thẩm Đồ làm rất tốt, đây cũng là lý do duy nhất y trở thành kẻ phản bội lại có thể sống đến giờ, mình chỉ cần động một cái, Thẩm Đồ sẽ lập tức phản kích, hoặc là trốn thoát.

“Cậu gặp được ai rồi?” nụ cười trên mặt Lâm Duệ dần dần rút đi, gương mặt vốn đã trắng nõn dưới ánh trăng càng thêm tái nhợt.

“Một con sói,” Thẩm Đồ nhìn chằm chằm tay Lâm Duệ, “Tôi chưa từng gặp gã.”

“Ở An Hà?” Lâm Duệ nhìn Thẩm Đồ như có điều suy nghĩ, một hồi đột nhiên bật cười, cười rất dữ dội, trong mắt cũng lóe lên ánh lệ, “Cầu mong mình phúc lớn đi, Thẩm Đồ, cậu và con sói tuyết kia…”

Phản ứng của Lâm Duệ khiến Thẩm Đồ trầm mặc, Lâm Duệ rất ít khi có cảm xúc mạnh mẽ như vậy, phản ứng thế này kéo y về cảnh tượng lúc đầu rời bỏ Lâm Duệ… vết sẹo trên mặt đau đớn như kim châm…

“Đi đi.” tiếng cười của Lâm Duệ dừng lại, chỉ bạc cũng rũ xuống từ kẽ tay.

Từ Bắc thức dậy rất sớm, không biết tại sao, cả đêm hắn đều ngủ không sâu, cảm giác Từ Lĩnh ngủ bên cạnh hoàn toàn khác với cảm giác Lang Cửu ngủ bên cạnh. Lang Cửu ở bên cạnh, hắn có thể tùy ý duỗi chân, trở mình, đẩy người, tâm trạng không tốt ngáy lên này nọ cũng chẳng hề gì. Nhưng Từ Lĩnh thì không được, Từ Lĩnh từ nhỏ đã ngủ không sâu, một chút tiếng động cũng sẽ thức giấc.

Từ Lĩnh lúc này trông có vẻ ngủ rất sâu, Từ Bắc cẩn thận xuống giường, giống như ăn trộm mở cửa phòng ngủ, khẽ tay khẽ chân đóng lại. Vừa xoay người đã nhìn thấy sói con nhảy xuống sô pha, chạy đến bên hắn vòng vòng cọ chân, hắn qua quýt vỗ vỗ đầu sói con, nhỏ tiếng bảo: “Được rồi được rồi, biết rồi…”

Ngước mắt lên lại, phát hiện cửa tủ lạnh hé ra khe hở, hắn đi tới mở ra nhìn một cái, trống không, quay đầu nhìn sói con, sói con dường như hơi ngượng ngùng, hắn thở dài: “Có phải tối qua ăn không no không?”

Sói con cúi đầu, Từ Bắc phát hiện hai ngày nay lông sói con không được sáng như trước nữa, vươn tay sờ sờ, có hơi rít, mũi cũng hơi khô, nhìn từ hiểu biết của hắn đối với chó, đây là biểu hiện sức khỏe không được tốt.

“Tao đi mua đồ ăn.” Từ Bắc cầm lấy áo khoác đẩy cửa ra.

Sói con vừa nghe câu này, dường như có hơi sốt ruột, theo sau Từ Bắc muốn chen ra ngoài qua khe cửa, nó không thể để Từ Bắc ra ngoài một mình, con sói tối qua, lúc này đã không ngửi thấy mùi nữa, nhưng nó không biết con sói kia có nấp ở đâu đó không, cũng không biết nó có làm ra chuyện gì với Từ Bắc không.

“Mày làm gì vậy?” Từ Bắc ôm cổ nó kéo trở vào, “Mày ở nhà.”

Sói con vùng thoát khỏi cánh tay Từ Bắc, chạy ra ngoài cửa, đứng bên ngoài vẻ mặt kiên định nhìn Từ Bắc.

Từ Bắc nhìn nhìn đồng hồ, sáu giờ, thời gian này hẳn người vẫn rất ít, sói con muốn theo thì cho nó theo vậy, phỏng chừng trong nhà sầu não quá rồi, tranh đấu thêm nữa hắn sợ sẽ đánh thức Từ Lĩnh.

Ra ngoài cửa sói con liền theo sát sao bên chân Từ Bắc, lỗ tai cứ luôn rất cảnh giác chuyển động, thỉnh thoảng ngóng ra xung quanh, Từ Bắc thấy có hơi buồn cười, không biết có phải vì chuyện hôm qua, sói con trở nên căng thẳng như vậy, bộ dạng cỏ cây đều là binh lính.

Hôm qua sói con rốt cuộc gặp phải chuyện gì, chuyện này nhất định phải đợi nó khỏe hơn rồi hỏi cho rõ, Từ Bắc cứ cảm thấy Thẩm Đồ có chuyện đang giấu hắn.

Sạp bán đồ ăn sáng cũng chẳng có mấy, tìm một lúc cũng nhìn thấy một sạp bán bánh rán, Từ Bắc một hơi mua cả đống, để lại bốn cái cho mình và Từ Lĩnh, sau đó ngồi xổm xuống bên cạnh sạp, bắt đầu đút bánh rán cho sói con.

Hắn vốn định mua về, ngẫm nghĩ lại không biết cái tên này rốt cuộc phải ăn bao nhiêu mới đủ, vì vậy quyết định bám sạp, để sói con ăn no mới thôi.

“Nhà anh là chó gì vậy, sức ăn mạnh như vậy,” lúc sói con ăn đến cái bánh rán thứ mười lăm, người bán bánh rán không nhịn được có hơi kinh hoảng, “Cũng sắp theo kịp heo nhà tôi nuôi rồi…”

“Ông không nhìn ra sao,” Từ Bắc vui vẻ, “Đây đúng là con heo, trông giống con chó mà thôi.”

Ăn hết 22 cái bánh rán, sói con cuối cùng hài lòng hừ hừ một tiếng, thỏa mãn liếm mép tỏ ý ăn no rồi, Từ Bắc lúc này mới xách bánh rán rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của chủ sạp.

“Ăn no rồi?” Từ Bắc liếc mắt nhìn sói con.

Sói con liếm liếm mũi, nhẹ nhàng cọ một cái lên chân Từ Bắc, rất vui vẻ chạy bước nhỏ.

Từ Bắc né né, hắn không muốn để sói con cảm thấy quá thân mật với mình, hắn sợ tiếp tục như vậy sẽ khiến nó lại có suy nghĩ dư thừa gì nữa, chuyện tối hôm đó hắn nghĩ lại cũng phát run.

Nhìn ra được hắn hơi né đi, khiến sói con rất thất vọng, Từ Bắc cũng hơi rầu rĩ, sau này rốt cuộc nên làm sao đây.

Đọc Truyện Trái Đụng Hồ Ly Phải Đụng Chó Sói

Một đêm trăng tròn, ta lẳng lặng một mình nằm trên giường, thoải mái lật người xoay qua xoay lại, haha, đêm nay ta nhanh trí sớm khóa cửa lên giường ngủ, mấy tên mỹ thú kia không có khả năng đang đêm dựng ta dậy để quấy rối, cũng không thể ầm ĩ chí chóe tranh giành ngủ cùng ta!

“Tiểu yêu tinh, đã trể thế này vẫn chưa ngủ được sao? Cò phải vì nhớ ta hay không hử…” Một bóng đen cao to chậm rãi đi đến bên giường, hơi thở nóng bỏng phả bên vành tai trắng nõn của nàng: “Thế nào, có muốn bản vương cởi sạch y phục cho nàng ôm không?”

“Ngươi…ngươi vào bằng cách nào?” Nghe thấy giọng nói ma mị mê người ngay sát bên mình, ta cả kinh xoay người chăm chăm nhìn vào dung nhan xinh đẹp gần trong gang tấc của mỗ lang: “Á!!!! Sao ngươi dám….sao ngươi dám chưa được ta phê chuẩn đã dám bò lên giường của ta?” Rõ ràng ta đã khóa chặt cửa, thậm chí còn dùng bàn chặn đứng lại mà???

“Ừm…vật nhỏ, ta sợ nàng không ngủ được nên khi quân phạm thượng chủ động hiến thân nha!” Trong mắt hắn lóe sáng dục vọng, liếc mắt đưa tình: “Bản vương thật không thể nhịn được nữa, ta biết vật nhỏ nhất định cũng muốn ta ở bên cjanh hầu hạ nàng thế nên ta mới cả gan đến đây.” Đôi tay to của hắn dịu dàng xoa cái bụng nhỏ của nàng: “Đương nhiên còn vì tiểu công chúa của ta nữa!” Tuy rằng mặt mày tỏ vẻ yếu đuối đáng thương nhưng đôi mắt hắn vẫn không ngừng phóng mị hoặc mê người: “Thế nào, đêm nay ta sẽ ở lại bên cạnh nàng được không?”

Sắc lang chết tiệt, nếu ta nói không ngươi sẽ đi chắc? Vừa định nói không nhưng còn chưa kịp phản kháng đã bị hắn ôm chặt vào lòng khiến ta không hít thở nổi, làn môi nóng rực, hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến ta không thể rời mắt khỏi đôi mắt lam mê người, chúng tôi là phụ nữ có thai mà, hắn sao có thể cường bạo như vậy chứ, ta thở gấp nhắc nhở hắn: “Đừng…như vậy…cục cưng…”

“Hương vị tuyệt mỹ như vậy khiến ta muốn đến phát điên rồi!” Tựa như cuồng phong ào ào kéo đến, nỗi khổ cấm dục không biết bao ngày cuối cùng cũng được giải tỏa khiến hắn càng thêm cuồng dã gấp gáp.

Cái tên sắc lang khốn kiếp này, sắc tính mãi cũng không thay đổi được. Cái miệng nhỏ nhắn bị làn môi gợi cảm của hắn cắn mút, trong đầu chỉ còn một mảnh trống rỗng, chỉ mang máng cảm nhận được bị hắn dẫn dắt say đắm, thân thể bị ép dán chặt vào lồng ngực lõa lồ cường tráng, vốn dĩ muốn đẩy lồng ngực nóng cháy đó ra nhưng hai tay không tự chủ lại vòng lên ôm chặt cổ hắn, tùy ý để hắn cuồng loạn tác quái.

“Tiểu yêu tinh, ta không nhịn được nữa, cho ta được không? Ta sẽ không làm cục cưng bị thương đâu, ta muốn nàng đến phát điên mất!” Dục vọng dồi dào như hắn sao có thể nhịn được chỉ nhìn mà không được ăn, đôi tay săn chắc không ngừng ve vuốt trước sau, đôi môi nóng rực khéo léo theo cằm, cổ nhanh chóng đi xuống xương quai xanh, vừa hôn mút vừa thầm thì mê hoặc: “Cho ta…được không…cho ta….”

“Ưm…” Nghe thấy âm thanh tà mị đoạt hồn như vậy, trong nháy mắt ta bị hạnh phúc ngọt ngào mê hoặc, đang hưởng thụ cảm giác nóng cháy, làn môi cắm liếm trên xương quai xanh, lại cảm nhận thấy một trận khoái cảm mê muội, đôi mắt không tự chủ khép chặt lại, toàn thân mềm nhũn hưởng thụ sự trêu chọc của hắn: “Ưm…không được…”

“Vật nhỏ…ta yêu nàng, đừng đẩy tar a… ta sẽ rất nhẹ nhàng….” Cảm xúc mềm nhuyễn trong lòng khiến hắn hưng phấn căng cứng muốn lao vào chiến đấu, thế nhưng trong đầu vẫn duy trì lý trí mạnh mẽ, trong giọng nói vừa ôn nhu vừa an ủi nàng: “Đừng lo lắng, cục cưng sẽ không có việc gì hết!” Vừa rên rỉ vừa luồn đầu ngón tay thâm nhập vào trong vạt áo nàng, nhẹ nhàng cởi nút thắt chiếc yếm, làn môi cuồng nhiệt lập tức dán chặt lên nụ hoa hồng nhạt, quyến luyến ngậm mút nộn hồng mê người….

“Nhẹ một chút…” Hình ảnh đôi mắt lam say mê diễm lệ ngập tràn trong đầu, nói thật ra hắn không phải nam nhân ta yêu nhất nhưng hắn lại có bản lĩnh mạnh mẽ từng bước xâm chiếm tâm trí ta, khiến ta muốn buông tay cũng không buông nổi.

“Ngoan, mở chân ra được không? Ta muốn nàng!” Hắn nhẹ nhàng tách hai chân trắng nõn, chậm rãi chen mình vào giữa, đôi tay vuốt ve lên xuống, dọc theo lưng nàng khiêu khích, hơi thở hổn hển mãnh liệt điên cuồng: “Ta yêu nàng…ta đảm bảo sẽ không làm cục cưng bị thương!”

“Sư phụ và ngưu ngưu sẽ biết đó!” Nếu để bọn hắn biệt được ta để mỗ lang phóng đãng nhất định cũng sẽ không bỏ qua cho ta. Đến lúc đó nếu bọn hắn cũng bắt buộc ta thỏa mãn dục vọng cường đại với thân thể như giờ sao ta có thể chịu nổi.

“Ngoan…ta sẽ không để bọn hắn biết được…. nàng không nói ta không nói, cho dù bọn hắn muốn gây khó dễ cho nàng cũng không dám lên tiếng đòi hỏi!” Giọng nói gợi cảm mê người hơi khàn khàn, bàn tay tà ác mân mê gạt bỏ lý chí của thiên hạ trong lòng: “Ngoan nào, để ta yêu nàng!”

“Ta…” rất muốn cự tuyejet nhưng bị đôi mắt lam đầu độc, hai chân không chịu nghe lời thắt chặt lên eo hắn: “Ưm…ngươi nhất định không được nói cho bọn họ!”

“Được…” Đôi tay to chạm đến nơi mềm mại phía dưới, theo đường cong đi lên, kĩ xảo vuốt ve thong thả, trêu đùa, nghe được nàng bật lên một tiếng yêu kiều khiến hắn không khống chế nổi, thân thể trầm xuống, ôn nhu cắn mút cái miệng nhỏ nhắn, chặt chẽ âu yếm cùng thiên hạ giao hòa làm một: “Tiểu yêu tinh, không chịu được phải nói ta biết nghe chưa?”

“Ừm…” Không ngờ hắc y lang bá đạo cuồng dã trên giường như vậy lại cũng có lúc ôn nhu dịu dàng, lẽ nào là do tình thương yêu vĩ đại của người cha hay sao? Ta chậm rãi thả lỏng thân thể, cảm nhận khoái cảm sung sướng vừa đau đớn vừa ôn nhu, để mặc hắn dẫn dắt theo xuân sắc vô biên….

“Ngoan ngoãn ngủ đi!” Ôm chặt vào lòng thân thể ướt át mồ hôi của nàng vào lòng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vừa uể oải lại mang theo chút mơ màng, Lang Minh Thần không kìm được đặt lên môi nàng một nụ hôn say đắm: “Tiểu yêu tinh, nàng biết không? Ta thực sự rất sợ, sợ có một ngày nàng không còn yêu ta nữa… Sợ nàng sẽ chỉ chọn Cổ Nguyệt Lan… Sợ nàng sẽ vứt bỏ ta…để mình ta đối mặt với cô độc…ta sợ tất cả chỉ là một giấc mơ đẹp…khi tỉnh mộng tất cả chỉ là hư vô…” Thế nên chỉ còn cách ôm chặt nàng, thân thể gắn bó mật thiết cùng một chỗ thì tâm lý lo âu của hắn mới có thể an tĩnh trở lại. Xem ra ông trời cũng không ngược đãi hắn, hắn thực sự rất may mắn, có thể được ở bên cạnh nữ nhân khiến hắn yêu không tiếc mạng sống của chính mình.

“Lang Minh Thân…” Nghe giọng nam trầm thấp có chút nghẹn ngào, ta nhẹ nhàng cầm tay hắn đặt lên môi dùng sức cắn mạnh, sau đó mới ngẩng mặt nhìn hắn chăm chú: “Thế nào, đau không?”

“Đau nhưng cho dù đau đến chết ta cũng cam tâm tình nguyện.” Đôi mắt lam thâm tình nhìn đôi mắt trong trẻo của nàng: “Nàng…thật sự thích ta sao? Không phải vì thương hại ta?

“Hừ, không phải ngươi luôn rất tự tin hay sao? Nếu không thích ngươi sao ta có thể để ngươi nằm trên giường mình.” Rúc thân thể mềm nhuyễn của mình vào trong lồng ngực săn chắc của hắn, trong cơn buồn ngủ mê mang thoáng thấy một tia sáng chói lọi xoẹt qua đôi mắt lam đầy đắc ý của hắn.

“Đúng vậy, kĩ thuật của ta tốt như vậy, lại vô cùng đẹp trai động lòng người, tiểu yêu tinh đương nhiên lưu luyến không muốn rời bỏ ta.” Vừa cười vừa hôn nhẹ lên môi nàng, khuôn mặt mừng rỡ ôm chặt thân thể mũm mĩm: “Tiểu yêu tinh, chúng ta thành thân được không? Để ta lấy nàng, làm tứ vương phi của ta được không?”

Thành thân! Một câu nói vô ý của mỗ lang cuối cùng đã nhắc nhở mối lo lớn nhất trong lòng ta. Đúng vậy, bụng đã thành ra như vậy, chưa chồng đã chửa, ta không thể để lúc cục cưng sinh ra bị người ta chê cười được, không được, thừa lúc bụng chưa quá to phải nhanh chóng nhắc nhở hồ ly sư phụ thành thân cùng ta mới được!

Sói Động Vật Ăn Thịt Và Cách Săn Con Mồi Của Chúng

Sói là những kẻ biết nắm bắt cơ hội. Chúng tìm kiếm con mồi của mình, cảm nhận bất kỳ điểm yếu hoặc tổn thương nào thông qua các dấu hiệu thị giác hay thậm chí thông qua thính giác và mùi hương. Trái ngược với những kẻ săn mồi phục kích, chúng dựa vào yếu tố bất ngờ và tập trung hạ gục con mồi chỉ trong một lần, sói là những kẻ săn mồi có sức chịu đựng và rất nhanh nhẹn.

Sói đuổi theo con mồi, thường trên một khoảng cách dài. Đôi khi chúng phải đi xa một vài km, để tìm kiếm thời cơ và đúng con mồi. Khi đi săn, những con sói phối hợp cùng nhau và đảm nhiệm từng vị trí từng vai trò để cuộc đi săn diển ra một cách thuận lợi nhất.

Thông thường thức ăn chính của sói là thỏ và những động vật máu nóng nhỏ khác, thế nhưng chúng thường tập trung các cuộc đi săn vào những mục tiêu lơn như nai sừng tấm, tuần lộc, hươu, nai, bò rừng, chuột xạ hương, cừu hoặc thậm chí là cá hồi.

Không có gì lạ khi những con sói bị thương hoặc thậm chí bị giết các cuộc đi săn khi bị con mồi phòng thủ. Do vậy, để bảo vệ bản thân những con mồi được sói nhắm tớ thường là những con yếu nhất trong bầy đàn.

Mặc khác, Những con mồi được bỏ lại thường rất mạnh và khỏe đồng nghĩa với việc các thế hệ sau sẽ có bộ gen nổi trội và kinh nghiệm sinh tồn được truyền lại để bảo vệ bản thân chúng. Điều này làm quá trình săn bắt của sói diễn ra ngày càn khó khăn hơn.

2. Cách đi săn con mồi của sói

Tin thần hợp tác khi đi săn mồi của sói rất cao. Chúng có sự phân công vị trí rất rỏ ràng và những con đầu đàn hoặc có nhiều kinh nghiệm sẽ dẫn dắt những con còn lại. Trước khi muốn tấn công một con mồi, Đàn sói sẽ theo dỏi mục tiêu đó nhiều ngày để chờ cơ hội tấn công.

Trong thời gian này, sói đã săn lùng, đánh giá bầy đàn, tìm kiếm một con mồi có dấu hiệu yếu đuối và đây mới chỉ là bước khởi đầu. Sói cũng phải tính đến các điều kiện khác sẽ ảnh hưởng đến cuộc đi săn như thời tiết và địa hình để cuộc đi săn diễn ra suôn sẻ.

Ví dụ, một vùng đồng bằng rộng rãi sẽ thuận lợi cho những loài động vật móng guốc, loài này nếu trưởng thành và khỏe mạnh, có thể chạy nhanh hơn sói rất nhiều. Mặt khác, tuyết hoặc vùng đóng băng lại là thế mạnh của những con sói có bàn chân tròn rộng đã phát triển giúp hoạt động như một chiết giày tuyết để chúng di chuyển trên địa hình đó một cách dể dàng.

Cân nhắc các yếu tố và hoàn cảnh để thay đổi cuộc săn lùng của sói

Những con sói đã học cách sử dụng những điều kiện có lợi cho mình để áp dụng một cách tối ưu nhất. Tiến sĩ Gordon Haber nói về một bầy chó đặc biệt ở Alaska mà ông đã quan sát được khi đi theo một đàn tuần lộc trên một con đường nhỏ hẹp xuyên qua lớp tuyết sâu.

Những con sói biết rằng sự hiện diện của chúng, theo sát phía sau sẽ khiến tuần lộc hoảng sợ. Khi con tuần lộc ở phía sau sợ hãi, rời khỏi con đường mòn cứng và cố gắng chạy đến giữa đàn, nó đã tìm thấy trong xe trượt tuyết. Khi điều đó xảy ra thì tất cả sẽ kết thúc. Trong thời tiết ấm áp, cùng một bầy sói này thay đổi chiến thuật của mình, lùa tuần lộc xuống đáy sông khô nơi nhiều động vật móng guốc vấp phải những tảng đá tròn.

Do đó, một bầy sói cân nhắc nhiều yếu tố khác nhau khi chọn mục tiêu của nó và khi hoàn cảnh thay đổi trong cuộc săn, mục tiêu cũng có thể thay đổi. Ban đầu sói có thể đang đuổi theo một con bê, nhưng nếu một con bò đực to khỏe bất ngờ vấp ngã, chúng đều biết phải chạy theo bữa ăn lớn hơn.

Ngược lại, nếu có quá nhiều yếu tố có lợi cho con mồi, sói có thể chọn cách chờ đợi. Đôi khi, tốt hơn là nên nhịn đói một chút cho đến khi tỷ lệ thành công được tăng lên hơn là tiêu hao năng lượng quý giá cho một cuộc rượt đuổi không có kết quả.

Khi những con sói con cùng tham gia vào cuộc săn, chúng bắt chước những con sói có kinh nghiệm hơn và hoàn thiện các kỹ năng quan xác và xử lý tiếp cận con mồi. Đến khi trưởng thành hoàn toàn, chúng trở thành một phần của một cỗ máy săn mồi đầy kinh nghiệm.

Cách Săn Mồi Theo Nhóm Của Chó Hoang

Linh cẩu bỏ mạng khi cố gắng cướp mồi của ‘lãnh chúa vùng đồng cỏ’

TPO – Mùi thịt trâu đã khiến những con linh cẩu trở nên liều lĩnh hơn và quyết định tấn công bầy sư tử để cướp mồi. Tuy nhiên, hành động này chẳng những không giúp chúng có được bữa ăn, mà còn mất một thành viên.

Tại sao nhiều người xuất hiện triệu chứng ‘cánh tay COVID’ sau khi tiêm vaccine?

TPO – Vaccine COVID-19 có thể gây ra một số tác dụng phụ. Một trong những tác dụng phụ phổ biến là đau bắp tay sau khi tiêm, nhất là tại chỗ tiêm.

‘Sát thủ’ kỷ Phấn Trắng bỏ mạng khi săn loài động vật trên cạn lớn nhất mọi thời đại

TPO – Là loài động vật chân đốt lớn, dài 12,6m, nặng hơn 3 tấn và nhất là tập tính săn mồi theo bầy đàn, những con Mapusaurus đã trở thành một trong những kẻ săn mồi đáng sợ nhất kỷ Phấn Trắng. Tuy nhiên, khi đối đầu với Argentinosaurus, loài động vật trên cạn lớn nhất mọi thời đại thì chúng vẫn có thể bị mất mạng.

Bắt được linh dương đầu bò mới chào đời, sư tử làm hành động khó tin

TPO – Chỉ ít phút sau khi chào đời, chú linh dương đầu bò đã bị con sư tử cái tóm gọn. Tuy nhiên, điều bất ngờ đã xảy ra khi con mèo lớn không hề giết chết con mồi và rời đi ngay sau đó.

‘Vua chuột’ hiếm gặp thổi bùng lời đồn về tai ương đáng sợ

TPO – Một đoạn video ghi lại cảnh những con chuột bị quấn chặt đuôi vào nhau trên một cánh đồng ngập nước ở Nga đã thổi bùng lên nỗi sợ rằng, hiện tượng này chính là điềm báo về một tai ương đáng sợ sắp xảy ra.

Hà mã ác chiến kinh hoàng tranh giành quyền giao phối

TPO – Hầu hết thời gian trong năm, hà mã sống khá hòa thuận với đồng loại, nhưng trong mùa giao phối thì mọi chuyện sẽ khác. Việc cạnh tranh quyền thống trị bầy đàn cùng những con cái đã khiến các con đực sẵn sàng lao vào nhau ác chiến dữ dội.

Bầy sư tử ác chiến với linh cẩu giành xác trâu rừng

TPO – Nhờ vào việc sở hữu sức mạnh và kích thước vượt trội, bầy sư tử đã không mất quá nhiều thời gian để đánh đuổi đàn linh cẩu, cướp xác trâu rừng.

Miền Bắc nắng ấm trước khi đón mưa lớn trở lại

TPO – Hôm nay 16/9, các tỉnh miền Bắc chỉ còn mưa dông vào sáng sớm, ban ngày giảm mưa, có nắng gián đoạn. Trong khi Tây Nguyên và Nam Bộ mưa to vào chiều và tối.

Nguyễn Thúc Thuỳ Tiên ‘bắn’ tiếng Thái, cosplay Lisa (BLACKPINK) trước thềm Miss Grand

TPO – Người đẹp Nguyễn Thúc Thuỳ Tiên có màn hoá thân thành một cô gái xứ sở chùa Vàng và ‘bắn’ tiếng Thái ấn tượng trước thềm Miss Grand International 2024.

Hướng Dẫn Cách Huấn Luyện Cho Săn Mồi

TRẠNG THÁI SĂN MỒI (Biểu hiện thích thú với con mồi):

– Đây là trạng thái đơn giản nhất để nhận ra và hiểu chó. Điều này xuất hiện rất sớm ở chó con, sớm nhất là 6 tuần tuổi. Trạng thái theo đuổi con mồi có thể lý giải như mong muốn theo đuổi một đối tượng chuyển động, cắp lấy nó và giằng lắc nó sau khi tóm được. Có thể nhận ra trạng thái này ở chó con khi chúng đuổi theo một quả bóng hoặc chơi kéo co với quần hoặc tay áo của bạn. Chó săn luôn xuất hiện trạng thái này.

– Khi chúng ta nhìn thấy một chú chó đuổi thỏ, mèo hoặc đồ chơi, đó là biểu hiện của trạng thái săn mồi của con chó đó trong hành động. Trong Schutzhund hoặc huấn luyện bảo vệ, khi chó cắp lấy bao cắn lúc quân xanh bỏ chạy, nó đang ở trạng thái săn đuổi mồi. Khi một con chó lớn tuổi hơn đuổi theo quân xanh khi đang được thả xích sau khi cắn, nó cũng đang trong trạng thái săn mồi.

– Khi chó đang ở trạng thái săn mồi, chúng không cảm thấy bị đe dọa. Việc đuổi theo là trạng thái thoải mái cho một con chó. Chó nhìn nhận vấn đề này như một trò chơi, cụ thể là một trò chơi kéo co. Chúng không hề cảm thấy căng thẳng khi chơi kéo co.

– Nói cách khác, khi đuổi theo một quả bóng – chó không cảm thấy bị đe dọa. Cũng tương tự, khi một con chó cắn con mồi nó cũng không cảm thấy bị đe dọa. Tư thế cơ thể của con chó trong trạng thái săn mồi là cảnh giác, với cái đuôi giơ cao hoặc vẫy. Đây là dấu hiệu đơn giản nhất cho các huấn luyện viên mới. Khi đó, lông trên lưng chó không dựng ngược, chó không gầm gừ và răng không nhe hết. Khi chó sủa trong trạng thái săn mồi, không có dấu hiệu của sự căng thẳng.

Trong quá trình huấn luyện cắn, chúng ta sử dụng trạng thái săn mồi theo 2 cách:

– Sử dụng trạng thái săn mồi của chó để dạy chó tập cắn và chiến đấu hay dễ hiểu hơn là dạy chó xác định các bao tải, ống tay áo là con mồi. Chó được dạy rằng khi nhìn thấy chủ hoặc quân xanh với một bao hoặc tay áo, sẽ bắt đầu của chơi kéo co và mục tiêu là cắn vào bao. Trong công việc này, chúng ta dạy chó bắt đầu sủa khi cắn (xem phần: DẠY CHÓ SỦA ĐÚNG LÚC), chúng ta dạy nó rằng nó phải giữ chặt hoặc sẽ mất con mồi của mình, và chúng tôi dạy nó rằng khi tay áo được thả ra, chúng phải giữ và mang theo.

– Quan trọng hơn, khi một con chó trưởng thành, chúng ta sử dụng mức độ thoải mái trong khi săn mồi để làm chó bình tĩnh, giảm sự căng thẳng trong việc huấn luyện nâng cao. Trong huấn luyện, cắn con mồi trở thành một trạng thái thoải mái cho chó. Đó là lúc con chó có thể lấy lại bình tĩnh mà không thực sự ngừng công việc. Bằng cách dạy con chó chuyển sang trạng thái săn mồi khi ta muốn, ta sẽ giúp chó thư giãn sau một buổi tập đặc biệt căng thẳng.

Một điều cần nhớ về trạng thái săn mồi, đó là nó giảm đi trong khi chó bị mệt mỏi. Một chú chó kiệt sức không quan tâm nhiều đến chơi kéo co. Điều khó khăn cho huấn luyện viên mới là chó càng được huấn luyện kỹ thì trạng thái săn mồi trong nó càng giảm.

Khi một người bình thường nhìn thấy một con chó được huấn luyện ở trạng thái săn mồi, người đó sẽ nghĩ rằng chó đang thực sự cố gắng để giết quân xanh, nhưng trong khi thực tế, với chó, chỉ là chơi một trò chơi với quân xanh.

Trước khi chuyển sang trạng thái tiếp theo, xin nhắc lại, rằng mỗi con chó chúng ta thấy sẽ được làm một cái gì đó khác nhau, nhưng tất cả đều có trạng thái săn mồi.

Cùng Danh Mục: Nội Dung Khác

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Sói Săn Mồi trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!