Xu Hướng 3/2024 # Chương 15: Đụng Độ Chó 3 Đầu Cerberus # Top 11 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Chương 15: Đụng Độ Chó 3 Đầu Cerberus được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Vừa ra tết, Vy Vy đã tấtbật đến lớp. Vì là năm cuối cấp nên thời kì học kì hai rất vất vả. Chuyện chọntrường không có gì lăn tăn. Vy vy quyết định nghe theo ba mẹ thi vào ngành Kinhtế đối ngoại, sau này về công ty ba làm việc. Gì thì gì, dù là nữ nhân của Quỷcũng phải kiếm tiền mà sống. Vy Vy có chết cũng không thể uống máu mà sống,cũng không thể dùng phép biến giấy thành tiền như Ken, cái này chẳng khác gìlừa đảo. Ken bị Vy Vy cấm ra ngoài, mặc dù bất đắc dĩ, nhưng sau đó cũng phảingoan ngoãn ở nhà đề phòng bị Quỷ Vương đánh hơi được.

-“Vy Vy.” Vừatới lớp, My My khều khều Vy Vy, mắt hấp háy cười.

-“Sao thế?”

-“Để Ken ở nhàkhông sợ cậu ta phát chán àk?”

-“Chán cũng phảichịu thôi. Ra về sẽ mua sô cô la cho cậu ta”

Vy Vy cười cười nhúnvai. Từ hôm valentine tới giờ, ngày nào Ken cũng ý ới đòi ăn sô cô la. Lúc đầucòn kén chọn bắt Vy Vy làm, sau đó Vy Vy bảo không làm nữa, mua về mà không ănthì từ nay cấm tiệt. Thế nên cậu ta bây giờ đành ngậm ngùi ăn sô cô la Vy Vymua về. Nhưng dù sao cũng phải nể phục Ken. Dáng người ác quỷ quả thật là mêhoặc lòng người. Mặc dù ăn không ít sô cô la nhưng tuyệt nhiên không hề béolên. Về điểm này phải thừa nhận là Vy Vy rất khâm phục.

Ngày hôm đó là ngày màthời tiết trở nên kì lạ nhất trog đời Vy Vy. Sáng sớm rõ ràng là trời rấttrong. Đến một chút mây cũng không có. Thế nhưng đến trưa, mây ở đâu đã ùn ùnkéo đến. Nhà trương vốn dĩ cho rằng đây chỉ là một trận mưa nhỏ thôi. Thế nêncác buổi học vẫn diễn ra bình thường. Sau giờ ăn, Vy Vy vừa về tới cửa lớp đãgặp ngay một người, phải nói là người mà cô bây giờ ngại gặp gỡ nhất.

Luke hình như đến tìmcô. Cứ ngó nghiêng vào trong lớp. Sau đó như ra chiều thất vọng, định quay đi.Vy Vy lúc đó trên miệng đang gặm dở cây xúc xích, thấy Luke quay lại kinh ngạckhi thấy mình, lập tức đến nhai cũng không muốn nữa. Thật mất mặt quá. Hìnhtượng của Vy Vy có lẽ sụp đổ ghê gớm lắm. Đường đường là thiên kim đại tiểuthư, thế mà lại ăn uống như thế này.

-“Vy Vy.” Lukedường như không để ý đến khuôn mặt Vy Vy đang chuyển hồng, cất tiếng gọi. Cậuchàng có vẻ đỡ hơn lần gặp gần đây nhất. Ít ra thì đã có phần chăm chút bảnthân rồi.

-“Ơ. Anh tới tìm aihả????”

-“Tất nhiên là tìmem. Vy Vy. Chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện.”

Sân cỏ sau trường luônlà nơi lí tưởng để nói chuyện. Nơi này vốn dĩ là nơi Vy Vy thường lui tới lúcbuồn. Cũng ít người ra đây, thế nên chỗ này trước kia thường được trưng dụnglàm chỗ nghỉ trưa cho Vy Vy với My My. Vừa ra đến sau trường, Luke đã đem ánhmắt ảo não nhìn Vy Vy.

-“Vy Vy. Em thật sựnhẫn tâm như vậy àk?”

-“Luke. Chuyện nàyem thật lòng xin lỗi. Thế nhưng nếu tiếp tục, em thật lòng sẽ rất áy náy vớianh.”

-“Anh không cầnbiết. Vy Vy. Có phải là em giận anh chuyện gì? Trước đó còn rất vui vẻ với anhmà?”

-“Không phải. Luke.Đừng nói chuyện này nữa được không? Em đã có người khác rồi. Thật đấy. Nếu cóthể, chúng ta có thể làm bạn không?”

-“Không thể. Vy Vy.Đừng lừa anh. Anh biết em chỉ lừa anh thôi.”

-“Luke. Anh đừngnhư thế…”

Nhìn thấy Luke đau lòngvì mình như thế, Vy Vy quả thật có chút không đành lòng. Luke thực chất là mộtngười tốt. Đối xử Vy Vy cũng rất tốt. Chỉ có điều, Dù Vy Vy có tình cảm với cậuta, chưa chắc cậu ta đã yêu Vy Vy chứ không pphair là yêu đôi mắt giống vớingười cũ. Luke định mở miệng nói gì đó. Thế nhưng đúng lúc đó đã xảy ra mộtchuyện khiến cậu ta sau này Vy Vy mãi mãi không thể biết.

Bóng mây đen bất chợtxao động khôn cùng. Cứ như có một vòi rồng cuộn tròn lấy mây đen, xoáy nó thànhvòng xoáy. Bụi bay mù mịt, Đất dưới chân Vy Vy bắt đầu rùng chuyển. Lát sau, VyVy đã biết chó chuyện gì xảy ra. Lúc trước vừa về tới nhà, Ken đã tống cho Vy Vymột loạt những cuốn sách dày cộp ghi lại nhưng cách đối phó với những thứ quáivật nguy hiểm của địa ngục. Khi đó Vy Vy quả thật không thể hiểu. Thế nhưng Kenmột mực bắt cô nghiên cứu những thứ đó, còn bắt cô học thuộc một đống nhưng câuthần chú khó nhằn. Tới bây giờ thì Vy vy mới hiểu. Ken biết thế nào cái thứquái vật đang gầm gừ nhô lên từ từ từ dưới đất lên kia sẽ tới tìm cô. Ken hẳnsợ cô không biết cách đối phó sẽ không thể an toàn về với cậu. Luke bên cạnhnhìn con quái vật với đôi mắt mở to kinh hãi. Cậu ta run lẩy bẩy ngã xuống, đưangón tay run rẩy chỉ vào con quái vật với đôi mắt đỏ lòm bây giờ đã gần hiện rahết, ý chừng muốn hỏi Vy Vy đó là cái giống gì nhưng lại không thể mở miệng. VyVy ngao ngán nhìn cậu chàng. Quả thật lúc đó cô có chút kinh hãi. Nếu khôngnhìn thấy hình ảnh của nó ở trong những cuốn sách đó, cô hẳn cũng như cậu ta,chỉ có điều, không phải là sợ đến nỗi không nhìn thấy cái bảng lủng lẳng trêncổ nó chứ? Chiếc bảng màu đỏ máu, nổi lên nhưng con chữ xương xẩu, lúc ẩn lúc hiệnqua lớp bờm của con quái vật đó, lúc nó vừa xuất hiện, Vy Vy đã nhanh chóngnhìn qua xác định xem có phải như cô nhìn thấy hay không. Quả nhiên, trí thôngminh với chỉ số IQ 150 không lừa cô. Cái bảng to bằng bàn tay ghi rất rõ

“Chó ngao 3 đầuCerberus”

Vy Vy lắc đầu ngao ngán.Cớ sao cái tên Luke đang lắp bắp không nên lời kia không ngất đi cho rồi. Cứ ởđó chỉ trỏ. Vy Vy tiện tay vung lên, nhanh chóng dùng phép làm cho hắn ta ngấtđi.

-“Phư… phư…”

Con chó thở ra phì phò,ư ử như hát trong họng. Vy Vy đứng trước nó có phần kinh hãi. Con chó màu đen,6 con mắt đỏ lòm chăm chú nhìn Vy Vy. Dù gì cô cũng là con dâu Quỷ Vương, nhấtthời nó không thể vừa gặp đã mạo phạm. 3 chiếc đầu của con chó lắc lư, lôngtrên người nó dài nhưng bết lại. Nếu nhìn kĩ còn có thể thấy, thứ làm lông conchó đó bết lại không đơn giản chỉ là bùn, nó còn là máu. Rất nhiều máu.

Vy Vy nhanh chóng trởlại với thái độ lạnh lùng không mấy sợ hãi. Vốn dĩ làm gì có thứ gì làm cho côcó thể sợ. Cho dù Ngao Cẩu cũng thật đáng sợ, thế nhưng Vy Vy đã sớm biết, muốntrở thành vợ của Ken, những thứ như thế này cô không những phải quen nhìn màcòn phải khống chế được chúng.

Con chó ngao đưa ánh mắtnhìn Vy Vy. Hình như nó có phần cảnh giác. Vy Vy cũng không thể manh động. Ngaocẩu vốn là thứ quái vật thông minh. Vy vy bây giờ một thân một mình, tuyệtnhiên đành tự lực cánh sinh. Thế nhưng chỉ mới trở thành quỷ hơn một tháng. Erằng đối phó với quái vật cạnh giữ cổng địa ngục Có phần không tương xứng. Dùtrước nay những ai trở thành con dâu Quỷ Vương, đã đeo vào tay chiếc nhẫn ÁcMa, sau này tất sẽ trở thành hùng mạnh để có thể phò trợ Quỷ Vương, thế nhưngchỉ mới hơn một tháng, hiển nhiên những gì Vy Vy học được vẫn còn rất ít. Bâygiờ Vy Vy mới thấy có chút chút hối hận. Viết thế này ngày đên bắt Ken dạy hếtcho cô những tuyệt xảo của cậu cho rồi. Đang lúc Vy Vy bối rối không biết làmthế nào, Ngao cẩu lên tiếng.

-“Thái tửPhi.”

Vy Vy kinh ngạc nhìn.Ngao Cẩu tuyệt nhiên không mở miệng. Tiếng nói như truyền ra từ đất dưới chân.Rất xa vời nhưng lại cũng rất gần. Từng con chữ Vy Vy đều nghe rõ. Gọi Vy Vy làThái tử Phi. Nhất định là Quỷ Vương đã ra lệnh sắc phong Ken lên làm Thái tửđịa ngục. Nếu như Ken nghe thấy tin này ắt hẳn không mấy hài lòng.

-“Ngươi tới là đểtìm người?”

-“Đúng. Thái tử phiquả thật thông minh.”

-“Người ngươi cầntìm, đáng tiếc, ta không thể giao ra.”

-“Thái tử phi. Đừngnên ôm hoạ vào mình.”

-“Hoạ này quả thậtta rất thích.”

Ngao Cẩu không nói gìnữa, đưa mắt đánh giá Vy Vy. Thái tử phi quả nhiên quật cường. Nhất định khônggiao ra Thái tử. Quả nhiên chỉ có cô mới có thể làm cho thái tử mê đắm như vậy.Ngao Cẩu dù chỉ là quái vật, thế nhưng rất coi trọng những người như Vy Vy. Chỉđáng tiếc. Quỷ Vương đời thứ nhất có ơn cưu mang hắn. Ơn này chỉ có thể dùng cảđời hắn, canh giữ tốt cho địa ngục, phục tùng những Quỷ Vương đời sau mới cóthể báo.

-“Thái tử phi.Người nhất định không giao người?”

-“Ngươi nghĩ ta cóhay không?”

-“Vậy thấtlễ.”

Ngao cẩu vốn đã sớm đoánđược Vy Vy sẽ không chịu dẫn hắn tới chỗ Thái tử. Trận chiến này không thểkhông đánh. Thế nhưng dù gì Thái tử phi cũng là mới gia nhập Quỷ giới hơn mộttháng. Hắn nhiên chưa thế học hết mọi chiêu thức. Ngao Cẩu khẽ hừ một cái trongbụng. Chiếc đuôi rồng ve vẩy. Thái tử phi đường đường là người thái tử hết mựcyêu thương. Làm sao có thể kém cỏi như vậy. Nếu đã như thế, hôm nay Ngao cẩuquả thật muốn xem xem, rốt cuộc Thái Tử Phi của Quỷ giới rốt cuộc bản lĩnh tớiđâu.

Ngao cẩu bắt đầu xuấtchiêu. Con mắt thứ 3 mọc ra ở cái đầu chính giữa. Trước đây Vy Vy có đọc quatài liệu về Ngao Cẩu. Bây giờ cũng may có thể mang ra dùng. Con mắt thứ 3 cũngđược dùng tới. Lần này chắc hẳn Ngao Cẩu muốn cùng cô đấu một trận ra trò.

-“Khoan đã.”Vy vy lên tiếng.

-“Có chuyện gì?Chẳng lẽ Thái Tử Phi muốn giao người?”

-“Chuyện này tấtnhiên không xảy ra. Ta chỉ muốn chắc chắn. Chỗ này không tiện đánh nhau. Sẽ gâyra thương tổn cho người vô tội.”

-“Thái tử phi quảthật nhân từ. Ác Quỷ nhân từ âu cũng là chuyện tốt. Vậy theo ta vào không gianảo.”

-“Không gianảo?”

Ngao cẩu đưa vuốt tátmột cái vào không khí. Ngay sau đó, không khí rách ra như một tờ giấy. Vết ráchnhanh chóng mở rộng ra, bên trong là không gian ẩm ướt tối đen, có phần ghê.Ngao Cẩu nhanh chóng nhảy vào. Vy Vy cũng bước theo. Bước vào rồi, cô mới biết.Đứng bên ngoài nhìn vào đây so với đứng trong này, quả thật như đang ngắm nhìnmột bức tranh đẹp đẽ. Cảnh vật ở đây còn kinh khủng hơn nhìn từ bên ngoàinhiều. Mùi ẩm mốc hôi thối làm Vy Vy như muốn nôn thốc ra. Xương người chôn vùidưới đất như thể tích tụ lâu năm. Vy Vy thiếu điều muốn đâm đầu lao ra ngoài.Thế nhưng lòng tự trọng không cho phép cô làm như thế. Đường đường là vợ tháitử, chạy trốn thì đâu còn chút uy danh?

Ngao Cẩu không nói thêmgì, lao vào Vy Vy. Vy Vy lập tức lôi từ không khí ra chiếc roi da mà Ken tặngcho cô. Ken bảo là vợ của cậu chẳng lẽ không có vũ khí sao. Chiếc roi vun vútlao trong không khí, đánh vào những điểm trọng yếu trên cơ thể Ngao cẩu. Chiếcroi như liếm lấy da thịt Ngao cẩu. Hắn có phần ngạc nhiên. Roi Vương Ma? Chẳngphải đây là chiếc roi trong truyền thuyết của Quỷ Hậu đời thứ 3 sao? Chiếc roinày Ngao Cẩu đã có lần được diện kiến. Lúc Quỷ Giới đánh nhau với Thiên giới,chính chiếc roi này đã đả thương Zeus. Bây giờ nằm trong tay Thái tử phi, côlại còn có thể điều khiển nó nhuần nhuyễn như vậy quả thật không đơn giản.

Ngao Cẩu tránh né nhữnglần quất tới tới tấp của Roi Vương Ma. Bờm rắn bắt đầu uốn ** ma mị. Ngao Cẩuđồng nhất ngoác 3 chiếc mõm rộng tới mức có thể nuốt chửng Vy Vy ra, phả càongười cô thứ khí màu xanh.

Có độc. Quả nhiên những gìtrong sách ghi đều không ngoa. Sách cũng có đề cập tới cách thu phục Ngao Cẩu.Thế nhưng người sử dụng được chiêu thức đó cần phải rất thông minh, hơn nữa cònphải có duyên.

Roi Vương Ma trước đâyvốn là bảo vật của Vương Hậu đời thứ 3. Bà cũng đã từng khuất phục Cerberus nổidanh. Đã đến nước này đành phải liều thôi. Vy Vy lẩm nhẩm dùng phép thu nhỏ RoiVương Ma, quấn tròn thành một chiếc tiêu nhỏ. Chiếc tiêu màu đen long lánh,chạm trổ tinh xảo. Vy Vy đưa lên môi, bắt đầu thổi.

Ngao Cẩu ngay lúc nhìn thấyVương Ma tiêu đã biết chuyện không ổn. Hắn gầm lên, lửa trong miệng phun rahòng thiêu đốt Vy Vy. Vương Ma Tiêu đã một lần thu phục hắn, lần này hắn nhấtđịnh phải cẩn trọng.

Âm thanh từ Vương MaTiêu phát ra ma mị, lẩn khuất. Có chút gì đó bi ai, lại có chút gì đó hoan hỉ.Bản nhạc này tuyệt nhiên không giống bản nhạc đầy thị uy trước đây Quỷ Hậu đờithứ 3 dùng. Thế nhưng giai điệu chỉ có hơn chứ không kém. Ngao Cẩu dù đã phongbế, không để cho lọt vào tai một chút âm điệu nào, nhưng giai điệu lúc cứngcáp, lúc mềm mỏng công kích hắn tới mức đầu óc bắt đầu gai gai. Ngao Cẩu gầmlên, vung đuôi rồi về phía Vy Vy. Bờm rắn độc cũng hung hăng lao tới nhằm đoạtlấy Vương Ma Tiêu. Thế nhưng Vy Vy không phải hạng vừa. Kinh nghiệm bao năm họcvõ giúp cô nhẹ nhàng tránh né. Giai điệu từ chiếc tiêu bắt đầu dồn dập. NgaoCẩu ngày càng trở nên điên cuồng. Hắn như muồn lao tới nhai nát đầu Vy Vy nhưnglại không thể. Vừa tới gần đã bị giai điệu làm cho choáng váng. Đầu óc Ngao Cẩukhông phải chịu đau đớn hành hạ tới mức rệu rã như lúc bị Quỷ Hậu đời thứ 3 thuphục, thế nhưng giai điệu len lỏi, vuốt ve lấy từng sợi thần kinh trong đầu quảnhiên có tác dụng. Ngao Cẩu bắt đầu kiệt sức. Vy vy cũng bắt đầu nhẹ nhàng lạigiai điệu. Cuối cùng kết thúc bằng một thanh âm cao vút, biến Ngao Cẩu thànhmột chú chó nhỏ, vốn là hình dạng ngoan hiền của Ngao Cẩu. Vy Vy lúc này mớimừng rỡ. Không ngờ giai điệu cô sáng tác ra lại có thể lợi hại đến như vậy. Chúchó nhỏ được Vy vy bế trong lòng, cơ hồ không thể cử động được nữa. Vy vy hí hửng,dùng Roi Vương Ma rạch một đường trong không khí, từ đó bước ra Trần giới thânyêu, ra sức hít thử lấy không khí trong lành.

Chó Ngao Ba Đầu Cerberus

Chó ngao ba đầu Cerberus

Cerberus là con chó săn ba đầu của thần Hades, với đuôi là một con rắn và những móng vuốt của loài sư tử.

Nhiệm vụ của Cerberus là canh giữ cánh cổng địa ngục và đảm bảo rằng chỉ có những linh hồn người chết mới được bước qua cổng và ngăn không cho bất kỳ ai ra. Ngoài ra, cũng có con vật canh cửa địa ngục khác như Orthrus, người anh em hai đầu của nó.

Tuy vậy, “sự nghiệp gác cửa” của Cerberus có vẻ không suôn sẻ cho lắm khi nó từng bị Heracles bắt, hay việc để một người sống là chàng nhạc công Orpheus lọt qua cổng.

Hắn là con thứ 2, ngoài Chimera và Hydra. Hắn được sinh bởi Echidna và Typhon. Trong lòng địa ngục, hắn vẫn có một ao ước là có được một cái đầu người. Điều đó chứng tỏ Cerberus có nhiều nhân tính chứ không phải là thú vật.

Cerberus được cho xuất hiện khá nhiều lần, thường là trong các truyện về giải cứu thần linh hay siêu anh hùng. Một vài đặc điểm:

Hercules bắt Cerberus, một trong mười hai kỳ công của anh ta.

Orpheus sử dụng âm nhạc của anh ta để khiến Cerberus ngủ.

Hermes khiến hắn ngủ bằng cách rưới lên bằng nước từ dòng sông Lethe.

Trong Thần thoại La Mã, Phù thủy Cumae khiến Cerberus ngủ bằng cách đưa bánh cho Aeneas để được cấp giấy phép quyền vào địa ngục.

Trong cổ tích La mã, Psyche cũng khiến Cerberus ngủ bằng cách đầu độc trong bánh.

Chó Ngao Độ Hồn Chương 15: Con Chó Rừng Bị Ép Đến Đường Cùng,

Khi tôi đang đeo súng trên vai, vừa gặm đùi gà vừa rẽ vào khúc quanh trên núi, liền thấy ngay một con chó rừng nhỏ đang đứng bơ vơ bên một gốc cây ven đường. Con chó rừng này vẫn còn đang trong thời kì bú mẹ, lông tơ trên mình nó chỉ mảnh như những cánh hoa bồ công anh.

Tôi vội vàng vứt cái đùi gà mới gặm vài miếng xuống đất, lôi súng ra, lách cách mở chốt an toàn. Tôi biết chó rừng là loài động vật có tình mẫu tử hết sức sâu sắc, chó rừng mẹ luôn luôn cẩn thận canh chừng bên cạnh chó rừng con, một khi phát hiện đứa con yêu của mình bị uy hiếp, nó sẽ xông lên cắn người vô cùng hung dữ.

Tôi cầm súng đợi một lúc lâu nhưng không thấy bóng dáng chó rừng mẹ. Chỉ thấy chó rừng nhỏ ngửi thấy mùi thơm từ chiếc đùi gà nướng, không ngừng rung rung hai cánh mũi, liếm môi liếm mép, điệu bộ thèm rỏ dãi, ngó tôi một cái rồi từ từ đi về phía chiếc đùi gà. Lúc này, tôi mới nhìn rõ, con vật bé nhỏ gầy giơ xương, cái bụng lép kẹp gần như dính sát vào sống lưng, trên người dính đầy lá chua me, trông lôi thôi bẩn thỉu. Xem ra đây là một con chó rừng mồ côi đã mất đi sự chở che của chó rừng mẹ.

Có thể chó rừng mẹ đã giẫm phải bẫy sắt được giấu trong đám cỏ dại; có thể chó rừng mẹ bị sa vào lưới mắc trên cây; có thể một thợ săn nấp sau vách đá đã bắn vỡ sọ chó rừng mẹ bằng viên đạn rực lửa; có thể hổ, báo đã ăn tươi nuốt sống chó rừng mẹ rồi… Rốt cuộc nguyên nhân gì đã khiến chó rừng nhỏ này trở nên mồ côi, tôi chẳng thế nào biết được.

Chiếc đùi gà đã dính đầy đất, tôi không thể ăn được nữa. Tôi thu súng lại, xé nhỏ đùi gà, bày thịt trong lòng bàn tay. Con vật bé nhỏ bò đến, nhìn tôi với ánh mắt tin tưởng và cảm kích, đôi mắt nó ngây thơ vô tội, trong sáng không một tì vết. Nó lấy lưỡi liếm nhẹ lên ngón tay tôi, sau đó mới bắt đầu ngấu nghiến những miếng thịt trên tay tôi. Chẳng hiểu vì sao trong lòng tôi bỗng dâng lên một thứ tình cảm kì lạ, tôi quyết định sẽ nuôi dưỡng con chó rừng nhỏ này.

Theo phân loại động vật học, chó rừng và chó đều thuộc họ Chó, người dân miền núi nơi đây đều quen gọi chúng là chó rừng. Chó rừng và chó không những hình dáng giống nhau, mà còn gần gũi về cả mặt huyết thống, trước đây trong thôn từng xảy ra chuyện một con chó bị chủ đuổi đã gia nhập đàn chó rừng. Tôi nghĩ, chỉ cần biết cách huấn luyện, có thể cải tạo con chó rừng nhỏ này thành chó săn.

Tôi đem con chó rừng nhỏ về nhà, bắt đầu nuôi dưỡng nó theo cách nuôi chó săn. Tôi đặt tên cho nó là Gâu Gâu, một cái tên hoàn toàn mang phong cách của chó; loài chó ăn thức ăn chín, nên để củng cố tính chó của nó, tôi không bao giờ cho nó ăn thức ăn sống; chó rất giỏi kiềm chế bản tính hoang dã của động vật ăn thịt, chung sống hòa bình với các loại gia súc, gia cầm khác, cho nên tôi để Gâu Gâu ở nhà làm bạn cả ngày với bò, dê, gà, vịt, nhằm xóa bỏ bản tính tàn bạo của chó rừng vốn có trong nó; chó thích ngủ ngoài cửa phòng của chủ, tôi bèn làm cho nó một cái chuồng chó trước cửa phong ngủ của tôi… Gâu Gâu nhanh chóng làm quen với cuộc sống của chó, thậm chí còn học được cách sủa gâu gâu như chó.

Mười tháng sau, Gâu Gâu lớn lên trở thành một con chó rừng cái xinh xắn, bốn chân vừa nhỏ vừa dài, thân hình thon thả, sống lưng thẳng, từ eo đến mông hình thành một đường cong mềm mại, lông trên đầu, đuôi và lưng nó vàng óng, lông ngực và bụng đều trắng tinh như tuyết, cái mõm đen nhánh, nom tràn trề sức sống. Nó biết sà vào lòng tôi, nhiệt tình liếm má tôi; biết phát ra những tiếng gầm gừ như chó; biết dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn những con gà mái béo mượt đang kiếm ăn ở xung quanh; biết theo lệnh tôi gọi đàn dê đang ăn cỏ trên sườn núi quay về; biết kiên nhẫn ngồi trước cửa hàng tiếng đồng hồ khi tôi làm việc nhà, khiến tôi thấy ngại để rồi phải dẫn nó ra ngoài đi dạo.

Từ tận đáy lòng, tôi tin rằng Gâu Gâu đã được huấn luyện trở thành một con chó săn chân chính, ngoại trừ cái đuôi ra còn trên mọi phương diện nó hoàn toàn chẳng khác gì chó săn.

Đuôi chó rừng to và thô hơn nhiều so với đuôi chó, đồng thời dài hơn, lông lá bù xù, giống như một dòng thác chảy từ sống lưng xuống. Có lẽ chính vì cái đuôi vừa thô, vừa dài, vừa nặng, nên chó rừng chỉ có thể dựng đuôi lên hoặc cụp đuôi xuống, cùng lắm cũng chỉ có thể ve vẩy sang hai bên như cái cần gạt mà thôi, chẳng thể nào làm được như chó, vẫy đuôi theo khắp mọi hướng, vừa linh hoạt đẹp mắt lại vừa thể hiệu được tình cảm thân thiết trong đó. Để phân biệt chó và chó rừng, người dân địa phương chủ yếu nhìn vào cái đuôi.

Chính vì cái đuôi chó rừng rõ rành rành ấy mà trong làng chẳng ai công nhận Gâu Gâu đã được tôi thuần hóa trở thành một con chó săn. Nó đến gần ai, người đó liên dùng chân đá, dùng đất ném, dùng gậy đuổi nó ra xa. Có khi Gâu Gâu nhìn thấy một đám trẻ con đang chơi trốn tìm, nó hứng chí chạy đến định góp vui, nhưng nó chưa kịp đến gần, bọn trẻ đều sợ hãi hét ầm lên rồi bỏ chạy, còn kêu to: “Chó rừng đuôi xù đến kìa, chó rừng đuôi xù đến kìa!” Những đứa nhát gan liền chạy về nhà, thêm mắm thêm muối vào, vừa khóc vừa mách người lớn, những đứa dũng cảm hơn một chút thì dùng súng cao su tấn công Gâu Gâu dữ dội.

Một lần làng tổ chức hoạt động tế thần núi rất rầm rộ, tất cả trai gái già trẻ trong làng đều được huy động tham gia. Sau khi nghi thức tế lễ kết thúc, liền đến phần nấu cơm dã ngoại, nấu được một nồi lớn đầy thịt bò măng chua, trước tiên mỗi người được một bát to, sau đó mỗi con chó được một muôi lớn. Đến lượt Gâu Gâu, người cầm muôi là Nham Tung liền giơ muôi lên gõ chan chát vào đầu Gâu Gâu, lơn tiếng quát: “Con chó rừng đuôi xù kia, cút ngay! Tao chưa lột tấm da chó rừng của mày, rút gân chó rừng của mày, ăn thịt chó rừng của mày đã là may cho mày lắm rồi, mày lại còn đòi ăn thịt bò nữa à, đừng hòng!”

Trong đàn chó, cảnh ngộ của Gâu Gâu lại càng thảm hại hơn. Chẳng có con chó nào chịu kết bạn với nó, mặc dù nó xinh xắn đáng yêu, lại chưa từng có bạn tình, nhưng ngay cả trong thời kì động đực, cũng chẳng có bất kì con chó đực nào tỏ ra thân thiết hay có cảm tình với nó. Tất cả lũ chó dường như đều ghét nó, nói chính xác là ghét cái đuôi to tướng bù xù của nó.

Có lần, lũ chó phát hiện ra một con chồn ở chỗ máy lọc nước, liền tập trung thành bầy để tấn công, mở một cuộc truy đuổi gay gắt. Gâu Gâu đứng xem mà lòng như lửa đốt, cũng sủa lên rồi gia nhập vào đội chó săn, cùng đuổi theo con chồn. Lũ chó sau khi phát hiện ra, chẳng những mặc kệ không đuổi theo con chồn nữa, mà còn thay đổi mục tiêu, quay lại cắn Gâu Gâu. Hai con chó chạy phía trước rất quái dị, cứ nhìn chằm chặp vào cái đuôi của Gâu Gâu. Nếu tôi không kịp thời chạy đến nơi, chắc Gâu Gâu thành chó rừng cụt đuôi rồi.

Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn, đến mức sau này chỉ cần Gâu Gâu bước ra khỏi cửa, lập tức sẽ bị lũ chó tấn công.

Tôi rất buồn phiền, Gâu Gâu cũng rất buồn phiền, tôi không biết phải làm thế nào mới phải.

Hôm đó, tôi đang ngồi cắt cỏ trong sân, lưỡi liềm sắc lẻm cứ đều đều cắt những bó rơm to thành từng đoạn dài chừng một thước. Gâu Gâu ngồi xổm trước mặt tôi, mắt nhìn chăm chăm vào cái liềm, dường như rất hứng thù với thứ công cụ có thể cắt rơm ngọt xớt này.

Tôi cầm chuôi liềm, cánh tay cứ đưa lưỡi liềm chuyển động từ trên xuống dưới như một cái máy. Bỗng nhiên, Gâu Gâu vui mừng khẽ sủa lên một tiếng, hai mắt phát sáng, như thể gặp được chuyện gì vui mừng, tôi nhìn quanh bốn phía, chẳng thấy có bất kì điều gì khác thường đáng chú ý cả. Khi tôi đưa mắt nhìn quanh, hai tay vẫn không ngừng làm việc, vẫn tiếp tục cắt cỏ đều đều.

Đột nhiên, tôi chợt liếc thấy một thứ màu vàng óng lướt qua, rồi có thứ gì đó được đặt dưới lưỡi dao. Tôi muốn dừng tay lại, nhưng đã không kịp nữa, chỉ nghe thấy tiếng kêu răng rắc, cổ tay tôi rung lên vì lưỡi dao chém phải vật gì cưng cứng. Cái đuôi xù của Gâu Gâu rơi xuống đất, nó đau đớn giãy lên giữa đám cỏ; tôi giật mình kêu lên một tiếng, thấy vừa có lỗi, vừa thương, vừa xót vì trót lỡ tay làm bị thương con chó yêu quý của mình.

Tôi nghĩ, Gâu Gâu chắc là đau quá nên mới nhảy lên như thế, cứ nhìn tôi mà gầm gừ. Nhưng hoàn toàn trái ngược với dự liệu của tôi, Gâu Gâu nhìn cái đuôi bị dao cắt đứt, trong mắt không hề tỏ vẻ gì đau đớn hay buồn rầu, cũng chẳng hề trách móc hay oán giận gì tôi; nó không cầm được nước mắt, nhưng hai tai vẫn dựng lên, tỏ vẻ vui mừng. Thấy tôi vội vàng nhặt cái đuôi lên, nó chạy lại dịu dàng liếm tay tôi, rồi ngoạm lấy chiếc đuôi, kiên quyết rút ra khỏi tay tôi, đem vứt vào trong đống rác ở góc phòng.

Trái tim tôi chợt run lên, tôi đã hiểu, là tự nó muốn cắt đứt cái đuôi của mình! Nó hiểu rằng cái đuôi xù không biết vẫy của nó khiến người ta căm ghét, cũng là nguyên nhân cơ bản khiến đàn chó đuổi đánh nó, nó cắt đứt chiếc đuôi của mình, quyết tâm làm một con chó ngoan được mọi người yêu quý.

Một con vật mới thông minh làm sao? Mắt tôi thấy hơi ươn ướt, tôi ôm nó vào lòng, dùng bàn tay run rẩy vuốt ve sống lưng nó. Nó thè lưỡi ra, không ngừng liếm vào mi mắt tôi. Chà, nó lại còn an ủi tôi nữa.

Tôi đi hái rau má chuyên dùng để chữa vết thương, giã nhỏ, đắp lên chỗ đuôi của Gâu Gâu. Nửa tháng sau, vết thương của nó mới hoàn toàn lành lặn.

Tôi mãi mãi không thể quên được tình cảnh lần đầu tiên Gâu Gâu ra khỏi cửa sau khi chữa khỏi vết thương. Nó nhảy nhót, sà vào lòng tôi, chân sau đứng thẳng, chân trước đặt lên lưng tôi, thè lưỡi ra, hết sức đòi liếm mặt tôi. Tôi xoa trán nó, thấy nó hồi hộp đến mức run bắn lên. Nó nghĩ một cách đương nhiên rằng, nó đã cắt đuôi đi rồi, đã thay da đổi thịt mà trở thành một con chó chân chính, từ này sẽ không còn bị mọi người ghét bỏ, bị đàn chó đuổi đánh nữa. Tôi cũng thấy vui mừng cho nó, nó đã chọn cách tự hi sinh để tiếp nhận thách thức của số phận, cái đuôi của nó đã đứt rồi, tuy vẻ ngoài có xấu đi đôi chút nhưng niềm tin kiên định vào việc xây dựng một hình tượng mới cho bản thân của nó là vô cùng cao đẹp.

Tôi mừng rỡ dắt nó đi ra sân tuốt lúa ở giữa trại. Một đàn chó đang tranh nhau khúc xương, Gâu Gâu hứng chí sủa một tiếng, chui vào giữa đàn chó, muốn tham gia trò chơi tranh giành khúc xương này. Khi nó vừa mới đến gần, đàn chó đang tranh giành nảy lửa bỗng sững cả lại như thế gặp ma, trợn mắt lên nhìn, nghiến răng ken két lộ hết vẻ hung dữ ra ngoài. Gâu Gâu vẫn không lùi bước, nó bình tĩnh quay lưng về phía đàn chó, giơ mông cho chúng xem, lắc mạnh cái hông, cất tiếng sủa gâu gâu. Nó ngẩng cao đầu, tiếng kêu lanh lảnh, đầy vẻ kiêu hãnh và tự tin. Tất cả những ngôn ngữ cử chỉ của nó đều đã quá rõ ràng, đó là tuyên bố quy thuận, là tuyên ngôn đầu hàng, nó đang dùng ngôn ngữ của loài chó để nói với lũ chó còn đang mang ý đối địch với nó rằng: Các cậu đừng nhìn tôi bằng con mắt cũ nữa, hãy nhìn phần đuôi của tôi mà xem, cái đuôi khiến các cậu căm ghét kia đã không còn nữa rồi! Tôi đã trở thành một con chó chân chính, là đồng loại của các cậu, các cậu đừng coi tôi là kẻ khác loài nữa!

Ánh mắt của cả bầy chó đều tập trung nhìn vào cái đuôi của Gâu Gâu, chẳng con nào sủa, cũng chẳng con nào động đậy, cứ như một lũ tượng đất hay tượng gỗ vậy. Đứng đầu đàn chó là một con chó đen có tên Ô Long của nhà trưởng thôn, mất một lúc, Ô Long mới cẩn thận tiến đến gần Gâu Gâu, rung rung cánh mũi, bắt đầu ngửi. Tôi đứng một bên quan sát, thấy vẻ mặt của Ô Long thay đổi liên tục, từ ngạc nhiên, nghi hoặc đến tức giận. Đột nhiên, lông gáy của Ô Long dựng đứng cả lên, nó gâu gâu sủa lên một tràng, giống như đang thông báo cho cả đàn chó, nó đã kiểm nghiệm xong con vật cụt đuôi đang đứng trước mắt không phải là chó, mà là chó rừng! Chớp mặt cả đàn chó tỉnh mộng, con nào con nấy ánh mắt nảy lửa căm thù, sủa ầm ĩ xông về phía Gâu Gâu.

Gâu Gâu rối rít lắc hông, mong có thể thay đổi tình hình, nhưng vô ích. Đàn chó đua nhau xông tới, cắn xé nó, nó một mình không thể chống lại được số đông, nghẹn ngào bỏ chạy về bên cạnh tôi, nhìn tôi sủa ấm ức. Ôi, tôi cũng chẳng thể làm gì được!

Khó khăn lắm tôi mới đuổi được đàn chó hung hãn kia đi, đưa Gâu Gâu rời khỏi sân tuốt lúa, rẽ qua chỗ giếng nước mang tên Dấu Chân Tiên ở trong trang trại, vừa hay gặp mấy người thợ săn đang ngồi cạnh giếng chia nhau một con hươu mới săn được, tiếng người nói, tiếng chó sủa ầm ĩ váng cả một góc. Gâu Gâu tiến về phía những người thợ săn, bước đi nặng nề, như đang nhấc từng bước trong đống bùn, đi một cách khó khăn, có thể thấy trong lòng nó đã đề phòng, e rằng sẽ lại bị tấn công, nó rụt rè, chậm rãi đến trước mắt đám thợ săn, khẽ sủa lên một tiếng như đang thở dài, tiếng “gâu” nghe thật thê lương, lộ ra vẻ đau khổ tột cùng.

Một người đàn ông trung niên tên là Nham Tùng ngẩng đầu nhìn Gâu Gâu, bức mình vung tay xua đuổi: “Cút, cút ra chỗ khác, cái con chó rừng đội lốt chó này, cứ nhìn thấy mày là tao khó chịu!”

Gâu Gâu lại quay lưng về phía đám thợ săn, giơ cái đuôi đã bị cắt cụt ra. Lần này, nó không còn kiêu hãnh và tự tin nữa, cứ rụt rè như kẻ có tội; tiếng kêu của nó không còn lanh lảnh, mà khàn khàn như bị sốt; mắt nó long lanh ngấn nước, vừa giơ mông lên vừa gục xuống dưới chân, nhìn ra phía sau, trong mắt đầy vể khẩn cầu sự thương xót.

Nó cầu xin những người thợ săn kia có thể nể tình nó đã tự cắt đuôi mà tha thứ cho xuất thân của nó, có thể bố thí cho nó một chút tình thân.

Tim tôi đau nhói như bị kim châm.

Đám thợ săn đều ngẩng đầu nhìn Gâu Gâu để xem chuyện lạ. Trên mặt Nham Tùng lộ ra một nụ cười bí hiểm, hắn nhổ toẹt vào Gâu Gâu, quát: “Con chó rừng khốn kiếp, mày tưởng mất cái đuôi rồi thì mọi người sẽ không nhận ra mày là cái giống gì nữa hay sao, đúng là đồ ngu! Đừng nói là mày chỉ cắt cái đuôi đi, cho dù mày có lột da chăng nữa, thì vẫn cứ là một con chó rừng đáng ghét!”

Nham Tùng vừa quát mắt vừa nhặt một cục đất lên ném về phía Gâu Gâu, trúng ngay vào chỗ cái đuôi cụt của nó. Công bằng mà nói, cái ném này không gây thương tổn gì trên người Gâu Gâu, cục đất rất mềm, thậm chí còn chẳng trầy da. Nhưng Gâu Gâu bị giật điện, hai mắt đờ đẫn, toàn thân run rẩy, nằm phục xuống đất, mãi mà không động đậy gì.

Bỗng nhiên, nó ngẩng đầu lên, hướng về những đám mây trắng đang trôi trên nền trời xanh mà hú dài một tiếng, nghe như tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh, khiến người ta phải dựng tóc gáy. Tôi nuôi nó đã được gần một năm nay, lần đầu tiên mới nghe thấy nó phát ra tiếng kêu ảo não như thế. Đó là tiếng hú của một con chó rừng đích thực. Tôi muốn ôm nó về nhà, nhưng nó vùng vẫy giằng ra khỏi vòng tay tôi, chạy như điên ra khỏi trại, mất hút trong cánh rừng xanh.

Tôi tìm mất mấy ngày, vẫn không thấy Gâu Gâu đâu cả.

Hai tháng sau, làng Man Quảng Lộng xảy ra nạn chó rừng, một đàn chó rừng hung dữ tấn công bò dê chăn thả trên núi, còn cắn chết mấy con chó chăn dê. Có một lần, đàn chó rừng to gan này còn xông vào giữa trại ban ngày, quét sạch đàn gà hai mươi mấy còn của nhà Nham Tùng. Thợ săn trong trại đã tổ chức mấy đợt phục kích, giăng lưới và lên núi đi săn, nhưng đàn chó rừng rất tinh khôn, luôn luôn trốn thoát khỏi sự truy đuổi của họ.

Điều kì lạ nhất là, trong trại hầu như gia cầm, gia súc của nhà nào cũng đều bị đàn chó rừng tấn công, chỉ có mỗi hai con lợn và đàn gà nhà tôi, cả ngày đều thả rông ở ngoài mà chẳng hề hấn gì; nhà tôi chỉ là căn nhà dột nát lung tung, nhưng cũng chưa từng bị chó rừng phá hoại.

Một hôm, trưởng thôn đã trực tiếp đối mặt với đàn chó rừng ấy trong khe núi phía sau trại, ông nhìn thấy rất rõ ràng, con chó đầu đàn không có đuôi.

Tin tức truyền ra, nhà nào nhà nấy trong trại liền mời tôi đến ăn cơm, cố ép tôi ăn thật nhiều canh gà, rồi dùng nước tiểu của tôi tưới lên hàng rào quanh nhà mình. Suốt nửa tháng trời, nước tiểu của tôi rất đắt hàng, tôi cũng thành cái máy đi tiểu, đến khắp nơi phân phát mùi nước tiểu.

Kể cũng lạ, từ đó về sau, đàn chó sói rừng ấy không còn đến gây rắc rối cho trại Man Quảng Lộng nữa.

Chương 15: Con Chó Rừng Bị Ép Đến Đường Cùng

Khi tôi đang đeo súng trên vai, vừa gặm đùi gà vừa rẽ vào khúc quanh trên núi, liền thấy ngay một con chó rừng nhỏ đang đứng bơ vơ bên một gốc cây ven đường. Con chó rừng này vẫn còn đang trong thời kì bú mẹ, lông tơ trên mình nó chỉ mảnh như những cánh hoa bồ công anh.

Tôi vội vàng vứt cái đùi gà mới gặm vài miếng xuống đất, lôi súng ra, lách cách mở chốt an toàn. Tôi biết chó rừng là loài động vật có tình mẫu tử hết sức sâu sắc, chó rừng mẹ luôn luôn cẩn thận canh chừng bên cạnh chó rừng con, một khi phát hiện đứa con yêu của mình bị uy hiếp, nó sẽ xông lên cắn người vô cùng hung dữ.

Tôi cầm súng đợi một lúc lâu nhưng không thấy bóng dáng chó rừng mẹ. Chỉ thấy chó rừng nhỏ ngửi thấy mùi thơm từ chiếc đùi gà nướng, không ngừng rung rung hai cánh mũi, liếm môi liếm mép, điệu bộ thèm rỏ dãi, ngó tôi một cái rồi từ từ đi về phía chiếc đùi gà. Lúc này, tôi mới nhìn rõ, con vật bé nhỏ gầy giơ xương, cái bụng lép kẹp gần như dính sát vào sống lưng, trên người dính đầy lá chua me, trông lôi thôi bẩn thỉu. Xem ra đây là một con chó rừng mồ côi đã mất đi sự chở che của chó rừng mẹ.

Có thể chó rừng mẹ đã giẫm phải bẫy sắt được giấu trong đám cỏ dại; có thể chó rừng mẹ bị sa vào lưới mắc trên cây; có thể một thợ săn nấp sau vách đá đã bắn vỡ sọ chó rừng mẹ bằng viên đạn rực lửa; có thể hổ, báo đã ăn tươi nuốt sống chó rừng mẹ rồi… Rốt cuộc nguyên nhân gì đã khiến chó rừng nhỏ này trở nên mồ côi, tôi chẳng thế nào biết được.

Chiếc đùi gà đã dính đầy đất, tôi không thể ăn được nữa. Tôi thu súng lại, xé nhỏ đùi gà, bày thịt trong lòng bàn tay. Con vật bé nhỏ bò đến, nhìn tôi với ánh mắt tin tưởng và cảm kích, đôi mắt nó ngây thơ vô tội, trong sáng không một tì vết. Nó lấy lưỡi liếm nhẹ lên ngón tay tôi, sau đó mới bắt đầu ngấu nghiến những miếng thịt trên tay tôi. Chẳng hiểu vì sao trong lòng tôi bỗng dâng lên một thứ tình cảm kì lạ, tôi quyết định sẽ nuôi dưỡng con chó rừng nhỏ này.

Theo phân loại động vật học, chó rừng và chó đều thuộc họ Chó, người dân miền núi nơi đây đều quen gọi chúng là chó rừng. Chó rừng và chó không những hình dáng giống nhau, mà còn gần gũi về cả mặt huyết thống, trước đây trong thôn từng xảy ra chuyện một con chó bị chủ đuổi đã gia nhập đàn chó rừng. Tôi nghĩ, chỉ cần biết cách huấn luyện, có thể cải tạo con chó rừng nhỏ này thành chó săn.

Tôi đem con chó rừng nhỏ về nhà, bắt đầu nuôi dưỡng nó theo cách nuôi chó săn. Tôi đặt tên cho nó là Gâu Gâu, một cái tên hoàn toàn mang phong cách của chó; loài chó ăn thức ăn chín, nên để củng cố tính chó của nó, tôi không bao giờ cho nó ăn thức ăn sống; chó rất giỏi kiềm chế bản tính hoang dã của động vật ăn thịt, chung sống hòa bình với các loại gia súc, gia cầm khác, cho nên tôi để Gâu Gâu ở nhà làm bạn cả ngày với bò, dê, gà, vịt, nhằm xóa bỏ bản tính tàn bạo của chó rừng vốn có trong nó; chó thích ngủ ngoài cửa phòng của chủ, tôi bèn làm cho nó một cái chuồng chó trước cửa phong ngủ của tôi… Gâu Gâu nhanh chóng làm quen với cuộc sống của chó, thậm chí còn học được cách sủa gâu gâu như chó.

Mười tháng sau, Gâu Gâu lớn lên trở thành một con chó rừng cái xinh xắn, bốn chân vừa nhỏ vừa dài, thân hình thon thả, sống lưng thẳng, từ eo đến mông hình thành một đường cong mềm mại, lông trên đầu, đuôi và lưng nó vàng óng, lông ngực và bụng đều trắng tinh như tuyết, cái mõm đen nhánh, nom tràn trề sức sống. Nó biết sà vào lòng tôi, nhiệt tình liếm má tôi; biết phát ra những tiếng gầm gừ như chó; biết dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn những con gà mái béo mượt đang kiếm ăn ở xung quanh; biết theo lệnh tôi gọi đàn dê đang ăn cỏ trên sườn núi quay về; biết kiên nhẫn ngồi trước cửa hàng tiếng đồng hồ khi tôi làm việc nhà, khiến tôi thấy ngại để rồi phải dẫn nó ra ngoài đi dạo.

Từ tận đáy lòng, tôi tin rằng Gâu Gâu đã được huấn luyện trở thành một con chó săn chân chính, ngoại trừ cái đuôi ra còn trên mọi phương diện nó hoàn toàn chẳng khác gì chó săn.

Đuôi chó rừng to và thô hơn nhiều so với đuôi chó, đồng thời dài hơn, lông lá bù xù, giống như một dòng thác chảy từ sống lưng xuống. Có lẽ chính vì cái đuôi vừa thô, vừa dài, vừa nặng, nên chó rừng chỉ có thể dựng đuôi lên hoặc cụp đuôi xuống, cùng lắm cũng chỉ có thể ve vẩy sang hai bên như cái cần gạt mà thôi, chẳng thể nào làm được như chó, vẫy đuôi theo khắp mọi hướng, vừa linh hoạt đẹp mắt lại vừa thể hiệu được tình cảm thân thiết trong đó. Để phân biệt chó và chó rừng, người dân địa phương chủ yếu nhìn vào cái đuôi.

Chính vì cái đuôi chó rừng rõ rành rành ấy mà trong làng chẳng ai công nhận Gâu Gâu đã được tôi thuần hóa trở thành một con chó săn. Nó đến gần ai, người đó liên dùng chân đá, dùng đất ném, dùng gậy đuổi nó ra xa. Có khi Gâu Gâu nhìn thấy một đám trẻ con đang chơi trốn tìm, nó hứng chí chạy đến định góp vui, nhưng nó chưa kịp đến gần, bọn trẻ đều sợ hãi hét ầm lên rồi bỏ chạy, còn kêu to: “Chó rừng đuôi xù đến kìa, chó rừng đuôi xù đến kìa!” Những đứa nhát gan liền chạy về nhà, thêm mắm thêm muối vào, vừa khóc vừa mách người lớn, những đứa dũng cảm hơn một chút thì dùng súng cao su tấn công Gâu Gâu dữ dội.

Một lần làng tổ chức hoạt động tế thần núi rất rầm rộ, tất cả trai gái già trẻ trong làng đều được huy động tham gia. Sau khi nghi thức tế lễ kết thúc, liền đến phần nấu cơm dã ngoại, nấu được một nồi lớn đầy thịt bò măng chua, trước tiên mỗi người được một bát to, sau đó mỗi con chó được một muôi lớn. Đến lượt Gâu Gâu, người cầm muôi là Nham Tung liền giơ muôi lên gõ chan chát vào đầu Gâu Gâu, lơn tiếng quát: “Con chó rừng đuôi xù kia, cút ngay! Tao chưa lột tấm da chó rừng của mày, rút gân chó rừng của mày, ăn thịt chó rừng của mày đã là may cho mày lắm rồi, mày lại còn đòi ăn thịt bò nữa à, đừng hòng!”

Trong đàn chó, cảnh ngộ của Gâu Gâu lại càng thảm hại hơn. Chẳng có con chó nào chịu kết bạn với nó, mặc dù nó xinh xắn đáng yêu, lại chưa từng có bạn tình, nhưng ngay cả trong thời kì động đực, cũng chẳng có bất kì con chó đực nào tỏ ra thân thiết hay có cảm tình với nó. Tất cả lũ chó dường như đều ghét nó, nói chính xác là ghét cái đuôi to tướng bù xù của nó.

Có lần, lũ chó phát hiện ra một con chồn ở chỗ máy lọc nước, liền tập trung thành bầy để tấn công, mở một cuộc truy đuổi gay gắt. Gâu Gâu đứng xem mà lòng như lửa đốt, cũng sủa lên rồi gia nhập vào đội chó săn, cùng đuổi theo con chồn. Lũ chó sau khi phát hiện ra, chẳng những mặc kệ không đuổi theo con chồn nữa, mà còn thay đổi mục tiêu, quay lại cắn Gâu Gâu. Hai con chó chạy phía trước rất quái dị, cứ nhìn chằm chặp vào cái đuôi của Gâu Gâu. Nếu tôi không kịp thời chạy đến nơi, chắc Gâu Gâu thành chó rừng cụt đuôi rồi.

Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn, đến mức sau này chỉ cần Gâu Gâu bước ra khỏi cửa, lập tức sẽ bị lũ chó tấn công.

Tôi rất buồn phiền, Gâu Gâu cũng rất buồn phiền, tôi không biết phải làm thế nào mới phải.

Hôm đó, tôi đang ngồi cắt cỏ trong sân, lưỡi liềm sắc lẻm cứ đều đều cắt những bó rơm to thành từng đoạn dài chừng một thước. Gâu Gâu ngồi xổm trước mặt tôi, mắt nhìn chăm chăm vào cái liềm, dường như rất hứng thù với thứ công cụ có thể cắt rơm ngọt xớt này.

Tôi cầm chuôi liềm, cánh tay cứ đưa lưỡi liềm chuyển động từ trên xuống dưới như một cái máy. Bỗng nhiên, Gâu Gâu vui mừng khẽ sủa lên một tiếng, hai mắt phát sáng, như thể gặp được chuyện gì vui mừng, tôi nhìn quanh bốn phía, chẳng thấy có bất kì điều gì khác thường đáng chú ý cả. Khi tôi đưa mắt nhìn quanh, hai tay vẫn không ngừng làm việc, vẫn tiếp tục cắt cỏ đều đều.

Đột nhiên, tôi chợt liếc thấy một thứ màu vàng óng lướt qua, rồi có thứ gì đó được đặt dưới lưỡi dao. Tôi muốn dừng tay lại, nhưng đã không kịp nữa, chỉ nghe thấy tiếng kêu răng rắc, cổ tay tôi rung lên vì lưỡi dao chém phải vật gì cưng cứng. Cái đuôi xù của Gâu Gâu rơi xuống đất, nó đau đớn giãy lên giữa đám cỏ; tôi giật mình kêu lên một tiếng, thấy vừa có lỗi, vừa thương, vừa xót vì trót lỡ tay làm bị thương con chó yêu quý của mình.

Tôi nghĩ, Gâu Gâu chắc là đau quá nên mới nhảy lên như thế, cứ nhìn tôi mà gầm gừ. Nhưng hoàn toàn trái ngược với dự liệu của tôi, Gâu Gâu nhìn cái đuôi bị dao cắt đứt, trong mắt không hề tỏ vẻ gì đau đớn hay buồn rầu, cũng chẳng hề trách móc hay oán giận gì tôi; nó không cầm được nước mắt, nhưng hai tai vẫn dựng lên, tỏ vẻ vui mừng. Thấy tôi vội vàng nhặt cái đuôi lên, nó chạy lại dịu dàng liếm tay tôi, rồi ngoạm lấy chiếc đuôi, kiên quyết rút ra khỏi tay tôi, đem vứt vào trong đống rác ở góc phòng.

Trái tim tôi chợt run lên, tôi đã hiểu, là tự nó muốn cắt đứt cái đuôi của mình! Nó hiểu rằng cái đuôi xù không biết vẫy của nó khiến người ta căm ghét, cũng là nguyên nhân cơ bản khiến đàn chó đuổi đánh nó, nó cắt đứt chiếc đuôi của mình, quyết tâm làm một con chó ngoan được mọi người yêu quý.

Một con vật mới thông minh làm sao? Mắt tôi thấy hơi ươn ướt, tôi ôm nó vào lòng, dùng bàn tay run rẩy vuốt ve sống lưng nó. Nó thè lưỡi ra, không ngừng liếm vào mi mắt tôi. Chà, nó lại còn an ủi tôi nữa.

Tôi đi hái rau má chuyên dùng để chữa vết thương, giã nhỏ, đắp lên chỗ đuôi của Gâu Gâu. Nửa tháng sau, vết thương của nó mới hoàn toàn lành lặn.

Tôi mãi mãi không thể quên được tình cảnh lần đầu tiên Gâu Gâu ra khỏi cửa sau khi chữa khỏi vết thương. Nó nhảy nhót, sà vào lòng tôi, chân sau đứng thẳng, chân trước đặt lên lưng tôi, thè lưỡi ra, hết sức đòi liếm mặt tôi. Tôi xoa trán nó, thấy nó hồi hộp đến mức run bắn lên. Nó nghĩ một cách đương nhiên rằng, nó đã cắt đuôi đi rồi, đã thay da đổi thịt mà trở thành một con chó chân chính, từ này sẽ không còn bị mọi người ghét bỏ, bị đàn chó đuổi đánh nữa. Tôi cũng thấy vui mừng cho nó, nó đã chọn cách tự hi sinh để tiếp nhận thách thức của số phận, cái đuôi của nó đã đứt rồi, tuy vẻ ngoài có xấu đi đôi chút nhưng niềm tin kiên định vào việc xây dựng một hình tượng mới cho bản thân của nó là vô cùng cao đẹp.

Tôi mừng rỡ dắt nó đi ra sân tuốt lúa ở giữa trại. Một đàn chó đang tranh nhau khúc xương, Gâu Gâu hứng chí sủa một tiếng, chui vào giữa đàn chó, muốn tham gia trò chơi tranh giành khúc xương này. Khi nó vừa mới đến gần, đàn chó đang tranh giành nảy lửa bỗng sững cả lại như thế gặp ma, trợn mắt lên nhìn, nghiến răng ken két lộ hết vẻ hung dữ ra ngoài. Gâu Gâu vẫn không lùi bước, nó bình tĩnh quay lưng về phía đàn chó, giơ mông cho chúng xem, lắc mạnh cái hông, cất tiếng sủa gâu gâu. Nó ngẩng cao đầu, tiếng kêu lanh lảnh, đầy vẻ kiêu hãnh và tự tin. Tất cả những ngôn ngữ cử chỉ của nó đều đã quá rõ ràng, đó là tuyên bố quy thuận, là tuyên ngôn đầu hàng, nó đang dùng ngôn ngữ của loài chó để nói với lũ chó còn đang mang ý đối địch với nó rằng: Các cậu đừng nhìn tôi bằng con mắt cũ nữa, hãy nhìn phần đuôi của tôi mà xem, cái đuôi khiến các cậu căm ghét kia đã không còn nữa rồi! Tôi đã trở thành một con chó chân chính, là đồng loại của các cậu, các cậu đừng coi tôi là kẻ khác loài nữa!

Ánh mắt của cả bầy chó đều tập trung nhìn vào cái đuôi của Gâu Gâu, chẳng con nào sủa, cũng chẳng con nào động đậy, cứ như một lũ tượng đất hay tượng gỗ vậy. Đứng đầu đàn chó là một con chó đen có tên Ô Long của nhà trưởng thôn, mất một lúc, Ô Long mới cẩn thận tiến đến gần Gâu Gâu, rung rung cánh mũi, bắt đầu ngửi. Tôi đứng một bên quan sát, thấy vẻ mặt của Ô Long thay đổi liên tục, từ ngạc nhiên, nghi hoặc đến tức giận. Đột nhiên, lông gáy của Ô Long dựng đứng cả lên, nó gâu gâu sủa lên một tràng, giống như đang thông báo cho cả đàn chó, nó đã kiểm nghiệm xong con vật cụt đuôi đang đứng trước mắt không phải là chó, mà là chó rừng! Chớp mặt cả đàn chó tỉnh mộng, con nào con nấy ánh mắt nảy lửa căm thù, sủa ầm ĩ xông về phía Gâu Gâu.

Gâu Gâu rối rít lắc hông, mong có thể thay đổi tình hình, nhưng vô ích. Đàn chó đua nhau xông tới, cắn xé nó, nó một mình không thể chống lại được số đông, nghẹn ngào bỏ chạy về bên cạnh tôi, nhìn tôi sủa ấm ức. Ôi, tôi cũng chẳng thể làm gì được!

Khó khăn lắm tôi mới đuổi được đàn chó hung hãn kia đi, đưa Gâu Gâu rời khỏi sân tuốt lúa, rẽ qua chỗ giếng nước mang tên Dấu Chân Tiên ở trong trang trại, vừa hay gặp mấy người thợ săn đang ngồi cạnh giếng chia nhau một con hươu mới săn được, tiếng người nói, tiếng chó sủa ầm ĩ váng cả một góc. Gâu Gâu tiến về phía những người thợ săn, bước đi nặng nề, như đang nhấc từng bước trong đống bùn, đi một cách khó khăn, có thể thấy trong lòng nó đã đề phòng, e rằng sẽ lại bị tấn công, nó rụt rè, chậm rãi đến trước mắt đám thợ săn, khẽ sủa lên một tiếng như đang thở dài, tiếng “gâu” nghe thật thê lương, lộ ra vẻ đau khổ tột cùng.

Một người đàn ông trung niên tên là Nham Tùng ngẩng đầu nhìn Gâu Gâu, bức mình vung tay xua đuổi: “Cút, cút ra chỗ khác, cái con chó rừng đội lốt chó này, cứ nhìn thấy mày là tao khó chịu!”

Gâu Gâu lại quay lưng về phía đám thợ săn, giơ cái đuôi đã bị cắt cụt ra. Lần này, nó không còn kiêu hãnh và tự tin nữa, cứ rụt rè như kẻ có tội; tiếng kêu của nó không còn lanh lảnh, mà khàn khàn như bị sốt; mắt nó long lanh ngấn nước, vừa giơ mông lên vừa gục xuống dưới chân, nhìn ra phía sau, trong mắt đầy vể khẩn cầu sự thương xót.

Nó cầu xin những người thợ săn kia có thể nể tình nó đã tự cắt đuôi mà tha thứ cho xuất thân của nó, có thể bố thí cho nó một chút tình thân.

Tim tôi đau nhói như bị kim châm.

Đám thợ săn đều ngẩng đầu nhìn Gâu Gâu để xem chuyện lạ. Trên mặt Nham Tùng lộ ra một nụ cười bí hiểm, hắn nhổ toẹt vào Gâu Gâu, quát: “Con chó rừng khốn kiếp, mày tưởng mất cái đuôi rồi thì mọi người sẽ không nhận ra mày là cái giống gì nữa hay sao, đúng là đồ ngu! Đừng nói là mày chỉ cắt cái đuôi đi, cho dù mày có lột da chăng nữa, thì vẫn cứ là một con chó rừng đáng ghét!”

Nham Tùng vừa quát mắt vừa nhặt một cục đất lên ném về phía Gâu Gâu, trúng ngay vào chỗ cái đuôi cụt của nó. Công bằng mà nói, cái ném này không gây thương tổn gì trên người Gâu Gâu, cục đất rất mềm, thậm chí còn chẳng trầy da. Nhưng Gâu Gâu bị giật điện, hai mắt đờ đẫn, toàn thân run rẩy, nằm phục xuống đất, mãi mà không động đậy gì.

Bỗng nhiên, nó ngẩng đầu lên, hướng về những đám mây trắng đang trôi trên nền trời xanh mà hú dài một tiếng, nghe như tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh, khiến người ta phải dựng tóc gáy. Tôi nuôi nó đã được gần một năm nay, lần đầu tiên mới nghe thấy nó phát ra tiếng kêu ảo não như thế. Đó là tiếng hú của một con chó rừng đích thực. Tôi muốn ôm nó về nhà, nhưng nó vùng vẫy giằng ra khỏi vòng tay tôi, chạy như điên ra khỏi trại, mất hút trong cánh rừng xanh.

Tôi tìm mất mấy ngày, vẫn không thấy Gâu Gâu đâu cả.

Hai tháng sau, làng Man Quảng Lộng xảy ra nạn chó rừng, một đàn chó rừng hung dữ tấn công bò dê chăn thả trên núi, còn cắn chết mấy con chó chăn dê. Có một lần, đàn chó rừng to gan này còn xông vào giữa trại ban ngày, quét sạch đàn gà hai mươi mấy còn của nhà Nham Tùng. Thợ săn trong trại đã tổ chức mấy đợt phục kích, giăng lưới và lên núi đi săn, nhưng đàn chó rừng rất tinh khôn, luôn luôn trốn thoát khỏi sự truy đuổi của họ.

Điều kì lạ nhất là, trong trại hầu như gia cầm, gia súc của nhà nào cũng đều bị đàn chó rừng tấn công, chỉ có mỗi hai con lợn và đàn gà nhà tôi, cả ngày đều thả rông ở ngoài mà chẳng hề hấn gì; nhà tôi chỉ là căn nhà dột nát lung tung, nhưng cũng chưa từng bị chó rừng phá hoại.

Một hôm, trưởng thôn đã trực tiếp đối mặt với đàn chó rừng ấy trong khe núi phía sau trại, ông nhìn thấy rất rõ ràng, con chó đầu đàn không có đuôi.

Tin tức truyền ra, nhà nào nhà nấy trong trại liền mời tôi đến ăn cơm, cố ép tôi ăn thật nhiều canh gà, rồi dùng nước tiểu của tôi tưới lên hàng rào quanh nhà mình. Suốt nửa tháng trời, nước tiểu của tôi rất đắt hàng, tôi cũng thành cái máy đi tiểu, đến khắp nơi phân phát mùi nước tiểu.

Kể cũng lạ, từ đó về sau, đàn chó sói rừng ấy không còn đến gây rắc rối cho trại Man Quảng Lộng nữa.

Chế Độ Ăn Uống Cho Bà Bầu 3 Tháng Đầu Giúp Giảm Triệu Chứng Ốm Nghén

Ốm nghén thường xảy ra vào những tháng đầu tiên của thai kỳ khiến mẹ không muốn ăn uống gì nhưng để giảm bớt sự khó chịu của triệu chứng này, mẹ bầu cần một chế độ ăn uống chú trọng cả về chất và lượng.

3 tháng đầu của thai gian bầu bí, nhiều mẹ phải đối mặt với chứng ốm nghén hành hạ đầy khổ sở. Ốm nghén xảy đến với mẹ bầu do biến động nội tiết tố trong cơ thể thời kỳ mang thai gây nên. Mức độ cũng như thời gian ốm nghén ở từng cơ địa mẹ bầu là không giống nhau. Có những thai phụ bị ốm nghén đến tuần thai thứ 12 là kết thúc nhưng không ít mẹ bầu phải chịu đựng sự khó chịu đến ngày sinh con. Cảm giác buồn nôn kéo đến mỗi khi nhìn thấy thức ăn khiến mẹ bầu hầu như không ăn uống được gì trong tam cá nguyệt đầu tiên. Nhưng như thế hoàn toàn không tốt trong việc cung cấp đủ dưỡng chất nuôi bé cưng trong bụng.

Để có thể xử lý chứng ốm nghén thai kỳ phiền phức mang lại cảm giác thèm ăn cho mẹ bầu thì một chế độ ăn uống hợp lý phải được vạch ra. Các món ăn được dành riêng cho mẹ bầu ốm nghén ở tam cá nguyệt đầu tiên sẽ được bật mí trong bài viết này.

Hạn chế chứng ốm nghén lại vừa bổ sung đầy đủ chất dinh dưỡng cho thời kỳ phát triển nền móng cực kỳ quan trọng của thai nhi là ưu tiên hàng đầu của hết thảy mẹ bầu.

Chế độ ăn chuẩn trong 3 tháng đầu cho mẹ bầu ốm nghén

Các cơ quan quan trọng trong cơ thể của bé yêu hầu hết được hình thành trong khoảng thời gian 3 tháng đầu tiên của thai kỳ. Não bộ, tủy sống, cơ quan sinh dục, nhịp tim đầu đời của bé, … đều hình thành ở vào giai đoạn này. Chế độ dinh dưỡng của mẹ vì thế cực kỳ ảnh hưởng đến sự phát triển toàn diện của thai nhi. Mẹ bầu ăn gì vào thời điểm này đều quan trọng. Nếu sơ sót trong thực đơn ăn uống hàng ngày trong tam cá nguyệt đầu tiên, nguy cơ sảy thai, động thai, dị tật ở thai nhi là không nhỏ.

Khoảng 250-300 calories/ngày là con số được các chuyên gia dinh dưỡng đưa ra cho thực đơn hàng ngày trong tam cá nguyệt đầu tiên mà mẹ bầu nhất định phải bổ sung cho đúng và đủ. Khẩu phần ăn trong ngày nên chia 3 bữa chính và từ 5-6 bữa phụ để lúc nào trong dạ dày của mẹ cũng có thức ăn. Không bao giờ để dạ dày rỗng là bí quyết ăn đúng đắn được các chuyên gia khuyến khích trong giai đoạn đầu thai kỳ này.

Những dưỡng chất quan trọng mẹ bầu nên bổ sung trong 3 tháng đầu mang thai

-Axit folic: Khoảng 600mcg axit folic/ngày.

-Vitamin B12: Khoảng 2,6 mcg vitamin B12/ ngày.

-Chất đạm và vitamin C: cũng là hai dưỡng chất không thể thiếu vắng trong 3 tháng đầu thai kỳ. Chất đạm góp phần giúp thai nhi hoàn thiện các tế bào não, ngăn ngừa các triệu chứng bất thường về hệ thần kinh trong khi vitamin C giúp tăng cường sức đề kháng chống lại các căn bệnh thường gặp và nguy cơ cảm cúm ở mẹ bầu.

Thực đơn dinh dưỡng cho mẹ bầu mang thai không ốm nghén

Nhiều mẹ bầu không gặp chứng ốm nghén do lượng hormone thai kỳ ở mẹ bầu thấp. Chính vì vậy mà mẹ bầu hoàn toàn thoải mái khi ngửi mùi thức ăn, không có dấu hiệu buồn nôn hay ói mửa. Thai kỳ thật sự nhàn tênh với các mẹ bầu không ốm nghén.

Chế độ ăn uống dành cho mẹ bầu không ốm nghén cực kỳ đa dạng vì mẹ có thể thoải mái dùng bữa chính, phụ mà không bị gián đoạn bởi các cơn buồn nôn khó chịu như các mẹ bầu ốm nghén. Mẹ bầu chỉ cần kiêng cữ các thực phẩm bị liệt vào danh sách các món dễ gây sảy thai là được.

Khi mẹ bầu không ốm nghén thì dưỡng chất được hấp thu vào cơ thể mẹ đầy đủ hơn do đó, thai nhi sẽ phát triển tốt hơn trong giai đoạn quan trọng này.

Thực đơn dinh dưỡng cho mẹ bầu mang thai ít nghén, chỉ buồn nôn

Với nhiều mẹ bầu ít nghén chỉ cảm thấy buồn nôn mỗi lần ngửi thấy mùi thức ăn thì nguyên tắc mẹ cần áp dụng là chia nhỏ bữa ăn hàng ngày thành 3 bữa chính, 5-6 bữa phụ. Mẹ cũng nên quan tâm nạp nhiều thực phẩm giàu protein và vitamin cũng như ăn nhiều hoa quả tươi, rau củ đảm bảo chế độ ăn đầy đủ dưỡng chất cần thiết. Do mẹ hay buồn nôn khi ăn nên chất dinh dưỡng hấp thu vào cơ thể sẽ không được đầy đủ lắm nên rất cần mẹ lên kế hoạch cho chế độ ăn uống đa dạng, phong phú hơn.

Thực đơn dinh dưỡng cho mẹ bầu mang thai ốm nghén nặng

Ăn uống là một cực hình đối với các mẹ bầu ốm nghén nặng. Hãy đến các bác sĩ chuyên khoa để nhận được lời khuyên, giải pháp bên cạnh việc ăn uống hợp lý.

-Vào mỗi buổi sáng mẹ nên ăn một ít bánh quy hoặc uống ngũ cốc.

-Uống đủ nước, uống ngay cả khi mẹ không khát lắm. Mẹ có thể uống bổ sung các loại nước mẹ yêu thích như nước trái cây, sữa, hay nước dừa, …

-Không ăn đồ cay, nóng thay vào đó là thực phẩm giàu protein và tinh bột.

-Bữa phụ mẹ hãy ăn hoa quả nhiều vitamin như táo, chuối, …

-Ăn thực phẩm giàu chất sắt hoặc uống bổ sung viên sắt theo chỉ định của bác sĩ.

Món ngon gợi ý cho mẹ bầu mang thai ốm nghén

Nước mía

+300g mía tím,

+5g gừng tươi

-Mẹ bầu nướng mía tím cho nóng, sau đó bỏ vỏ ép lấy nước.

-Gừng giã nhỏ cho vào nước mía khuấy thật đều, chắt lấy nước bỏ bã.

Với nước mía tím pha gừng này mẹ bầu nên chia 3 lần uống/ ngày và uống trước khi ăn 30 phút. Dùng liên tục như thế trong khoảng thời gian từ 3-5 ngày, triệu chứng ốm nghén sẽ giảm.

Me, sấu ngâm gừng

+200g quả me,

+200g sấu,

+10g gừng,

+20g đường trắng

Cách thực hiện:

-Sấu sau khi mẹ bầu cạo bỏ lớp vỏ bên ngoài thì đem đồ chín.

-Quả me bóc bỏ lớp vỏ cứng.

-Gừng giã nhỏ trộn với đường

-Cho gừng đã giã nhỏ vào cùng me, sấu trộn đều đến khi đường tan hết là được.

Cháo ý dĩ

+15g ý dĩ,

+100g gạo,

+100g gừng,

+200g đường.

Cách thực hiện:

-Ý dĩ, gạo xay thành bột.

-Gừng giã nhỏ sau đó cho vào nồi, thêm nước và đun trên lửa nhỏ cho sôi thật kỹ

-Khi cháo bắt đầu chín nhừ thì cho thêm đường đỏ vào khuấy thật đều.

-Chờ cho cháo sôi lại thì tắt bếp.

https://babaucanbiet com/che-do-an-uong-cho-ba-bau-3-thang-dau-giup-giam-trieu-chung-om-nghen/

chế độ ăn cho bà bầu trong thời gian trong cữ

Tai nhung mon an nuoc uong co ky thai hay ko

chế độ ăn cho bà bầu ốm nghén

an gi o may thang dau mang thai do nghen

bà bầu bị nghén nên ăn gì để ko bị ói

ăn gì trong 3 tháng đầu để khô g bị nghén

bầu 3 tháng đầu ăn gì đỡ ói

thai nghén ăn uống gì

che do thic don dinh duong cho me bau 3thag dau

Nhà Có Chó Dữ Chương 3

Thời gian nghĩ trưa ở Uông thị.

Tầng mười tám.

“Tư Nam,” Thước Nhã tò mò nhìn Tư Nam “Ngày mai bọn tôi sẽ đến nhà cậu mở tiệc nướng, cậu không có ở nhà sao?”

“Chị Thước Nhã cũng đi?”

“Đúng vậy, quản lí Đường cũng có mời tôi” Thước Nhã gật gật đầu “Tu, anh cũng sẽ đi chứ?”

“A?” Tư Nam quay đầu nhìn về phía hành lang.

“Có!” Tu cũng gật đầu “A Kha cũng sẽ đến.”

“Không thể nào?” Tư Nam lắc đầu một cái “Tôi muốn bỏ trốn a, nhưng mọi người ai cũng đều đi, vậy thì tôi bỏ trốn hình như không tốt lắm nhỉ?”

“Phải đó!” Thước Nhã cười “Nếu cậu dám chạy trốn, tôi nghĩ nhà cậu sẽ có chung vận mệnh với dãy trường thành năm đó!”

“Là sao?”

“Thì mấy cô gái trong công ty sẽ biến thành Mạnh Khương Nữ ngồi ở nhà cậu khóc lớn!”

“Gâu!” [Anh cũng muốn đến bờ biển!]

“Ai, không biết khi nào Phong Lân mới tỉnh lại đây!” Tu nhăn mặt nhíu mày nhìn về phía văn phòng tổng tài.

“Có việc?” Thước Nhã hỏi.

“Đúng vậy.” Ánh mắt của Tu hướng ra ngoài cửa sổ “Tỉnh gia không biết đã hỏi ý của Phong Lân chưa, mà dám ngang nhiên chuẩn bị hôn lễ!”

“Ý anh là hôn lễ của Uông tổng và Tỉnh Thượng Đan?” Thước Nhã trừng lớn hai mắt.

“Đúng vậy!” Tu nhíu mi, ánh mắt hướng về phía Tư Nam “Tôi thực sự không tin là Phong Lân sẽ cưới người phụ nữ đó đâu!”

“Tôi thấy Tỉnh Thượng tiểu thư cũng rất được mà.” Tư Nam tựa vào bàn Thước Nhã, tuy rằng miệng nói lời này đều là thật, nhưng trong lòng lại khó tránh khỏi thương tâm.

“Như vậy mà xinh đẹp?” Tu cười cười “Chỉ Phong Lân nói muốn phụ nữa, thì nữ nhân xinh đẹp hơn cô ta gấp mấy lần đứng xếp hàng vòng quanh Uông thị cỡ mười vòng ấy chứ?”

“Nhưng cô ta không phải là vị hôn thê sao?” Nghe Tu khoa trương, Tư Nam chỉ cười cười “Chắc bọn họ rất yêu nhau đi?”

“Tổng giám đốc mà thích cô ta thì chỉ có quỷ mới tin!” Thước Nhã bĩu môi.

“Ha ha” Tu cũng gật đầu “Phong Lân có chết cũng không thích cô ta đâu!”

“Vì sao? Có gia thế, có nhan sắc, không phải nhà giàu ai cũng thích dạng người như cô ta sao?” Tư Nam nghi hoặc nhìn hai người trước mắt.

“Gâu gâu!” [Tính ra hai người cũng rất tinh mắt!]

“Cậu xem, A Kim cũng không tin là Uông tổng sẽ thích người phụ nữ kia!” Thước Nhã cười, nhìn biểu tình của A Kim, cư nhiên thấy được một tia coi thường, đúng là một cẩu cẩu quái dị.

“Phong Lân thoạt nhìn rất đào hoa, nhưng cậu ta tuyệt đối sẽ không thích loại người mà đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu đâu” Tu giải thích “Tôi nghĩ, trong lòng cậu ta đã có người mình yêu rồi!”

“Gâu!” [Người đó chính là em đấy!] A Kim nhìn Tư Nam.

“Nga.” Lợi ích trong hôn nhân ai mà không muốn, với lại anh ấy đã có người mình yêu rồi? “Tư Nam, anh yêu em, em có yêu anh không?” Nghĩ đến những lời nói ngày hôn qua của Uông Phong lân, trái tim Tư Nam bắt đầu quặn đau, thân thể lại có chút hư không cùng ngộp thở.

“Tư Nam, cậu không khỏe sao? Sắc mặt sao lại đỏ như vậy?” Thước Nhã nhìn Tư Nam, thật lạ, sao đột nhiên lại thành thế này?!

“Tôi không sao.” Tư Nam cười cười lắc đầu “Tôi đi nhìn Phong Lân một chút, xem anh ấy có tỉnh hay không!” Nói xong xoay người đi vào văn phòng tổng giám đốc.

“Anh ấy có tỉnh lại chưa?” Tư Nam hỏi Phan Già.

Lắc đầu, Phan Già ngồi ở bàn làm việc, xoay đầu nhìn Tư Nam: “Cậu có việc sao?”

“Không có!”

“Vậy cậu trông anh ta giúp tôi một lát, tôi muốn đi mua socola.” Phan Già đứng lên “Không có socola để ăn, tinh thần thật kém.”

“Ha ha, được rồi!”

“Lát nữa tôi trở về, có cần tôi mua giùm cậu một phần?”

“Được, cám ơn!”

“Ok!” Phan Già sửa sang lại vạt áo đi rồi đi ra ngoài.

Lẳng lặng ngồi xuống, nhìn người đang thâm trầm ngủ trên giường: “Nếu như những điều anh nói là sự thật, em biết phải chấp nhận như thế nào đây? Nếu anh thực sự yêu em, em đượng nhiên sẽ nguyện ý cùng một chỗ với anh. Nhưng mà em không thể để anh rơi vào hoàn cảnh khó xử khi bị người khác chỉ trỏ, dù sao anh cũng là một nhân vật nổi tiếng, còn em thì hoàn toàn trái ngược, không ai thèm để ý.” Tư Nam nhỏ giọng khẽ nói.

Nghe được rồi nha! A Kim nãy giờ áp tai vào cửa, nghe thấy những lời nói ôn nhu của Tư Nam, liền xoay người đi vào một nơi bí mật.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đang ngủ say, đầu ngón tay lướt qua đường cong tuyệt mỹ kia, ánh mắt lưu luyến nhìn đôi môi ôn nhuận khêu gợi……

“Anh rất tốt! Không tin em sờ thử xem.” Âm thanh đột nhiên vang lên, dọa Tư Nam nhảy dựng.

“Anh tỉnh?” Tư Nam vội vàng thu hồi tay lại.

“Trong phòng rất nóng sao?” Uông Phong Lân sờ sờ hai má Tư Nam “Sao mặt lại hồng như vậy?”

“A?” Tư Nam hơi lùi về sau một chút, sau đó cũng sờ sờ mặt mình “Có hồng sao?”

“Ha ha” Phản ứng sao lại đáng yêu đơn thuần như vậy chứ “Có!”

“Cái này……Tôi, tôi chỉ là giúp Phiên Gia ngồi đây một chút” Tư Nam đứng lên “Anh tỉnh rồi, vậy tôi đi……” Thân thể nhanh chóng di chuyển lại gần Tư Nam, Uông Phong Lân ôm lấy người trước mặt, cùng nhau ngã trên giường.

Uông Phong Lân ôm chặt Tư Nam, nâng cằm cậu lên, nhẹ nhàng đem môi ấn lên môi cậu.

“Tư Nam, tôi đã mua……” Phan Già mở cửa ra, đập vào mắt là hình ảnh hồng phấn này, liền bất động ở cửa.

“Anh……” Tư Nam một phen đẩy Uông Phong Lân ra, quay đâu lại, thì thấy Phan Già đang há hốc miệng nhìn mình “Cái kia, tôi, anh ta……”

“Các người, các người cứ tiếp tục đi!” Phan Già xoay người đóng cửa lại, tựa vào cửa, cảm giác mắt mình đã bị cái hình ảnh hồng phấn kia làm hỏng mất rồi, ban nãy là nhìn nhầm sao? Hai người kia vừa mới hôn môi……

“Em ngẩn người làm gì a?” Trên giường Uông Phong Lân nằm trên giường buồn cười nhìn Tư Nam đang đứng ngẩn người.

“Tất cả đều là tại anh!” Tư Nam cau mày “Như vậy…… Như vậy……”

“Ha ha, anh chắc chắn là Phiên Gia muội muội sẽ không tiết lộ bí mật của chúng ta đâu!” Uông Phong Lân ngồi dậy, đem Tư Nam ôm vào ngực “Thừa nhận là yêu anh đi!”

“Cái kia…… Tôi…… Này……” Nhìn bộ dạng không biết làm sao của cậu, Uông Phong Lân nhịn không được, ngoan ngoãn hôn lên đôi môi phấn nộn kia.

Nụ hôn dài chấm dứt, Tư Nam vì thiếu dưỡng khí nên khuôn mặt ửng hồng lên, lông mi dài chớp chớp mấy cái, Uông Phong Lân thật sự là bị mê hoặc bởi hình ảnh tuyệt sắc trước mắt.

“Tư Nam, sao em lại thích cúi đầu như vậy chứ?”

“Tôi……” Tư Nam ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt tràn đầy sủng nịch của Uông Phong Lân, thần kinh bắt đầu rối loạn “Em yêu anh đấy, thì sao?”

“Ha ha ha ha, cuối cùng em cũng thừa nhận rồi.” Uông Phong Lân thoải mái cười to “Chỉ cần em yêu anh là tốt rồi!”

“Có cái gì mà tốt?” Tư Nam khó hiểu nhìn hắn.

“Bởi vì anh cũng yêu em!” Uông Phong Lân thổi hơi vào cái mũi đang nhăn lại của cậu “Như vậy, chúng ta có thể cùng một chỗ rồi.”

“Sao? Cùng một chỗ?”

“Sao vậy? Em không muốn?”

“Không phải!” Tư Nam nghĩ nghĩ “Chỉ là……”

“Không phải em rất muốn như vậy sao?”

“Nào có?”

“Tư Nam, không cần lo lắng nữa, được không? Em sẽ không phá hỏng thế giới của anh, ngược lại, em còn làm thế giới của anh tươi sáng hơn.” Uông Phong Lân để ngón tay lên mặt Tư Nam vuốt ve “Tin tưởng anh, có được không?”

Ngón tay của hắn giống như là đang trấn an cùng dụ dỗ, Tư Nam thật sâu hít một hơi, khẽ gật gật đầu, lại lập tức lắc đầu: “Không đúng, thời gian chúng ta bên nhau ngắn như vậy, anh làm sao có thể yêu em được?”

“Cái này……” Uông Phong Lân giương lên khóe miệng cười “Nhiều năm trước, anh đã cứu một tiểu mỹ nhân và một cẩu cẩu, sao đó anh liền thích người đó, sau này lại biết mỹ nhân đó là nam, anh cũng liều mạng mà yêu người nam nhân này!”

“Ân?” Tư Nam khó tin nhìn hắn “Thật sự?”

“Ha ha.” Cười mà không nói, tạm thời không nên kể cho em ấy nghe về cuyện A Kim, dù sao chuyện đó cũng rất hoang đường “Tư Nam, anh chỉ cần em tin anh, anh thật tâm yêu em, chúng ta yêu nhau thì có gì mà không đúng, cho nên, em phải mạnh mẽ lên, được không?”

“Ân.” Tư Nam gật đầu, cậu cảm thấy cảnh trước mắt cứ như đang mơ vậy.

“Tuy rằng anh rất muốn ở riêng với em, nhưng mà, bây giờ anh có việc phải làm.” Nghịch mái tóc mềm mại của cậu, Uông Phong Lân nhìn về phía cửa “Giúp anh kêu Tu và Thước Nhã vào đây, được chứ?”

“Được.” Tư Nam đứng lên.

“Khoan đã” Uông Phong Lân giữ cậu lại “Em có muốn ở trong đây một chút, rồi mới ra ngoài không?”

“Hửm?”

“Mặt em vẫn còn rất hồng nga!”

“Vậy sao!” Vuốt vuốt mặt mình, ánh mắt Tư Nam lưu chuyển không thèm nhìn người nằm trên giường đang tươi cười sủng nịch, chỉ đối diện với cửa hít sâu một chút.

Tò mò quá! Tu nhìn Tư Nam: “Tư Nam, cậu bị bệnh?”

“Không có!” Tư Nam nhanh chóng lắc đầu.

“Nếu không thoải mái thì nghỉ ngơi một chút đi.” Tu nhìn vào bên trong, thấy Phan Già đang nhàm chán ngồi ở cửa, khóe mắt thi thoảng lại ngắm Tư Nam.

“Tôi thật sự là không có gì! Phong Lân đã tỉnh, muốn anh và Thước Nhã vào trong.”

“Hảo.” Tu gật gật đầu, đẩy cửa phòng nghỉ ra thì thấy Uông Phong Lân đang ngồi trên giường ngây ngô cười “Phong Lân, cậu không bị gì chứ?”

“A?” Uông Phong Lân ngẩng đầu, thu liễm lại mạt tươi cười hạnh phúc, thay bằng cái mỉm cười của thường ngày “Tôi rất tốt, tốt đến nỗi không thể tốt hơn. Hôm nay có chuyện gì muốn nói với tôi không?”

“Có! Đây là báo cáo, bên Tỉnh Thượng gia cùng phụ thân cậu đã chuẩn bị hôn lễ cho cậu và Tỉnh Thượng Đan” Tu cảm thấy Uông Phong Lân có chút không bình thường, mặc dù thường ngày vị đại nhân này đều mỉm cười, nhưng hôm nay tựa hồ là xuất phát từ nội tâm.

“Nga? Vậy cứ để bọn họ chuận bị đi! Dù sao, cũng không lấy tiền của chúng ta.”

“Uông tổng, anh thực sự kết hôn với cô ta sao?” Thước Nhã không biết vì cái gì khi mình hỏi câu này, khoé mắt không nhịn được hướng về phía Tư Nam.

“Cô cảm thấy có khả năng sao?” Uông Phong Lân cười cười, ánh mắt cũng nhìn Tư Nam.

Tư Nam thấy vậy liền đi đến bên cạnh cửa sổ, đưa lưng về phía mọi người, nhìn ra bên ngoài.

“Chắc là không?” Thước Nhã liếc Tu một cái “Ha ha, ban nãy Tu nói là anh đã có người mình yêu rồi.”

“Đúng vậy.” Uông Phong Lân cũng không kiêng dè, trực tiếp gật đầu “Hơn nữa, tôi sẽ yêu em ấy cả đời, nguyện không tách rời”

“Em ấy sẽ nghe thấy.” Uông Phong Lân cười cười “Tu, bất luận bên kia có làm ra động tĩnh gì, thì chúng ta cũng không cần đáp lại.”

“Tại sao?” Tu nhíu mày.

“Hừ, muốn bắt tôi đi theo con đường mà họ bày ra? Rồi tôi sẽ cho họ biết, ‘lấy giỏ trúc múc nước; công dã tràng’ là như thế nào.” Ánh mắt lại nhìn về phía Tư Nam đang đứng bên cửa sổ “Công ty chúng ta gần đây có tổ chức hoạt động gì hấp dẫn không?”

“Có, là hoạt động bình dân.” Tu trả lời.

“Nga?” Đến nhà Tư Nam mở tiệc nướng chứ gì, tôi đương nhiên là biết rồi! Hại tôi không thể đi bờ biển được.

“Quản lí Đường ở bộ phận tuyên truyền, cũng là ca ca của Tư Nam, mời chúng ta đến nhà Tư Nam mở tiệc nướng?” Thước Nhã trả lời.

“Tư Nam? Tôi cũng muốn đi!” Uông Phong Lân nhìn bóng dáng Tư Nam, không biết em ấy suy nghĩ cái gì nhỉ?!

“Hả?” Tư Nam quay người lại, đối diện với ánh mắt sáng ngời của Uông Phong Lân “Ngày đó anh sẽ tỉnh lại sao?”

“Anh cũng không biết!” Chỉ cần anh ở nhà em, vậy thì anh có thể dễ dàng cùng A Kim trao đổi thể xác rồi.

“Phong Lân, lỡ như cậu bất tỉnh thì sao, tôi nghĩ cậu không nên đi” Tu lãnh tĩnh nói.

“Không sao đâu!” Uông Phong Lân tiếp tục nhìn Tư Nam “Nếu tôi hôn mê, thì có thể nằm trên giường Tư Nam ngủ a!” Giường của em ấy rất thoải mái đó!

“Anh nói thật?” Tư Nam khó có thể tin nhìn người nằm trên giường.

“Thật!” Đôi mắt Uông Phong Lân chớp chớp vài cái, mím môi, làm ra vẻ đáng thương “Đi mà, mang anh đến nhà em đi!”

Thước Nhã cảm thấy cằm của mình đang chịu tác dụng của lực hút trái đất, xém chút nữa là trật quai hàm.

“Như vậy sẽ làm phiền người khác đó!” Tu than thở.

“Được rồi! Vậy thì cứ đến đi!” Tư Nam gật đầu, anh ấy muốn cái gì đây? Cư nhiên ở trước mặt Tu và Thước Nhã lại làm nũng với mình!

“Tư Nam, em là tốt nhất!” Uông Phong Lân cười tươi như hoa.

Lúc này, cái cằm của Tu cũng đã thân thiết cảm nhận được lực hút của trái đất.

“Tu, cậu có biết số sản phẩm mạch điện Mini của công ty chúng ta là nhập từ công ty nào hay không?” Uông Phong Lân biểu tình lập tức trở nên nghiêm túc hỏi Tu.

“Là Tỉnh Thượng!” Tu trả lời.

“Ân” Uông Phong Lân gật đầu, nếu không phải nhờ vào thân phận của A Kim, chắc hắn sẽ vĩnh viễn không biết trong công ty có nhiều bí mật như thế! “Cậu mau cho người đi điều tra một ít tư liệu của số sản phẩm đó!”

“Đã biết” Tu gật đầu đáp ứng, ngay cả lúc hôn mê mà cũng phát hiện ra vấn đề, thật sự là bội phục Uông đại nhân nga.

“Mang cẩu cẩu nhà tôi đi?” Đường Tư Viễn nhìn mỹ nữ trước mắt “Không được! A Kim đã mười ba tuổi, không thể giao phối được nữa.”

“Nhưng mà, A Kim thông minh như vậy, có A Kim làm ba ba, mấy cẩu cẩu nhỏ nhà tôi cũng sẽ rất thông minh đó!” Mỹ nữ Thiên Thiên của bộ phận ngoại giao chống tay trên bàn Đường Tư Viễn, trước ngực là hai cái bán cầu làm Đường Tư Viễn muốn phát hoảng.

“Không được!” Tiểu Thanh bưng cà phê tiến vào “A Kim là một soái cẩu cẩu thông minh, mấy con cẩu bình thường làm sao xứng đáng với nó?”

“Nhưng mà Coco nhà tôi cũng là loại cầu lông vàng!” Thiên Thiên nói.

“Tóm lại là không được!” Tiểu Thanh lắc đầu.

“Đúng, không được!” Đường Tư Viễn cũng lắc đầu, bất quá, không biết A Kim cùng Coco day dưa sẽ ra hình dạng gì nhỉ? Vì cái gì mình lại chờ mong nhìn thấy bộ dáng A Kim lúc đó như vậy chứ?

“Quản lí Đường……” Thiên Thiên bắt đầu phóng điện, nháy mắt với Đường Tư Viễn.

“Như vầy đi, cô có thể mang A Kim đi, nhưng mà nếu A Kim mất hứng, thì cũng đừng có trách tôi.” Đường Tư Viễn làm bộ không phát hiện ra tia điện cao thế kia “Dù sao thì A Kim cũng chỉ nghe lời một mình Tư Nam”

“Hảo, tôi sẽ cẩn thận.” Để lại một kilowat điện lực, Thiên Thiên quay đầu, bỏ người chạy lấy cẩu.

Tiểu Thanh oán niệm: “Quản lí Đường, nhân phẩm của anh thực kém!”

“Làm sao vậy?”

“Chỉ vì hai cái bán cầu vô dụng kia, liền đem trinh tiết của A Kim bán đứng!”

“Trinh tiết?” Đường Tư Viễn bắt đầu xem thường “A Kim đã mười ba tuổi, còn trinh tiết á? Sớm duyệt qua vô số cẩu cẩu rồi!”

“Hừ!” Tiểu Thanh cầm lấy ly cà phê, “rầm” một tiếng, đặt mạnh lên bàn Đường Tư Viễn, bỉu môi xoay người đi ra ngoài.

“Vì A Kim mà phát giận?” Đường Tư Viễn thở dài, vì sao mà ai gặp qua A Kim đều trở nên quái dị như thế này!

Cập nhật thông tin chi tiết về Chương 15: Đụng Độ Chó 3 Đầu Cerberus trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!