Xu Hướng 11/2022 # Chú Chó Ma – Đừng Bỏ Quên Những Giá Trị Nhỏ Bé / 2023 # Top 12 View | Dhrhm.edu.vn

Xu Hướng 11/2022 # Chú Chó Ma – Đừng Bỏ Quên Những Giá Trị Nhỏ Bé / 2023 # Top 12 View

Bạn đang xem bài viết Chú Chó Ma – Đừng Bỏ Quên Những Giá Trị Nhỏ Bé / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Đánh giá phim · Moveek ·

4 năm trước

·

Frankenweenie (tựa Việt: Chú Chó Ma) là câu truyện kể về cậu bé Victor và chú chó nhỏ Sparky cùng sống trong một thị trấn ngoại nhỏ.

Frankenweenie (tựa Việt: Chú Chó Ma) là câu truyện kể về cậu bé Victor và chú chó nhỏ Sparky. Cả hai sống trong một thị trấn ngoại nhỏ. Vào ngày nọ, khi Sparky đuổi theo trái bóng chày thì không may bị tai nạn giao thông và chết đi. Victor là một cậu bé hướng nội, đam mê khoa học, Sparky có thể nói là người bạn thân thiết nhất của cậu. Khi nghe được một phương pháp khoa học trên lớp, Victor đã ứng dụng nó để làm sống lại người bạn của mình. Điều kỳ diệu đã xay ra, Sparky quay lại với thế giới và sống vui vẻ bên Victor.

Nhưng câu chuyện không dừng ở đó khi bạn bè của Victor biết về sự thành công trong thí nghiệm của cậu và họ cũng làm một điều gì đó. Những sinh vật dị thường, xấu xí, hung dữ và độc ác được tạo ra… và bây giờ khoa học không phục vụ cho mục đích yêu thương mà đã biến chất thành.

Bộ phim được làm với hai màu đen trắng, vẻ ngoài của nhân vật phần nào thể hiện tính cách của họ. Tạo hình của Sparky đáng yêu, là một chú chó nhanh nhẹn, hoạt bát và trẻ con. Cả Victor và Sparky đều là những đứa trẻ, chúng không biết điều gì nên làm và không nên làm. Mọi thứ chỉ diễn ra theo bản năng. Và thậm chí cả hai cũng không biết hậu quả của mình gây ra cho đến khi những tổn thương kéo đến.

Phim cảm động với câu chuyện tình bạn giữa Victor và Sparky. Dù Sparky chỉ là một chú chó, nhưng nó lại hiện lên rất sinh động, chân thật và gần gũi. Một chú chó cưng yêu thương và muốn bên chủ của mình. Đối với Victor, Sparky có vẻ không chỉ là thú cưng mà còn là người bạn, người đồng hành và là người dạy cậu những bài học về tôn trọng, trách nhiệm, tổn thương và trân trọng…

Phim không nặng nề với các cảnh quỷ dị, nhưng màu sắc và tạo hình một vài nhân vật phản diện cũng như lời thoại của họ làm cho người xem bất giác run lên. Một chút nhạc, một chút cử chỉ, lời nói vào những thời điểm mấu chốt tạo nên một bóng ma trong lòng người xem và khiến họ phải suy nghĩ mãi về bộ phim này.

Thông điệp truyền tải không quá phức tạp nhưng chưa bao giờ là cũ đối với dòng phim hoạt hình về thú cưng này. Một câu chuyện tình bạn và những bài học về sự trưởng thành, tin tưởng, yêu thương… mà những đứa trẻ nên hiểu được.

Dù Sparky trong phim đã được hồi sinh lần nữa nhưng nó không mang một thân thể toàn vẹn. Cứ làm người xem phải tự hỏi: Giữa việc để một người thân yêu ra đi an ổn và việc để họ sống bên mình mà không được toàn vẹn thì ta chọn cái nào? Victor đã chỉ một cậu bé, và nỗi đau mà cậu dành cho Sparky đã khiến cậu lựa chọn để nó sống lại. Trông có vẻ Sparky được hồi sinh vẫn là một chú chó như lúc còn sống nhưng ở một góc khuất nào đó, nó vẫn chịu sự chi phối của tự nhiên. Đi ngược lại với lẽ thông thường người ta buộc phải đánh đổi và Victor đã phải trả giá khi chứng kiến Sparky rời xa mình lần nữa.

Phân đoạn cuối cùng, cậu đã khóc khi ngỡ rằng mình không thể hồi sinh được Sparky, cậu nói rằng “Ổn cả rồi cậu bé. Mày không cần phải quay trở lại. Mày sẽ mãi ở trong tim tao”. Lúc ấy chính là lúc Victor trưởng thành và học cách chấp nhận sự thật cùng nỗi đau. Thiết nghĩ nếu phim dừng lại ở câu cuối cùng đó thì bài học mà bộ phim mang đến sẽ còn nhiều hơn nữa.

Thành viên: Lam Nguyên

Chú À Đừng Nên Thế / 2023

“Sư muội, hai con chó kia vì cái gì nghe lời Đồng Đồng như thế? Còn có các người vì cái gì không đem chúng nhốt lại? Như vậy là rất không trách nhiệm biết không!” Tống Trọng Hạo lên án nói.

Tô Thi Thi càng nghe càng hồ đồ: “Đại Cẩu Tử, Tiểu Vịnh?”

“Phu nhân, thực xin lỗi, tôi không thấy bọn nó đâu cả.” Quản gia nghe nói Bùi Dịch trở lại, đang muốn đến nói cho bọn họ Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh chạy đi ra ngoài, vừa tiến đến liền nghe một câu như thế, vội vàng chạy đến giải thích.

Tô Thi Thi nhất thời hiểu rõ ra, đối với quản gia khoát tay: “Không có việc gì, chúng nó sẽ tự mình biết trở về.”

Không cần nghĩ cũng đều hiểu rõ, bọn họ lại bị Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh theo dõi rồi. Nhưng mà chuyện này cùng Tống Trọng Hạo chưa ăn no có cái quan hệ gì chứ?

“Em xem đi, chính là loại thái độ này của em, mới cổ vũ hai con chó ngu xuẩn kia hung hãn kiêu ngạo!” Tống Trọng Hạo thở phì phì nói.

“Tới cùng làm sao vậy?” Tô Thi Thi buồn cười nhìn anh.

Đức An chen miệng nói: “Anh ta bị hai con chó kia… Ưm ưm…”

Tống Trọng Hạo bịch kín miệng Đức An lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không được nói ra! Anh dám nói tôi không để yên cho anh!”

Nhưng anh ta vừa mới nói xong, liền nghe Tô Thi Thi hàm chứa ý cười suy đoán.

“Sư huynh, anh bị Đại Cẩu Tử hay vẫn lại là Tiểu Vịnh hôn?”

“Chúng nó cùng tiến lên!” Tống Trọng Hạo tức giận nói, nói xong, nhớ tới chính mình nói hớ cái gì, tức giận đến mặt trực tiếp tái rồi.

Anh ta che miệng lại, chạy đến bên ngoài nôn ra một trận.

“Ha ha ha…” Đức An ôm bụng cười to, “Hô hô… Cô không biết đâu, anh ta bị hai con chó đó hôn lên mặt đều là nước miếng. Hai con chó đó của các người quá tùy tiện, vậy mà đem miếng thịt bò trong miệng anh ta lôi ra ngoài… hahaha…”

“Nôn…” Tống Trọng Hạo mới vừa nôn xong trở lại, nghe một câu như thế, lập tức chạy ra ngoài tiếp tục nôn.

Tô Thi Thi tưởng tượng một phen cảnh tượng kia, bỗng nhiên bụm miệng, thiếu chút nữa cũng không ói ra.

Sau đó, Đức An bị Bùi Dịch lành lạnh liếc nhìn.

Sau đó, liền không có sau đó rồi.

Tô Thi Thi biết rõ ràng nguyên nhân của chuyện này.

Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh là bởi vì trong khoảng thời gian này Đoàn Tĩnh Đồng đang giảm béo nên cũng bị ép cùng giảm béo theo, đã hai tháng không được ăn thịt rồi.

Hai con chó kia rất sợ Bùi Dịch, là chuyên môn đợi Bùi Dịch cùng Tô Thi Thi sau khi rời khỏi, mới vụng trộm chạy vào trong nhà ăn Đoàn gia.

Sau đó, hai con chó giống như điên rồi. Trên một bàn đầy đồ ăn, bị chúng nó hai cái càn quét sạch sẽ.

Lúc ấy Tống Trọng Hạo đang vui sướng khi người gặp họa, trong miệng cắn một miếng thịt bò. Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh chưa ăn no, liền đem chủ ý hướng tới trên người anh ta.

“Cũng may lúc đó Đồng Đồng lôi kéo tôi chạy, chẳng thế thì tôi cũng gặp tai ương rồi!” Đức An nghĩ lại mà sợ nói.

Tô Thi Thi đồng tình nhìn Tống Trọng Hạo liếc mắt một cái: “Sư huynh, ủy khuất anh rồi. Buổi tối ở nhà ăn thịt dê, sẽ giành cho anh một cái đùi dê.”

“Ọe…” Tống Trọng Hạo vừa nghe, lập tức chạy ra ngoài.

Tô Thi Thi sửng sốt, sau đó, kiềm chế không nổi cười như điên.

Bùi Dịch vẫn đều không nói gì, nhưng mà nhìn Tô Thi Thi trong mắt tràn ngập sủng nịch.

Tô Thi Thi ngẫu nhiên cùng anh liếc nhau, cảm thấy mỹ mãn.

Đoàn Tĩnh Đồng ở lại Đoàn gia, cùng Nhậm Tiếu Vi cùng nhau trải qua thời khắc giao thừa. Tô Thi Thi mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng mà nghĩ đến cậu nhóc kia có được tình thương liền vui vẻ.

Nhậm Tiếu Vi không thích cô, Tô Thi Thi thật hi vọng cả nhà đều có thể đầy đủ cùng một chỗ. Lúc này, Đoàn Tĩnh Đồng ở lại Đoàn gia, đối với mọi người rõ ràng chuyện tốt nhất.

Tuyết rơi càng ngày càng lớn, bầu trời giống như được phủ một tầng trắng xóa, sáng sáng.

Đến hơn năm giờ, bữa cơm đoàn viên mà bắt đầu rồi.

Người một nhà, vợ chồng Tô Thi Thi, Tống Trọng Hạo cùng Đức An, bà nội, quản gia, Tiểu Ưu, ngồi vây quanh ở một cái bàn tròn.

Các người hầu trong nhà, có người mấy ngày trước liền nghỉ phép rồi. Có người ngày hôm qua liền nghỉ phép rồi.

Bữa ăn tối hôm nay, đều là người trong nhà chính mình làm.

Quản gia cùng Tiểu Ưu ngồi ở trên chỗ, có vẻ có chút mất tự nhiên, nhưng càng còn nhiều cảm động.

Trái tim đều làm bằng thịt. Bọn họ ở trong nhà này không phải người nhà của chủ nhân, nhưng từ khi Tô Thi Thi đã đến đây, rất nhiều chuyện đều đã thay đổi.

Bọn họ là lần đầu tiên cùng ngồi ở trên một cái bàn ăn cơm, lần đầu tiên trong đêm ba mươi hôm nay, ăn một bữa bữa cơm đoàn viên.

“Nha đầu Tiểu Ưu, hôm nay là ngày vui mừng nhất rồi. Nhanh, chúng ta kính chủ nhà một ly.” Quản gia cười nhìn Tiểu Ưu cảm động đến sắp khóc kia cười nói.

“Uh”m!” Tiểu Ưu vội vàng cầm lấy cốc có chân dài, khẩn trương nhìn Bùi Dịch.

Bùi Dịch không có cự tuyệt, cực kỳ nể tình.

Tô Thi Thi ban đầu lại vẫn có chút khẩn trương, sợ anh không thích loại chuyện này. Hiển nhiên, cô suy nghĩ nhiều.

Hôm nay Bùi tiên sinh, đặc biệt bình dị gần gũi.

“Sư muội, đùi dê nướng để cho anh, chính em nói!” Tống Trọng Hạo đã sớm khôi phục lại, lúc này nhìn đến Tô Thi Thi ánh mắt ngắm cái đĩa đang đặt đùi dê nướng kia, sốt ruột nói.

“A? Em vừa rồi nói gì đó sao?” Tô Thi Thi vẻ mặt mê mang, đánh chết cũng không nhận.

“Không nghĩ em lại lật lọng như vậy!” Đối với một người cuồng ăn uống mà nói, chuyện này thật sự quá khó tiếp thu rồi. Tống Trọng Hạo ủy khuất nhìn Phương Ngọc Hoa, “Bà nội, người phân xử cho con đi!”

“Con cướp đoạt được thì chính là của con.” Phương Ngọc Hoa lúc này tựa như một Lão Ngoan Đồng, cho một cái chủ ý không phúc hậu chút nào.

Bà vừa dứt lời, Tống Trọng Hạo liền đứng lên hướng về phía đùi dê.

Tô Thi Thi tốc độ còn nhanh hơn anh, nhưng địa lý vị trí không đúng, bị Tống Trọng Hạo giành trước một bước.

“Tiểu Ưu, giúp tôi ngăn anh ấy lại!” Tô Thi Thi hô to.

Tiểu Ưu đang ngồi bên cạnh Tống Trọng Hạo, nghe được Tô Thi Thi nói như vậy, không hề nghĩ ngợi liền đứng lên, vươn tay hướng eo Tống Trọng Hạo ngắt vặn.

“Chết tiệt!” Tống Trọng Hạo khóc.

Cô gái này lực tay như thế nào cũng lớn như vậy!

“Đức An, anh lớn lên cường tráng khỏe mạnh để bài trí à! Tô gia trước kia ăn bữa cơm đoàn viên đều phải dựa vào cướp đoạt, anh không cướp đoạt hôm nay không có thịt dê ăn đâu!” Tống Trọng Hạo hô.

“Cái này không phải cực kỳ không lễ phép sao?” Đức An lời tuy nói như vậy, nhưng động tác một chút cũng đều không nghiêm túc, một đũa đưa tới giữ chắc đùi dê bị Tiểu Ưu gắp được kia.

Ba người lập tức tranh nhau cướp đoạt.

“Tuổi trẻ thật tốt ha.” Quản gia uống một hớp rượu, tầm mắt lạc trên mặt bàn, trong mắt đều là ý cười.

Đamg lúc ba người Tống Trọng Hạo ở bên kia cướp đoạt đùi dê, Tô Thi Thi thành công cướp được ba cái đùi còn lại. Bên cạnh, Bùi Dịch cầm dao nhỏ, đang cẩn thận cắt miếng thịt.

Miếng thịt từng phiến lọt vào trong bát Tô Thi Thi, Tô Thi Thi ăn không hề có chút hình tượng.

Tống Trọng Hạo rốt cục phản ứng kịp, trừng mắt nhìn Tô Thi Thi: “Sư muội, em lại dùng mỗi chiêu này!”

“Sư huynh, anh vẫn lại là mắc mưu.” Tô Thi Thi cầm lấy trong đó một cái đùi dê, hung hăng cắn một ngụm, cười đến cực kỳ đáng đánh đòn.

“Một mình em ăn nhiều như vậy?” Tống Trọng Hạo nghĩ muốn hướng tới cướp đoạt một cái.

“Một cái để cho Đồng Đồng. Một cái cho Bùi Dịch. Anh yên tâm, một cái khác chính em khẳng định nuốt trôi.”

“Bà nội bọn họ…”

“Thịt dê ăn nhiều nóng, không thích hợp cho những người già chúng ta ăn.” Phương Ngọc Hoa cười nói, cùng quản gia đồng khởi ăn món ăn thanh đạm.

Tống Trọng Hạo nhìn thoáng qua Đức An vừa đem đùi dê tặng cho Tiểu Ưu, buồn bực ôm đĩa thịt dê còn sót lại trên bàn, giống như đang ôm ấp món đồ trân quý nhất ôm vào trong ngực: “Anh xí phần này rồi!”

Nói là nói như vậy, sau cùng anh vẫn thuần túy cắt thịt de ra từng lát, thực ra là Đức An ăn được nhiều nhất.

Năm người trẻ tuổi, chia cắt hoàn một toàn bộ 15 cân thịt dê, ăn cực kỳ no nê.

Đến sau cùng, Tô Thi Thi gặm xương đê, cùng nhau kể lại chuyện trước kia, cười đến giống người điên một dạng.

Bùi Dịch nói vẫn như cũ không nhiều lắm, nhưng nghe được đặc biệt cẩn thận. Nhìn Tô Thi Thi trong mắt, đều là sủng nịch.

Như vậy, thật sự rất tốt.

Tô Thi Thi cũng đang nhìn anh, trong mắt mang theo ý cười.

“Đây là em lần đầu tiên không có gì phải băng khoăn lo lắng ăn một cái tết vui vẻ như vậy, Bùi Dịch, cám ơn anh.” Tô Thi Thi ở trong lòng yên lặng nói.

Bên ngoài, pháo hoa nổ khắp nơi. Trong phòng, tiếng nói tiếng cười.

Năm hết tết đến, lại thêm một năm mới, một trang mới lại bắt đầu. Tô Thi Thi biết, sau cùng gánh nặng trong lòng, cũng bị đá bay rồi.

Bữa tối kết thúc, Tô Thi Thi cùng bà nội làm tổ ở trong phòng khách xem tiết mục chào đón tết âm lịch. Thế hệ trước, đều thích loại tiết mục này.

Bùi Dịch đi Đoàn gia.

Tô Thi Thi không có đi theo anh, chỉ là ngồi ở trong phòng khách, chờ anh trở về, nghênh đón năm mới.

Mọi người sớm an ~!

~Đăng mấy ngày rồi mà ko thấy ai đọc huhu

Mọi người bỏ truyện rồi chăng

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Đọc Truyện Chú À! Đừng Nên Thế! / 2023

“Sư muội, hai con chó kia vì cái gì nghe lời Đồng Đồng như thế? Còn có các người vì cái gì không đem chúng nhốt lại? Như vậy là rất không trách nhiệm biết không!” Tống Trọng Hạo lên án nói.

Tô Thi Thi càng nghe càng hồ đồ: “Đại Cẩu Tử, Tiểu Vịnh?”

“Phu nhân, thực xin lỗi, tôi không thấy bọn nó đâu cả.” Quản gia nghe nói Bùi Dịch trở lại, đang muốn đến nói cho bọn họ Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh chạy đi ra ngoài, vừa tiến đến liền nghe một câu như thế, vội vàng chạy đến giải thích.

Tô Thi Thi nhất thời hiểu rõ ra, đối với quản gia khoát tay: “Không có việc gì, chúng nó sẽ tự mình biết trở về.”

Không cần nghĩ cũng đều hiểu rõ, bọn họ lại bị Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh theo dõi rồi. Nhưng mà chuyện này cùng Tống Trọng Hạo chưa ăn no có cái quan hệ gì chứ?

“Em xem đi, chính là loại thái độ này của em, mới cổ vũ hai con chó ngu xuẩn kia hung hãn kiêu ngạo!” Tống Trọng Hạo thở phì phì nói.

“Tới cùng làm sao vậy?” Tô Thi Thi buồn cười nhìn anh.

Đức An chen miệng nói: “Anh ta bị hai con chó kia… Ưm ưm…”

Tống Trọng Hạo bịch kín miệng Đức An lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không được nói ra! Anh dám nói tôi không để yên cho anh!”

Nhưng anh ta vừa mới nói xong, liền nghe Tô Thi Thi hàm chứa ý cười suy đoán.

“Sư huynh, anh bị Đại Cẩu Tử hay vẫn lại là Tiểu Vịnh hôn?”

“Chúng nó cùng tiến lên!” Tống Trọng Hạo tức giận nói, nói xong, nhớ tới chính mình nói hớ cái gì, tức giận đến mặt trực tiếp tái rồi.

Anh ta che miệng lại, chạy đến bên ngoài nôn ra một trận.

“Ha ha ha…” Đức An ôm bụng cười to, “Hô hô… Cô không biết đâu, anh ta bị hai con chó đó hôn lên mặt đều là nước miếng. Hai con chó đó của các người quá tùy tiện, vậy mà đem miếng thịt bò trong miệng anh ta lôi ra ngoài… hahaha…”

“Nôn…” Tống Trọng Hạo mới vừa nôn xong trở lại, nghe một câu như thế, lập tức chạy ra ngoài tiếp tục nôn.

Tô Thi Thi tưởng tượng một phen cảnh tượng kia, bỗng nhiên bụm miệng, thiếu chút nữa cũng không ói ra.

Sau đó, Đức An bị Bùi Dịch lành lạnh liếc nhìn.

Sau đó, liền không có sau đó rồi.

Tô Thi Thi biết rõ ràng nguyên nhân của chuyện này.

Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh là bởi vì trong khoảng thời gian này Đoàn Tĩnh Đồng đang giảm béo nên cũng bị ép cùng giảm béo theo, đã hai tháng không được ăn thịt rồi.

Hai con chó kia rất sợ Bùi Dịch, là chuyên môn đợi Bùi Dịch cùng Tô Thi Thi sau khi rời khỏi, mới vụng trộm chạy vào trong nhà ăn Đoàn gia.

Sau đó, hai con chó giống như điên rồi. Trên một bàn đầy đồ ăn, bị chúng nó hai cái càn quét sạch sẽ.

Lúc ấy Tống Trọng Hạo đang vui sướng khi người gặp họa, trong miệng cắn một miếng thịt bò. Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh chưa ăn no, liền đem chủ ý hướng tới trên người anh ta.

“Cũng may lúc đó Đồng Đồng lôi kéo tôi chạy, chẳng thế thì tôi cũng gặp tai ương rồi!” Đức An nghĩ lại mà sợ nói.

Tô Thi Thi đồng tình nhìn Tống Trọng Hạo liếc mắt một cái: “Sư huynh, ủy khuất anh rồi. Buổi tối ở nhà ăn thịt dê, sẽ giành cho anh một cái đùi dê.”

“Ọe…” Tống Trọng Hạo vừa nghe, lập tức chạy ra ngoài.

Tô Thi Thi sửng sốt, sau đó, kiềm chế không nổi cười như điên.

Bùi Dịch vẫn đều không nói gì, nhưng mà nhìn Tô Thi Thi trong mắt tràn ngập sủng nịch.

Tô Thi Thi ngẫu nhiên cùng anh liếc nhau, cảm thấy mỹ mãn.

Đoàn Tĩnh Đồng ở lại Đoàn gia, cùng Nhậm Tiếu Vi cùng nhau trải qua thời khắc giao thừa. Tô Thi Thi mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng mà nghĩ đến cậu nhóc kia có được tình thương liền vui vẻ.

Nhậm Tiếu Vi không thích cô, Tô Thi Thi thật hi vọng cả nhà đều có thể đầy đủ cùng một chỗ. Lúc này, Đoàn Tĩnh Đồng ở lại Đoàn gia, đối với mọi người rõ ràng chuyện tốt nhất.

Tuyết rơi càng ngày càng lớn, bầu trời giống như được phủ một tầng trắng xóa, sáng sáng.

Đến hơn năm giờ, bữa cơm đoàn viên mà bắt đầu rồi.

Người một nhà, vợ chồng Tô Thi Thi, Tống Trọng Hạo cùng Đức An, bà nội, quản gia, Tiểu Ưu, ngồi vây quanh ở một cái bàn tròn.

Các người hầu trong nhà, có người mấy ngày trước liền nghỉ phép rồi. Có người ngày hôm qua liền nghỉ phép rồi.

Bữa ăn tối hôm nay, đều là người trong nhà chính mình làm.

Quản gia cùng Tiểu Ưu ngồi ở trên chỗ, có vẻ có chút mất tự nhiên, nhưng càng còn nhiều cảm động.

Trái tim đều làm bằng thịt. Bọn họ ở trong nhà này không phải người nhà của chủ nhân, nhưng từ khi Tô Thi Thi đã đến đây, rất nhiều chuyện đều đã thay đổi.

Bọn họ là lần đầu tiên cùng ngồi ở trên một cái bàn ăn cơm, lần đầu tiên trong đêm ba mươi hôm nay, ăn một bữa bữa cơm đoàn viên.

“Nha đầu Tiểu Ưu, hôm nay là ngày vui mừng nhất rồi. Nhanh, chúng ta kính chủ nhà một ly.” Quản gia cười nhìn Tiểu Ưu cảm động đến sắp khóc kia cười nói.

“Uh”m!” Tiểu Ưu vội vàng cầm lấy cốc có chân dài, khẩn trương nhìn Bùi Dịch.

Bùi Dịch không có cự tuyệt, cực kỳ nể tình.

Tô Thi Thi ban đầu lại vẫn có chút khẩn trương, sợ anh không thích loại chuyện này. Hiển nhiên, cô suy nghĩ nhiều.

Hôm nay Bùi tiên sinh, đặc biệt bình dị gần gũi.

“Sư muội, đùi dê nướng để cho anh, chính em nói!” Tống Trọng Hạo đã sớm khôi phục lại, lúc này nhìn đến Tô Thi Thi ánh mắt ngắm cái đĩa đang đặt đùi dê nướng kia, sốt ruột nói.

“A? Em vừa rồi nói gì đó sao?” Tô Thi Thi vẻ mặt mê mang, đánh chết cũng không nhận.

“Không nghĩ em lại lật lọng như vậy!” Đối với một người cuồng ăn uống mà nói, chuyện này thật sự quá khó tiếp thu rồi. Tống Trọng Hạo ủy khuất nhìn Phương Ngọc Hoa, “Bà nội, người phân xử cho con đi!”

“Con cướp đoạt được thì chính là của con.” Phương Ngọc Hoa lúc này tựa như một Lão Ngoan Đồng, cho một cái chủ ý không phúc hậu chút nào.

Bà vừa dứt lời, Tống Trọng Hạo liền đứng lên hướng về phía đùi dê.

Tô Thi Thi tốc độ còn nhanh hơn anh, nhưng địa lý vị trí không đúng, bị Tống Trọng Hạo giành trước một bước.

“Tiểu Ưu, giúp tôi ngăn anh ấy lại!” Tô Thi Thi hô to.

Tiểu Ưu đang ngồi bên cạnh Tống Trọng Hạo, nghe được Tô Thi Thi nói như vậy, không hề nghĩ ngợi liền đứng lên, vươn tay hướng eo Tống Trọng Hạo ngắt vặn.

“Chết tiệt!” Tống Trọng Hạo khóc.

Cô gái này lực tay như thế nào cũng lớn như vậy!

“Đức An, anh lớn lên cường tráng khỏe mạnh để bài trí à! Tô gia trước kia ăn bữa cơm đoàn viên đều phải dựa vào cướp đoạt, anh không cướp đoạt hôm nay không có thịt dê ăn đâu!” Tống Trọng Hạo hô.

“Cái này không phải cực kỳ không lễ phép sao?” Đức An lời tuy nói như vậy, nhưng động tác một chút cũng đều không nghiêm túc, một đũa đưa tới giữ chắc đùi dê bị Tiểu Ưu gắp được kia.

Ba người lập tức tranh nhau cướp đoạt.

“Tuổi trẻ thật tốt ha.” Quản gia uống một hớp rượu, tầm mắt lạc trên mặt bàn, trong mắt đều là ý cười.

Đamg lúc ba người Tống Trọng Hạo ở bên kia cướp đoạt đùi dê, Tô Thi Thi thành công cướp được ba cái đùi còn lại. Bên cạnh, Bùi Dịch cầm dao nhỏ, đang cẩn thận cắt miếng thịt.

Miếng thịt từng phiến lọt vào trong bát Tô Thi Thi, Tô Thi Thi ăn không hề có chút hình tượng.

Tống Trọng Hạo rốt cục phản ứng kịp, trừng mắt nhìn Tô Thi Thi: “Sư muội, em lại dùng mỗi chiêu này!”

“Sư huynh, anh vẫn lại là mắc mưu.” Tô Thi Thi cầm lấy trong đó một cái đùi dê, hung hăng cắn một ngụm, cười đến cực kỳ đáng đánh đòn.

“Một mình em ăn nhiều như vậy?” Tống Trọng Hạo nghĩ muốn hướng tới cướp đoạt một cái.

“Một cái để cho Đồng Đồng. Một cái cho Bùi Dịch. Anh yên tâm, một cái khác chính em khẳng định nuốt trôi.”

“Bà nội bọn họ…”

“Thịt dê ăn nhiều nóng, không thích hợp cho những người già chúng ta ăn.” Phương Ngọc Hoa cười nói, cùng quản gia đồng khởi ăn món ăn thanh đạm.

Tống Trọng Hạo nhìn thoáng qua Đức An vừa đem đùi dê tặng cho Tiểu Ưu, buồn bực ôm đĩa thịt dê còn sót lại trên bàn, giống như đang ôm ấp món đồ trân quý nhất ôm vào trong ngực: “Anh xí phần này rồi!”

Nói là nói như vậy, sau cùng anh vẫn thuần túy cắt thịt de ra từng lát, thực ra là Đức An ăn được nhiều nhất.

Năm người trẻ tuổi, chia cắt hoàn một toàn bộ 15 cân thịt dê, ăn cực kỳ no nê.

Đến sau cùng, Tô Thi Thi gặm xương đê, cùng nhau kể lại chuyện trước kia, cười đến giống người điên một dạng.

Bùi Dịch nói vẫn như cũ không nhiều lắm, nhưng nghe được đặc biệt cẩn thận. Nhìn Tô Thi Thi trong mắt, đều là sủng nịch.

Như vậy, thật sự rất tốt.

Tô Thi Thi cũng đang nhìn anh, trong mắt mang theo ý cười.

“Đây là em lần đầu tiên không có gì phải băng khoăn lo lắng ăn một cái tết vui vẻ như vậy, Bùi Dịch, cám ơn anh.” Tô Thi Thi ở trong lòng yên lặng nói.

Bên ngoài, pháo hoa nổ khắp nơi. Trong phòng, tiếng nói tiếng cười.

Năm hết tết đến, lại thêm một năm mới, một trang mới lại bắt đầu. Tô Thi Thi biết, sau cùng gánh nặng trong lòng, cũng bị đá bay rồi.

Bữa tối kết thúc, Tô Thi Thi cùng bà nội làm tổ ở trong phòng khách xem tiết mục chào đón tết âm lịch. Thế hệ trước, đều thích loại tiết mục này.

Bùi Dịch đi Đoàn gia.

Tô Thi Thi không có đi theo anh, chỉ là ngồi ở trong phòng khách, chờ anh trở về, nghênh đón năm mới.

Mọi người sớm an ~!

~Đăng mấy ngày rồi mà ko thấy ai đọc huhu

Mọi người bỏ truyện rồi chăng

Đừng Dại Tin Vào Chó Alaska Giá Rẻ! / 2023

Alaska Malamute vốn là giống chó kéo xe nổi tiếng vùng Alaska, Hoa Kỳ. Với vẻ ngoài khỏe khoắn, thể thao mà khi du nhập vào Việt Nam chúng nhanh chóng được cộng đồng yêu cún trong nước ưa thích. Dù gì cũng là “hàng ngoại” được nhiều người săn đón nên để sở hữu một em Alaska thuần chủng thì số tiền thấp nhất bạn phải bỏ ra cũng phải 7-8 triệu đồng. Vậy mà hiện nay trên thị trường tràn lan các tin đăng bán Alaska giá rẻ 300k, dưới 500k, 1 triệu cho đến 3-4 triệu đồng. Biết là mỗi địa chỉ lại bán Alaska với các giá khác nhau song giá chúng cũng không thể chênh lệch nhau quá nhiều như vậy.

Hậu quả khi mua chó giá rẻ?

Nhiều khách hàng vẫn không lường được rủi ro khi mua chó giá rẻ, vẫn mặc nhiên tin và đâm đầu vào. Tuy nhiên, họ không hề hay biết chính bản thân họ là người hứng chịu. Vậy những hậu quả đó là gì?

Đối với chó Alaska giá rẻ dưới 3 triệu đồng thì khả năng cao là chó lai. Thực tế hiện nay chó Alaska lai được rao bán rộng rãi, có thể kể đến Alaska lai Husky, Becgie, chó Nhật,… Khổ nỗi khi còn nhỏ, chưa phát triển hết các đặc điểm nên hầu như nhìn bé nào cũng như bé nào. Nếu không phải là người am hiểu về chó Alaska thì việc mua nhầm là không tránh khỏi. Lợi dụng điều này mà những chú chó Alaska lai được lừa bán dưới mác chó thuần chủng đến tay khách hàng. May mắn thì bạn có thể mua về Alaska lai thừa hưởng nét đẹp và tính cách ưu việt của chó bố mẹ. Ngược lại sẽ thật buồn nếu chú chó của bạn lại mang dị tật hay khuyết điểm trên cơ thể. Hơn nữa, tuổi thọ của chó lai ngắn hơn chó thuần chủng rất nhiều.

Chó Alaska giá rẻ 200k, 300k, dưới 500k đến 1 triệu đồng? Phải nói là đây mức giá bán cực kì rẻ. Những yếu tố tiềm ẩn bên trong những chú chó này mới thật sự khiến người ta sợ hãi. Với mức giá này chó phần lớn được nhập lậu từ Trung Quốc bắt nguồn từ các trang trại thanh lý chó nuôi công nghiệp. Môi trường sống không đảm bảo, ăn uống mất vệ sinh khiến chó Alaska loại này tiềm ẩn nhiều mầm mống bệnh tật. Khi mua phải chó bệnh, chúng sẽ mang nguồn lây nhiễm sang cả những vật nuôi khác trong nhà, nguy hiểm hơn là lây truyền sang cả người. Tinh vi ở chỗ trước khi bán người ta sẽ tiêm một loại thuốc khiến những chú chó đó nhìn như chó khỏe mạnh, nhưng khi mua về thuốc hết tác dụng chó bắt đầu yếu dần đi và chết. Tiền thuốc thang chạy chữa gấp mấy lần tiền mua chó, đến lúc nhận ra mua phải chó bệnh thì đã quá muộn rồi.

Một trường hợp có thể kể đến là khách hàng đã hoàn toàn rơi vào bẫy của dịch vụ lừa đảo bán chó trá hình. Họ đăng bài bán chó Alaska chỉ với giá 500 nghìn cho đến dưới 1 triệu làm mồi nhử. Rất nhiều khách hàng nhẹ dạ cả tin sập bẫy, rồi bị dẫn dụ lừa tiền đặt cọc, nhận được tiền xong thì chúng xóa số, chặn rồi mất hút luôn.Tiền thì mất mà chó cũng không thấy đâu. Vì số tiền nhỏ nên nhiều khách hàng bỏ qua khiến dịch vụ lừa đảo này ngày một lộng hành hơn.

Đặc điểm của các cơ sở bán chó không đạt chuẩn

Chó Alaska mua tại các cơ sở giá rẻ đa phần đều không có giấy tờ chứng minh nguồn gốc, xuất xứ.

Bên cạnh việc về giống và sức khỏe chó thì khi mua chó Alaska giá rẻ phần lớn khách hàng sẽ không nhận được bất cứ dịch vụ chăm sóc nào từ bên bán cũng như các chế độ hậu mãi cả.

Những địa chỉ bán chó giá rẻ này thường không có bảo hành khi bán chó. Bởi đơn giản ngay cả họ cũng không dám đảm bảo là chó Alaska đó thuần chủng hay có sức khỏe tốt hay không? Vấn đề họ quan tâm chỉ là bán được chó nên đây là biểu hiện cho sự rũ bỏ trách nhiệm, phó mặc rủi ro cho khách hàng của bên bán.

Lời kết: Mua chó giá rẻ nên hay không?

Các bạn có nhu cầu sở hữu một bé xinh xắn, hoặc tư vấn dịch vụ phối giống chó Alaska xin vui lòng liên hệ Tùng Lộc Pet theo thông tin bên dưới:

Trụ sở chính Miền Bắc: 151 Hồ Dắc Di – Phường Quang Trung – Quận Đống Đa – TP Hà Nội

Địa chỉ tổ hợp trại chó: Ngõ 143 Thúy Lĩnh – Phường Lĩnh Nam – Quận Hoàng Mai – Hà Nội

Trại chó giống chuyên dòng Shiba: Đề Trụ – Xã Dương Quang – Huyện Gia Lâm – Hà Nội

Trung tâm trông giữ và phối giống Labrador Retriever: Ngõ 134 Phạm Văn Đồng – Phường Xuân Đỉnh – Quận Bắc Từ Liêm – Hà Nội

Trại chó sinh sản và phối giống dòng chó Golden Retriever: Bê Tông Cảng – Thị xã Sơn Tây – Hà Nội

Điểm giao dịch miền Nam: Số 15 đường 19 – Phường Bình An – Quận 2 – TP HCM

Điểm giao dịch tại Hải Phòng: 74/384 Lạch Tray – Đằng Gia – Ngô Quyền – Hải Phòng

Để phục vụ chu đáo và tư vấn những thông tin tốt nhất, quý khách vui lòng đặt lịch xem chó trước qua điện thoại theo số 0826880528 hoặc nhắn tin qua Fanpage chính thức của Tùng Lộc Pet . Xin chân thành cảm ơn!

.

Trần Khánh Tùng

Cập nhật thông tin chi tiết về Chú Chó Ma – Đừng Bỏ Quên Những Giá Trị Nhỏ Bé / 2023 trên website Dhrhm.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!